Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 588: Tổ công tác cục Dân chính.

- Thành công rồi, ngăn được chỗ vỡ rồi.
- Chủ tịch thành phố Nhiếp vạn tuế!
- Cảm ơn Chủ tịch thành phố Nhiếp đã vì nhân dân chúng tôi mà nỗ lực đến như vậy.
Giờ phút này, sau khi đã chặn được đoạn tường vỡ, không ít người đều hoan hô lớn, đây là sự reo hò và ngưỡng mộ, kính trọng xuất phát từ nội tâm của họ.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đi từ chỗ tường vỡ về phía bên này, Lý Cư Bằng đứng gần đó nhìn thấy chạy ra đón anh, đem một cái khăn lông đưa cho Nhiếp Chấn Bang:
- Chủ tịch thành phố, lau mồ hôi trước đi.
Ngô Bằng giờ phút này cũng chạy ra đón anh, thái độ không còn bất kỳ nghi ngờ gì nữa, quân nhân luôn luôn sùng bái những cường nhân.
Giờ phút này, Ngô Bằng hai chân đứng nghiêm theo một tư thế chào nghi thức tiêu chuẩn nhất của quân đội, sau đó mới gật đầu nói:
- Chủ tịch thành phố, bão đổ bộ, trên cơ bản thì thời điểm nguy hiểm nhất cũng đã qua rồi, tiếp đây cường độ mưa và gió bão đều có thể giảm bớt. Bên này có chúng tôi là được rồi, xin cam đoan với anh, đê còn thì người còn, đê mất thì người mất.
Đây là lời hứa hẹn của một quân nhân, vang dội hùng hồn, dứt khoát quyết liệt, không hề có đường lui, vè mặt Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng trở nên nghiêm trang, gật gật đầu coi như tán thành, cùng là một cách thừa nhận, nghiêm túc nói:
- Tiểu đoàn trưởng Ngô, Đội trưởng Lưu, vậy bên này giao cho hai người, sự an toàn tính mạng và tài sản của hơn 10 vạn dân chúng phía sau đảo Vọng Hải cũng giao lại cho hai người. Nhất định phải gia cố đê biển, tính toán tốt những trường hợp xấu nahats để đảm bảo phòng tuyến cho đê biển, đảm bảo không được để nhầm lẫn hay sai sót gì.
Quần áo ướt trên người cũng không kịp thay, Nhiếp Chấn Bang lập tức ngồi lên xe chuyên dụng của mình, ngoài khu vực đê biển này thì tình hình thiên tai của toàn thành phố hiện giờ đều khiến Nhiếp Chấn Bang có chút lo lắng.
Một đoạn đê biển Vọng Hải này cũng xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy thì những nơi khác trên toàn thành phố nhất định tình hình cũng không ngừng nguy hiểm.
Hiện giờ, do đường dây điện đã bị bão tàn phá nên ít nhất hơn một nửa thành phố đều rơi vào tình trạng mất điện.
Trên đường cái hiện ra sự hỗn loạn vô cùng, không ít thùng rác ở ven đường bị gió bão cuốn đổ tung, chung quanh có những nhánh cây cao bị gió thổi gãy bay ra đường, bên đường, có chiếc xe đã bị một cây cổ thụ đổ xuống đè nát, chỉ còn lại chiếc đèn báo động lóe sáng nhấp nháy trong đêm đen.
- Cư Bằng à, siêu cường bão lần này đã tàn phá thành phố Vọng Hải rất nghiêm trọng, tình hình lúc này rất không lạc quan đấy, không biết có thương vong về người hay không nữa.
Tâm trạng Nhiếp Chấn Bang lúc này trầm xuống.
Với thiên tai như thế này, trong suốt quá trình từ khi nắm quyền đến giờ Nhiếp Chấn Bang chưa hề được chứng kiến. Lớn nhất có lẽ là gặp phải một lần động đất ở thành phố Tân Lê. Lần này là lần thứ hai Nhiếp Chấn Bang được chứng kiến tình huống thiên tai như thế này, hơn nữa lại không hề giống với thiên tai như động đất.
Lý Cư Bằng ngồi gần cũng xoay người xuống an ủi:
- Chủ tịch thành phố, ngài đừng quá lo lắng. Những chuyện như thế này thoạt nhìn rất dễ dọa người nhưng bình thường sẽ không có thương vong về người quá lớn đâu. Trước đo chúng ta đã làm công tác chuẩn bị hoàn toàn, đại bộ phận thị dân cũng đã được sơ tán rồi. Còn khả năng chống bão của các công trình kiến trúc ở thành phố Vọng Hải không có vấn đề gì đâu.
Nghe được câu nói của Lý Cư Bằng, nét mặt Nhiếp Chấn Bang như thoáng suy nghĩ gì đó, sau đó gật gật đầu, trầm ngâm nói:
- Hy vọng là như vậy.
Bên trụ sở làm việc của Thành ủy, các lãnh đạo, ủy viên thường vụ cũng lục tục quay về, đặc điểm lớn nhất của bão đổ bộ đó là đến nhanh và đi cũng nhanh.
Hiện giờ, tuy có thể nói thành phố Vọng Hải vẫn trong tình hình nguy hiểm nhưng những tình huống nguy hiểm nhất cũng đã qua, dư âm còn lại chỉ là một đợt mưa dài.
Giờ phút này trong trụ sở làm việc của Thành ủy đèn đuốc sáng trưng. Tuy rằng đã là hơn 8 giờ tối nhưng đang vào thời điểm cấp bách không cho phép các lãnh đạo được nghỉ ngơi. Mọi người thay quần áo khô sau đó lại ngồi lại trong phòng họp ở Thành ủy.
Điện mà Thành ủy sử dụng bình thường đều có hai đường truyền riêng, thậm chí là ba đường truyền riêng cung cấp để đảm bảo cho Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố bất cứ lúc nào cũng có điện để sử dụng, phải có điện thì các công tác chỉ huy mới suôn sẻ được.
Điền Húc Giang vè mặt nghiêm túc bước đến, trầm giọng nói:
- Các đồng chí đều báo qua tình hình tổn thất sơ bộ đi.
Câu nói của Điền Húc Giang vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang lập tức lên tiếng:
- Bên đê biển Vọng Hải, tường vây đê biển bị vỡ tung hơn 400 mét, đê biển cũng bị vỡ một lỗ, may mà có các lực lượng quân đội và cảnh sát vũ trang cùng hợp sức, cuối cùng đã ngăn chặn được hoàn toàn đoạn vỡ, tổn thất cụ thể hiện còn chưa thể thống kê hoàn toàn. Tuy nhiên, tin chắc không có thương vong về người, tổn thất kinh tế hiện tại còn chưa thể tiến hành thống kê tỉ mỉ.
Lời của Nhiếp Chấn Bang quả thật miêu tả rất sơ lược, nhưng vào đến tai các cán bộ khác của thành phố Vọng Hải cũng khiến mọi người vô cùng kinh ngạc, không ngờ đê biển bị vỡ rồi, chính miệng Nhiếp Chấn Bang nói ra, nhưng vẫn khiến những người có mặt khó mà tin được.
Hơn nữa lại có thể ngăn chặn được rồi, sóng biển lớn như vậy. Những người đang ngồi, ngoại trừ Lê Chiêu Dương, Điền Húc Giang và Nhiếp Chấn Bang và một vài người bên ngoài ra, những người khác đều đã từng trải qua những trận bão gió tại thành phố Vọng Hải. Đê của Vọng Hải vỡ, chuyện như thế này chưa từng xảy ra trong lịch sử, chỉ có một lần trên đảo Vọng Hải biến thành một vùng nước lụt. Hiện giờ không ngờ chắn, lấp rồi mà còn xảy ra nhanh như vậy. Nhiếp Chấn Bang tuy rằng nói ra rất thoải mái, nhưng mọi người đều biết rõ, chuyện như thế này có mức độ nguy hiểm rất lớn, khó có thể dùng ngôn từ để diễn đạt được.
Kế tiếp, bộ máy các lãnh đạo, các ủy viên thường vụ khác cũng lần lượt báo cáo lại tình hình tổn thất của khu vực mà mình phụ trách. Nói một cách toàn diện, lúc này siêu cường bão đã đổ bộ vào thành phố Vọng Hải, theo những điều được biết trước mắt đã có 5 người bị mất tích trong bão, ngoài ra, tổn thất kinh tế của toàn thành phố ít nhất phải trên một tỷ.
Lúc này, Lê Chiêu Dương cũng chủ động giơ, nói:
- Bí thư Điền, Chủ tịch thành phố Nhiếp, các đồng chí, lúc này đây siêu cường báo đã lan đến tỉnh Mân Nam, điều này đối với thành phố Vọng Hải chúng ta là một tổn thất nghiêm trọng, vừa rồi tôi cũng đã nhận được tin tức, bên cục Cứu trợ dân chính sắp cử một tổ công tác tới thành phố Vọng Hải để khảo sát tình hình thiên tai đồng thời thực hiện cứu trợ kịp thời.
Trước khi Lê Chiêu Dương đến thành phố Vọng Hải, ông ta chính là Cục trưởng vụ Cứu trợ dân chính, vụ cứu trợ có thể coi là căn cứ địa của ông ta. Lúc này có thể nhận được tin tức trước tiên cũng là chuyện hết sức bình thường, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng làm không được thì Lê Chiêu Dương khi làm việc ở cục Dân chính đã uổng công bưng bít rồi.
Nghe được một tin tức như vậy, các cán bộ của thành phố Vọng Hải có vẻ có chút hưng phấn, rốt cuộc có người có chức vị cao trong thể chế thật tốt. Trong quá khứ, thành phố Vọng Hải cũng phải chịu không ít bão đổ bộ, là một thành phố ven biển, một năm bốn mùa luôn có vài lần phải chịu đựng sự tấn công của bão như vậy.
Nhưng mỗi lần, cục Dân chính gần như chỉ gửi xuống một chút vật tư cứu trợ, chuyện lập hẳn một tổ công tác là lần đâu tiên từ khi khai thiên lập địa thành phố Vọng Hải này tới giờ.
Tổ công tác tới đây không đơn giản thể hiện là cấp vật tư cứu trợ, mà còn đại diện một vài chính sách duy trì sự ủng hộ của cục Dân chính, đây mới là điều quan trọng nhất.
Lời nói của Lê Chiêu Dương vừa dứt, Điền Húc Giang ngồi bên lập tức lên tiếng:
- Các đồng chí, vừa rồi Bí thư Chiêu Dương đã thông báo một tin tức rất quan trọng, cũng rất đúng lúc. Vụ Cứu trợ Dân chính phái một tổ công tác xuống thị sát tình hình thiên tai tại thành phố Vọng Hải chúng ta, điều này nói rõ được sự coi trọng của các lãnh đạo cấp trên đối với thành phố chúng ta. Đồng chí Chiêu Dương bản thân lại là lãnh đạo tiền nhiệm của cục Dân chính, trước mặt các cấp dưới cũ nhất nhất định phải làm tốt công tác tiếp đón và hoan nghênh. Tôi thấy nhân cơ hội này, tập thể chúng ta thảo luận một chút đi.
Lời nói của Điền Húc Giang có mục đích, trong đó chủ yếu là lôi kéo thái độ của Lê Chiêu Dương, không cần nói cũng hiểu được.
Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, hiện giờ trong bộ máy ủy viên thường vụ thành phố Vọng Hải, Lưu Á Phù, Chu Tử Huy, Lưu Cao Hoa, cùng với Uông Kiến Hoa và Trương Tranh Quang trên cơ bản đều ủng hộ anh.
Tưởng Hoa Quang và Cố Đống Lương và những người còn lại là một hệ thống tương đối trung lập, còn Tưởng Lệ và Triệu Phi sau khi xuất hiện sự kiện đình công tại cảng mới Vọng Hải, đối với giác ngộ chính trị trong tay Điền Húc Giang cũng đã có chút nghi ngờ. Trong thể chế, phát ngôn ra điều gì nhất định là một chuyện vô cùng thận trọng, lời nói không thể phát ngôn lung tung, chỉ cần không cẩn thận một chút coi như tiền đồ của bản thân đều bỏ.
Cho nên giờ phút này, hai người cũng trong thái độ đang xem chừng. Mà lúc này Điền Húc Giang tiếp lời lch, vội vàng đứng ra, mục đích thế nào chứ, chính là muốn lôi kéo quan hệ với Lê Chiêu Dương.
Thân là phó Bí thư Thành ủy, là nhân vật xếp thứ ba về quyền lực trong Thành ủy này, chuyện lôi kéo Lê Chiêu Dương, sau đó xử lý một chút, rồi sẽ vô hình mà khống chế cả bên ban Tổ chức.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng lên tiếng:
- Bí thư Điền, tôi ngược lại có cách nhìn không giống anh. Tôi cảm thấy, đối với các đồng chí tổ công tác của cục Dân chính, công tác tiếp đón là điều nên làm, nhưng về quy cách tiếp đón vẫn không nên quá mức long trọng. Nếu là bình thường đương nhiên càng long trọng càng tốt, nhưng hiện giờ thì sao? Cá nhân tôi cảm thấy nên thực sự cầu thị, lấy công việc của thành phố Vọng Hải làm trọng tâm, tôi tin tưởng các đồng chí lãnh đạo trong cục Dân chính cũng sẽ thông cảm và hiểu cho tình hình thực tế của chúng ta hiện nay.
Lời của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, trong hội trường lập tức trở nên im ắng. Sắc mặt của Điền Húc Giang có vẻ rất xấu hổ, Nhiếp Chấn Bang nói như vậy hoàn toàn không nể mặt ông ta chút nào, ánh mắt của các ủy viên thường vụ cũng tập trung lên người của Lê Chiêu Dương, dù sao chuyện này cũng có liên quan tới vấn đề thể diện của Lê Chiêu Dương.
Trong lòng Điền Húc Giang có chút tức giận, thật không ngờ lại bị Nhiếp Chấn Bang nắm lấy mất cơ hội, vừa rồi bản thân ông ta suy xét đến cảm nhận của Lê Chiêu Dương, cũng không để ý tới cục diện lúc này của thành phố Vọng Hải. Quả thật nếu muốn khua chiêng gõ trống nghênh đón, muốn tổ chức tiếp đãi, quả thật có cảm giác hơi lẫn lộn vui buồn. Đây không phải là sự giải thích mịt mờ, một Bí thư Thành ủy như hắn lại không quan tâm tới khó khăn của dân chúng, chỉ chú ý tới đường ngang ngõ tắt nhằm nghênh đón cán bộ thôi sao?
Dừng một chút, Điền Húc Giang lại nhìn về phía Lê Chiêu Dương, mỉm cười nói:
- Đồng chí Chiêu Dương, về chuyện này anh biết rõ hơn hết so với chúng tôi, anh có ý kiến gì không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận