Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 887: Giải phóng mặt bằng gặp ngăn cản

- Xung đột?
Nhiếp Chấn Bang giật mình, vừa mời dự họp di dời rồi lại đột nhiên hủy bỏ, hơn nữa lại còn có tin xảy ra chuyện xung đột, việc này rất không bình thường.
Tập đoàn Hoa Hạ về quy cách là đơn vị cấp Bộ, hơn nữa tính chất đơn vị không đơn thuần là doanh nghiệp nhà nước, tính chất tập đoàn Hoa Hạ thuộc loại tính chất nửa chính thể Đảng nửa doanh nghiệp.
Về quản lý thì dựa vào Đảng, bản thân Nhiếp Chấn Bang kiêm nhiệm nhiều chức vụ, ở quân khu Tây bắc và Tỉnh ủy Cam Châu đều có quyền lên tiếng. Về kinh doanh lại là thiên hướng về doanh nghiệp, dù sao thì mục đích chủ yếu của tập đoàn Hoa Hạ là nghiên cứu và sản xuất, nếu, hành chính hóa nghiêm trọng quá mức, khuôn sáo nhiều quá thì còn lâu có xí nghiệp linh hoạt hay thay đổi như vậy.
Cho nên việc sinh ra tập đoàn Hoa Hạ, trên thực tế chính là một thứ để cấp trên đặc biệt vì nâng đỡ sự phát triển của đất nước mà mở ra.
Tổng hợp những chuyện này thêm chuyện lúc trước đã hẹn nhau sẵn rồi nhưng nếu không phải tình hình đặc biệt quan trọng thì thành phố Cam Lam sẽ không quyết định như thế, bây giờ xem ra chắc chắn có chuyện lớn.
Hơi trầm ngâm, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Thư ký Vân, chuẩn bị xe, chúng ta đi hiện trường di dời xem một chút.
Vừa nói xong, Vân Phi ở bên cạnh đón lời, bình tĩnh nói:
- Chủ tịch Nhiếp, chúng ta đi đến như vậy liệu Thành ủy thành phố Cam Lam có cảm thấy lúng túng không.
Lời vừa nói ra, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức liền trầm ngâm, thư ký Vân Phi này về tổng thể vẫn rất tốt. Về công việc, dặn dò hay không dặn dò, việc không rõ chi tiết nhưng trên cơ bản đều không cần mình phải quan tâm, công việc cũng tuyệt đối thỏa đáng. Nhưng, cũng có vài chỗ không được lòng, ví dụ như bây giờ, có lẽ ý của Vân Phi không phải là bảo Nhiếp Chấn Bang làm như thế nào, mà chỉ là một ý kiến tham khảo, nhưng nghe vào tai lại có cảm giác không quen.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Đồng chí Vân Phi, đề nghị cô chú ý thân phận của mình, là thư ký thì có mức độ của thư ký, chuyện gì nên làm hay không nên làm đều phải có chừng mực, chuyện của tôi chưa tới lượt cô xen vào.
Nói xong câu này Nhiếp Chấn Bang cũng cảm thấy hình như lời nói có chút hơi quá, dù sao trước mắt vẫn là một cô gái, hơn nữa lại là một cô gái xinh đẹp.
Vân Phi lúc này có vẻ có chút oan ức, được điều từ Bộ phận bí mật tới làm thư ký cho Nhiếp Chấn Bang, đây là nhiệm vụ chính trị thủ trưởng trung ương giao cho cô. Hơn nữa đảm nhiệm công việc thư ký, cấp trên còn có chỉ thị rõ ràng là phải ở bên cạnh nhắc nhở lãnh đạo cho thích hợp.
Bây giờ rõ ràng là Thành ủy Cam Lam không muốn để Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy mấy việc này, bằng không sao lại hủy bỏ họp phối hợp, sao không thông báo Nhiếp Chấn Bang đi hiện trường. Bây giờ nếu Nhiếp Chấn Bang đi hiện trường thì phản ứng của quần chúng như thế nào? Đến lúc đó, có thể liệu có hạ thấp thành phố Cam Lam, làm mất mặt Tỉnh ủy Cam Châu hay không, những vấn đề này đều nhất định phải suy tính.
Cơ sở ở Cam Châu của tập đoàn Hoa Hạ là một bộ phận vô cùng quan trọng của tập đoàn, nếu muốn cắm rễ ở tỉnh Cam Châu thì không thể không suy xét tới quan hệ giữa mình và chính quyền địa phương.
Bây giờ ngược lại thì lòng tốt bị biến thành ác ý, còn bị phê bình không nể nang chút nào, Vân Phi vốn không phải là người thích hợp làm công việc thư ký, trận địa của cô đúng ra phải là ở các nơi trên thế giới, trong môi trường xô bồ chỗ không người biết được.
Hoàn cảnh chênh lệch vốn đã tạo áp lực rất lớn cho Vân Phi, lúc này lại nghe những lời mắng trong lòng có một cảm giác chua xót, mấy giọt nước mắt đang cố nén để không rơi ra.
Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy thì âm thầm lắc đầu, về tổng thể mà nói thì điểm xuất phát của Vân Phi là tốt, không phải vì bản thân mà vì tập đoàn Hoa Hạ.
Quan niệm một lòng vì nước trong nội tâm của cô gái này gần giống mình, đây cũng là chỗ đáng phục, lúc này nói thêm cũng là thừa, im lặng một chút Nhiếp Chấn Bang đi ra khỏi cửa phòng, nói với Vân Phi:
- Thư ký Vân, cô thông báo cho Tiểu Vũ.
Lúc hai người xuống tầng dưới nhà khách, Vũ Lập đã lái xe đến cửa, lên xe dặn dò Vũ Lập một chút rồi xe nhanh chóng rời khỏi nhà khách nhà máy.
Từ nhà máy số Ba Tám đến nội thành Cam Lam được nối liền bằng đường bê tông, chẳng qua đoạn đường bê tông này đã lâu không tu sửa nên đã hư hỏng, lồi lõm, hở cả đất đá nên xe không đi nhanh được.
Dựa theo tin tức có được, nơi phát sinh mâu thuẫn ở Khu công nghệ cao thành phố Cam Lam, gần chỗ nội thành.
Nơi này, trước khi quy hoạch là địa bàn Khu công nghệ cao, nhưng tập đoàn Hoa Hạ đột nhiên đến nên toàn bộ khu vực này đều chuyển về tập đoàn Hoa Hạ, việc này và tính chất Khu công nghệ cao muốn làm khai thác, phát triển không giống.
Bên Khu công nghệ cao muốn thu hút đầu tư nên cho dù bên tới là xí nghiệp, nhà máy gì cũng được, buôn bán cũng thế, khai thác, phát triển bất động sản cũng xong, đó đều thuộc loại hành vi buôn bán. Thu hồi đất, bao gồm thu hồi đất xây dựng giải phóng mặt bằng, cho dù nói việc sử dụng đất của công nghiệp và thương mại có giá trị khác nhau, nhưng đó là đối với chính phủ, trên thực tế đối với dân chúng mà nói việc này không có gì khác nhau, đáng được bao nhiêu bọn họ vẫn được bấy nhiêu, trong việc giải phóng mặt bằng nhà ở cũng đối đãi ngang nhau.
Nhưng bây giờ tập đoàn Hoa Hạ vừa vào thì đất đai này được chuyển giao, tính chất sử dụng đất nơi này liền thay đổi hoàn toàn. Đất phải chuyển giao, thành phố Cam Lam bản thân chẳng được tiền mà còn phải bỏ tiền ra bồi thường nông dân nên lỗ vốn, trong việc giải phóng mặt bằng nhà ở nguồn tiền có thể sử dụng lại càng thiếu, cứ như vậy có người dân không muốn đi cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng không đi không được, xây dựng tập đoàn Hoa Hạ là thuộc quy hoạch quốc gia, thuộc loại xây dựng quốc phòng quốc gia, trong quy định giải phóng mặt bằng, trong điều lệ pháp quy đất đai nhà nước có văn bản quy định rõ ràng.
Trong việc xây dựng đất nước, ví dụ như như đường sắt, đường cao tốc, quốc lộ và sân bay vân vân... Hạng mục kiến thiết cơ sở hạ tầng đất nước và xây dựng quân đội chính quy thì những người dân bị giải phóng mặt bằng có nghĩa vụ phối hợp xây dựng đất nước. Trong tiêu chuẩn bồi thường cũng rất nghiêm khắc, đương nhiên tiêu chuẩn này cùng với tiêu chuẩn giải phóng mặt bằng để buôn bán là hoàn toàn khác nhau.
Đây cũng là lý do nảy sinh xô sát, người dân vùng đất Tây bắc vốn rất dũng mãnh, Cam Châu tỉnh đương nhiên không ngoại lệ, dân làng xung quanh cũng không hiểu điều này, theo bọn họ hàng xóm xung quanh cũng là hàng xóm một làng thôn, giá cả giải phóng mặt bằng của bọn họ cùng một gian nhà có thể đạt tới ba trăm ngàn, thậm chí còn nhiều hơn, vì sao giải phóng mặt bằng nhà mình chỉ có hai trăm ngàn, đó là điểm mấu chốt của vấn đề.
Lúc xe của Nhiếp Chấn Bang đi hướng về nội thành Cam Lam, cách nội thành hơn ba dặm đường thì thấy ở ven đường một ngã ba, hai bên đỗ một loạt xe, Nhiếp Chấn Bang biết ngay chỗ phát sinh xung đột chính là chỗ này.
Bảo Vũ Lập lái xe vào lối rẽ, tốc độ cũng chậm lại rồi dừng hẳn vào bên lề theo chiều xe đi, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng xuống xe.
Một dãy xe đỗ dọc thành hàng dài, đi vào phía bên trong nhìn sơ sơ có đủ các bộ phận thành phố Cam Lam, xe bộ phận công an, phòng cháy, quản lý đô thị vân vân chiếm phần lớn, vụn vặt linh tinh cộng lại chừng hơn một trăm chiếc, lại còn hơn mười chiếc xe cấp cứu chờ ở bên cạnh đợi lệnh bất cứ lúc nào, xem ra Hoàng Đại Dũng thành phố Cam Lam cũng đã chuẩn bị cho việc phát sinh xung đột.
Thở dài một tiếng, đi tiếp về phía trước lại thấy xe mấy vị cấp cao của Thành ủy thành phố Cam Lam, từ xe số một cho đến xe số mười. Có thể nói mười một ủy viên thường vụ thành phố Cam Lam thì có mười người ở đây, một người kia không thấy chắc là đi công tác không ở trong thành phố.
Tiến lên phía trước vào trong làng, trên đất trống, trên cây, trên tường rào xung quanh đã đứng đầy người, Cục Công an thành phố Cam Lam đã kéo dây bảo vệ ở trong này.
Trong đám đông, mấy trăm nhân viên chấp pháp mặc đồng phục như “Hổ rình mồi” đang giằng co với dân làng, trong đám đông, hai người là Ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Thành ủy Hoàng Đại Dũng và Chủ tịch thành phố Cam Lam Dương Kỳ Phong đứng ở chính giữa.
Lúc này, trong tay Hoàng Đại Dũng còn cầm một chiếc loa kêu gọi dân làng:
- Các bà con, xin bình tĩnh một chút, không nên vọng động. Lần này chúng tôi tới đây không phải tới cưỡng chế phá dỡ, việc này Hoàng Đại Dũng tôi có thể dùng nhân cách, chức vụ của mình để cam đoan với mọi người.
Nhiếp Chấn Bang tiếp xúc không nhiều với người của thành phố Cam Lam, nhưng những lời này của Hoàng Đại Dũng cũng khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, từ tình hình hiện tại mà nhìn thì ít nhất, Hoàng Đại Dũng này cũng không phải cán bộ hồ đồ gì.
Trong đám người có người hô lên:
- Không phải để cưỡng chế phá dỡ? Vậy các người nhiều xe, nhiều người như vậy tới đây làm gì? Đừng coi chúng tôi chúng tôi là bọn ngốc, muốn chúng tôi tin các ông cũng không phải là không thể được, các ông phái ra hai người vào trong làng chúng tôi nói chuyện.
Vừa dứt lời, Dương Kỳ Phong bên cạnh cũng quát to:
- Các bà con, các anh em nông dân, mọi người bình tĩnh, các người có biết là làm như vậy là đang công khai chống lại chính phủ, là trái pháp luật, phải chịu trách nhiệm pháp luật.
Tiếng nói vừa dứt, lập tức dân trong làng lại xôn xao, trong đám người có người hô:
- Sợ gì hắn, chỉ là đang hù dọa chúng ta thôi, pháp luật không trách dân chúng, tôi cũng không tin, nhà nước lại có thể bắt toàn bộ chúng ta lại.
- Đồ ngu.
Nhiếp Chấn Bang hạ giọng quát một câu, bị Dương Kỳ Phong quát như vậy thì việc Hoàng Đại Dũng đã nói lúc trước bị uổng phí rồi. Rõ ràng là Hoàng Đại Dũng đã làm cục diện hạ xuống thì bị những lời của Dương Kỳ Phong làm xôn xao lên.
Hoàng Đại Dũng lúc này trợn mắt nhìn dáng vẻ “Làm việc thì không được, hỏng việc thì tác phong có thừa” của Dương Kỳ Phong, lúc này Hoàng Đại Dũng cũng đang do dự, nếu đi vào mà chẳng may không khống chế nổi xảy ra chuyện không ngờ thì làm sao bây giờ?
Đúng lúc Hoàng Đại Dũng đang ngây người, Nhiếp Chấn Bang đứng ở bên ngoài dây bảo vệ giơ cao tay, lớn tiếng nói:
- Được, tôi và các anh đi vào nói chuyện, tuy nhiên, tôi có một điều kiện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận