Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1015: Cục diện

Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, Hạ Ngọc Sanh không khỏi cau mày, ý tứ của Nhiếp Chấn Bang, Hạ Ngọc Sanh cũng hiểu được tương đối, Nhiếp Chấn Bang đây là muốn chặn đà phát triển của bất động sản. Chẳng lẽ có liên quan đến một số tin đồn trong tỉnh trước đó?
Chẳng lẽ chuyện ở huyện Khánh An trước đây chưa thật sự kết thúc, chuyện bây giờ chỉ là ảnh hưởng nối tiếp?
Chẳng trách được Hạ Ngọc Sanh phải chú ý cẩn thận, mối quan hệ giữa con trai ông ta Hạ Miểu và công ty Đại Địa thật sự là rất mật thiết, nếu thật sự muốn điều tra thì chẳng ai ngăn được. Thậm chí nếu thật sự đến mức “cá chết lưới lưới rách” thì tiền đồ của ông ta sẽ phải chịu ảnh hưởng rất lớn.
Nghĩ đến đây, Hạ Ngọc Sanh trầm ngâm một chút rồi mỉm cười nói:
- Chính sách điều tiết vĩ mô thì nhất định là cần đến rồi, đối với những thứ này trung ương tự nhiên là nhìn xa trông rộng hơn so với chúng ta. Tuy nhiên vấn đề giới hạn mua, tôi cảm thấy nên chăng tạm gác lại.
Nói tới đây, Hạ Ngọc Sanh liếc nhìn Nhiếp Chấn Bang một cái thì thấy lúc này sắc mặt Bí thư Nhiếp rất bình tĩnh, thái độ trầm ổn, căn bản không thấy có thay đổi gì, Bí thư Nhiếp rốt cuộc là vui hay buồn, ủng hộ hay không căn bản là nhìn không ra.
Lúc này, sắc mặt Hạ Ngọc Sanh có vẻ khá xấu hổ, sau khi Nhiếp Chấn Bang nắm Hồng Giang trong tay, đây là lần đầu tiên ông ta đưa ra cách nhìn nhận khác về một vấn đề. Rất hiển nhiên là Hạ Ngọc Sanh đang lo lắng, chuyện này liệu có ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa mình và Bí thư Nhiếp hay không.
Dừng một chút, trên mặt Hạ Ngọc Sanh nở một nụ cười, có chút xấu hổ giải thích:
- Bí thư Nhiếp, hiện giờ các tỉnh thành đều dựa vào mảng khai thác phát triển và đất đai để kéo GDP, bán đất, khai thác phát triển thứ nhất có thể tăng mạnh nguồn thu cho địa phương, thứ hai có thể mở rộng diện tích thành phố, đẩy nhanh tiến trình đô thị hóa, vậy cũng là phù hợp với tinh thần văn kiện trung ương, thứ ba là khai thác, phát triển bất động sản sẽ kéo theo sự phát triển của các ngành sản xuất. Hiện giờ việc kiến thiết kinh tế của Hồng Giang vốn không phải quá tốt, vậy thì làm như vậy có tạo rào cản với kinh tế tỉnh ta hay không? Cá nhân tôi cảm thấy chính sách điều tiết bất động sản với tỉnh Hồng Giang ta tạm thời chưa có tác dụng mấy.
Lời của Hạ Ngọc Sanh lọt vào tai khiến Nhiếp Chấn Bang khẽ cười khẩy trong bụng, thật không ngờ phương án này mới đề xuất mà Hạ Ngọc Sanh đã bắt đầu phản đối. Quả nhiên là có liên quan đến lợi ích e là sau này có thể sẽ có thêm nhiều trở ngại.
Vẫn chưa tới lúc hả, nếu để đến khi giá nhà cao ngất, người dân vất vả cả đời cũng mua không nổi cái toa lét mới điều tiết giá nhà thì có ý nghĩa gì. Muốn động thủ thì phải làm cho lẹ, can thiệp khi giá nhà còn chưa tăng, như vậy thì giá nhà của Hồng Giang mới thoát cảnh lâm vào cục diện không thể vãn hồi như những tỉnh khác.
Trong lòng mặc dù là bất mãn nhưng ngoài mặt Nhiếp Chấn Bang vẫn mỉm cười nói:
- Anh Hạ nói cũng đúng, trước mắt cũng chỉ là trong giai đoạn trưng cầu ý kiến. Cứ xem thế nào đã rồi hẵng nói.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cất tiếng gọi:
- Tiểu Hồng, rót thêm ít nước cho Chủ tịch Hạ.
Vừa nghe vậy, Hạ Ngọc Sanh tự nhiên đã đứng lên, là lãnh đạo tỉnh. Hạ Ngọc Sanh sao lại không hiểu ý chứ, rót thêm nước sôi chẳng qua là lời nói khách khí, ý tứ ở đây là tiễn khách.
Ông ta mỉm cười chào:
- Bí thư, khỏi phiền nữa, bên kia còn có một số việc, nếu Bí thư không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép.
Tự mình tiễn Hạ Ngọc Sanh ra khỏi cửa, Nhiếp Chấn Bang quay người lại rảo bước trong phòng, điều tiết giá nhà là một chuyện phiền phức, cho dù là làm từ trên xuống cũng phải chú ý cẩn thận, khó khăn nói cho cùng vẫn là ràng buộc về lợi ích.
Các công ty khai thác, phát triển bất động sản phần lớn đều là lá cờ đầu, doanh nghiệp chủ chốt của các địa phương, có muôn vàn sợi dây liên hệ với chính quyền địa phương, như công ty Đại Địa vậy, trong tài liệu của Cung Chính có mấy vụ có liên quan đến công ty Đại Địa. Nếu nói công ty Đại Địa hoàn toàn không có chỗ dựa nào thì chẳng ai tin.
Với các biện pháp như điều tiết giá nhà, đáo hạn cho vay, lại giới hạn mua và tăng tính bảo đảm cho nhà ở, một cổ hai thậm chí là ba tròng thì toàn bộ các công ty bất động sản tại Hồng Giang đều sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.
Chỉ một công ty Đại Địa đã kéo theo sự phản đối của Hạ Ngọc Sanh rồi. Trong khoảng thời gian này, Hạ Ngọc Sanh luôn rất cẩn thận, có thể nói là làm hết sức để có thể kiên trì ẩn nhẫn đến nay. Nhiếp Chấn Bang có thể tưởng tượng được trở ngại kế tiếp sắp phải đối mặt.
Những công ty này đều có mối liên hệ với địa phương, cán bộ phía dưới sẽ cũng đi theo làm ầm ĩ, thậm chí sau đó còn có thể gặp phải áp lực lớn từ trên, dù sao trong số các doanh nghiệp khai thác bất động sản cũng có số không ít là quốc doanh.
Đây đều là những trở ngại có thể đoán trước được, đây cũng là khó khăn trong điều tiết giá nhà tại địa phương, nhưng rốt cuộc nếu càng ngày càng nghiêm trọng thì sẽ ép ở trên không thể không ra tay.
Hạn chế là có nhưng ưu thế cũng có, điều quan trọng nhất là chính sách điều tiết vĩ mô của nội các chính phủ, chỉ thế thôi cũng đủ dằn họng phe phản đối. Kiên quyết chấp hành chỉ thị và tinh thần của cấp trên là điều đúng đắn, ai phản đối tức là không nhất trí với trung ương, đây là điểm tựa của Nhiếp Chấn Bang.
Tuy nhiên, chỉ dựa nhiêu đó thì còn lâu mới đủ. Quan trọng nhất là có thể dập xu hướng phản đối từ bên trong tỉnh. Lúc này mới thể hiện ra được giá trị của bản thân hắn.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đi tới trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên bấm số, nhanh chóng có tiếng của Trần Nhạc nhấc máy:
- Bí thư tìm tôi?
Trần Nhạc là cấp dưới cũ của hắn hồi ở huyện Lê nên tự nhiên là có thể tin tưởng tuyệt đối, sở dĩ tìm Trần Nhạc là vì các công ty bất động sản ít nhiều đều có chuyện vi phạm quy định ở các mặt như bồi thường giải phóng mặt bằng hay đấu thầu công trình.
Loại doanh nghiệp kiểu này phần lớn đều “đi con đường màu xám”, thậm chí một số cực đoan còn trắng đen lẫn lộn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
- Anh Trần, đang ở Sở hay Tỉnh ủy đấy?
Nói chuyện với Trần Nhạc, Nhiếp Chấn Bang cũng khá tùy ý không đắn đo gì cả.
Mối giao tình mấy chục năm đủ hiểu rõ nhau rồi, cũng không đáng phải đắn đo chuyện thân phận, làm thế ngược lại sẽ ảnh hưởng đến tình cảm.
Với Nhiếp Chấn Bang, Trần Nhạc có vẻ hết sức thoải mái, cười nói:
- Anh còn không biết tôi sao? Ngồi ở bên Tỉnh ủy, tôi liền cảm thấy cả người khó chịu, vẫn là ở Sở thoải mái hơn.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười:
- Anh thật là, tư tưởng tiểu nông tác quái, vẫn cảm thấy làm “ông vua nhỏ” thoải mái hơn đúng không.
Bông đùa đôi chút, Nhiếp Chấn Bang trở lại chuyện nghiêm túc:
- Anh Trần, giờ anh qua chỗ tôi một lát.
Trần Nhạc vừa nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy thì không chút do dự, lập tức đáp gọn:
- Được!
Trần Nhạc rất nhanh nhẹn, từ Sở Công an tỉnh lại đây cũng không gần lắm, nhưng chưa đến mười lăm phút Hồng Phong đã dẫn Trần Nhạc đến.
Thấy Trần Nhạc, Nhiếp Chấn Bang đang ngồi ở bàn làm việc cũng đứng lên, bảo Hồng Phong:
- Tiểu Hồng, chuyện ở đây cứ để tôi, từ giờ tôi không gặp ai nữa.
Lời dặn này ý tứ đã rất rõ ràng, đồng thời cũng nói lên vị trí của Trần Nhạc trong lòng Nhiếp Chấn Bang.
Hồng Phong gật đầu, rất biết điều giúp Nhiếp Chấn Bang đóng cửa phòng lại, tự mình rót một chén trà cho Trần Nhạc rời bước tới bàn làm việc mở ngăn kéo lấy từ bên trong ra một chồng tài liệu đưa cho Trần Nhạc nói:
- Anh Trần, anh xem đi.
Trần Nhạc có chút nghi hoặc, nhưng vẫn nhận lấy tài liệu trong tay Nhiếp Chấn Bang. Mười phút, mất gần mười phút Trần Nhạc mới ngẩng đầu lên nói:
- Bí thư, ý ngài là muốn cho bên tôi cũng tham gia điều tra? Là âm thầm hay công khai đây?
Đây là sự khác nhau của cấp dưới thân cận và cấp dưới bình thường, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng gật đầu, nếu là cấp dưới bình thường thì nhất định sẽ hỏi: “Bí thư, ý anh là?”
Còn Trần Nhạc lại hỏi thẳng là điều tra âm thầm hay công khai, còn khả năng không tiến hành điều tra thì không nằm trong suy nghĩ của Trần Nhạc.
Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Âm thầm điều tra đi, phía Ủy ban Kỷ luật hiện cũng đang thu thập chứng cứ, nói tóm lại, là các mặt này bên các anh cũng quen làm rồi, dù sao dân chuyên nghiệp cũng phù hợp hơn. Về một vài vấn đề trong tài liệu, chú trọng điều tra việc mua đất giá thấp và phân phối nhà cho người thu nhập thấp. Tình hình ra sao cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.
Trần Nhạc gật đầu, đứng lên nói:
- Bí thư, tôi đã hiểu.
Vừa mới tiễn bước Trần Nhạc thì điện thoại trên bàn reo vang, Nhiếp Chấn Bang vừa nhấc máy chưa nói gì thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói khá xa lạ:
- Bí thư Nhiếp, ha ha, thật sự là ngại quá, quấy rầy anh rồi.
Những lời này khiến Nhiếp Chấn Bang nghĩ mãi không ra là ai, cuối cùng một bóng người hiện ra ngay trước mặt hắn, là đồng chí lão thành Nghiêm Thương Sinh.
Trong lòng hắn trầm xuống, có chút nghi hoặc, sự vật khác thường tất là có biến, hắn đảm nhiệm vị trí này đã lâu, ngày thường cũng không thấy Nghiêm Thương Sinh gọi điện thoại bao giờ, lúc này vừa mới phong thanh chuyện điều tiết giá nhà thì Nghiêm Thương Sinh đã điện thoại rồi tới luôn. Trên thế đời này có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Điều chỉnh đôi chút tâm trạng, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Ôi bác Nghiêm, bác là khách quý muốn mời cũng không mời được, sao hôm nay lại có thời gian gọi điện cho cháu thế này? Bác vẫn khỏe chứ?
Lời vừa dứt, Nghiêm Thương Sinh đã đáp:
- Ha ha, khỏe, rất khỏe. Lão già này ăn được, ngủ được, tổ chức lại quan tâm như vậy, tự nhiên là bách bệnh tiêu trừ.
Sau khi hàn huyên vài câu, Nghiêm Thương Sinh cũng mỉm cười bắt đầu:
- Bí thư Nhiếp, hôm nay đánh điện thoại cho anh, mục đích chủ yếu vẫn là muốn mời anh bữa cơm. Không biết Bí thư Nhiếp có chịu nể mặt hay không.
Nghiêm Thương Sinh bổ sung thêm một câu:
- Trong nhà lão già này hoàn toàn chỉ là bữa cơm đạm bạc thôi, chuyện này thì Bí thư Nhiếp cứ yên tâm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận