Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 969: Sự phát triển của Hồng Giang

Giọng nói, nét mặt của Văn Bảo Quý tỏ ra hết sức khiêm tốn nhã nhặn, từng câu từng chữ trong lời nói đều biểu lộ ra một dạng tôn sùng đối với Nhiếp Chấn Bang, cảm giác này khiến Nhiếp Chấn Bang rất thoải mái, cũng rất hài lòng, sở dĩ tiến cử Văn Bảo Quý lên trên, nguyên nhân chủ yếu cũng là ở chỗ này.
Ở địa phương, việc Bí thư và nhân vật số một của Ủy ban không hòa hợp với nhau, việc xảy ra mâu thuẫn có thể nói là chẳng lạ lùng gì, chủ yếu nhất, vẫn là tập trung ở phương diện xây dựng kinh tế, Bí thư quản người, chính quyền quản việc. Tuy nói như vậy, nhưng thông thường có lúc Bí thư quản người đồng thời cũng muốn quản một số việc, mà lúc Chủ tịch tỉnh đang quản việc cũng muốn tham gia một chút vào việc quản người, đây chính là căn nguyên mâu thuẫn, nói thẳng ra chính là vấn đề phân chia quyền lực và phân chia lợi ích.
Bản thân đã nắm trong tay quyền tiến cử, vậy thì Nhiếp Chấn Bang đương nhiên không thể từ bỏ, tục ngữ nói rất đúng:” Có quyền không dùng, quá hạn trở thành rác”, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên phải cân nhắc nhiều mặt, đề cử một người có thể hòa thuận với mình vào bộ máy ứng cử viên.
Hiện nay xem ra thì biểu hiện của Văn Bảo Quý trong phương diện này vẫn là rất tốt, chí ít ở thái độ bề ngoài, Văn Bảo Quý biểu hiện một cách hết sức khéo léo.
Đồng thời, Nhiếp Chấn Bang cũng hơi bất ngờ, vừa mới xác định xong mà Văn Bảo Quý đã đưa ra kế hoạch phát triển tổng thể, điều này chứng tỏ Văn Bảo Quý cũng không hề đơn giản.
Chủ tịch của một tỉnh Nhiếp Chấn Bang cũng đã đảm nhiệm qua, đây không phải là phát triển của một thành phố, một huyện, đây là quan hệ đến đại cục phát triển kinh tế toàn tỉnh, vị trí của khía cạnh và góc nhìn đều là đứng ở độ cao toàn tỉnh, tính chung toàn cục, không phải là nói dễ dàng như vậy.
Tỉnh Hồng Giang nhiều thành phố trực thuộc như vậy, phương hướng phát triển của mỗi thành phố đều không giống nhau, có nơi lấy du lịch làm trọng điểm, có nơi trọng điểm lại là nông nghiệp, có nơi là công nghiệp, có nơi lại là thương nghiệp vv… Những điều này đều cần phải suy xét và cân nhắc tổng thể.
Trị đại quốc cũng giống như nấu một món ăn, không cẩn thận sẽ bị hỏng, đạo lí này dùng trong một tỉnh cũng giống như vậy, Văn Bảo Quý có thể đề xuất ra bản kế hoạch nhanh như vậy, điều này nói rõ là Văn Bảo Quý sớm đã có dự định trước, thậm chí bản kế hoạch phát triển kinh tế này đã chuẩn bị trong thời gian rất dài, như vậy mới có thể có tốc độ nhanh chóng như vậy
Gật gật đầu, Nhiếp Chấn Bang ra hiệu ra chỗ sô pha ở khu tiếp khách, lập tức cũng ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý, xem ra anh lần này đến là có sự chuẩn bị nhé!
Nhận lấy bản kế hoạch mà Văn Bảo Quý đưa tới, Nhiếp Chấn Bang cầm lấy bao thuốc lá trên bàn trà rút ra một điếu đưa cho Văn Bảo Quý, bản thân cũng đốt một điếu rồi lúc này mới xem tỉ mỉ.
Tiêu đề là “Đề cương quy hoạch phát triển kinh tế tỉnh Hồng Giang”
Nhìn thấy tiêu đề này, Nhiếp Chấn Bang thật sự không có quá nhiều ngạc nhiên, bản kế hoạch tổng cộng có ba mươi mấy trang, Nhiếp Chấn Bang xem rất tỉ mỉ. Khoảng một giờ sau Nhiếp Chấn Bang mới bỏ bản kế hoạch trong tay xuống ngẩng đầu lên, giờ phút này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang có hơi dao động, ánh mắt hướng về phía Văn Bảo Quý hình như có sự thay đổi rất lớn.
Trong lòng có chút cảm xúc, con người Văn Bảo Quý này vẫn là có thực tài thực học, toàn bộ bản kế hoạch thiết kế hết sức hoàn thiện.
Đúng vậy! Xem qua toàn bộ, Nhiếp Chấn Bang cảm thấy, dùng một từ “Hoàn thiện” dường như mới chính xác: “Hoàn mỹ” vẫn chưa đủ.
Ở phần đầu, toàn bộ mấy trang đầu tiên Văn Bảo Quý dùng tư liệu số liệu hết sức tỉ mỉ xác thực, tổng hợp lại cho đến nay sự phát triển kinh tế của tỉnh Hồng Giang, đối với nền kinh tế của Hồng Giang làm một tóm tắt và đánh giá tổng thể, kế tiếp, đối với toàn cục toàn tỉnh và đặc điểm của các thành phố trực thuộc trong toàn tỉnh, Văn Bảo Quý cũng đưa ra phương hướng phát triển trong tỉnh.
Nói tóm lại, có thể quy kết lại trong ba câu: Duy trì ưu thế truyền thống trong tỉnh Hồng Giang, tăng cường độ thu hút đầu tư, mở rộng phát triển ngành dịch vụ. Sau đó, về mặt phát triển các ngành nghề cũng đưa ra một vài quy hoạch chi tiết, ví dụ gia tăng xây dựng công trình cơ bản, thực hiện chế độ chuyển đổi đất đai tập trung trong toàn tỉnh vv…Có một bộ phận rất lớnlà tham khảo kinh nghiệm phát triển của tỉnh Ba Thục.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang lại hiểu rõ Văn Bảo Quý vì sao lại làm như vậy, đơn giản chính là lựa ý hùa theo, quy hoạch phát triển kinh tế của Ba Thục chính là một tay mình làm ra, ở trong nước việc này không phải là bí mật gì, Văn Bảo Quý chắc chắn biết rõ.
Như vậy, dựa theo khuôn mẫu của Ba Thục, hệ thống lại tình hình thực tế của tỉnh Hồng Giang, làm ra quy hoạch phát triển kinh tế, chắc chắn có thể lấy được sự khen ngợi của mình.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang lại gật đầu nói:
- Đồng chí Bảo Quý đã có tâm.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, sắc mặt của Văn Bảo Quý lộ ra nụ cười sáng lạn, vẻ mặt vui mừng, lời của bí thư Nhiếp hàm ý rất sâu sắc, có hai mặt ý nghĩa. Một là chỉ bản bản quy hoạch này vừa mới tuyên bố cáo thị đảm nhiệm chức vụ, mình đã đưa ra phương án quy hoạch thì không phải là người có tâm sẽ không thể làm được việc này. Một ý khác cũng là ám chỉ việc học tập khuôn mẫu của Ba Thục.
Nghĩ đến đây, Văn Bảo Quý hết sức khiêm tốn nói:
- Bí thư quá lời rồi, vì nhân dân phục vụ là căn bản của cán bộ lãnh đạo chúng ta, dẫn dắt bốn mươi triệu quần chúng nhân dân toàn tỉnh kiếm cuộc sống no đủ, đẩy mạnh phương châm chiến lược dân giàu tỉnh mạnh là tư tưởng lớn của bí thư Nhiếp anh định ra, tôi luôn luôn ghi nhớ trong lòng, không dám sơ suất.
Không thể không nói, mặt kỹ xảo mà Văn Bảo Quý đang nói chính xác đã đạt đến trình độ điêu luyện, không cho người ta cảm giác nịnh hót, lại vừa khiến người ta cảm nhận được thái độ và thành ý của anh ta.
Đối với thái độ cung kính này của Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang vẫn là rất hài lòng, cho dù sau này Văn Bảo Quý sẽ thế nào thìít nhất lúc này kiểu quan hệ hòa hợp này giữa mình và Văn Bảo Quý, tất nhiên sẽ mang lại cho tỉnh Hồng Giang nhiều lợi thế.
Hơn nữa Nhiếp Chấn Bang tin rằng, dù cho sau này Văn Bảo quý nhậm chức, chỉ cần Văn Bảo Quý thật sự dựa theo con đường này tiếp tục đi, mình tuyệt đối sẽ không thể nói gì, cũng sẽ không làm gì, chútkhoan dung này Nhiếp Chấn Bang vẫn có, hơn nữa Hồng Giang phát triển tốt thì là Bí thư ở đây thành tích chính trị phải có, đương nhiên sẽ đem lại cho mình không ít chút nào.
Đương nhiên, nếu phương hướng phát triển chệch đi hoặc chọc giận đến ranh giới cuối cùng của mình thì đấy lại là một chuyện khác, mặc dù như vậy Nhiếp Chấn Bang cũng không sợ, lần điều chỉnh bộ máy tỉnh ủy này, đem Tần Quảng Hán sắp xếp lên vị trí Phó bí thư chuyên trách mục đích chính là để đề phòng Văn Bảo Quý.
Trong lòng có chỗ dựa, Nhiếp Chấn Bang lúc này không có bất kỳ lo lắng nào.
Cho nên, lúc này nghe Văn Bảo Quý nói, Nhiếp Chấn Bang chhir mỉm cười, xua tay nói:
- Ha ha, đồng chí Bảo Quý, anh đừng nịnh nọt tôi nữa, tính cách con người tôi tin rằng anh đã hiểu, tôi trước nay đều là xủ lý việc không xử lý người, lần này sở dĩ đề cử anh hoàn toàn là vì năng lực của bản thân anh. Hiện tại xem ra sự chuẩn bị của anh là rất tốt, tục ngữ nói; “Không ở đúng vị trí thì không bàn chính sự”, nhưng nếu tôi nói thì là cán bộ lãnh đạo cần phải có tâm tính phòng ngừa chu đáo, tất cả mọi người đều ôm lấy tư tưởng “Không tại vị thì không bàn chính sự”, vậy xã hội tiến bộ như thế nào, kinh tế còn nói gì đến phát triển. Tạo phúc một phương không chỉ là việc của những người chức vụ chính trong Đảng, đây là việc của tất cả cán bộ Đảng viên.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn Văn Bảo Quý, tiếp tục nói:
- Đồng chí Bảo Quý, về việc phát triển công nghiệp của Hồng Giang, tôi cũng có một vài quan điểm.
Dứt lời, sắc mặt của Văn Bảo Quý lập tức trở nên nghiêm túc, cầm lấy quyển sổ, chuẩn bị xong tư thế chăm chú lắng nghe, nói:
- Bí thư, mời anh nói, anh là chuyên gia ở phương diện này, tôi đến đây chính là lắng nghe ý kiến của anh.
Đối với kiểu dè dặt và khách sáo này của Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang cũng đành vậy. Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ một loạt cử động lần này của mình đã khiến cho uy tín của mình tại tỉnh Hồng Giang đã hoàn toàn đạt đến độ cao mới, dù là Văn Bảo Quý cũng phải hết sức cẩn thận.
Loại danh tiếng này, ở tỉnh Hồng Giang e rằng tạm thời không có thay đổi, cán bộ lãnh đạo của Hồng Giang từ trên xuống dưới sợ rằng đều sẽ khách sáo như thế.
Ngay sau đó, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Vừa rồi tôi có xem qua bố cục phát triển công nghiệp của Hồng Giang, tôi cho rằng, vẫn nên thận trọng một chút. Công nghiệp của tỉnh Hồng Giang vốn dĩ hơi yếu kém, nền tảng công nghiệp nặng chủ yếu tập trung ở thành phố Hồng Thành, các thành phố trực thuộc khác đại đa số đều là công nghiệp nhẹ, trong đó chủ yếu lấy công nghiệp gốm sứ của thành phố Cảnh Sơn làm chủ. Ở phương diện này tỉnh cần làm tốt công tác hướng dẫn, về thu hút đầu tư bên ngoài và hạng mục công nghiệp lại càng nên thận trọng, phải xem xét tỉ mỉ hoàn cảnh bản thân và ưu thế tài nguyên, đi một bước nhìn trước ba bước, cân nhắc chu đáo phương hướng bảo vệ môi trường và phát triển liên tục.
Điểm này, cũng là nguyên nhân bản kế hoạch của Văn Bảo Quý chỉ có thể đánh giá là hoàn thiện mà không phải là hoàn mỹ, mỗi địa phương đều có điểm đặc biệt của mình, tài nguyên khoáng sản của Hồng Giang phong phú, công nghiệp đồng của Hồng Giang là công nghiệp khai khoáng có tiếng trên thị trường.
Nhưng khai thác khoáng sản hoàn toàn là phát triển kiểu tranh đoạt, làm thiệt hại môi trường cực lớn, dựa vào công nghiệp khai khoáng để phát triển kinh tế địa phương thì Nhiếp Chấn Bang trước nay đều khá thận trọng.
Giờ phút này nói ở trước mặt Văn Bảo Quý, mục đích của Nhiếp Chấn Bang chính là cho Văn Bảo Quý một lời nhắc nhở, không nên đi chệnh hướng trong lúc phát triển sau này.
Thấy Văn Bảo Quý cẩn thận ghi chép, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, bất kể Văn Bảo Quý thật sự có nghe lọt tai hay không thì ít nhất, thái độ này vẫn là rất tốt, lập tức nói tiếp:
- Mặt khác, về phát triển tài nguyên du lịch, tôi thấy vẫn cần tăng cường độ đầu tư và khai thác, phong cảnh Hồng Giang, di tích lịch sử danh lam thắng cảnh rất nhiều, Hồng Giang không những là thánh địa du lịch nghỉ dưỡng còn là thánh địa của đạo giáo. Hơn nữa, du lịch cách mạng cũng là đặc điểm lớn của Hồng Giang, về công nghiệp du lịch cần tăng cường độ đầu tư và khai thác, đẩy mạnh phát triển du lịch Hồng Giang.
Sau khi nói xong những việc này, Nhiếp Chấn Bang lại chuyển chủ đề câu chuyện, nhìn Văn Bảo Quý nói:
- Đồng chí Bảo Quý! Ngay tới đây chính là đại hội trù bị cho đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc Hồng Giang, về vấn đề thảo luận phân tổ anh cũng phải làm nhiều việc.
Một câu cuối cùng này, Nhiếp Chấn Bang lại quay về lại vấn đề hàng đầu trước mắt, đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc Hồng Giang lần này, Văn Bảo Quý có thể trúng cử thuận lợi hay không mới là vấn đề quan trọng nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận