Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 860: Xây dựng thành viên cốt cán.

- Lâm Phong!
Tiếng quát lớn từ Giám thị trưởng Hà Trường Long. Lúc này, Giám thị trưởng Hà đích thật là hơi sốt ruột. Nhân vật đặc quyền Lâm Phong này ở nhà giam Cổ Tần, đó chính là một lão tổ tông. Mạng internet của nhà giam Cổ Tần chính là mạng nội bộ. Nhưng, tiểu tử này lại có thể thông qua đường dây điện thoại của mạng nội bộ tiến hành kết nối, tiến đến thâm nhập vào trong. Có một lần, suýt chút nữa xảy ra loạn lớn. Toàn bộ hệ thống giám sát của nhà giam Cổ Tần tê liệt hoàn toàn, tuy nhiên, thời gian không lâu, chỉ có ba mươi giây, nhưng điều này cũng đủ để hù dọa Hà Trường Long.
Hiện tại, thật không dễ dàng có cơ hội tốt như vậy, tiễn lão tổ tông này đi, anh ta lại không muốn đi. Hà Trường Long có thể không sốt ruột sao?
- Lâm Phong, anh phải suy nghĩ thật kỹ, vẫn tiếp tục ở lại đây, chắc chắn không có dịp tốt như vậy nữa. Sau này, chúng tôi phải đối xử bình đẳng với anh rồi. Nếu không đi, ngày mai bắt đầu cùng với Đội Lao động đi làm việc.
Điều này là Hà Trường Long trắng trợn đe dọa.
Ý tứ đã quá rõ ràng. Lâm Phong anh phải thức thời một chút, khẩn trương cuốn gói đi theo Chủ tịch Nhiếpnày cút khỏi đây, đừng ở đây cho tôi thêm phiền phức.
Nhưng, Lâm Phong hoàn toàn không nể mặt, lãnh đạm đứng lên, duỗi lưng một cách lười biếng, nói:
- Lão Hà, anh không nói tôi cũng chuẩn bị xin phép. Hai năm nay, tôi cảm nhận rõ rệt tố chất sức khỏe giảm sút. Gặp đúng dịp, hy vọng luyện tập một chút.
Nhiếp Chấn Bang lúc này lập tức bước lên. Kiểu người Lâm Phong Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ, phàm là người có thành tựu xuất sắc phi phàm một lĩnh vực nào đó, tuyệt đối không phải là loại dễ ức hiếp. Mấy người IQ cao này,, đương nhiên, hứng thú của họ chỉ ở một phương diện, nhưng, hoàn toàn không có nghĩa họ ngốc.
Dễ dàng nhận thấy, mánh khóe này dọa không được họ. Lâm Phong trước mặt chính là ví dụ điển hình nhất.
Ngăn chặn Hà Trường Long, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Lão Hà, yên tâm chớ vội, có thể để tôi và đồng chí Lâm Phong nói chuyện riêng được không?
Hà Trường Long lúc này đương nhiên không cách gì cự tuyệt, nhìn Lâm Phong một cái, trầm giọng nói:
- Lâm Phong, anh ngoan ngoãn một chút cho tôi, vị này là Chủ tịch Hội đồng quản trị Nhiếp của tập đoàn Hoa Hạ, là lãnh đạo cấp Bộ trưởng.
Không riêng gì Hà Trường Long, cả Trần Lạc và Vũ Lập đều theo ra ngoài. Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Nhiếp Chấn Bang và Lâm Phong.
Nhìn Lâm Phong, ánh mắt Nhiếp Chấn Bang tỏ ra sắc sảo, điều này khiến Lâm Phong có cảm giác không được dễ chịu. Bằng trực giác, vị lãnh đạo nhìn có vẻ như vô hại trước mắt này, tuyệt đối là một nhân vật nguy hiểm.
Biểu hiện nhỏ nhặt này của Lâm Phong khiến Nhiếp Chấn Bang mỉm cười trong lòng. Có thể trấn áp được là tốt rồi, thật sự không trấn áp nổi nhân tài Lâm Phong này Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ từ bỏ.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang nhìn Lâm Phong nói thẳng:
- Lâm Phong! Hiện nay, có một cơ hội thế này, có thể có cơ hội phát huy tất cả thông minh và tài trí của anh, không biết anh có hứng thú không?
Câu này lập tức thu hút Lâm Phong, ánh mắt cũng trở nên sáng lên, nhìn chăm chú Nhiếp Chấn Bang nói:
- Thủ trưởng! Làm gì ạ?
Lời của Lâm Phong khiến Nhiếp Chấn Bang bật cười. Không ngờ hacker đỉnh cao của thế giới lại cũng biết gọi thủ trưởng, mỉm cười nói:
- Đương nhiên là làm kỹ thuật máy tính việc mà cậu vẫn lấy làm kiêu ngạo, chúng tôi muốn cậu thâm nhập vào mạng internet của các Sở Nghiên cứu, cơ sở quân sự hoặc cơ quan nhà nước nước ngoài. Đương nhiên, không nhất định là đánh cắp tư liệu, cũng có thể là khống chế hệ thống chỉ huy vv… các công việc tương tự như vậy. Nhưng, có một điều kiện, xâm nhập nơi nào, đơn vị nào, nhất thiết phải có chỉ thị của cấp trên. Cậu đồng ý đi không?
Lâm Phong vừa nghe nói đến đây, lập tức đứng dậy. Hai năm nay, vì lo lắng vấn đề ảnh hưởng quốc tế, tay của mình đều đã nguội. Cơ hội như vậy đến, Lâm Phong chắc chắn không thể từ bỏ, gật đầu nói:
- Được. Tôi đi với anh.
Tỉnh Dự Châu từ xưa đến nay, Dự Châu cổ đại gọi là trung nguyên, nơi đây là khu vực phát nguyên của nền văn minh Trung Quốc. Nội tình văn hóa lịch sử ở đây vững chắc, bắt nguồn từ rất xa xưa. Một cách tự nhiên, đất Dự Châu nơi này cũng có rất nhiều kỳ nhân.
Lúc này, ở vùng núi của thành phố Quy Đức, tỉnh Dự Châu, đường xi măng trước đây đã không còn nhìn thấy nữa, giờ đã biến thành đường bùn đất. Dọc đường lắc lư, tiếp tục đi về phía trước, núi ở trước mặt càng ngày càng cao.
Trên xe thể thao, Võ Lập lái một cách cẩn thận, phụ lái là Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang ngồi ở phía sau. Đột nhiên, xe dừng lại, Vũ Lập nhìn trước mặt, quay đầu nói:
- Ông chủ, phía trước đã không còn đường đi.
Bước xuống xe, ba người đều cùng một kiểu ăn mặc theo phong cách thể thao. Biết đường núi khó đi, mang giày da thắt cà vạt đến chỗ này, chắc chắn là tự mình đày đọa bản thân.
Vận động cơ thể một chút, bên cạnh, Trần Lạc hơi khó hiểu, hỏi:
- Ông chủ! Anh bảo, chúng ta trong khoảng thời gian gần đây đến Cổ Tần mang một Lâm Phong ra trước, lại từ trong bộ đội đặc chủng tinh nhuệ của các quân khu trên toàn quốc điều động ra ba mươi mấy người, anh còn từ Ban An toàn của Bộ trưởng Cổ rút đi một đội ngũ, lại từ các xí nghiệp trung ương và học viện thuyên chuyển một nhóm nhân tài về kỹ thuật và kinh doanh. Chúng ta đến đây làm gì vậy? Lẽ nào, trong hẻm núi này, cũng có người mà chúng ta cần sao?
Liên quan việc thành lập các thành viên nòng cốt của tập đoàn Hoa Hạ, khoảng thời gian này, từ sau khi mình nhậm chức, Nhiếp Chấn Bang luôn luôn suy nghĩ, nghiên cứu và định hình phương diện sản xuất. Có mấy Sở Nghiên cứu lớn và mấy nhà máy lớn trực thuộc Hoa Hạ. Về mặt này, không có vấn đề gì lớn. Hiện nay, vấn đề chủ yếu bày ra trước mắt mình chính là, kỹ thuật tiến hành như thế nào. Trên thực tế, khoảng thời gian gần đây, đội ngũ cốt cán này của Nhiếp Chấn Bang cũng đều xoay quanh vấn đề này mà vận hành.
Lính đặc chủng tinh nhuệ điều động từ các quân khu, những người này, trong tương lai, đều sẽ là chủ lực tiếp ứng. Nhiếp Chấn Bang có thể chắc chắn, trong tương lai, không thể việc gì cũng đều im hơi lặng tiếng. Lên núi cuối cùng cũng gặp được hổ, mà những binh vương đến từ các quân khu này, đến lúc đó chính là ứng phó với cục diện này.
Nhân viên điều động từ Bộ phận An toàn – những người này - đều có kinh nghiệm phong phú của một nhân viên công tác đặc biệt. Dù sao, việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng là đại cô nương lên đầu kiệu hoa một lần. Có những nhân viên này hiệp sức, công việc phát triển ra cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Mà các nhân tài khác thương nghiệp rút ra từ các xí nghiệp quốc doanh và học viện – những người này – đều là nâng cao chất lượng cho tập đoàn Hoa Hạ. Nếu không thì đừng làm, nếu làm phải làm cho tốt nhất, đây là một niềm tin của Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay. Cho nên, lúc ghi nhớ nhiệm vụ, Nhiếp Chấn Bang cũng không quên một việc mà xí nghiệp cần làm, là nhân tài quản lý kinh doanh. Đây cũng là một việc tất yếu không thể thiếu.
- Ông chủ, dựa vào miêu tả trên tài liệu, chúng ta cách chỗ cần đến vẫn còn ba mươi mấy cây số đường núi cần phải đi.
Bên cạnh, Vũ Lập nửa ngồi, trên đầu gối mở ra một tờ bản vẽ. Đây là tài liệu bên chỗ Bộ trưởng Cổ cung cấp, miêu tả chi tiếp địa điểm cụ thể, thậm chí, còn bổ sung thêm bản đồ cấp bậc quân sự.
Trần Lạc cũng đến gần, chỉ vào bản đồ nói:
- Ông chủ! Từ nơi này đi qua ngọn núi này, qua một dòng suối nhỏ, chỗ đó có một ngôi làng, mục tiêu chính ở trong ngôi làng này. Tôi thấy, thời gian cũng không còn nhiều nữa, chúng ta lên đường đi, trong núi, trời tối rất nhanh, nếu không chúng ta sẽ không kịp.
Nhiếp Chấn Bang nhìn ngọn núi, hít một hơi thật sâu, nói:
- Đi thôi!
Tục ngữ có câu “Nhìn núi mà đi ngựa sẽ chết”. Câu này, thật sự không phải nói lung tung, lúc xe đến chân núi, chỉ mới hơn ba giờ, nhưng, lúc vượt qua núi đến bên dòng suối trời đã chạng vạng tối. Khói bếp lượn lờ từ trong thôn xóm nằm sâu trong khe núi bay lên.
Đoàn người bên dòng suối đều nhìn Nhiếp Chấn Bang một lượt, trong ánh mắt, hơi chút tò mò. Bên cạnh, Trần Lạc trầm giọng nói:
- Ông chủ! Trần Đại Xuyên này là ai, đáng để chúng ta long trọng như vậy sao?
Tâm tình của Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang vẫn rất hiểu, trước nay công tác trong hệ thống công an kiểm sát tòa án, Trần Lạc rất quen thuộc đối với Bộ phận Đảng chính. Nhưng, đối với xí nghiệp vẫn cần có thời gian thích ứng.
Nhìn ngôi làng trước mặt, Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói:
- Con người Trần Đại Xuyên này, không phải là người học lực cao văn hóa cao gì. Tài liệu của Bộ trưởng Cổ đưa ra, con người này vẫn chưa tốt nghiệp tiểu học, nghề nghiệp của ông ta hả? Nói ra, anh có thể không tin, ông ta là trộm mộ.
- Trộm mộ?
Trần Lạc hoàn toàn bối rối. Từng là một công an, lúc này, phá vỡ hoàn toàn quan niệm của ông ta, nghĩ không ra, thực sự nghĩ không ra.
Nhìn thấy dáng vẻ của Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang biết, Trần Lạc nghĩ không ra, lập tức cười nói:
- Trần Lạc, nghĩ không ra, đúng không? Nói ra, con người Trần Đại Xuyên này vẫn thật là một kỳ nhân.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang vẫn tiếp tục nói:
- Con người Trần Đại Xuyên này, năm nay có lẽ chừng bốn mươi hai tuổi. Mười sáu tuổi bắt đầu theo trộm mộ, về phương diện này ông ta có tư chất thiên phú làm cho người ta ngạc nhiên. Lúc mười chín tuổi thì bị bắt, hình phạt mười năm. Kỹ thuật của ông ta có thể nói là đứng đầu trong nghề này, không ai có thể địch nổi. Đối với kết cấu xây dựng vv… đều có nghiên cứu sâu sắc. Sau khi phóng thích, chỗ Bộ trưởng Cổ vẫn luôn truy lùng tung tích. Lần này, tôi chuẩn bị mời ông ta xuống núi.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang lại nhìn Trần Lạc nói:
- Lão Trần, bất cứ việc gì, đều có tính hai mặt. Trộm mộ tất nhiên là nghề phạm pháp. Trần Đại Xuyên cũng là người phạm qua sai lầm. Nhưng, nghĩ ngược lại, lúc này, nếu có sự gia nhập của Trần Đại Xuyên, đối với nhân viên của chúng ta rút đi và lẻn vào, đều có tác dụng không thể đo lường.
Trần Lạc không hổ là nhật vật mà Nhiếp Chấn Bang chọn định, về mặt năng lực tiếp thu, cũng không phải là nhân vật bình thường, ngầm hiểu trong lòng, gật đầu nói:
- Có câu nói rất hay! Thế giới này vốn dĩ không có gì gọi là chính và tà, dùng chính thì là chính, dùng tà thì là tà. Ông chủ! Nghe vua nói một buổi, hơn đọc sách mười năm.
Ba người dọc đường hỏi thăm nhà Trần Đại Xuyên, thật ra hết sức dễ dàng. Dưới sự chỉ đường của thôn dân, rất nhanh đã tìm thấy nhà Trần Đại Xuyên. Ở chỗ khuất nhất của ngôi làng, ở tận cùng trong hẻm núi, sau lưng là núi. Một ngôi nhà gạch thấp bé, tổng cộng có hai gian phòng đất.
Lúc này, trên mái nhà hoàn toàn không tỏa khói, trên sân phơi trước cửa nhà, một người đàn ông trung niên, đang nửa ngồi bên cạnh mái hiên, ánh mắt nhìn về phía Nhiếp Chấn Bang đám khách không mời mà đến.
Thuốc lá mà người đàn ông hút là thuốc lá chất lượng kém loại một đồng một gói, ánh mắt lộ vẻ vô thần, chăm chú nhìn ba người Nhiếp Chấn Bang. Cuối cùng, tầm mắt rơi vào người Nhiếp Chấn Bang, hỏi:
- Các anh làm gì vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận