Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 831: Không được phép tặng đặc sản.

Nhiếp Chấn Bang lặp lại câu này một lần nữa, đề tài này có chút nhạy cảm, đều là các cán bộ cấp cao ở tỉnh, thảo luận vấn đề này không phải làm cho trung ương khó chịu nổi sao, nói ra là cấp trên thiếu năng lực? Đề tài này chỉ có thể nói có chừng mực, chút kinh nghiệm này Nhiếp Chấn Bang vẫn có.
Cười nhạt một tiếng, Nhiếp Chấn Bang ý tứ sâu xa nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Mã à, trong chế độ này chung quy vẫn là cần người chấp hành theo nội quy. Chế độ tốt mà người thực thi không đủ thì tất cả cũng là nói suông, hơn nữa, tốt hơn lần này, bài học sâu sắc của thành phố Thường Hồng là nếu như không phải là cơ duyên thì chúng ta chưa chắc phát hiện ra chuyện xấu xa này của chú cháu nhà Ngôn Thuận An. Lấy luật pháp để trị nước, vậy mà nhiều năm qua kiến thức pháp luật của người dân vẫn không hơn. Trung Quốc kế thừa văn minh mấy nghìn năm nay, từ xưa đến nay dân không tranh đấu với quan, điều này đã đi sâu vào trong xương trong tủy rồi. Muốn thay đổi còn phải đi một quãng đường rất xa.
Ý tứ Nhiếp Chấn Bang trong lời nói này đã biểu đạt ra hết, đây không đơn thuần là vấn đề chế độ, Mã Nguyệt Quần vừa nghe xong tự nhiên đã hiểu ra vấn đề, đều là những người ở trong biên chế, việc thay đổi trọng tâm câu chuyện là hết sức nhanh chóng.
Mỉm cười gật đầu. Mã Nguyệt Đàn nói:
- Chủ tịch tỉnh, cũng vừa lúc tôi nhớ ra một việc. Hiện giờ đúng lúc Đại học nông nghiệp Ba Thục kỷ niệm 100 năm ngày thành lập trường. Phía trường học có lời mời gửi tới anh, mời anh xem!
Đại học nông nghiệp Ba Thục sao? Nhiếp Chấn Bang có hơi sửng sốt, trường học này rốt cuộc là thành lập lúc nào đây, trường này tiền thân là gì nhỉ, Nhiếp Chấn Bang vốn không rõ vấn đề này cho lắm. Ngoại trừ các trường đại học cũ ở thủ đô còn biết một chút, những trường khác Nhiếp Chấn Bang căn bản đều không biết tới.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang vui vẻ nói:
- Tôi có thể đi, nông nghiệp vốn là gốc rễ xây dựng tổ quốc, các triều đại thay đổi, đều ngày càng coi trọng nông nghiệp hơn, cổ xưa có câu sĩ nông công thương, nông nghiệp đứng ở vị trí thứ 2. Hiện giờ, tỉnh Ba Thục đang tiến hành mở rộng nông thôn, luân chuyển đất đai, về sau càng ngày sẽ càng có nhiều đất phải hướng đến quy mô hóa, phương hướng tiến tới cơ giới hóa, cùng triển khai hợp tác với đại học Nông nghiệp là hết sức triển vọng, Phó chủ tịch tỉnh Mã đến lúc đó nhớ nhắc cho tôi biết, tôi nhất định sẽ tham gia.
Mới nói chuyện một lúc mà thời gian đã trôi qua nhanh như vậy. Ngồi ở phía trước, Lý Cư Bằng đứng lên đi tới bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, thấp giọng nói:
- Thưa Chủ tịch tỉnh, Phó chủ tịch tỉnh Mã. Các cán bộ thành phố Ngũ Lương đều đang ở phía trước chờ để chào đón hai vị.
Khoảng cách từ thành phố Thường Hồng đến thành phố Ngũ Lương không hề gần. Ở đoạn giữa còn có một phần đường quốc lộ rất dài. Đường cao tốc tiến hành cải tạo xây dựng cũng chỉ mới vừa khởi công, không hề ảnh hưởng đến thời gian của cấp trên.
Nghe xong lời Lý Cư Bằng, Nhiếp Chấn Bang và Mã Nguyệt Quần đều ngẩng đầu nhìn phía trước.
Trên quốc lộ, ở một địa điểm khá rộng, có tổng cộng hơn 10 xe của tất cả các lãnh đạo lớn nhỏ thành phố Ngũ Lương dừng lại ven đường, mỗi người đều mặc áo khoác tối màu, đứng trong gió rét để chờ đợi.
Nhìn cảnh tượng này, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Phó chỉ tịch tỉnh Mã, nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Mã, chị nhìnxem, nghênh đón thế này thật quá cực khổ cho họ, thành phố Ngũ Lương này thật đáng thương.
Phó chủ tịch tỉnh Mã vẫn là người hiểu rõ nhất Lưu Bỉnh Nghĩa và các mối quan hệ của Nhiếp Chấn Bang, cũng biết lời nói này của Nhiếp Chấn Bang tưởng như trách cứ nhưng cũng chứng minh mỗi quan hệ thắm thiết giữa hai người họ, lập tức cười nói:
- Thưa Chủ tịch tỉnh, chắc rằng hành động của bí thư đây cũng chỉ xuất phát từ lòng tôn kính ở tận đáy lòng mà thôi.
Xe dừng lại, Nhiếp Chấn Bang cùng Mã Nguyệt Quần và Lý Vân Hạc liền xuống xe, sau khi bắt tay nhau Nhiếp Chấn Bang nói:
- Sắp tới giao thừa rồi. Các đồng chí lúc này đáng lẽ ra nên về nhà đoàn viên rồi mới phải, trời đang rất lạnh, tất cả mọi người lên xe đi, đồng chí Bỉnh Nghĩa cùng Chủ tịch thành phố hãy theo tôi, chúng ta cùng nhau đi nào. Các vị bên Thành ủy thì không phải đi, hãy đến mấy nhà máy rượu lớn xem xét tình hình chút đi!
Chủ tịch tỉnh đã lên tiếng đương nhiên không làm ai mất hứng cả, đoàn người đều lên xe, chạy theo đường hướng tới thành phố Ngũ Lương. Đoàn xe vào đến trong nội thành cũng không dừng lại, xuyên qua khu vực nội thành mà đi. Phía trước chính là rượu ngũ lương của thành phố Ngũ Lương. Đây đích thị là khu công trường sản xuất rượu từ năm loại lương thực.
Toàn bộ khu xưởng chiếm diện tích rộng lớn, thoạt nhìn giống như một thành phố. Lúc này, các lãnh đạo nhà máy rượu đều đã đứng ở bên cạnh lối vào nhà máy rượu, trên quảng trường, người già cùng nhau ca hát, đội trống cơm, biểu diễn tiết mục múa rồng chào mừng năm mới, đội vũ sư cũng bên trong cánh gà đã ở tư thế sẵn sàng chuẩn bị ra sân khấu.
Nhìn cảnh tượng này, Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười nói:
- Thoạt nhìn đã thấy tinh thần văn hóa nhà máy rượu quả là rất tốt.
Ở địa phương, từ trước đến nay đều có truyền thống chỉ nói đến chuyện tốt, không nói đến chuyện xấu, nghe Chủ tịch tỉnh khích lệ, Lưu Bỉnh Nghĩa bên cạnh cũng mỉm cưởi nói:
- Thưa Chủ tịch tỉnh, thành phố Ngũ Lương tổng cộng toàn thành phố có 4 nhà máy rượu lớn, vì công nhân viên chức về hưu rất nhiều đã cùng với gia đình họ nên đã tạo nên cuộc sống văn hóa riêng cho nhà máy rượu nơi đây, các thư viện xây dựng trong khu đều lần lượt được đầu tư mấy trăm nghìn nhân dân tệ. Câu lạc bộ thể hình cùng câu lạc bộ bơi lội là phương tiện giải trí tuyệt vời cho người dân, khiến cuộc sống người già đã về hưu hết sức phong phú.
Tiếp đó, Nhiếp Chấn Bang cùng đoàn đi thăm phòng truyền thống nhà máy rượu Ngũ Lương, sau đó tự mình đến các phân xưởng sản xuất, sau khi thăm hỏi những công nhân còn đang làm việc tại đây, đoàn người lại lên ô tô đi tới nhà máy rượu Vãng Lang.
Tiếp tục đi một vòng mà bây giờ đã là chiều rồi, trong phòng họp thành ủy thành phố Ngũ Lương lúc này là Nhiếp Chấn Bang và các vị thuộc bộ máy lãnh thành ủy thành phố. Nhiếp Chấn đánh giá cao công tác của thành phố Ngũ Lương. Thành phố Ngũ Lương với nền văn hóa rượu trắng lâu đời, các nhà máy rượu lớn đã nổi tiếng khắp nơi trong cả nước. Phải nắm bắt các điều kiện có lợi này để phát triển mạnh văn hóa rượu của thành phố Ngũ Lương, đồng thời cũng từ đó mà xúc tiến ngành du lịch, từ đó thúc đẩy kinh tế thành phố Ngũ Lương phát triển toàn diện.
Mặt khác, năm sau, đoạn đường cao tốc Thiên Ngũ thành phố Ngũ Lương chính thức khời công, việc này có ảnh hưởng lớn đến sự phát triển kinh tế cao hay thấp của toàn thành phố, nhất định phải đoàn kết, đồng tâm hợp lực làm tốt việc giải phóng mặt bằng dọc tuyến đường, giải quyết ổn thỏa công tác bồi thường.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Bí thư thành ủy thành phố Ngũ Lương Lưu Bỉnh Nghĩa cũng đại diện cho thành phố Ngũ Lương, thể hiện thái độ rõ ràng với Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, nhất định sẽ nghe theo Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, làm theo tinh thần chỉ thị Chủ tịch tỉnh Nhiếp, hết lòng đoàn kết, làm tốt các hạng mục công tác thành phố Ngũ Lương.
Nhiếp Chấn Bang hết sức hài lòng gật gật đầu, sau sự cố tai nạn mỏ than tại thành phố Ngũ Lương, thành phố Ngũ Lương đương nhiên sẽ làm tốt các công việc trong khoảng thời gian mấy tháng này. Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, mỉm cười nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, có câu nói quyết tâm này…tôi không cần nói nhiều nữa, công tác của thành ủy và ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương về cơ bản tôi rất hài lòng. Ngày mai là giao thừa rồi. Tôi đại diện Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh, Hội đồng nhân dân tỉnh, Mặt trận Tổ quốc, quân khu gửi lời chúc mừng năm mới tới những người công tác trong quân đội, chính phủ, những người làm công tác y tế và cán bộ công nhân viên chức các ngành nghề khác, đồng thời cũng chúc các vị ngồi đây và đại gia đình có một cáitết âm lịch vui vẻ, hạnh phúc.
Sau khi kết thúc họp báo về công tác thành ủy thành phố Ngũ Lương, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng cười nói:
- Thưa Chủ tịch tỉnh, thời gian cũng không còn sớm, anh hãy nghỉ lại thành phố Ngũ Lương một đêm, ngày mai rồi hãy lên đường.
Tâm trạng Nhiếp Chấn Bang lúc này rất tốt, cười nói:
- Tôi xin nhận ý tốt của đồng chí nhưng việc này quản gia của tôi đồng chí Lý Vân Hạc sớm đã sắp xếp rồi, tất cả mọi việc của tôi đều nghe theo sự sắp xếp.
Lý Vân hạc cũng chạy tới cười nói:
- Bí thư Lưu, phía trước, ở thành phố Thường Hồng đã chậm trễ một ngày, theo như lịch trình, sáng sớm mai, Chủ tịch tỉnh còn phải đến chi đội và đơn vị phòng cháy thành phố Thiên Phủ thăm hỏi chiến sỹ. Ngày mai mới đi thời gian sợ sẽ không kịp nữa.
Nói đến đây, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng biết rõ nguyên nhân cơ bản của việc này, vẫn là Chủ tịch lớn chiếm thế chủ động, chẳng qua muốn mượn miệng lưỡi Lý Vân Hạc nói ra mà thôi.
Đoàn người đi ra khỏi tòa nhà thành ủy, lúc này, ở phía sau xe thương vụ bên cạnh có vài nhân viên công tác thành phố Ngũ Lương đang khuân vác hành lý lên xe. Ở trên xe đặt từng kiện từng kiện rượu Ngũ Lương và rượu sói Ngũ Lương.
Cảnh tượng này khiến Nhiếp Chấn lập tức chau mày. Lưu Bỉnh Nghĩa từ đầu đến cuối đều đứng quan sát thần thái Nhiếp Chấn Bang thay đổi ra sao. Thấy vậy, Lưu Bỉnh Nghĩa liền biết ngay, chỉ e là sự tình không ổn.
Lập tức, Lưu Bỉnh Nghĩa đi tới, cười mỉa nói:
- Chủ tịch tỉnh, nếu đã không giữ anh ở lại được, thì nhất định phải tặng anh một ít đặc sản, coi như là thành phố Ngũ Lương tặng chút quà cho tỉnh.
Lời nói này của Lưu Bỉnh Nghĩa hết sức khéo léo, lại không thấy nói là tặng cho Nhiếp Chấn Bang, càng không nói cụ thể là tặng riêng cho ai.
Cái gọi là pháp luật không trách số đông, chính là muốn nói tới ý này. Đặc sản nơi đây một lọai rượu trắng xa hoa giá bán hơn trăm nghìn nhân dân tệ khiến Nhiếp Chấn Bang có phần dở khóc dở cười, đã đến thành phố Ngũ Lương thì đều này cũng tốt, đây sớm trở thành đặc sản nơi đây rồi.
Có thể tưởng tượng từng từng kiện rượu không mất tiền này cứ lần lượt được chất lên xe. Nhìn thoáng qua thì hiện tại ít nhất cũng có tới mười món rồi, giá trị cũng chừng hơn chục nghìn tệ. Việc tặng rượu cho mình và các lãnh đạo quan trọng khác chắc chắn không phải mang ý nghĩa bình thường.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn cũng nói:
- Hồ đồ, đây là đặc sản ở đây sao? Đề nghị đồng chí bảo họ đưa những đặc sản này ra khỏi xe.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Lý Vân Hạc:
- Trưởng ban thư ký, hôm nay ở đây tôi muốn ra một quy tắc, về sau bất kể là lúc nào, dù là tới kiểm tra, thì đặc sản địa phương nào cũng như nhau, không được nhận.
Những thứ nhận trước năm nay sẽ không truy cứu.
Nhưng, bắt đầu từ bây giờ, bắt đầu tính từ các cơ quan chính quyền của tỉnh, lễ mừng năm mới ăn tết, bất cứ lúc nào cũng vậy, đặc sản đều không nhận. Ai nhận thì người đó phải chịu trách nhiệm.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Điều lệ tam công chấp hành đã nhiều năm như vậy rồi. Hiện giờ, tiếp đãi công vụ cùng chi phí cho xe công, chi phí chung đã lớn lắm rồi. Nhưng, chi phí chung vẫn là quá mức cho phép, tôi thấy đặc sản này chính là chiếm phần lớn.
Làm như vậy, Nhiếp Chấn Bang rất rõ, như thế này là tổn lại đến lợi ích tất yếu của không ít người, các dịp lễ tết mỗi năm, quà tặng, các loại đặc sản cấp dưới biếu cấp trên ở các bộ ngành, các đơn vị, khiến không ít cán bộ công nhân viên chức các đơn vị đều chờ đợi lợi ích. Bây giờ lại cắt đứt con đường này, hẳn sẽ có đắc tội với không ít người. Nhưng đây là việc nên làm, cũng chính là việc hắn muốn bao năm qua với một thái độ kiên quyết. Đây là việc không còn gì phải nghi ngờ nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận