Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 764: Cải trang Audi A8

Nghe lời Nhiếp Chấn Bang nói Dương An Quốc biết ngay người em vợ này của mình muốn gì. Hai đầu lông mày chau lại, nói rất nghiêm túc:
- Chấn Bang, làm thế này cậu không sợ gây nên chấn động lớn sao?
Chấn động?
Nhiếp Chấn Bang cười nhẹ, thờ ơ nói:
- Anh cả, anh yên tâm đi. Về mặt này, em vẫn tin tưởng. Anh cứ nghe em không sai đâu. Giúp em sắp xếp nhé. Tỉnh Giang Bắc, chính là một ví dụ điển hình của việc em giết gà dọa khỉ. Hơn nữa, anh không cảm thấy nội dung của những báo cáo này thực ra đều là vấn đề nhỏ không ảnh hưởng đến toàn cục sao?
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, Dương An Quốc lại trầm ngâm. Lúc nãy vẫn chưa cảm nhận được. Bây giờ nhớ lại tường tận. Trên thực tế, những tin tức này tuy chấn động nhưng dựa theo ý của Nhiếp Chấn Bang vẫn là muốn công bố ở truyền thông cấp quốc gia. Thực tế, trong công tác kiểm tra xuất hiện vấn đề, lại đều là sai lầm ở những tình tiết nhỏ. Đối với tỉnh Giang Bắc có ảnh hưởng nhất định, đừng nói chuyện khác, Thẩm Ngôn Thạc nhất định sẽ bị trung ương phê bình. Nhưng đối với trung ương mà nói, lại không thể thể hiện sự công minh chính trực. Trong việc thực hiện điều lệ Tam công, tất cả hiệu quả phát sinh, có tỳ vết nhỏ như vậy mới có vẻ chân thật.
Trầm ngâm giây lát, Dương An Quốc gập đầu nói:
- Được rồi, tôi sắp xếp cho cậu, cậu đợi tin nhé
Dương An Quốc làm rất nhanh chóng. Ngày thứ hai, “Nhật báo Hy Vọng”, “Báo Thanh niên thủ đô”, “Nhật báo Hoa Hạ”... trên các tin tức báo chí cấp quốc gia, tin tức trang đầu, đăng tin xử lý Tam công ở tỉnh Giang Bắc, kiểm tra phát hiện ra không ít vấn đề.
Trụ sở làm việc của Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh tỉnh Giang Bắc, không khí hôm nay có vẻ hơi nặng nề, hơi áp lực. Nhân viên bình thường, làm việc nói chuyện đều có vẻ rón rén dè dặt.
Bảy giờ năm mươi lăm phút.
Thẩm Ngôn Thạc vừa bước vào văn phòng, lúc này có vẻ hơi già. Dù sao cũng ngoài sáu mươi rồi. Là Ủy viên Bộ Chính trị trung ương, Bí thư Tỉnh ủy Giang Bắc. Xem tuổi tác của Thẩm Ngôn Thạc, nếu không phải trước mặt vẫn treo một tấm biển Bộ Chính trị, e rằng, cũng không thể để ông ta làm hết nhiệm kỳ này.
Vừa bước vào phòng làm việc, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Trần Hoa Chương sắc mặt nặng nề bước vào. Trần Hoa Chương là Trưởng ban Thư ký đã lâu năm rồi. Ở Tỉnh ủy là thuộc hạ tâm phúc của Thẩm Ngôn Thạc.
Nhìn thấy dáng vẻ của Trần Hoa Chương, lông mày Thẩm Ngôn Thạc lập tức chau lại, bất mãn phê bình:
- Đồng chí Hoa Chương, có việc gì ra vẻ hoảng hốt như thế? Đây thật không giống với dáng vẻ cần có của một Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy
Đối mặt với phê bình của Thẩm Ngôn Thạc, Trần Hoa Chương cũng chỉ có thể cười gượng, không dám phản bác, nói nhỏ:
- Bí thư Thẩm, ông nên xem qua mấy tờ báo này
Nói xong, Trần Hoa Chương lấy tờ “Nhật báo Hy Vọng” và “Nhật báo Hoa Hạ” của ngày hôm nay đưa đến bàn Thẩm Ngôn Thạc, vừa xem tiêu đề, Thẩm Ngôn Thạc liền đập bốp lên bàn.
Thẩm Ngôn Thạc đầu tóc hoa râm, lúc này cũng không giống một ông già, nổi nóng cũng không phải nổi nóng bình thường. Nhưng, dù sao cũng là lão tướng trải qua kinh nghiệm mưa gió sa trường. Phong thái điềm đạm độ lượng này, Thẩm Ngôn Thạc vẫn có được. Rất nhanh liền trở lại bình thường.
Ngồi trên ghế, đầu tiên cầm lấy tờ “Nhật báo Hy Vọng” đọc chăm chú. Một lúc sau, Thẩm Ngôn Thạc mới buông tờ báo xuống., giọng điệu có vẻ rất bình tĩnh:
- Hoa Chương à, gọi điện cho Dịch Cảnh Triệu bên Ban Tuyên giáo, nói là tôi nói. Nhằm vào đơn vị vi phạm quy định mà tin tức của “Nhật báo Hy Vọng” và “Nhật báo Hoa Hạ” đã đưa. Nhân vật số một của đơn vị Đảng, để riêng cho nội bộ Đảng xử lý cảnh cáo. Người chịu trách nhiệm liên quan trực tiếp, ghi lại khuyết điểm xử lý kỷ luật hành chính, trong vòng năm năm, không xem xét nhân sự thăng chức. Đồng thời đăng ở tiêu đề trang đầu của “Giang Bắc nhật báo”. Ngoài ra, thông báo cho bên truyền hình vệ tinh Giang Bắc, trong phần tin tức, cũng phải tiến hành tuyên truyền trọng điểm.
Tối hôm đó, lúc đám người Nhiếp Chấn Bang hoàn thành kiểm tra các cơ quan Cục Sở của tỉnh Giang Bắc và thành phố Giang Châu chuẩn bị ngày mai rời khỏi Giang Châu đến thành phố khác. “Tin tức Giang Bắc” buổi tối lại khiến Nhiếp Chấn Bang mỉm cười.
Không hổ là lão cáo già, tay Thẩm Ngôn Thạc này chơi rất đẹp. Dù “Nhật báo Hy Vọng” và “Nhật báo Hoa Hạ” đưa tin, khiến thể diện Tỉnh ủy tỉnh Giang Bắc xuống tận bùn đen. Nhưng Tỉnh ủy Giang Bắc quyết định xử lý nhanh chóng như vậy. Hơn nữa lại bổ sung thêm ý kiến xử lý. Lập tức, Thẩm Ngôn Thạc đã cứu vãn được cục diện bất lợi này. Hình ảnh của Tỉnh ủy Giang Bắc được nâng cao không ít.
Nhìn vẻ mặt bất bình của Hoàng Húc Đông, Nhiếp Chấn Bang cười, đứa con rể này của nhà lão Lưu, nói về năng lựccó năng lực, nhưng kiểu người của Hoàng Húc Đông chỉ thích hợp làm người thừa hành. Nếu để anh ta làm chủ quản một nơi, năng lực này mất đi một ít. Có thể ông Lưu cũng nhìn thấy được điểm này mới để Hoàng Húc Đông ở lại thủ đô.
- Húc Đông, đừng có vẻ mặt ấm ức như vậy nữa. Chuyện này, vốn dĩ đã sớm dự liệu được rồi. Anh tưởng Thẩm Ngôn Thạc ông ta dám không vứt chúng ta thì không có chỗ dựa sao? Xử lý Tam công bề ngoài có vẻ như quyền lực rất lớn. Kỳ thực, địa vị của công tác xử lý Tam công cũng rất khó xử. Đã một lần không được, vậy chúng ta tiếp tục kiểm tra nghiêm ngặt thì được rồi.
Nhiếp Chấn Bang an ủi Hoàng Húc Đông, cũng kèm theo một chút nhắc nhở
Nghe được câu này, ánh mắt Hoàng Húc Đông sáng bừng, gật đầu nói:
- Chủ nhiệm, vẫn là anh nhìn thấu đáo. Thẩm Ngôn Thạc này đã hung hăng như vậy, chúng ta tiếp tục kiểm tra nghiêm khắc ông ta. Cứ như vậy, tỉnh khác nhìn thấy tình hình thế này, có lẽ sẽ đối đãi tử tế
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, khoe ra vẻ mặt trẻ con dễ dạy, hơi há miệng:
- Được rồi, việc này anh cần phải liên lạc với các đồng chí ở dưới, cố gắng đừng để tình cảm xen vào, đừng mang ý muốn chủ quan. Như vậy, khó tránh khỏi cho người ta mượn cớ. Về cố gắng chuẩn bị nhé. Ngày mai chúng ta đi thành phố Bành Thành.
Thành phố Bành Thành là thành phố trọng điểm của tỉnh Giang Bắc, là thành phố công nghiệp nặng nổi tiếng. Cả thành phố nằm trên bình nguyên Giang Bắc, nối liền với phía bắc TQ, xưa nay có tiếng là nam tú bắc hùng.
Đây cũng là đặc điểm nổi bật của Bành Thành. Khu vực phía nam thành phố Bành Thành là vùng sông nước phương nam xinh đẹp. Khu vực phía bắc thì có Bắc quốc hào hùng.
Đoàn người Nhiếp Chấn Bang, lúc rời khỏi thành phố Giang Châu, hoàn toàn không thông báo cho Tỉnh ủy Giang Bắc. Dù sao, các anh đều nói rồi, phải giữ gìn tính độc lập nghiêm minh của Tổ kiểm tra. Vậy vẫn cần thông báo các anh tiếp theo tôi đến nơi nào sao?
Lúc đến thành phố Bành Thành đã hơn bốn giờ chiều rồi. Đoàn người trú tại một khách sạn tư nhân ba sao
Hùng Thái Thuận lúc này cùng với một đồng chí từ trong khách sạn bước ra.
Hùng Thái Thuận là một nhân viên bình thường xử lý công tác Tam công, về mặt cấp bậc hành chính đang là cấp Trưởng phòng. Ở địa phương là nhân vật số một Đảng bộ Thị trấn. Nhưng trong công tác xử lý Tam công chẳng qua chỉ là một nhân viên bình thường.
Hùng Thái Thuận tốt nghiệp đại học loại giỏi. Làm sư huynh của Hùng Thái Thuận, Nhiếp Chấn Bang cũng là người tốt nghiệp đại học ở thủ đô, lại là mục tiêu và tấm gương học tập của Hùng Thái Thuận.
Ở chỗ xử lý công tác Tam công, Hùng Thái Thuận chuyên phụ trách kiểm tra xe công. Vừa bước lên đường lớn, Hùng Thái Thuận liền hít một hơi thật sâu, hơi cảm động nói:
- A Toàn, chất lượng không khí của thành phố Bành Thành thật tốt
Đồng chí bên cạnh lúc này cũng cười nói:
- Là cơ sở công nghiệp nặng của tỉnh Giang Bắc, Bành Thành có được chất lượng không khí như vậy quả thật đáng để ca tụng. Thái Thuận, anh vẫn chưa biết nhé. Đây chính là mục tiêu phát triển lâu dài. Đồng thời với phát triển kinh tế, chú trọng bảo vệ môi trường, đây chính là chủ nhiệm đầu tiên đề nghị và áp dụng.
Nói đến Chủ nhiệm, trên gương mặt của Hùng Thái Thuận lại lộ vẻ ngưỡng mộ và sùng bái, nói:
- Đúng, tấm lòng và tài thao lược của Chủ nhiệm đáng để chúng ta đi sâu học hỏi và nghiên cứu.
Vừa nói đến đây, đồng nghiệp La Toàn bấy giờ mới đột ngột lên tiếng:
- Thái Thuận, nhìn thấy chiếc xe trước cửa hộp đêm Hoàng Đế rồi chứ? Thật là quá khôi hài. Lại đi cải trang, khiêm tốn cũng không phải khiêm tốn như thế nhé
Nhìn về hướng La Toàn chỉ tay, cách khách sạn chừng năm mươi mét, bên đường, một chiếc xe Audi màu đen, đỗ ở ven lề. Điều này khiến Hùng Thái Thuận có chút hoài nghi, lại nhìn chiếc xe tỉ mỉ, ngạc nhiên nói:
- A Toàn, đây chính là một chiếc Audi A6 1.8 mà, có vấn đề gì không?
Nói đến xe hơi, trên gương mặt của La Toàn lộ vẻ tự tin và kiêu ngạo:
- Thái Thuận, anh vẫn chưa biết sở thích của tôi sao? Xe hơi gì cũng không qua được mắt tôi. Không tin chúng ta đi đến phía trước, tôi giới thiệu tỉ mỉ với anh
Hai người bước nhanh, cách chỗ chiếc xe hai ba trăm mét thì dừng lại, lúc này La Toàn cười nói:
- Thái Thuận, anh xem, độ dài của chiếc xe này ít nhất cũng phải 5.2 mét. Độ dài của A6 chỉ 5 mét, so với chiếc này ước chừng ngắn khoảng hai mươi phân. Đây rõ ràng là Audi A8.
Dừng lại một lát, La Toàn lại hiếu kỳ nói:
- Người này cũng thật là, chiếc A8 tốt thế không so sánh được đẳng cấp với A6 sao? Một chiếc chỉ có ba trăm bốn mươi ngàn, một chiếc hơn một triệu. Chẳng những ngay cả dấu hiệu của A8 cũng cạy ra rồi, cả tiêu chí trọng tải cũng nạy ra nốt, đổi thành 1.8t. Cần thiết phải che giấu khiêm tốn như vậy sao?
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, lời nói của La Toàn khiến Thái Hùng Thuận hơi ngạc nhiên, che giấu, khiêm tốn? Vì sao phải che giấu? Giới thương nhân? Không có khả năng. Nếu là mười mấy năm trước, lúc kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa vẫn chưa xác định rõ ràng. Đúng là cần thiết phải khiêm tốn. Nhưng hiện nay, giới thương nhân trong nước, có ai không xem thể diện quan trọng hơn thực chất. Ai cần phải che giấu?
Nghĩ đến đây, nhìn biển số xe bị tấm vải đầy màu sắc che lại, Hùng Thái Thuận lại có một cái nhìn vô cùng kích động
Bỏ mặc La Toàn bên cạnh vẫn không ngừng xuýt xoa, Hùng Thái Thuận đã bước lên, đứng ở đuôi xe, nhẹ nhàng vạch tấm vải che đuôi xe. Biển số xe khiến Hùng Thái Thuận kinh ngạc cả người. JiangC000001. Không ngờ là một biển số của Thành ủy.
Lập tức, Hùng Thái Thuận lấy điện thoại chụp một bức hình, lại bước đến trước xe, ở chỗ ngồi lái, góc bên phải, hai tờ giấy thông hành đặc biệt màu đỏ tươi vô cùng bắt mắt. Một tờ là giấy thông hành của Tỉnh ủy Giang Bắc, một tờ là giấy thông hành đặc biệt của Ủy ban nhân dân thành phố Bành Thành. Hùng Thái Thuận lập tức lấy điện thoại, lại chụp một lần nữa.
Lúc này, ở phía sau Hùng Thái Thuận, một âm thanh vang lên. Làm gì thế? Ngay lập tức làm cho lão già xóa mất mấy tấm hình đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận