Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 925: Câu kết làm việc xấu

Thực ra từ lúc Đinh Tử Kiếm xuất hiện Nhiếp Chấn Bang vẫn phải cố chịu đựng, dù sao, mình là nhân vật số một tỉnh ủy Hồng Giang, giờ lại ở trên địa bàn của Hồng Giang, nếu là chỗ khác thì cũng dễ nói, nhưng giờ ở Hồng Giang sao? Anh Ba Nhiếp khó tránh khỏi việc phải chú ý một số vấn đề ảnh hưởng.
Chuyện này truyền ra cho dù đúng sai như thế nào thì ít nhất cũng mang tiếng mình ỷ lớn hiếp bé, cho nên đối với những lời linh tinh lúc trước của Đinh Tử Kiếm thì Nhiếp Chấn Bang coi như là cái rắm, không quan tâm.
Nhưng bất cứ chuyện gì, chung quy cũng có một mức độ, người đều cũng có điểm giới hạn, cũng không thể có chuyện người khác đã ỉa ở trên đầu rồi mà anh còn giương mắt nhìn chờ đưa giấy vệ sinh cho người ta. Người khác đánh anh một bạt tai, chẳng lẽ còn phải giơ nốt má bên kia cho người ta đánh? Nói vậy thì chính anh là một lãnh đạo lại coi như rất uất ức, nếu thật là như thế còn không bằng không thèm làm lãnh đạo, làm một con ông cháu cha, làm một con cháu nhà thế gia tốt biết mấy, muốn làm thế nào thì như thế.
Đổng Uyển bên cạnh có chút lo lắng, hạ giọng nói:
- Chấn Bang...
An Na lúc này cũng hoàn hồn lại, nhìn Niếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, hay là thôi đi, dù sao cũng không có tổn thất gì, Xuân Sơn đã tát hai cái rồi.
Nhiếp Chấn Bang xua tay thấp giọng nói:
- Không sao, có loại người phải đánh nó thật đau, thật nặng nó mới hiểu làm người phải làm như thế nào. Không có chuyện gì, Xuân Sơn không phải người lỗ mãng, anh ta biết chừng mực.
Còn Lý Xuân Sơn sắc mặt cũng rất âm trầm, là cái loại gì,, ở Bắc Kinh đây chính là chỗ con ông cháu cha tụ tập, bao nhiêu năm nay cũng không có đứa mù nào dám nói với anh Ba như vậy, mày chỉ là một thằng con nho nhỏ của Phó chủ tịch quận mà kiêu ngạo thế, đây không phải muốn bị đánh sao? Không thể thông cảm chút nào “Báp báp” lại thêm hai cái đá vào người Đinh Tử Kiếm.
Lý Xuân Sơn ra tay rất có chừng mực, ngoại trừ vừa rồi sau khi nổi giận ra tay hai cái kia hơi nặng một chút, hai cái này đều là dạng đánh mà không thấy được ngoại thương.
Lúc này Đinh Tử Kiếm bổ nhào trên mặt đất căm giận nhìn đám người Nhiếp Chấn Bang, rồi lấy điện thoại di động ra gọi, giận dữ hét:
- Nhanh lên, chúng mày còn muốn làm việc hay không, không muốn làm cút ngay cho tao bọn khốn nạn, bây giờ bố đang bị người ta đánh, lập tức dẫn người lại đây.
Sự ồn ào bên trong phòng bán căn hộ lập tức làm hai cảnh vệ chú ý, sau khi nhận sự ủy thác và mệnh lệnh của Trưởng ban thư ký Hứa, hai người vẫn theo sau Nhiếp Chấn Bang đến đây nhưng hai người không vào trong, lúc này thấy có chuyện hai người liền không do dự mà chạy ngay vào.
Vì mặc thường phục nên không tiện kính chào, hai người đều chỉ gật đầu với Nhiếp Chấn Bang rồi lập tức đứng vào bên cạnh.
Những người được Trưởng ban thư ký Hứa Hồng Chuyên giao trọng trách đương nhiên đều rất thông minh, thấy bí thư Nhiếp bình yên vô sự thì hai người cũng không động thủ tiếp, thấy ý tứ của lãnh đạo cũng đã nhận ra sự hiện diện của bọn họ liền đứng bên cạnh
Công việc thủ tục đã xong, Lý Lệ Tuyết đi tới ánh mắt chẳng thèm nhìn sang chỗ Lý Xuân Sơn một cái, nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chấn Bang, thủ tục đã xong, ngày mai có thể vào ở, giấy tờ liên quan đến việc sở hữu căn hộ mấy ngày này sẽ xong, chúng ta đi thôi.
Một người đàn ông phụ trách của Tòa nhà cao cấp Bích Thúy cũng chạy ra chào, vừa rồi Lý Lệ Tuyết đưa ra thẻ cao cấp của ngân hàng Trung Hoa, loại thẻ này ngay cả các ông chủ công ty cũng không có nổi nên người đàn ông cũng biết những người trước mắt này đương nhiên là những nhân vật không giầu thì cũng cao quý, lập tức có ý tốt nhắc nhở:
- Tôi nghĩ mấy vị nên rời mau đi, cha của người này có quyền thế ở đây, chỉ sợ mấy vị sẽ gặp phiền phức.
Tiếng nói chưa kịp dứt thì từ xa vọng lại tiếng hú của xe cảnh sát, Đinh Tử Kiếm cũng lập tức tỉnh ngay, bò lên khỏi mặt đất nét mặt dữ tợn, nói:
- Mày, mày, còn mày nữa, hôm nay, tao cho chúng mày biết hậu quả của việc đắc tội với tao.
Lý Xuân Sơn giờ phút này cũng dừng lại, cậu ta hiểu bây giờ cho dù là mình đúng nhưng đánh người ngay trước mặt cảnh sát thì có vẻ hơi quá
Không đến một phút liền có tiếng phanh xe ken két dồn dập, ba xe cảnh sát cùng đồng thời dừng lại trước cửa bộ phận bán căn hộ
Có năm, sáu người cảnh sát đi xuống, người cầm đầu ở giữa khoảng bốn mươi tuổi, mặc trang phục cảnh sát, sau khi xuống xe còn chỉnh trang quần áo một chút rồi bước vào phòng khách bộ phận bán căn hộ, nhìn xung quanh, vừa nhìn thấy bộ dạng của Đinh Tử Kiếm liền sửng sốt hỏi thăm:
- Kiếm... Kiếm thiếu gia? Cậu sao lại... ?
- Lưu Quế Xuân, mày ***, mù à? Nhìn không ra bố bị làm sao à? Bị người đánh, chính là bọn này ra tay, bọn họ đều là một phe, lập tức bắt những người này về cho tao, hỏi cung cẩn thận, tao muốn cho bọn họ biết sự lợi hại của tao.
Đinh Tử Kiếm ngượng quá hóa giận, không hề kiêng nể mà quát tháo ầm lên, nhìn dáng vẻ dường như Cục Công an này do gia đình gã tạo ra, những cảnh sát này đều là người hầu của gã
Sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, thật đúng là một thiếu gia ăn chơi trác táng, nhìn vào tình huống thì thấy chuyện như vậy những người này hẳn là làm không ít lần, nếu không làm sao có thể nói trôi chảy được như vậy.
Lưu Quế Xuân sửng sốt, thở dài, bản thân là cảnh sát nhưng năng lực nghiệp vụ của Lưu Quế Xuân không tốt lắm. Nhìn mấy người trước mắt này cũng không đơn giản, vẻ mặt không hề sợ hãi, rõ ràng là có chỗ dựa. Nhưng lời nói của Đinh Tử Kiếm rất rõ ràng, nói như vậy làm cho người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Nếu cha gã không phải là Phó chủ tịch quận, lại còn là lãnh đạo quản lý việc thăng chức, là Phó cục trưởng còn phải dựa vào thì mình lại nghe lời gã sao?
Lưu Quế Xuân oán thầm trong lòng, nhưng vẫn đi tới, nghiêm túc nói:
- Mấy vị, bây giờ anh đây tố cáo các vị cố ý đánh người bị thương, mời đi về cùng chúng tôi để hỗ trợ tiến hành điều tra đi.
Nhiếp Chấn Bang sắc mặt trầm xuống, tức giận nói:
- Hay cho câu: hỗ trợ điều tra, hay cho câu: cố ý đánh người bị thương, các anh bình thường vẫn đều chụp tội danh lung tung cho người dân hay sao?
Vừa vào không cần hỏi xanh đỏ đen trắng, không hỏi lý do sự tình chỉ dựa vào lời nói của một bên mà bắt người, hơn nữa còn nghe theo lệnh của người không có quyền hạn, tôi hỏi các anh có phải là cán bộ của đảng, có phải là người cảnh sát nhân dân hay không, các anh làm như vậy có khác gì thổ phỉ, ác bá không?
Nhiếp Chấn Bang nói nhưng vẫn lộ ra phong thái uy nghiêm làm cho Lưu Quế Xuân do dự một chút, nhưng, nhìn dáng vẻ Đinh Tử Kiếm bên cạnh, Lưu Quế Xuân vẫn nói:
- Đồng chí này, anh nói vậy là không thỏa đáng, chúng tôi chấp hành công vụ, có người báo cảnh sát thì chúng ta đương nhiên bắt chứ không vì nghe lệnh. Thêm nữa nhìn hiện trường, rõ ràng anh này là người bị hại còn các vị là người hành hung, đi về cùng chúng tôi điều tra còn không đúng.
Nói tới đây, Lưu Quế Xuân biến sắc hạ giọng:
- Đồng chí, tôi thấy anh cũng là người hiểu chuyện, cũng biết rõ chính sách của chúng tôi, cá nhân tôi đề nghị anh nên cùng chúng tôi đi một chuyến cho thỏa đáng, nếu không để xảy ra không hay thì khó nói.
Vừa nói xong thì hai cảnh vệ phía sau Nhiếp Chấn Bang đồng thời đứng dậy nói:
- Các anh không có quyền như vậy, hơn nữa, chuyện vừa rồi chúng ta có thể làm chứng, từ đầu tới cuối đều là người này gây ra, ăn nói năng lỗ mãng nên bị dạy dỗ, đây là: Gieo gió gặt bão.
Nghe xong Lưu Quế Xuân trong lòng rất vui, càng như vậy càng tốt, không dám đi cùng mình, nói rõ những người này không có sự quan hệ với ai, làm Kiếm thiếu gia hài lòng thì chức vụ càng đến gần mình.
Lúc Lưu Quế Xuân định nói lại thì Nhiếp Chấn Bang xua tay nói:
- Được, tôi đi theo anh một chuyến, tôi thực sự muốn xem các người rốt cuộc định làm như thế nào.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, hai cảnh vệ đều sửng sốt, lập tức một cảnh vệ bên cạnh gật đầu rồi lui lại phía sau, chuyện bây giờ rõ ràng bọn họ không làm chủ được, lúc này chắc chắn nhanh chóng báo cáo cho Trưởng ban thư ký Hứa mới được.
Ba người Niếp Chấn Bang, Lý Xuân Sơn và một cảnh vệ cùng ngồi vào trong xe cảnh sát, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của An Na, Nhiếp Chấn Bang nói:
- An Na, yên tâm đừng lo, không có chuyện gì đâu, mọi người đi về trước chỗ này anh sẽ xử lý.
Nếu để An Na nhúng tay, đến lúc đó, có khi không phải là chỉ Hồng Giang biết mà là cả nước đều biết, to chuyện như vậy Nhiếp Chấn Bang không muốn, cho dù thế nào thì mình cũng bị mất mặt
- Chấn Bang, anh cẩn thận một chút.
Đổng Uyển khẽ gật đầu.
Lý Lệ Tuyết cũng nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, chú ý một chút, đừng để “Lật thuyền trong mương"
Vừa lên xe cảnh sát, Đinh Tử Kiếm lập tức trở nên ngang ngược, tức giận nói:
- Mấy người lập tức còng bọn họ lại cho tôi.
Vừa nói xong Lý Xuân Sơn vùng lên nhìn chằm chằm Đinh Tử Kiếm, tức giận nói:
- Anh dám? Chúng tôi vừa rồi không phạm tội, mấy người dựa vào cái gì mà còng, đánh người cũng là do gã ra tay trước, hơn nữa gã còn đánh phụ nữ.
Đinh Tử Kiếm có chút do dự, tức giận nói:
- Tôi đánh người, tôi đánh anh đấy thì sao?
Thấy muốn nổ ra tranh cãi Lưu Quế Xuân ngăn Đinh Tử Kiếm lại, ghé vào tai nói:
- Kiếm thiếu gia, bây giờ cậu tranh luận với bọn họ làm gì, mau đến chỗ bộ phận bán căn hộ mà lấy băng của camera theo dõi đi, đến lúc đó bọn họ không còn chứng cớ thì cậu còn không phải muốn làm gì thì làm sao?
Tuy nói rất nhỏ nhưng Lưu Quế Xuân không chú ý đến Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang là làm cái gì, ở những mặt này đều đã chuyên trải qua nghiêm khắc huấn luyện, mấy chuyện nhỏ này mà lại làm khó được Nhiếp Chấn Bang, nghe hai người nói, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức u ám. Cấu kết với nhau làm việc xấu, xem ra bây giờ chuyện muốn nhẹ nhàng cũng là khó rồi
Bạn cần đăng nhập để bình luận