Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 908: Hỗ trợ rất lớn

Nếu như có phương pháp không tưởng, với lãnh đạo khách sáo mà nói, bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng đảm nhiệm chức lãnh đạo, có thể hiểu được sự ảo diệu bên trong.
Từ lời nói của Kiều tổng, đã nghe ra được rất nhiều thông tin, tình hình tỉnh Hồng Giang thật sự không ổn, Nhiếp Chấn Bang cũng không hiểu được nhiều. Nhưng năm đó khi ở Mân Nam, hắn đã từng tới Tỉnh ủy Hồng Giang. Tỉnh Hồng Giang là một vùng giải phóng cách mạng cũ, là một tỉnh thuộc bộ phận đất liền. Đây là một ít ấn tượng ban đầu của Nhiếp Chấn Bang về tỉnh Hổng Giang, nhưng lần này, Nhiếp Chấn Bang cũng không dám xem thường. Theo lời Kiều tổng, Hồng Giang rối loạn như vậy. Điều này cho thấy tình hình của tỉnh Hồng Giang không tốt. Đây là một loại khảo nghiệm đối với Kiều tổng.
Kiểm tra toàn diện năng lực nắm quyền bộ máy mới, năng lực đối ứng nguy cơ, cùng năng lực kêu gọi và lãnh đạo. Cho nên, lúc trước Lương Viễn và Phương Lê nói nhiệm vụ này rất nguy cấp cũng không khoa trương chút nào.
Có ý kiến gì không? Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ cẩn thận, vẻ mặt kiên định ngẩng đầu đáp:
- Thủ trưởng, tôi xin nghe theo quyết định của tổ chức, cá nhân tôi không có ý kiến gì.
Kỳ thật, có ý kiến hay không cũng bằng thừa, chỉ là nói xạo mà thôi. Đương nhiên xét theo góc độ của lãnh đạo, phải trưng cầu ý kiến một chút mới thể hiện được tác phong dân chủ. Nhưng đối với cấp dưới mà nói, đều không có ý nghĩa gì cả. Như lúc này, nói với lãnh đạo, lãnh đạo, tôi có một vài ý kiến, tôi vừa mới tới tập đoàn Hoa Hạ, còn nhiều công việc còn chưa nắm rõ, mặt khác, nhân viên quân khu cũng chưa tiến hành giao lưu, ngài thấy tôi có nên công tác tiếp vài năm ở tập đoàn Hoa Hạ rồi tính sau được không?
Nếu làm vậy thật, Nhiếp Chấn Bang đúng là một thằng não tàn. Nếu nói vậy, Kiều tổng khẳng định sẽ không đáp lại câu gì. Ngược lại, sẽ cố gắng từng chút, khiến hắn từ nay về sau muốn thăng tiến cũng không được.
Khóe miệng Kiều tổng lúc này mới nở ra nụ cười, cuối cùng vẫn là tin được người nhà. Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Kiều tổng rất vừa lòng. Trầm tư một lát, Kiều tổng nói:
- Chấn Bang, tôi cũng biết mục đích và suy nghĩ khi đồng chí Tu Siêu điều cậu tới tổ chức và thành lập tập đoàn Hoa Hạ. Tôi cũng biết, cậu rất khó khăn khi đưa ra quyết định này. Nhưng, tôi cũng rất vui, điều này cho thấy, Nhiếp Chấn Bang năm đó không hề thay đổi.
- Việc sắp xếp nhân sự ở tập đoàn Hoa Hạ cậu có ý kiến gì không?
Kiều tổng lại hỏi.
Nói tới đây tức là Kiều tổng muốn đền bù chút gì đó. Nhiếp Chấn Bang dừng lại một chút, nói:
- Thủ trưởng, thực ra, nếu không có chuyện này tôi cũng định nói với ngài. Tập đoàn Hoa Hạ vừa mới tổ chức và thành lập liền xuất hiện vấn đề nghiêm trọng. Tuy rằng đã xử lý, nhưng vài phó giám đốc ở tập đoàn tôi thấy vẫn có chút thiếu sót. Lúc này nếu để tôi đề cử, cá nhân tôi cho rằng, đồng chí Phó chủ tịch tỉnh Nhiếp Gia Lương rất tốt. Để anh ấy đảm nhiệm chức vụ của tôi là thích hợp nhất.
Đề cử người hiền không tránh thân, những lời này, Nhiếp Chấn Bang lĩnh hội sâu sắc. Nếu như Kiều tổng định bồi thường, Nhiếp Chấn Bang cũng không ngại gì, huống hồ, Nhiếp Gia Lương thực sự thích hợp.
Là anh họ mình, các phương diện năng lực của Nhiếp Gia Lương, Nhiếp Chấn Bang rất rõ. Vận mệnh, khí độ có chút thiếu sót, muốn đảm nhiệm nhân vật đứng đầu một phương trong Chính đảng, chỉ e cũng không dễ. Nhưng đi tập đoàn Hoa Hạ thì rất thích hợp. Xí nghiệp không giống như địa phương, nó đơn thuần hơn nhiều. Tới tập đoàn Hoa Hạ, Nhiếp Gia Lương tuyệt đối có thể đảm nhiệm.
Mặt khác, còn một nguyên nhân thích hợp, bác cả Nhiếp Quốc Đống dù sao cũng đã từng là nhân vật số một số hai ở quân đội. Có tầng quan hệ này, Nhiếp Gia Lương sẽ không gặp phải vấn đề gì.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Thủ trưởng, hiện tại, tập đoàn Hoa Hạ bố trí theo một chính ba phó, từ sau khi Trương Thắng Sơn gặp chuyện không may, còn thiếu một phó, tôi cảm thấy vẫn nên chọn thêm một người từ hệ thống quân đội là thỏa đáng, đồng chí Trương Húc, đương nhiệm chức tư lệnh phân khu Giang Nam, quân khu tỉnh Giang Châu cũng khá thích hợp. Như vậy, tôi đề nghị, có thể để đồng chí Trương Húc đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc tập đoàn, đồng chí Nhiếp Gia Lương đảm nhiệm Chủ tịch Hội đồng quan trị. Còn về việc thay đổi nhân viên sau này, tôi tin bọn họ sẽ có sự sắp xếp thỏa đáng.
Trương Húc là người của Trương gia, đã từng là tình địch của Nhiếp Chấn Bang. Đổng Uyển không gả cho Trương Húc mà cam tâm làm thiếp của Nhiếp Chấn Bang, chuyện này khiến Trương Húc rất hận Nhiếp Chấn Bang, đây là chuyện mà ai cũng biết. Kiều tổng không ngờ là Nhiếp Chấn Bang sẽ đề cử Trương Húc.
Ngừng lại một chút, Kiều tổng gật đầu nói:
- Sắp xếp như vậy rất tốt, các phương diện đều suy xét kỹ càng, rất chu toàn. Tôi nghĩ có thể an bài như vậy, chuyện này, tôi sẽ nói với đồng chí Vương Túc Châu sau. Vậy còn cậu thì sao, chuyển sang đơn vị mới, cậu có muốn sắp xếp gì không?
Vương Túc Châu, cái tên này làm Nhiếp Chấn Bang thận trọng một chút, xem ra tương lai Vương Túc Châu nhất định sẽ là Trưởng ban Tổ chức Trung ương.
Về phần mình, Nhiếp Chấn Bang cũng rất nghiêm túc suy nghĩ, ý của thủ trưởng là mình muốn mang ai qua. Việc này trong thể chế rất bình thường. Một mình nhậm chức, hay dẫn người theo cùng đều có cả.
Dẫn người đi theo đơn giản nhất chính là ba loại thư ký, cảnh vệ và cán bộ. Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang đáp:
- Thủ trưởng, về phía thư ký, tôi không định mang người qua. Tôi cảm thấy thư ký Vân có vẻ không thích ứng được với hệ thống Chính đảng địa phương. Còn đồng chí Vũ Lập này, cũng khác tôi. Ý của tôi là Vũ Lập ở lại tập đoàn Hoa Hạ đảm nhiệm chức Phó trưởng ban bảo vệ. Cấp bậc của Vũ Lập như vậy cũng đủ rồi. Về mặt cảnh vệ, tôi xin nghe theo sự sắp xếp của tổ chức. Bí thư, tôi muốn sau khi xuống đó rồi tính tiếp, như vậy cũng có thể giúp tôi làm quen với tình hình và khai triển công tác, không đến mức hai mắt đều mù không thấy gì.
- Mặt khác, tôi muốn mang một người, đồng chí Trần Nhạc đương nhiệm Trưởng ban Bảo vệ tập đoàn Hoa Hạ, trước đó đồng chí ấy là Giám đốc sở Công an tỉnh Dự Châu. Nếu tiện, tôi hy vọng đồng chí Trần Nhạc có thể đảm nhiệm chức vụ Giám đốc sở Công an tỉnh Hồng Giang.
Kiều tổng gật đầu, Nhiếp Chấn Bang đúng là mẫu nhân tài điển hình. Trong thời gian ngắn, có thể lý giải sự việc rõ ràng. Cũng đưa ra lựa chọn và suy xét rõ ràng. Thư ký lựa chọn ở chỗ làm vẫn là tốt hơn. Như vậy, có thể quen thuộc được với quá trình làm việc nhanh hơn. Có thể hỗ trợ việc triển khai công tác. Về phần mang một người đến nhậm chức ở Sở Công an, đây là chuyện đã từng có. Ở địa phương mới, tổ chức lãnh đạo mới, nếu muốn chấn áp người khác, không hề dễ, mọi mặt đều cần suy xét, không có người tin cậy thì không được. Có một cơ quan có sức mạnh đứng sau lưng chính là sự hỗ trợ lớn nhất.
Trầm ngâm một lát, Kiều tổng cười nói:
- Đồng chí Vân Phi, cũng nể mặt cậu đi, ý kiến của cậu rất đúng trọng tâm. Đồng chí Vân Phi là tôi đích thân phái đến cho cậu, lúc này, nếu rời khỏi tập đoàn Hoa Hạ, cũng không phải chuyện gì to tát, đồng chí Vân Phi cũng đã công tác được một thời gian. Đối với việc sắp xếp cảnh vệ của cậu, chuyện này cũng rất tốt, lưu một người của mình ở lại tập đoàn Hoa Hạ, đối với tương lai của cậu sẽ có được sự trợ giúp rất lớn, Tuy rằng, lần này, cậu ở tập đoàn Hoa Hạ chưa lâu, nhưng đôi khi vẫn cần đến đấy, khi cần có thể gửi một tín hiệu qua.
Nói tới đây, Kiều tổng ngập ngừng một chút rồi mới nói tiếp:
- Về việc sắp xếp cho đồng chí Trần Nhạc, tôi nghĩ như vậy, cấp bậc, kinh nghiệm, lý lịch của đồng chí ấy mọi mặt đều rất đầy đủ. Theo ý kiến của tôi, đảm nhiệm chức Ủy viên thường vụ, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật, kiêm nhiệm Giám đốc sở Công an tỉnh Hồng Giang. Để đồng chí Trần Nhạc lập tức đi mở đường, vì cậu đánh tiền trạm.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang cũng ngẩn cả người, không ngờ Kiều tổng sẽ ủng hộ mạnh mẽ như vậy. Giới thiệu người của tập đoàn Hoa Hạ, Kiều tổng không chần chừ chút nào, trực tiếp đồng ý, đại ca Nhiếp Gia Lương vì vậy cũng tiến thêm một bước, trực tiếp bổ nhiệm thành Bộ trưởng. Nhiếp Chấn Bang tin chắc rằng, vận hành tốt, sau dăm ba năm lăn lộn ở tập đoàn Hoa Hạ làm ra thành tích, trở thành Phó Quốc cũng sẽ không có vấn đề gì khó khăn.
Mặt khác, ở tỉnh Hồng Giang, mình chỉ yêu cầu một chức Giám đốc sở. Không ngờ Kiều tổng trực tiếp cho làm Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật.
Phải biết rằng, chức vụ đó và Giám đốc sở hoàn toàn khác nhau. Nếu như chỉ là Giám đốc sở, sức uy hiếp tuyệt đối sẽ không mạnh bằng. Huống hồ, còn có một phiếu của hội nghị thường vụ.
Nói xong, Kiều tổng cũng liền đứng lên nói:
- Hai ngày tới, cậu cứ ở thủ đô nghỉ ngơi một chút. Mặt khác, An Na cùng lúc điều động công tác tiến hành. Mọi người chuẩn bị một chút, vài ngày tới, tôi sẽ sắp xếp người hộ tống cậu đến Hồng Giang nhậm chức.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, cảm kích, rất hưng phấn, không chỉ là vấn đề ủng hộ nhiều hay ít, quan trọng là điều này đại biểu cho việc quỹ đạo của mình đã trở lại bình thường. Hơn nữa còn lấy được sự tín nhiệm và tán thành của Kiều tổng. Tiếp theo nên làm thế nào là phụ thuộc vào bản thân.
Cung kính đáp lại:
- Thủ trưởng làm việc tiếp đi ạ. Tôi không quấy rầy nữa.
Rời khỏi thư phòng của Kiều tổng. Ở phòng khách bên ngoài, Phương Lê và Lương Viễn đều đang đợi, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi ra, hơn nữa trò chuyện hơn 2 giờ. Hai người liền gật đầu với Nhiếp Chấn Bang, không chỉ là chào hỏi, mà còn ám chỉ chuyện đã thành công. Đi tới trước mặt hai người, Nhiếp Chấn Bang nhẹ giọng nói:
- Chủ nhiệm Phương, anh Lương, buổi tối nếu rảnh qua bên Vương Triều ngồi một lát, tôi mời khách.
Phương Lê rất sảng khoái đáp ứng ngay, Nhiếp Chấn Bang hiện giờ như mặt trời ban trưa, luôn là tâm phúc, chính là kỳ nhân của thể chế trong nước. Giao hảo được thì chỉ có lợi, chứ không có hại.
Lương Viễn nhìn đồng hồ, giờ đã là hơn 10 giờ sắp 11 giờ, thấp giọng nói:
- Tôi đi báo cáo với thủ trưởng một lát. Hai người chờ tôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận