Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1106: Phải có sự chuẩn bị tư tưởng

- Trưởng ban Túc Châu, anh còn chưa biết tôi sao? Mấy mao tặc lưu manh có thể đến gần tôi được sao? Chuyện của tôi, tin rằng anh cũng không thể không biết.
Nói đến vấn đề an toàn, Nhiếp Chấn Bang tương đối tự tin, thậm chí còn hơi kiêu ngạo.
Lý lịch thực chất của Nhiếp Chấn Bang, đối với bên ngoài mà nói có lẽ rất bí mật. Nhưng, ở tầng lớp như Vương Túc Châu thì đều biết rõ. Bốn năm đại học, tiểu tử này lót ổ trong quân đội ba năm, chạy chỗ này, chạy chỗ kia. Nhìn ra trong cả nước, trong cán bộ lãnh dạo cấp Bộ trưởng trở lên, Nhiếp Chấn Bang thật đúng là con bọ cạp độc nhất vô nhị.
Không nói người bình thường, mặc dù chỉ là một thằng nhóc con trong quân đội, năm ba bộ đội bình thường, e ràng không đến gần được cậu ta. Vấn đề an toàn đích thật là không cần quan tâm.
Trầm ngâm một chút, Vương Túc Châu gật đầu nói:
- Tâm trạng của cậu tôi rất hiểu. Cải trang vi hành, nhìn thấy, nghe thấy, hiểu được đương nhiên so với sau khi cậu chính thức nhậm chức sẽ biết chi tiết tỉ hơn nhiều. Nhưng, có một điều tôi muốn nói với cậu, đáp ứng được yêu cầu này tôi mới có thể phối hợp cùng cậu, nếu không, việc này coi như dừng ở đây.
Vương Túc Châu buông lời, Nhiếp Chấn Bang lúc này miệng cười như hoa. Về vấn đề này, cấp trên không dám kinh động. Vậy thì nhất định cần Vương Túc Châu phối hợp, nếu không tính bí mật không còn nữa. Ồn ào cho mọi người biết thì cái gọi là vi hành đó khác gì một câu chuyện tiếu lâm.
Lập tức gật đầu, nói:
- Anh Túc Châu! Anh cứ nói thì được rồi. Đừng nói là một điều kiện, một trăm điều kiện tôi cũng nhận lời.
Cho đến nay, Nhiếp Chấn Bang đều xưng hô với Vương Túc Châu là Trưởng ban Túc Châu, lúc này vì muốn lôi kéo quan hệ, ngay cả anh Túc Châu cũng đều gọi cả rồi.
Điều này cũng khiến Vương Túc Châu hơi khó chịu, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Cậu đừng lải nhải nữa, nói lời tốt đẹp thêm nữa cũng chẳng có tác dụng. Điều kiện của tôi rất đơn giản. Lần này, cậu đến tỉnh Lũng Tây trước cũng được, nhưng không thể sinh sự, không thể tỏ rõ thân phận.
Cho dù nhìn thấy gì, nghe thấy gì, cậu cũng phải nhịn cho tôi. Muốn xử ai theo pháp luật, chờ đến sau khi cậu chính thức nhậm chức hãy nói. Trước lúc công bố quyết định, cậu chỉ là một cán bộ không chức không quyền, hiểu chưa?
Vương Túc Châu làm như vậy cũng có suy nghĩ của riêng mình. Cách làm của Nhiếp Chấn Bang, chưa thể coi là vi phạm kỷ luật vi phạm quy tắc nhưng chung quy lại vẫn có chỗ để người ta lên án. Tầng thứ càng cao, đối với những việc có tính chi tiết này càng phải xử lý thận trọng. Nếu không, một chút không cẩn thận cũng sẽ bị người ta túm lấy bím tóc không buông. Việc tốt sẽ thành việc xấu.
Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rõ điểm này. Hơi trầm ngâm, lại gật đầu nói:
- Tôi nhận lời.
Nói xong việc này, Vương Túc Châu lại khẽ mỉm cười nhìn Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chấn Bang à! Nói đến Lũng Tây cũng không thể không nói đến Lưu Chấn Đào. Cộng sự này của cậu không đơn giản đâu đấy.
- Ồ! Sao lại không đơn giản?
Vương Túc Châu vừa nói như vậy, Nhiếp Chấn Bang lại trỗi dậy lòng hiếu kỳ. Trước đây, lúc nói chuyện với Hồ Thượng Chí, đối với người và việc của tỉnh Lũng Tây, Hồ Thượng Chí nói rất ít. Chủ yếu là ông ta có một vài tâm nguyện chưa hoàn thành và có chỗ mà bản thân ông ta chưa thỏa mãn.
Hồ Thượng Chí quyết đoán không đủ, biện pháp không mạnh, công tác của Lũng Tây rất nhiều việc đều chưa làm tốt, thậm chí, là một mảng rối rắm. Quá trình này, Hồ Thượng Chí tuy có, nhưng tất nhiên sẽ có liên hệ tới sức mạnh bên ngoài.
Hiện giờ nghe Vương Túc Châu nói, lông mày của Nhiếp Chấn Bang cũng chau lại. Với địa vị của Vương Túc Châu, việc này tuyệt đối không phải là bắn tên không đích. Lưu Chấn Đào nhất định có chỗ đặc biệt của ông ta, nếu không sao có thể nói là không đơn giản.
Vương Túc Châu cười ha hả, nói:
- Năm đó, Lưu Chấn Đào điều chuyển đến tỉnh Lũng Tây nhậm chức Chủ tịch tỉnh. Anh ta ở phòng làm việc của Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Chính Hoa vỗ bàn chửi “mẹ kiếp”.
Nghe điều này, Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên. Đường đường là lãnh đạo cấp Bộ trưởng, đập bàn chửi mẹ kiếp? Đây là cấp Bộ trưởng hay là cấp Trưởng phòng vậy?
Vương Chính Hoa là ai? Nhiếp Chấn Bang vẫn rất quen thuộc, lúc bản thân điều chuyển đến Hồng Giang, một ngày tám Bộ và Ủy ban trung ương, cũng đã tìm đến ông ta. Vương Chính Hoa là đại quản gia của túi tiền cả nước. Vương Chính Hoa rất được thủ trưởng tín nhiệm, bản thân cũng là người trong trung ương, chức vụ và địa vị trong Đảng cũng không thấp. Lưu Chấn Đào lúc đó, e rằng cũng chỉ là một Ủy viên dự khuyết. Sao có thể ương ngạnh như vậy?
- Lúc đó, bên tỉnh Lũng Tây có sáu trăm triệu tiền mặt giữ ở trung ương. Sau khi Lưu Chấn Đào thăng chức, nhiều lần yêu cầu nhưng không có kết quả. Kết quả, tên nhãi này trực tiếp đập bàn đòi tiền, giở trò vô lại. Về sau, việc này ồn ào đến tai thủ trưởng, vẫn là sếp Mộc đích thân phê chuẩn bảo anh ta trở về.
Vương Túc Châu mỉm cười giới thiệu.
Nghe được chuyện này, Nhiếp Chấn Bang dường như có được một vài ấn tượng, hơi hơi há miệng, nói:
- Việc này ấy à! Tôi tưởng là gì, rất bình thường mà. Vương Chính Hoa giữ tiền không buông, Lưu Chấn Đào này vẫn còn nhẹ đấy. Nếu là tôi, trụ sở làm việc của Bộ Tài chính ông ta đều sẽ bị tôi xốc tung lên. Từ xưa đến nay, thiếu nợ trả tiền, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Vương Túc Châu mỉm cười, lại tiếp tục nói:
- Năm ngoái, tỉnh Lũng Tây trong vòng một tháng liên tiếp mười sáu cán bộ lãnh đạo bị bắt. Trong đó, thấp nhất là cấp Cục trưởng, cao nhất là cấp Giám đốc Sở. Đây chính là bút tích của Lưu Chấn Đào.
Nhiếp Chấn Bang ngoài miệng nói thật nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại trở nên trầm tư. Từ những việc trên tổng hợp lại, con người Lưu Chấn Đào này, không phải là một người dễ dàng vào bộ máy. Người này trong xương cốt có một tính cách mạnh mẽ. Vương Túc Châu sở dĩ nói cho mình biết những chuyện này e rằng chính là đang nhắc nhở mình. Trong tỉnh Lũng Tây, xử lý mối quan hệ với Lưu Chấn Đào, e ràng là điểm mấu chốt khi mình chấp chính Lũng Tây.
Dám đập bàn với Vương Chính Hoa, dám một tháng bắt nhiều người như vậy. Những việc này, đều chứng tỏ một vấn đề, Lưu Chấn Đào can đảm, mạnh mẽ.
Những thứ này, bản thân cần phải có một sự chuẩn bị tư tưởng. Mặc dù nói mình đến Lũng Tây là người đứng đầu. Nhưng, sự việc trong bộ máy vẫn cần phải xử lý tốt, nếu không nói, một mình một cõi, nói ra không ai nghe. Việc này còn nói chấp chính thế nào được.
Trầm ngâm giây lát, nhìn Vương Túc Châu nói:
- Ông anh, anh không được rồi nhé! Nói chuyện đều không dứt khoát, nói một nửa giữ một nửa. Lưu Chấn Đào là lai lịch gì, anh là Trưởng ban quản mũ quan, không có lý do gì mà không biết.
Nhiếp Chấn Bang lúc này có dáng vẻ là một tứ cửu thành gàn bướng. Vương Túc Châu nhìn, da đầu nổi ngứa, khoát tay, nói:
- Sao tôi không nghĩ đến tiểu tử cậu cũng không phải là loại hiền lành gì nhỉ? Cũng được, việc này không phải chuyện gì bí mật. Với bản lĩnh của cậu, vừa điều tra sẽ biết ngay.
- Nói thế này nhé! Bối cảnh của Lưu Chấn Đào và cậu rất giống nhau. Chỉ có điều, không hiển hách bằng nhà cậu mà thôi. Nhưng anh ta cũng từ trong tam đại viện mà ra đấy. Trong nhà, có thể xem là gia đình cán bộ tầm trung. Đại thể là như thế.
Lời nói của Vương Túc Châu lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang trầm xuống. Cái gọi là tam đại viện, trong cơ quan đại viện văn hóa ở thủ đô, đây là một bộ phận cấu thành rất quan trọng.
Dựa theo tam đại viện lúc đó, một là đại viện Hậu cần trong quân đội, một là cơ quan đại viện kế hoạch, một là đại viện vật tư.
Đương nhiên, còn có cách nói tứ đại lễ đường, đó là đại lễ đường Hồng tháp, Vật tư, Địa chất và đại lễ đường Mặt trận tổ quốc.
Ở đây, nổi danh nhất là đại viện của Ủy ban Kế hoạch, Nhiếp Chấn Bang chưa từng ở nơi này. Nhưng lại hoàn toàn là con cháu của đại viện Ủy ban Kế hoạch đi ra. Nhiếp Gia Uy năm đó chính là công tác ở đây.
Có thể khẳng định, trong đại viện Ủy ban Kế hoạch, chắc chắn không có con người Lưu Chấn Đào này. Về phần Lưu Chấn Đào thuộc địa phương nào, tạm thời đoán không ra, nhưng, chung quy lại vẫn có thể hỏi được.
Hơn nữa, đây không phải trọng điểm, trọng điểm chính là, ở đây đã lộ ra một tin tức. Nếu Lưu Chấn Đào từ Tam viện bước ra, bất luận đời cha anh ta thế nào, có một điều có thể khẳng định, mạng lưới quan hệ của người này chắc chắn rất rộng. Đây cũng giống bản thân mình, đám người Lưu Côn, Triệu Tinh Long đều là những người bạn giống nhau. Ai mà không có mấy người bạn chơi từ thuở nhỏ.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng cười ha hả, nói:
- Tốt. Môi trường sống và thói quen giống nhau. Đây cũng là một việc tốt.
Ít nhất, chúng tôi vẫn có thể có tiếng nói chung. Người khác, có lẽ cho rằng tôi với anh ta sẽ khó mà phối hợp với nhau. Nhưng, nói không chừng, theo tôi mà nói sẽ rất dễ dàng.
Nhiếp Chấn Bang có vẻ hết sức thoải mái, cười thản nhiên nói khiến Vương Túc Châu hơi sửng sốt. Lập tức, gật đầu nói:
- Cậu có thể nghĩ như vậy thì tốt, hy vọng được như cậu mong muốn. Tóm lại, trở lại vấn đề trước đây, cậu lén lút một mình đến Lũng Tây, nên chú ý một chút. Dù sao vẫn cần phải chú ý đến suy nghĩ của người khác.
Đã nói chuyện đến mức độ này, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút cảm động. Vương Túc Châu có thể nói như vậy đã là rất khác người rồi. Ngoài ra, Vương Túc Châu phối hợp với Nhiếp Chấn Bang làm chuyện này. Đây vốn dĩ là một việc làm mạo hiểm. Nói một câu khó nghe đây cũng là một kiểu đặt dấu hỏi và bất tín nhiệm đối với cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh Lũng Tây. Sự việc ồn ào ra ngoài, đây chính là chọc giận quần chúng. Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, gật đầu nói:
- Trưởng ban Túc Châu, anh cứ yên tâm, tôi không thể khiến anh khó xử. Hơn nữa, tôi vẫn muốn ở Lũng Tây làm việc. Tôi có thể hủy đi chỗ đứng của chính mình sao?
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang đứng lên:
- Trưởng ban Túc Châu, nếu không có việc gì tôi về Hồng Giang trước. Tôi chờ anh ở Hồng Giang.
Vương Túc Châu cũng đứng lên, gật đầu nói:
- Được, dự định xem tình hình thế này, trong vòng ba đến năm ngày nữa cấp trên sẽ đưa ra văn bản chính thức, đến lúc đó tôi sẽ đích thân đến Hồng Giang một chuyến. Nhân thời gian mấy ngày này, bản thân cậu cũng cần nắm bắt một chút. Ở Hồng Giang có một số công tác và thủ tục cần sắp xếp, cậu cứ yên tâm mà sắp đặt, đến lúc đó chúng ta lại gặp nhau ở Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang bước ra khỏi trụ sở Ban Tổ chức, tại cổng, một chiếc xe con Audi màu đen đã mở sẵn cửa, Lưu Tam Hải của Văn phòng Tỉnh ủy Hồng Giang thường trú ở thủ đô đã bước đến.
Chạm mặt, mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp! Tôi đến đón anh.
Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, có vẻ nghi ngờ, hỏi:
- Sao anh biết tôi ở đây?
Lưu Tam Hải mỉm cười, nói:
- Lúc nãy, đến đây làm việc vừa hay nhìn thấy Bí thư và Trưởng ban Vương đi vào, cho nên tôi ở đây đợi anh.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, con người Lưu Tam Hải này, vị trí ở Văn phòng thường trú tại thủ đô đích thật hết sức xứng đáng, mỉm cười nói:
- Đã thế này vậy hãy về cao ốc Hồng Giang. Mặt khác, đồng chí Tam Hải, anh sắp xếp đặt cho tôi một vé máy bay về Hồng Giang tối nay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận