Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 618: Trở về Vọng Hải.

Vào lúc xe của Nhiếp Chấn Bang chạy tới nhà tang lễ Bảo Sơn, trong bãi đỗ xe bên ngoài cổng nhà tang lễ đã đậu đầy các loại xe ô tô, đến từ tỉnh Yến Bắc, tỉnh Lỗ Đông, tỉnh Liêu Đông, và biển số xe từ các địa phương khác.
Toàn là Audi màu đen, mỗi biển số xe cũng thật là dọa người.
Ở bên ngoài, phía trong phòng có mười mấy cán bộ cấp tỉnh bộ đang tập trung lại với nhau, trên mặt phảng phất nét đau buồn.
Bên cạnh, xe mang biển số trực thuộc Quân ủy Trung ương, đến từ Bộ tổng tham mưu, tổng quân đội vũ trang đều xếp thành một hàng, những vị quân nhân trên người đeo năm, sáu sao cũng đang tụ lại một chỗ, nhỏ giọng bàn luận.
Lúc này đây Nhiếp Chấn Bang mới xem như thật sự cảm nhận được nội tình của Dương gia. Kiếp trước cũng được, kiếp này cũng được, Dương gia có thể sừng sững không ngã thực sự không phải do may mắn. Dựa vào mạng lướt quan hệ với những người này, môn sinh cũ, Dương gia quả thật có thể nói là gia tộc chính trị hàng đầu cả nước.
Cùng với Đổng gia sau khi Đổng lão gia qua đời, Đổng gia lại có một áp lực và không khí nặng nề khác hẳn. Bên Dương gia không khí có vẻ thoải mái hơn rất nhiều, dù sao đời thứ hai của Dương gia đã thuận lợi tiến vào trung tâm cửu đỉnh. Cứ như vậy một phe trung tâm rồi cũng đã được xác định rồi, lúc này Dương lão gia qua đời cùng lắm chỉ là sự thay thế bình thường mà thôi.
Cho nên toàn bộ những người trong bè phái của Dương gia cũng không có gì quá bối rối, chỉ có chút buồn rầu mà thôi.
Nhiếp Chấn Bang vừa tiến đến, không ít cán bộ đều nhìn sang. Đối với người con rể này của Dương gia, công tử Nhiếp gia, tất cả mọi người cũng biết. Thứ trưởng ba mươi tuổi, không ít cán bộ hết sức coi trọng tiền đồ của Nhiếp Chấn Bang. Không ít người mỉm cười gật đầu chào.
Đi vào trong phòng bệnh, lúc này trong quan tài kính, cả người Dương lão gia đã được bao phủ bởi cờ Đảng tươi đẹp khoác trên người. Phía trên linh đường viết chữ đen láy “Vô cùng thương tiếc đồng chí Dương Tông Bảo”, hai bên treo câu đối “Thanh liêm tồn chính khí, nhiệt huyết vì nhân dân”. Hai bên linh đường bày đầy vòng hoa kính viếng của các cán bộ Đảng và chính phủ, của cán bộ nhà nước và các tổ chức xã hội.
Trong sảnh, đứng bên cạnh là ba anh em Dương gia, cũng với các nữ quyến của Dương gia, bảy anh em đời thứ ba của Dương gia đều đã đứng bên đó.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang tiến vào, ba anh em Dương Thắng Lợi ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu một cái. Bên cạnh, Dương An Bang và Tiếu Nhã Lệ đều đứng ở phía sau lúc này còn đang an ủi Dương An Na khóc lóc tới không còn hình dáng.
Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang, cả người An na liền nhào tới, nức nở nói:
- Chấn Bang, ông nội…ông nội đi rồi.
Nhiếp Chấn Bang lúc này tha thiết ôm chặt bờ vai của Dương An Na, thấp giọng an ủi:
- An Na, đừng khóc, chúng ta không được khóc. Anh tin ông dưới chín suối cũng không hy vọng An Na khóc đâu, phải không?
So với lễ truy điện của Đổng lão gia, lễ truy điệu của Dương gia có vẻ long trọng hơn rất nhiều, dù sao người đang nắm quyền trong Đổng gia trước mắt cũng chỉ tới mức ủy viên bộ Chính trị. Còn Dương gia, Dương Thắng Lợi là một trong những hạt nhân của của cửu đỉnh, địa vị và thân phận khác hẳn, thể chế chính là thực tế như vậy.
Trong ba ngày diễn ra lễ truy điệu, linh cữu của Dương lão gia được đưa tới nghĩa trang công cộng cách mạng Bảo Sơn, sau đó được an tang trong khu mộ cách mạng Bảo Sơn.

Trong khuôn viên Mặt trận Tổ quốc toàn quốc, là trụ sở của Dương Thắng Lợi.
Giờ phút này, trong phòng khách, ba anh em Dương An Bang, thêm cả Dương An Na và Nhiếp Chấn Bang, cả nhà cũng ngồi ở đây.
Mặc dù tụ lại thành gia đình nhỏ trong nội bộ Dương gia, chỗ ngồi cũng rất được xem trọng. Chính giữa đương nhiên là vị trí của bố vợ Dương Thắng Lợi, bên trái là anh cả Dương gia, Dương An Quốc, thân là người nổi bật nhất đời thứ ba Dương gia. Có thể nói thân phận và địa vị của Dương An Quốc cơ bản đã xác định anh ta là vị trí trung tâm của Dương gia. Đương nhiên là phải ngồi bên trái, còn lại phía bên phải là Dương An Quân, thoải mái nhất trong chuyện này chính là Dương An Bang, căn bản không đi theo con đường làm quan cũng không muốn tiến vào quân đội mà lại muốn làm kinh doanh buôn bán. Chỗ ngồi cơ bản cũng không dễ khiến hắn phật lòng, hơn nữa Dương An Bang chủ động theo kinh doanh, chẳng khác nào bỏ qua chuyện tranh đoạt quyền lực như thế này, chuyện cứ như vậy càng không có uy hiếp gì.
Còn lại Nhiếp Chấn Bang và Dương An Na ngồi ở ghế sô pha bên cạnh. Theo lý mà nói, Nhiếp gia hiện nay ở thủ đô cũng được coi là một gia tộc có đầy đủ sức mạnh. Một chức vụ lãnh đạo cấp phó Quân ủy, nhân vật cấp cục, cán bộ cấp tỉnh cũng có hai người trực hệ. Trong nội bộ bè cánh cũng không ít người nắm giữ thực quyền địa phương, tuy rằng hiện nay đã đến thời kỳ yếu thế, nhưng thực lực vẫn không thể khinh thường được.
Nếu Nhiếp gia nghèo không còn danh tiếng, hoàn toàn dưới trướng Dương gia, tham gia vào hội nghị như thế này cũng chỉ là nói quá khứ, nhưng hiện giờ Dương Thắng Lợi cũng công khai đưa Nhiếp Chấn Bang vào. Điều này thể hiện rõ trong lòng Dương Thắng Lợi vẫn coi Nhiếp Chấn Bang cùng hàng.
Duy chỉ có trên mặt Dương An Quốc ngồi gần đó là có chút không thoải mái. Thân là trọng tâm tương lai của Dương gia, về việc điều động người thừa kế trong nội bộ, về việc chức vụ cấp bậc, về năng lực làm việc cũng có chút chênh lệch so với Nhiếp Chấn Bang. Dương An Quốc rất cao ngạo nhưng cũng có chút bất bình.
Sau một hồi trầm ngâm, Dương An Quốc chau mày nói:
- Cha, hôm nay cha triệu tập mấy anh em tụi con tới đây có gì chỉ bảo?
Câu nói này khiến ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang thoáng lúng túng, trong lời nói của Dương An Quốc có hàm ý khác, về ý tứ trong đó ai cũng hiểu được, đến ngay cả Tiếu Nhã Lệ cũng nhíu mày. Mặc dù nói cô là dâu của Dương gia, không sai, nhưng cô cũng vẫn là cháu ngoại của Nhiếp gia.
Lập tức, Tiếu Nhã Lệ cũng nói một cách lãnh đạm:
- Anh cả, cái gì mà mấy anh em con. Đều là người một nhà cả, không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy chứ.
Câu nói vừa dứt, trên mặt Dương Thắng Lợi lộ ra nét bất mãn. Con trưởng của chính ông, Dương Thắng Lợi hiểu rất rõ, năng lực rất tốt, cũng không thiếu sót gì nhiều, duy chỉ thiếu một chút khoan dung độ lượng, trong lòng quá nặng so sánh ganh đua.
Lập tức, Dương Thắng Lợi trầm giọng nói:
- Được rồi, được rồi, không cần nói nữa. Dương gia chúng ta từ trước đến nay đều chung sống hòa thuận, các con cãi nhau như vậy ra thể thống gì nữa.
Nói xong, Dương Thắng Lợi nhìn mọi người xung quanh, trầm giọng nói:
- Sau khi ông qua đời, cục diện trong nước hiện giờ đã trở nên khá tế nhị.
Nói xong câu này, Dương Thắng Lợi lại dừng một chút. Làm vậy là do Dương Thắng Lợi muốn nhìn thấy biến hóa trong thái độ và năng lực lĩnh hội của mấy người con.
Lúc này, Dương An Quốc hơi nhíu mày lại, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng
Dương An Quân giờ phút này nét mặt mù mịt, ngược lại vẻ mặt Dương An Bang lại trở nên nghiêm túc. Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang trầm tư, lời của Dương Thắng Lợi khẳng định không phải vô duyên vô cớ mà nói vậy. Năm đó, vào lúc ông anh qua đời, Nhiếp Chấn Bang rất thấu hiểu, hiện giờ, Dương Thắng Lợi khẳng định không phải hành động không mục đích.
Nhìn chung cục diện trong nước, trong con cháu của một vài nguyên lão khai quốc, có năng lực chỉ còn lại lão Nam và lão Lý. Còn có vài vị hoặc là trong thời kỳ khai quốc đã đi theo bên cạnh cán bộ cấp cao, hoặc là gia tộc sớm đã xuống dốc.
Địa vị của Nam lão là siêu phàm, đương nhiên không cần nhiều lời. Chỉ e, vấn đề của Dương Thắng Lợi vẫn đặt ở Lý lão. Hệ thống chính quyền bên trong của Lý gia thâm căn cố đế, rắc rối chi tiết. Hiện giờ, từ Dương lão gia tới Đổng lão gia đều đã lần lượt qua đời. Từ nay về sau, người có thể trấn áp được hắn trong nước này chỉ còn có Nam lão mà thôi.
Hơn nữa, Tổng bí thư Thẩm và Tổng Bí thư Viên đang giữa lúc mới chuyển giao cũ mới, Thẩm Tu Siêu phải củng cố địa vị, trong tương tai nhất định sẽ thay đổi cán bộ trong thể chế.
Nếu như vậy, tình hình của Dương gia có vẻ nhỏ bé rồi. Với cá tính của Thẩm Tu Siêu, nhất định sẽ không liên kết bao nhiêu với Dương Thắng Lợi.
- Chấn Bang, con có điều gì cần nói sao?
Đột nhiên, Dương Thắng Lợi lên tiếng.
Câu này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút ngạc nhiên, đồng thời của không đoán ra được thái độ của Dương Thắng Lợi. Cha vợ nói như vậy là có ý gì, ban đầy Dương An Quốc đối với anh còn có chút bất mãn, đây không phải cố ý muốn tìm anh khơi dậy thù hận sao?
Nhưng Dương Thắng Lợi một mặt vừa là trường bối, một mặt lại là lãnh đạo, Nhiếp Chấn Bang không tiện nói, lập tức nói:
- Cha, con thấy chúng ta vẫn phải chí ý cẩn thận một chút mới được. Lão Lý gia không phải là người dễ khuất phục như vậy, lão Lý lại càng là người đã trải qua vô số thăng trầm, chinh chiến. Hiện giờ con cảm thấy chỉ có thể hòa khí sinh tài là tốt.
Lời nói vừa dứt, Dương An Quốc bên cạnh hừ lạnh một tiếng, nghiêm giọng nói:
- Hòa khí sinh tài, cậu cho rằng bản thân là thương nhân đấy à? Đây là cái kiểu giác ngộ gì vậy?
Câu nói này khiến sắc mặt Nhiếp Chấn Bang có chút lúng túng. Bên cạnh, Dương An Na chuẩn bị lên tiếng, Nhiếp Chấn Bang kéo ngăn Dương An Na lại.
Ngược lại, Dương Thắng Lợi lúc này lại hơi mỉm cười, gật đầu nói:
- Hòa khí sinh tài, từ này ngược lại dùng cũng không tồi. Chấn Bang, cha hy vọng con có thể nhớ kỹ.

Câu nói này rất phổ thông, nhưng dùng lại rất chuẩn xác. Trên thực tế câu này để thể hiện một loại rắp tâm của bậc đế vương. Cục diện trong nước hiện nay, với sự lãnh đạo của Dương gia, Nhiếp gia, Đổng gia, ngoài ra còn có mấy gia tốc thực lực rõ ràng cũng mạnh lên không ít như Tiếu gia, Lục gia. Ngược lại, Lý gia lúc này đây lại vô cùng bị ép thế, cứ vậy, nghĩ tới vây quanh Thẩm Tu Siêu, củng cố thêm địa vị cho bản thân, cũng sẽ trở nên cân bằng. Điểm này Nhiếp Chấn Bang cũng có thể nhìn ra, Lý gia đương nhiên cũng có thể nhìn ra được.
Sau đó, sau khi trao đổi một vài chuyện, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng dậy cáo từ. Bước ra khỏi trụ sở Mặt trận Tổ quốc, Dương An Na cũng bước ra, thấp giọng nói:
- Ông xã, em xin lỗi nhé.
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười. Cô bé này tính tình vẫn vậy, không chịu nổi nhìn anh chịu chút oan ức nào. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang lắc đầu nói:
- Cô bé ngốc, em nói gì vậy? Giữa vợ chồng còn có cái gì mà oan ức với không oan ức chứ. Anh trai em là anh trai em, em là em chứ.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cười ha hả nói:
- Được rồi, được rồi. Chuyện này không cần nghĩ thêm nữa. Ngày mai chúng ta trở bề thành phố Vọng Hải, không ở lại thủ đô nữa chẳng phải được rồi sao?
Dương An Na lúc này cười khì khì, mỉm cười, thân mật khoác cánh tay của Nhiếp Chấn Bang, gật đầu nói:
- Được, chúng ta trở về Vọng Hải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận