Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1081: Sự đoàn kết chưa từng thấy

- Tôi đồng ý với ý kiến của bí thư Nhiếp, gió mạnh mới biết cỏ cứng, nước loạn mới biết trung thần. Lúc này là thời khắc quan trọng nhất của tỉnh ta. Chúng ta là lãnh đạo Tỉnh uỷ, đương nhiên phải đích thân ra tuyến đầu chống lũ. Chỉ có như vậy mới thể hiện sự coi trọng của Tỉnh uỷ với công tác chống lũ, và cũng chỉ có như vậy mới thể hiện được quyết tâm chống lũ kiên định của Tỉnh uỷ.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, Tần Quảng Hán lập tức lên tiếng.
Tần Quảng Hán rất ít khi có khí thế tràn trề thế này. Trước đây khi họp, Tần Quảng Hán cơ bản đều không phát biểu. Hôm nay, Tần Quảng Hán sôi nổi như vậy khiến không ít người cảm thấy hơi bất ngờ.
Phó chủ tịch tỉnh Hoàng Văn Vĩ nhìn Tần Quảng Hán một cách đầy ẩn ý, rõ ràng, Hoàng Văn Vĩ đã coi Tần Quảng Hán là đối thủ lớn nhất của mình.
Thông thường Phó bí thư và Phó chủ tịch tỉnh đều có cơ hội, nhưng nói chung phần thắng của Phó bí thư vẫn khá lớn.
Nói đoạn, vẻ mặt Tần Quảng Hán lộ vẻ kiên định, nói tiếp:
- Thưa bí thư Nhiếp, thưa các đồng chí, tôi xin được đến nơi gian khổ và nguy hiểm nhất.
Nhiếp Chấn Bang bèn khoát tay, Tần Quảng Hán này thật thông minh, kể từ sau cuộc nói chuyện lần trước, Tần Quảng Hán đã từng bước tạo quan hệ gần gũi hơn với Lý Uý Nhiên, Trần Nhạc v.v.. Bây giờ Tần Quảng Hán giống như đang thể hiện để tạo thanh thế cho mình, dự tính cho tương lai.
Hoàng Văn Vĩ cũng lên tiếng:
- Bí thư Nhiếp, tôi xin hết lòng tuân theo sự sắp xếp của tổ chức. Ngoài ra, tôi nghĩ vẫn nên phối hợp với Tổng cục phòng hộ quốc gia, cố gắng tránh được nước lũ trên trung thượng lưu, như vậy áp lực chống lũ của Hồng Giang ta cũng sẽ đỡ hơn.
Hoàng Văn Vĩ nói rất khéo léo, không chủ động yêu cầu gì mà chỉ thể hiện ưu thế của bản thân ra thôi.
Về lĩnh vực phòng chống lũ lụt, Hoàng Văn Vĩ hiểu rõ, một cán bộ phía Bắc như mình không thể nào so sánh được với Tần Quảng Hán, thậm chí những thuật ngữ như rò rỉ, xói mòn v.v.. chưa chắc ông ta đã hiểu hết, nếu yêu cầu đến nơi gian khổ nguy hiểm nhất chắc chắn là không thể được.
Vậy nên, Hoàng Văn Vĩ chỉ thể hiện thái độ tuân theo sự sắp xếp của tổ chức, ngoài ra, với nền tảng của Hoàng Văn Vĩ chắc chắn có thể nói chuyện được với Tổng cục phòng hộ quốc gia.
Dự tính của Hoàng Văn Vĩ rất đơn giản, nhất định không để Tần Quảng Hán một mình giành hết hào quang. Tiếc là Hoàng Văn Vĩ lại không chú ý đến cảm xúc của Phương Viễn Sơn.
Thấy Hoàng Văn Vĩ nói vậy, nét mặt Phương Viễn Sơn cũng có chút không vui, nhưng trong tình thế này, trong hoàn cảnh này, Phương Viễn Sơn đành phải nhẫn nhịn.
Tiếp đó, Trần Nhạc, Lý Uý Nhiên và Vi Lâm cũng lần lượt bày tỏ nguyện vọng được chiến đấu.
Phương Viễn Sơn nhìn Nhiếp Chấn Bang rồi mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, bí thư thấy nên sắp xếp thế nào cho thoả đáng?
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười gật đầu nói:
- Tinh thần của các đồng chí đều đang lên rất cao, rất muốn gánh vác. Đây là một việc tốt, tôi rất vui mừng. Mọi người đều có sự giác ngộ cao như vậy, tôi tin rằng chỉ cần bộ máy Tỉnh uỷ đoàn kết nhất trí, cán bộ lãnh đạo và quần chúng nhân dân toàn tỉnh có thể đoàn kết nhất trí, bộ đội đóng quân và cảnh sát vũ trang có thể đoàn kết nhất trí, từ trên xuống dưới đồng tâm đồng lòng, chung tay hợp sức thì chúng ta nhất định có thể chiến thắng trận lũ lịch sử này.
Lúc này, toàn thể hội nghị thường vụ đều thể hiện tinh thần đoàn kết chưa từng thấy, điều này Nhiếp Chấn Bang cũng không cảm thấy bất ngờ.
Đặc điểm tư duy của người Trung Quốc là như vậy, khi phải đối mặt với tác động từ bên ngoài, thì nghĩa khí và tinh thần dân tộc sâu trong xương máu sẽ tự nhiên thể hiện ra. Nguyên nhân cơ bản chính là nền văn minh Hoa Hạ 5000 năm được kế thừa và không hề mất đi theo dòng lịch sử.
Các triều đại xưa khi gặp phải dân tộc khác xâm lăng, người dân Hoa Hạ đoàn kết chống lại, nhưng đến thời kì hoà bình, càng thịnh vượng thì ngược lại lại ghen ghét đấu đá, trở thành một tập tính xấu.
Nhưng trong hoàn cảnh này, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, từng uỷ viên cũng hiểu rõ, lúc này tuyệt đối không thể gây rối loạn. Nếu thực sự có lòng dạ nào khác chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, một khi để lộ ra thì đời này thế là hết. Việc này cơ bản không có cơ hội để thương lượng.
Nhiếp Chấn Bang nhìn quanh mọi người, rồi sắp xếp trước một số uỷ viên xếp hạng cuối. Việc sắp xếp của tỉnh Hồng Giang rất đơn giản, toàn tỉnh bao gồm cả thành phố Hồng Thành, tổng cộng có 11 thành phố, nhưng lại có đến 13 uỷ viên, mỗi nơi sắp xếp một người là không còn vấn đề gì cả.
Lúc này, ngoài Hoàng Văn Vĩ, Khương Xuân Dương, Hứa Hồng Chuyên, Phương Viễn Sơn và Nhiếp Chấn Bang chưa có sự sắp xếp ra, tám uỷ viên còn lại lần lượt chia ra tám thành phố, cuối cùng chỉ còn lại Tống Châu, Lộc Sơn và Cảnh Sơn.
Trong đó, thành phố Lộc Sơn là nơi duy nhất trong tỉnh Hồng Giang tiếp giáp sông Trường Giang, lại ở ven hồ Hồng Dương, vì vậy áp lực chống lũ cũng lớn nhất.
Mặt khác, thành phố Cảnh Sơn tuy không giáp sông, nhưng cũng liền kề hồ Hồng Dương, tình hình chống lũ cũng không hề khả quan. Chỉ có Tống Châu có vẻ nhẹ nhàng hơn. Tống Châu nằm ở vùng núi, tình hình chống lũ rõ ràng là đơn giản nhất.
Trầm ngâm một hồi, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hoàng Văn Vĩ nói:
- Đồng chí Văn Vĩ, ý kiến của tôi là đồng chí và đồng chí Xuân Dương sẽ đi Tống Châu, Chủ tịch Phương và Trưởng ban thư kí sẽ đi Cảnh Sơn, còn tôi đi Lộc Sơn.
Sắp xếp như vậy là Nhiếp Chấn Bang cũng đã suy xét kĩ lưỡng. Trước tiên, lí lịch của Hoàng Văn Vĩ và Khương Xuân Dương không có nhiều kinh nghiệm chống lũ, hai người đi Tống Châu có thể thảo luận phối hợp với nhau. Đây là phương án tốt nhất, chắc cũng không xảy ra chuyện gì.
Còn Phương Viễn Sơn tuy rằng khá hơn Hoàng Văn Vĩ, nhưng tóm lại vẫn thiếu kinh nghiệm. Cảnh Sơn là nơi nằm sát Lộc Sơn cạnh hồ Hồng Dương, tình hình chống lũ cũng hết sức nghiêm trọng. Sắp xếp như vậy, để Hứa Hồng Chuyên dày dặn kinh nghiệm đi cùng thì vô cùng thoả đáng. Hơn nữa, Phương Viễn Sơn cũng phải có chút nể nang địa vị của Hứa Hồng Chuyên, dù gì cũng là Trưởng ban thư kí của mình.
Còn bản thân mình, Nhiếp Chấn Bang không suy nghĩ gì, là lãnh đạo đứng đầu, bản thân mình nên đến nơi nguy hiểm nhất. Rõ ràng Lộc Sơn là nơi tình hình chống lũ và áp lực chống lũ lớn nhất tỉnh Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, lập tức có không ít người đều chau mày. Trần Nhạc lên tiếng:
- Bí thư Nhiếp, tình hình ở Lộc Sơn tương đối nguy hiểm, hay là để tôi đi đi.
Phương Viễn Sơn cũng lên tiếng:
- Bí thư Nhiếp, tôi nghĩ hay là thế này, tôi cùng đồng chí Hà Chính Huy đến Lộc Sơn, sau đó Trưởng ban thư kí đến Cảnh Sơn. Bí thư là lãnh đạo cao nhất, nên túc trực ở Tỉnh uỷ để kịp thời phối hợp và điều hành tình hình chung của toàn tỉnh.
Nhiếp Chấn Bang cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng trong lời nói của Trần Nhạc, nhưng lời của Phương Viễn Sơn thì lại có vẻ hơi khác thường.
Nhiếp Chấn Bang có chút thản nhiên trong lòng, Phương Viễn Sơn đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Với địa vị của mình bây giờ, hoàn toàn không cần phải liều mạng như vậy để đổi lấy chút thành tích, thậm chí nghĩ còn không buồn nghĩ tới. Là lãnh đạo cao nhất của Hồng Giang thì công việc của Hồng Giang xử lí tốt, cho dù là ai làm thì cũng không thể thiếu một phần công lao của mình trong đó. Hơn nữa, bản thân mình còn không biết có làm được gì không, càng không cần thiết phải tranh giành thành tích này.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang bèn đứng dậy và từ chối:
- Đồng chí Viễn Sơn và Trần Nhạc không cần nói nữa, mọi việc cứ quyết định như vậy. Bây giờ vẫn còn nhiều thời gian, mọi người tự chuẩn bị hành động đi, cố gắng trong đêm nay đều đến được các thành phố đã sắp xếp.
Lời của Nhiếp Chấn Bang đã nói thì không rút lại. Là lãnh đạo cao nhất của Tỉnh uỷ thì phải có uy tín. Lần đầu tiên, có ý kiến khác thì còn có thể nói là lo lắng cho sự an toàn của Nhiếp Chấn Bang, nhưng cứ kiên trì thêm thì rõ là đang nghi ngờ quyết định của Nhiếp Chấn Bang. Ở hoàn cảnh đó thì chẳng có ai làm như vậy cả.
Sau khi tan họp, rèm cửa ở phòng họp cũng mở ra. Bên ngoài trời vẫn đang mưa rào rào. Trời cứ như là bị chọc thủng một lỗ vậy, nước trên Thiên hà cứ trút xuống không ngừng.
Vừa ra khỏi cửa, Nhiếp Chấn Bang liền đi thẳng về phòng làm việc của mình, thu dọn đồ đạc rồi dặn dò Hồng Phong:
- Tiểu Hồng, cậu thông báo cho Đới Phi chuẩn bị xe, 10 phút nữa chúng ta xuất phát đi Lộc Sơn. Ngoài ra, gọi điện cho phía Lộc Sơn thông báo nữa. Nói với Lưu Tuấn Uy là chúng ta sẽ đi thẳng đến đê Lộc Sơn.
Hồng Phong gật đầu rồi lập tức đi làm việc. Nhiếp Chấn Bang cũng lấy di động ra gọi điện cho An Na.
Chuông vừa reo, đầu bên kia đã nghe tiếng của An Na:
- Ông xã, anh đi Lộc Sơn ư?
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang lập tức nhíu mày rồi đành trả lời:
- Xem ra, dù là nơi nào thì năng lượng của hội nghị thường này vụ không chính thức cũng thật thần thông quảng đại. Ở đây vừa mới tan họp mà em đã biết tin rồi.
Dương An Na bèn nghiêm mặt nói:
- Đừng đùa với em, việc này anh còn không hiểu chắc? Anh tưởng cả bộ máy thường vụ chỉ có mỗi anh coi trọng gia đình nên mới gọi điện về nhà sao? Chút chuyện nhỏ này, thành phố cũng có rộng lớn đâu, ai mà không biết chứ?
Nói rồi, Dương An Na liền hạ giọng nói:
- Chú ý cẩn thận một chút, anh gọi điện cho chị Uyển Nhi và chị Tuyết đi.
Tính cách của An Na là như vậy, điển hình của kiểu người khẩu xà tâm Phật, ngoài miệng tuy nói rất ghê gớm nhưng trong lòng vẫn lộ ra sự lo lắng.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Ừ, anh biết rồi.
Bèn cúp điện thoại rồi gọi điện cho Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển. Hai người cũng vô cùng lo lắng. Ai cũng biết đi Lộc Sơn là việc thế nào, tình hình Lộc Sơn không khả quan, đặc biệt là với tính cách của Nhiếp Chấn Bang, nhất định không phải là kiểu lãnh đạo đứng ở nơi an toàn mà hô vang khẩu hiệu, mà là người sẽ trực tiếp tham gia chiến đấu nếu rơi vào tình huống bất đắc dĩ.
Bây giờ Nhiếp Chấn Bang tự nhiên phải cẩn thận coi chừng, hứa hẹn cam đoan nhất định sẽ tự bảo vệ mình mới khiến hai người họ yên tâm.
Vừa cúp điện thoại thì đúng lúc Hồng Phong từ ngoài bước vào, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Thưa bí thư, đã chuẩn bị xong cả rồi. Ngoài ra Trưởng ban Vi đã sắp xếp một đoàn nhà báo đi cùng.
“Nhà báo đi theo ư?” Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, trầm giọng nói:
- Cái tay Vi Lâm này định làm trò gì thế, ông ta tưởng là đi biểu diễn chắc?
Nói rồi, Nhiếp Chấn Bang khoát tay nói:
- Nếu họ đã đến thì cứ để cho họ đi cùng. Phải dùng xe việt dã, thời tiết này xe Coster không đi nổi đâu, kẻo lại phải giúp kéo xe.
Bạn cần đăng nhập để bình luận