Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 613: Manh mối đứt đoạn.

Khi Hồ Gia Vượng vừa mới rời khỏi, tiếp sau đó là điện thoại của Nhiếp Chấn Bang cũng truyền tới điện thoại di động của Tiếu Thiện Minh. Lúc này, Tiếu Thiện Minh đang ở trong phòng làm việc của mình, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc để tan ca. Nhìn thấy số điện thoại hiện lên trên máy, Tiếu Thiện Minh cũng không dám chậm trễ, lập tức ngồi xuống, nhấn nút trả lời, nói:
- Chủ tịch.
- Thiện Minh đấy à? Vân đang ở trong phòng làm việc ư?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang cũng vang tiếng cười ha hả. Đối với tính cách của Tiếu Thiện Minh, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu được ít nhiều, hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, liên quan đến con trai của Hồ Gia Vượng, Tiếu Thiện Minh nhất định sẽ tự mình thẩm vấn.
Quả nhiên, ở đầu dây bên kia, Tiếu Thiện Minh cũng cười nói:
- Vẫn là ngài Chủ tịch hiểu tôi. Vụ án này của Hồ Phi, liên quan đến Chủ tịch Hồ, không thể không chú ý một chút.
Trầm ngâm một lúc, Nhiếp Chấn Bang cũng chậm dãi nói:
- Thiện Minh này, vụ án này của Hồ Phi, trước mắt căn cứ vào các chứng cứ nắm giữ được, không phải chỉ đơn giản như vậy. Chiều nay đồng chí Cửu Cân bên cục Thuế cố ý báo lại cho tôi một chút tình hình. Ở thời điểm điều tra sổ sách của công ty Phi Thiên, các đồng chí bên cục Thuế phát hiện mấy tải khoản có chút khả nghi. Rất có thể có dính líu đến vấn đề rửa tiền.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lại giải thích:
- Thiện Minh này, một cái công ty chỉ có xác rỗng, không minh bạch xuất hiện một số liệu tài chính như vậy. Hơn nữa, tổng hợp phạm vi và bối cảnh giao tiếp của tên Hồ Phi này, có vài khoản mục rất khả nghi có khả năng đã nhận hối lộ. Cho nên lần anh tôi gọi điện thoại cho anh chính là muốn anh chú ý một chút. Mấy ngày nay, với những sự tình trước mắt, tuyệt đối không thể để cho cha con Hồ Gia Vượng gặp mặt.
Câu nói này của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, giờ phút này Tiếu Thiện Minh cũng có chút căng thẳng, cả người đều hơi ngẩn ra. Lập tức thấp giọng nói:
- Chủ tịch, rất có thể đã muộn mất rồi. Ngay lúc vừa rồi, chủ tịch Hồ vừa qua đây, một đồng chí cấp dưới không chú ý và cân nhắc đã đem vụ án này quy thành vụ án bình thường, để cho Chủ tịch Hồ và Hồ Phi có một thời gian ngắn tiếp xúc với nhau.
Nghe đến đó, chân mày Nhiếp Chấn Bang đã nhíu lại. Hồ Gia Vượng đã nhanh nhẹn như vậy, điều này hoàn toàn vượt qua dự tính của anh. Tuy nhiên, nghĩ ngược lại, như vậy cũng chưa chắc không phải chuyện tốt. Nếu Hồ Gia Vượng có thể tỏ thái độ hoàn toàn bĩnh tĩnh, chuyện này vẫn có khả năng không có liên quan đến Hồ Gia Vượng, nhưng hiện giờ đã có thể xác định, chuyện này mười phần có tới tám có thể khẳng định e là có liên quan tới Hồ Gia Vượng.
Trầm ngâm một hồi, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Nếu đã như vậy, chuyện này dừng ở đây, anh cũng giả bộ coi như không xảy ra chuyện gì là được rồi. Tuy nhiên, về sau nhất định phải chú ý, tuyệt đối không thể để cho Hồ Gia Vượng có thể truyền tin tức gì vào trong, hiểu chưa?
Chuyện đã phát triển đến nước này rồi. Truy cứu trách nhiệm của ai cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi. Hiện giờ, quan trọng nhất vẫn là không thể để Hồ Gia Vượng có sự chuẩn bị nào. Cứ từ thái độ hết sức chú ý cẩn thận của Hồ Gia Vượng trước mắt là thấy, trên thực tế hắn đã có sự chuẩn bị rồi. Nhưng người luôn luôn có lúc lơ là khinh suất.

Chuyện của Hồ Gia Vượng tam thời cũng chủ có thể như vậy. Không đi quản hắn, đến mức độ này rồi, bất cứ chuyện gì cũng phải có nguyên tắc và chứng cứ. Giống như Hồ Gia Vượng trước đó, những chuyện hoàn toàn làm theo lời đồn thổi, cuối cùng chẳng những không thể lật đổ Dịch Minh Dương và Điền Húc Giang, mà bản thân cũng bị trải qua một phen bị xử phạt. Truy cứu nguyên nhân khác vẫn là do Hồ Gia Vượng quá mức tin tưởng con trai hắn rồi.
Trong những chuyện như thế này, mấy đi khả năng phán đoán cuối cũng vẫn là hại chính mình, trong tình hình hiện tại cũng vậy. Phải lật đổ Hồ Gia Vượng, thoạt nhìn đơn giản nhưng không hề dễ dàng. Bên trên Dịch Minh Dương và Điền Húc Giang khẳng định đều đã can thiệp vào. Nếu đã không có chứng cớ gì xác thực, chỉ dựa vào lời nói của Hồ Gia Vượng, đơn thuần cố chấp phỏng đoán, miễn cưỡng mượn cớ khiến cho người khác có cảm giác Chủ tịch Nhiếp làm vậy là đang lợi dụng việc công để trả tư thù.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang cũng không có nhiều cách lựa chọn. Cũng chỉ có thể để bên cục Thuế thông qua điều tra sổ sách của công ty Phi Thiên, từng bước tìm ra chân tướng trong những khoản mục kia. Chỉ có tìm được căn cứ chính xác, đó là Hồ Gia Vượng nhận hối lộ, khi đó mới có thể chức thức công bố lập án điều tra.
Nhưng hiển nhiên, chuyện như thế này không hề dễ dàng như trong tưởng tượng.
Ngày hôm sau, Nhiếp Chấn Bang theo thói quen thức dậy rất sớm, đứng trong sân đánh một bộ Hình Ý Quyền. Điều này khiến cho Bí thư Thành ủy Điền Húc Giang đang duỗi người ở sân bên cạnh rất khinh bỉ. Tiết mục cây nhà lá vườn, đều là cán bộ cấp cao rồi, mỗi ngày còn đánh đánh giết giết như vậy thật sự tổn hại đến hình tượng cán bộ cao cấp trong Đảng.
Nhưng, những lời như vậy Điền Húc Giang cũng chỉ nói thầm trong lòng mà thôi. Đảng ủy không phải không quản người, nhưng cũng không tới mức quản sở thích, hứng thú của cá nhân. Sở thích này của Nhiếp Chấn Bang vừa không thương thiên, cũng không hại lý, ngược lại còn có thể rèn luyện thân thể, đích thật là một thói quen tốt.
Ước chừng 7 giờ rưỡi, Dương An Na cũng mặc một bộ quần áo ngủ đi ra từ trong phòng. Hiện giờ Nha Nha còn nhỏ, cũng không vội phải đi làm. Mỗi ngày Dương An Na ở thành phố Vọng Hải thật sự có chút cảm giác ăn không ngồi rồi, nếu không phải có vú Trương sợ là đã sinh bệnh mất rồi.
Thu dọn xong đồ đạc linh tinh, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nghênh đón:
- Đi theo anh sống ở thành phố, bị tù túng quá ha.
Dương An Na giờ phút này lại cười đáp:
- Hừ, anh cho rằng em không có chỗ để đi sao? Gần đây, chị Lâm, chị Trương, bọn họ thường xuyên qua đây với em. Chẳng qua, Nha Nha còn nhỏ, em không thể đi ra ngoài mà thôi.
Chị Lâm Nhiếp Chấn Bang cũng biết, là vợ của Phó chủ tịch thành phố thường trực Uông Kiến Hoa, sát cánh với Uông Kiến Hoa cùng nhau thuyên chuyển công tác tới thành phố Vọng Hải, ở bên Tàn Liên làm một vài công tác an nhàn, là đơn vị có thể đến cũng có thể không. Trên thực tế, Tàn Liên, Hội liên hiệp phụ nữ, Hội liên hiệp công thương nghiệp cùng với bộ phận Công Đoàn, không ít người nhà của lãnh đạo đều làm việc tại đây. Cùng lúc có một công việc, lấy một chút lương, mặt khác lại là vừa có thể hưởng an nhàn. Các lãnh đạo trăm công nghìn việc, chuyện trong nhà đương nhiên cần các vị phu nhân quan tâm, nếu đổi thành những công việc bận bịu bù đầu, nhà của các vị lãnh đạo kia sao còn có thể yên bình?
Còn lại chị Trương là vợ của An Quốc Vũ, hiện giờ trên quan trường, quan hệ của giới phu nhân rất quan trọng, mà đi đường của phu nhân đương nhiên cũng là một con đường. Nhiếp Chấn Bang đối với điều này lại chẳng thèm để ý. Dương An Na sinh ra trong gia đình như thế nào, chuyện chính trị cô đã hiểu rõ từ khi còn là một cô nha đầu. Chuyện nhỏ không nói, đến chuyện lớn bản thân anh cũng tuyệt đối an tâm. Như vậy cũng có lợi, có thể để cho đối phương yên tâm.
Nghe câu nói của Dương An Na, Nhiếp Chấn Bang cười ha hả nói:
- Vậy lại hay. Anh thất còn có thể cùng gọi cả vợ của Trưởng ban Tử Huy hoặc vợ của Cục trưởng Thiện Minh, như vậy mọi người không phải có thể họp thành một bàn mạt chược rồi sao?
Dương An Na lúc này cũng chẹp miệng. Nhiếp Chấn Bang như vậy là điển hình hũ nào không mở thì xách hũ đó. Rõ ràng biết cô không thích đánh bài, còn cố ý nói như vậy. Lập tức trừng mắt nhìn anh, oán trách nói:
- Hừ, anh nói hơi nhiều rồi đấy. Anh mau đi làm đi, cẩn thận đến muộn lại phá mất thân vàng Chủ tịch Nhiếp nhiều năm qua chưa bao giờ đến trễ.

Vừa đi vào trụ sở văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố, phía sau truyền đến một tiếng gọi:
- Chủ tịch Nhiếp!
Giờ phút này, Hồ Gia Vượng mang theo khuôn mặt mỉm cười bước từ ngoài cửa vào Cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp, đến sớm vậy ư?
Đối với biểu hiện của Hồ Gia Vượngv, trong lòng Nhiếp Chấn Bang chỉ cười nhạt một tiếng. Lúc này còn có thể thể hiện dáng vẻ điềm tĩnh như vậy, quả nhiên không giống người thường.
Gần đó, tháng máy đinh một tiếng, đã xuống tới tầng một. Lúc này, các nhân viên công tác tại Ủy ban nhân dân thành phố chắc sẽ không đi tranh giành thang máy với lãnh đạo. Nhiếp Chấn Bang bước nhanh từng bước vào trong, mỉm cười nói:
- Lão Hồ, tôi nghe nói lệnh công tử vì chuyện công ty trốn lậu thuế, bị các đồng chí của cục Công an giam giữ.
Vừa nói đến chuyện này, nét mặt Hồ Gia Vượng lại hiện ra vẻ vô cùng đau đớn, gật đầu nói:
- Chủ tịch Nhiếp, không nói đến chuyện này cũng được, nói ra thật là xấu hổ. Trong vấn đề giáo dục con cái, tôi không phải là người cha tốt, tôi không chú trọng làm tròn bổn phận của mình. Nghiệt tử này to gan lớn mật, cũng dám trốn thuế, lậu thuế, còn đánh lại đồng chí của cục Thuế đang chấp pháp. Tôi hoàn toàn thất vọng về nó, để nó bị giam lại, chịu giáo huấn một chút cũng tốt.
Nói xong, Hồ Gia Vượng cũng cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp, về phương diện công tác nông lâm nghiệp, gần đây tôi lại có một vài ý tưởng, muốn báo cáo lại một chút với Chủ tịch.
- Ha ha, Chủ tịch Hồ, qua một khoảng thời gian nữa đi. Gần đây thành phố đang nghênh đón đội xét duyệt kiểm tra vệ sinh quốc gia hàng năm, chuyện này có liên quan đến việc bình xét vệ sinh thành phố quốc gia của Vọng Hải, không thể khinh thường được. Qua một khoảng thời gian nữa, chúng ta lại tiếp tục bàn kỹ hơn.
Nhiếp Chấn Bang thản nhiên nói.
Diện tích đất canh tác của thành phố Vọng Hải ít lại càng thêm ít, nông lâm ngư nghiệp có gì để bàn luận chứ. Hồ Gia Vượng nói như vậy thực sự có hai mục đích. Một là muốn mượn cơ hội này thử phản ứng của anh, xem anh có biết đằng sau vụ án này còn có huyền cơ hay không. Còn mục đích khác là, Hồ Gia Vượng muốn mượn cơ hội này để thể hiện thiện chí với anh, biểu thị thái độ nghe lời của ông ta, nhưng điều này có thể sao? Bát nước đã hắt đi khó mà hớt lại, đối với Hồ Gia Vượng, Nhiếp Chấn Bang đã không thể nào tin cậy được nữa.
Đi vào văn phòng. Lúc này Lý Cư Bằng đã đứng lên, nói nhỏ:
- Chủ tịch, Cục trưởng Tiết của cục Thuế đã tới, đang đợi ngài trong văn phòng.
Đi vào văn phòng, Tiết Cửu Cân thuận tay đang cầm chén trà lên uống, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang tiến vào cũng đứng dậy. Nhiếp Chấn Bang khoát tay áo và nói:
- Được rồi, đồng chí Cửu Cân, không cần làm những nghi thức xã giao nữa, nói xem nào, có phải có đầu mối gì không?
Những lời này khiến vẻ mặt Tiết Cửu Cân có chút xấu hổ. Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Tiết Cửu Cân thấp giọng nói:
- Chủ tịch, manh mối bị đứt đoạn rồi?
- Đứt đoạn? Chuyện này là thế nào?
Nghe đến đó, chân mày Nhiếp Chấn Bang không kìm được mà nhíu chặt lại.
Tiết Cửu Cân giải thích:
- Chủ tịch, trong số những khoản mục kia của công ty Phi Thiên, có một khoản hai triệu, một khoản 800 ngàn, một khoản 130 vạn tiền mặt. Căn cứ điều tra đều sử dụng phương thức gửi tiền mặt vào qua tài khoản. Tài khoản của đối phương căn bản không thể nào điều tra được. Tài khoản rút tiền ra cũng đã kiểm tra qua, đều là kiểu tài khoản nặc danh được lập nhiều năm trước, trước khi thực hiện chế độ thực danh tiền gửi. Điều tra được đến đó cơ bản cũng không thể điều tra tiếp nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận