Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 786 - Công trình “đậu phụ thối”.

Nghe Nhiếp Chấn Bang gọi như vậy, cụ già có dáng người lặng lẽ cô đơn liền quay người sang nhìn Nhiếp Chấn Bang, lúc này nhân viên công tác của thành phố Hưng Châu cũng đã chạy đến, nói với cụ già một vài điều gì đó rồi dẫn ông cụ đến.
Nói gì thì Nhiếp Chấn Bang lúc này không cần nghĩ cũng có thể đoán được, đơn giản chính là giới thiệu mình ở đây đều là lãnh đạo gì đó, ông nói chuyện phải chú ý đến ảnh hưởng, cái gì cần nói, cái gì không cần nói, trong lòng phải có một dự tính.
Với việc này Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không quan tâm, mình lên đê thị sát hoàn toàn là làm theo cảm giác, chỉ có điều trong trực giác cảm thấy vị trí hiện tại của thành phố Hưng Châu, đê phòng lũ là quan trọng chứ không có ý nghĩ khác.
Vừa lên đê Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy cụ già dáng vẻ tiêu điều nên cũng hơi hiếu kỳ, ánh mắt cụ già chăm chú nhìn dòng sông, chăm chú nhìn nội thành cũ đã bị vứt bỏ.
Lúc này, dọc bên bờ sông một bộ phận nội thành cũ đã bị ngập chìm trong nước, mức độ nông sâu không giống nhau, có nơi đã ngập đến mái nhà có nơi mới chỉ tràn qua bậc thềm.
Vẻ hoang vắng này khiến người ta hiếu kỳ, bên trong đê là một thế giới phồn hoa rực rỡ ánh đèn, bên ngoài đê giống như một phế thành cách biệt với thế giới, dần dần biến mất trong lịch sử và ký ức của nhân loại.
Cụ già bước tới, gương mặt một loạt lãnh đạo thành phố Hưng Châu bên cạnh đều nở nụ cười, một vẻ mặt vui thích nhìn cụ già, không đợi ông cụ nói, Nhiếp Chấn Bang đã mở miệng:
- Lúc nãy thấy cụ nhìn khu nội thành bỏ đi của thành phố Hưng Châu hết sức cô đơn, mạo muội mời cụ đến đây xin cụ thứ lỗi.
Vứt bỏ thân phận và địa vị, trước một cụ già tóc bạc đầy đầu nếu Nhiếp Chấn Bang vẫn ra vẻ ngông nghênh kiêu ngạo sẽ không thích hợp.
Cụ già thở dài một tiếng:
- Ngập rồi, ngập cả rồi, lịch sử xây dựng thành phố tám trăm năm của Hưng Châu, trong thời gian nửa năm tới đây sẽ dần dần bị nhấn chìm trong lịch sử của dòng sông Trường Giang này.
Đây là một kiểu cảm xúc, vừa dứt lời Lý Vân Hạc bên cạnh chuẩn bị mở miệng thì đề tài câu chuyện của cụ già lại đột ngột thay đổi, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Anh là Chủ tịch tỉnh? Chủ tịch Nhiếp vừa mới đến tỉnh Ba Thục chúng tôi?
Nhiếp Chấn Bang không hiểu đầu đuôi ra sao, hơi sững lại, cũng gật đầu khẳng định:
- Vâng, tôi chính là Nhiếp Chấn Bang.
Cụ già nhìn dáng vẻ Nhiếp Chấn Bang, ánh mắt hơi phân vân do dự, có hơi úp mở, dừng một lát lại trầm giọng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, có một việc tôi muốn báo cáo với anh.
Vừa dứt lời, một vị lãnh đạo thành phố Hưng Châu đột nhiên quát lớn:
- Ông cụ! Nói gì vậy hả? Chú ý nơi chốn nhé! Chủ tịch tỉnh trăm công ngàn việc, ở đâu có thời gian nghe ông than thở, phế thành chìm ngập trong dòng sông là bước phát triển của xã hội, cần phải nhìn về phía trước.
Đối với những lời của người đàn ông trung niên này, Nhiếp Chấn Bang rất không vừa lòng, nhìn người này nói:
- Bí thư Vân Hạc, vị này là... ?
Lý Vân Hạc lúc này cũng hết sức lo sợ, ngày đêm đề phòng nhưng thật không ngờ, dọc đường đều vô cùng thuận lợi, cuối cùng lại xảy ra chuyện ở trên đê phòng lũ này.
Nhưng Chủ tịch tỉnh hỏi lại không thể không trả lời, lập tức báo cáo:
- Chủ tịch, vị này là Phó Chủ tịch thường trực thành phố Hưng Châu chúng tôi, đồng chí Lý Tử Quý.
Nói xong, Lý Vân Hạc lại nghiêm giọng nói:
- Đồng chí Tử Quý, anh sao vậy? Chú ý ảnh hưởng và thân phận.
Nhiếp Chấn Bang không quan tâm Lý Tử Quý, dửng dưng nhìn người này, lập tức hướng về cụ già nói:
- Cụ ông, cụ cứ việc nói, tôi tin có tôi ở đây cụ cứ thẳng thắn, hôm nay chúng ta đã biết thì nói, đã nói thì sẽ nói hết.
Những lời này mặc dù nói rất bình thản, nhưng từng câu từng chữ lại lộ ra vẻ khí phách và điềm đạm, khiến người xung quanh đều rơi vào kích động, Lý Tử Quý cũng mồ hôi đầm đìa.
Mình bị sao vậy? Bị váng đầu rồi, không ngờ trước mặt Chủ tịch tỉnh lại nói ra những lời như vậy.
Ánh mắt ông cụ hơi có phần thâm thúy, có vẻ nhìn xa trông rộng, quan sát Nhiếp Chấn Bang, lặng im hồi lâu, lại chỉ về phía bên trái đê nói:
- Chủ tịch Nhiếp, tôi là công nhân về hưu của Cục Thủy lợi thành phố Hưng Châu, hiện nay bên cạnh chúng ta là một con đê phòng lũ đồ sộ, đây là một con đê phòng lũ giá trị hơn ba trăm triệu, thật ra nếu nói thẳng thì đây chỉ là một công trình” Đậu phụ thối”.
Câu này cũng giống như sét giữa trời quang làm kinh hãi toàn bộ, Nhiếp Chấn Bang, Tôn Gia Lạc và một loạt lãnh đạo tỉnh đều trợn mắt há mồm, các thành viên lãnh đạo thành phố Hưng Châu đứng bên cạnh càng tái xanh sắc mặt.
Lý Vân Hạc hơi nổi cáu, cơm có thể ăn bừa, lời không thể nói bừa bãi, ông già này nói như vậy không phải là muốn hãm hại thành phố Hưng Châu sao? Đê phòng lũ nếu như trở thành công trình đậu phụ thối thì đây chính là vụ án lớn rồi.
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang hơi chấn động, nhưng lại thêm hưng phấn, bản thân mình luôn cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đó, lúc này quả nhiên đã kiểm chứng cảm giác này, công trình “Đậu phụ thối” ? công trình lớn như vậy, lại là quốc gia quan tâm coi trọng, nếu thật sự như vậy thì là một vụ án lớn đặc biệt, chấn động cả nước rồi, các mặt liên quan ở đây làm không tốt, ở tỉnh cũng sẽ có người bị liên lụy.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang nhìn cụ già nói từng câu từng chữ:
- Cụ ông, cụ biết hậu quả của những lời này không? Nếu là thật, toàn bộ thành phố Hưng Châu thậm chí toàn bộ Ba Thục sẽ dấy lên một trận đẫm máu tanh nồng, nếu là giả dối thì hành động này của cụ chính là vu cáo hãm hại, việc này sẽ phải chịu trách nhiệm pháp luật.
Nhiếp Chấn Bang nghĩ không ra, đê phòng lũ này rõ ràng rất tốt, xi măng tấm hình lục giác ghép nối với nhau rắn chắc chặt chẽ, giữa các tấm xi măng dùng xi măng đổ vào, sao có thể là công trình “Đậu phụ thối” ?
Cụ già lúc này cũng nổi giận, gật đầu nói:
- La Hồng Văn tôi tuy không hiểu đường đi chốn quan trường, cả đời tầm thường vô tích sự, nhưng tôi vẫn hiểu đạo lý, đừng nói là trách nhiệm pháp luât, cái đầu này của tôi, tôi cũng bằng lòng đưa ra, con đê này nhìn tuy rất được nhưng Chủ tịch Nhiếp, nếu anh không tin thì đưa cho tôi một cây gậy Sắt, tôi nạy ra cho anh, anh đến mà nhìn.
Nhiếp Chấn Bang hươ tay nói với Lý Vân Hạc bên cạnh:
- Đồng chí Lý Vân Hạc, anh lập tức tìm cho người ta mấy cây gậy sắt đến đây.
Sự việc đã đến bước này, đã không còn bất kỳ đường sống nào, Lý Vân Hạc thần sắc xanh mét, ánh mắt u ám, căm tức nhìn Lý Tử Quý, vẫy vẫy tay ra phía sau, rất nhanh chóng đã có nhân viên cầm hai cây gậy sắt đến.
Cụ La Hồng Văn cầm lấy một cây gậy sắt trong số đó, đi thẳng đến bên trên đê, nạy vài cái vào khe hở tấm xi măng hình sáu cạnh, một lớp xi măng mỏng bị nạy lên rất nhanh, phía dưới lộ ra một cái lỗ đen, mở ra toàn bộ gạch xi măng, cảnh tượng bày ra khiến sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống.
La Hồng Văn không dừng lại, dọc theo đường này tiếp tục nạy xuống, toàn bộ con đê độ cao thẳng đứng sáu mét, một mặt nghiêng như vậy, độ dốc hướng xuống ba mươi mấy mét, toàn bộ bên trong đê hoàn toàn hiện ra trước mặt mọi người.
La Hồng Văn lúc này thở hồng hộc nói:
- Chủ tịch Nhiếp, anh xem, toàn bộ đê ba mét trở xuống, thân đê xem như hợp tiêu chuẩn, rõ ràng nhìn thấy cường độ nghiền ép vẫn chưa đủ chặt, nhưng chuyện này cũng có thể cho qua, phần trên đê mới vớ vẩn, đơn giản chỉ là đá vụn và bùn, dọc theo bề bên ngoài phủ lên một vài viên gạch, loại đê này không đến thời gian nửa năm sẽ phát sinh cặn lắng, đến lúc đó toàn bộ đê từ ba mét trở lên sẽ vỡ nát.
- Khu vực kho trữ nước nếu một khi đã tích đầy nước thì mực nước sẽ nhấn chìm hoàn toàn nội thành cũ, khoảng cách con đê này cũng chỉ là một mét rưỡi, một khi đã đến lũ định kỳ, căn cứ lịch sử ghi chép tài liệu thủy văn của thành phố Hưng Châu từ trước tới nay, lúc lũ định kỳ tình trạng mực nước cao nhất lên sáu bảy mét cũng đã xuất hiện, bình thường cũng khoảng năm mét. Loại đê này, một khi xuất hiện đại hồng thủy thì chỉ là “Thùng rỗng kêu to”, đến lúc đó bốn bên có thể thấy ống hiện ra, toàn bộ thành phố Hưng Châu bên ngoài đê sẽ chìm ngập hoàn toàn.
Những lời này có thể dám chắc, tuyệt đối không phải là chuyện giật gân, lông mày Nhiếp Chấn Bang nhíu chặt, sắc mặt của Tôn Gia Lạc và Chu Nghị Ninh cũng rất nghiêm túc.
Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang cúi người thật sâu, trầm giọng nói:
- Cụ La, cháu thay mặt Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh, cảm ơn cụ đã ủng hộ giữ gìn chân lý, cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của cụ đối với chính quyền, cảm ơn cụ cứu vãn an toàn tính mạng và tài sản của bốn triệu quần chúng nhân dân thành phố Hưng Châu. Xin cụ yên tâm, việc này chúng cháu nhất định sẽ điều tra triệt để, bất kể liên quan đến ai, liên quan đến cấp nào, nhất định điều tra ra manh mối, đây quả thực là xem mạng người như cỏ rác, lương tâm xấu xa!
Xoay người, Nhiếp Chấn Bang nhìn hàng ngũ cán bộ lãnh đạo của thành phố Hưng Châu, lúc này đứng trước sự thật, một loạt cán bộ thành phố Hưng Châu đều đã cúi thấp đầu, nhìn thấy cảnh này, Nhiếp Chấn Bang giận dữ quát:
- Sao? Bây giờ đều câm miệng cả sao? Nhìn thấy con đê này, các anh nghĩ gì? Đừng tưởng các anh ở trên cao, đều là lãnh đạo Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, đều có ư tiên, trước tai họa thiên nhiên không có chức vụ cao thấp, không có thân phận sang hèn. Tôi nói cho các anh biết một khi đê vỡ thì không chỉ là dân chúng, bản thân các anh cũng có thể bị dòng nước lũ cuồn cuộn nuốt chửng, các anh đây là đang phạm tội, là không có trách nhiệm với bản thân, với bốn triệu quần chúng nhân dân thành phố Hưng Châu.
- Lý Vân Hạc, Hồ Bảo Quang, hạng mục công trình này trong thành phố là vị lãnh đạo nào phụ trách, lập tức khống chế, lập tức tạm giam tiến hành điều tra, thủ tục sau đó tôi sẽ đích thân tiến hành báo cáo với Bí thư Tăng, ngoài ra lập tức tổ chức nhân công tiến hành kiểm tra đối với toàn bộ tuyến đê, tôi thật sự muốn xem cuối cùng hủ bại đến cỡ nào, đen tối đến cỡ nào
Trước sự thật này cái gọi là trình tự đã không có chút ý nghĩa nào, sự thật công trình “Đậu phụ thối” sẵn có, là lãnh đạo của thành phố chủ quản một công trình này thì việc chịu trách nhiệm đối với toàn bộ công trình là không thể trốn tránh, cho dù anh ta có biết hay không, có tham gia hay không thì việc tạm giam điều tra cũng nhất thiết phải làm, việc xử lý sau đó mới là xem xét mức độ tham gia.
Lý Vân Hạc quay đầu, nói:
- Bí thư Ngụy, anh lập tức liên hệ với nhân viên của Ủy ban Kỷ luật thành phố bảo đến đây, lập tức áp dụng bắt giam đối với đồng chí Lý Tử Quý, ngoài ra khống chế đối với nhân viên phụ trách xây dựng công trình ở Hưng Châu của tập đoàn xây dựng công trình Kiệt Thịnh Ba Thục, đối với bên giám sát, nhân viên phụ trách của công ty giám sát công trình thủy lợi thủy điện tỉnh Ba Thục lập tức áp dụng cách xử trí.
Bạn cần đăng nhập để bình luận