Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1060: Lòng người hoang mang.

Từ thông báo bổ nhiệm và miễn nhiệm của Trung ương, mọi chuyện về cơ bản đã được quyết định, không còn gì có thể trì hoãn được nữa.
Vào đầu tháng hai, chuyện của tỉnh Hồng Giang gần như đã đi đến giai đoạn cuối. Tổ công tác của Ủy ban Kỷ luật Trung ương và Tổ chuyên án Ủy ban Kỷ luật tỉnh đã giao lại hồ sơ vụ án cho cơ quan kiểm sát. Sau đó, đương nhiên, những người liên quan sẽ phải chịu sự nghiêm trị của luật pháp.
Ngày mồng ba tháng hai.
Lúc này, còn mười ngày nữa là đến giao thừa. Vốn dĩ, như bình tường, hội nghị thường ủy Tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang là khoảng ngày mười hai tháng hai, nhưng xét đã gần tết, hơn nữa, cảm xúc của các cán bộ lãnh đạo lúc này không ổn định nên cuối cùng Nhiếp Chấn Bang đã quyết định mở hội nghị thường ủy trước. Đồng thời, sau khi Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng bị bắt đi, phải ổn định cảm xúc của các cán bộ trong bộ máy Tỉnh ủy một chút.
Đúng chín giờ sáng, Nhiếp Chấn Bang chắp hai tay sau lưng, đi vào phòng họp, nhìn mọi người xung quanh. Vốn dĩ là có mười ba ủy viên thường vụ, giờ đã chỉ còn lại mười một người.
Điều này cũng khiến cho các lãnh đạo tuy kiến thức rộng rãi, kinh nghiệm phong phú cũng vô cùng kinh ngạc.
Từ trước tới giờ chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế này. Vụ án ở thủ đô năm đó hay là vụ án ở Vọng Hải, có cán bộ phải “xuống ngựa” đã được coi là vụ án đặc biệt lớn. Lần này, tỉnh Hồng Giang còn xuống cả ba người. Điều này đã đủ để chứng minh tất cả.
Lúc này, ánh mắt của tất cả các ủy viên thường vụ nhìn Nhiếp Chấn Bang đã khác. Tần Quảng Hán có chút thổn thức. May mà mình và Hạ Ngọc Sanh không có hợp tác gì với nhau, nếu không thì dù là mình bản lĩnh vững vàng cũng sẽ bị dính líu vào rồi.
Bí thư Thành ủy của Hồng Thành là Diêu Định Quốc lúc này lại có chút cảm thán. Văn Bảo Quý đi đã khiến cho Diêu Định Quốc mất đi chỗ dựa vững chắc ở Hồng Giang, nhưng cũng khiến cho lòng tin của ông ta trở nên kiên định hơn.
Ngồi ở vị trí của mình, Nhiếp Chấn Bang nhìn qua mọi người một lượt. Ánh mắt quét qua từng người ngồi đây.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bắt đầu họp thôi. Cuộc họp lần này có lẽ đã là cuộc họp cuối cùng của năm cũ rồi. Trước khi bắt đầu họp, tôi xin được nói một chuyện ngoài lề.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Trần Nhạc ở bên cạnh, mỉm cười nói:
- Đồng chí Trần Nhạc, đồng chí có nhà không?
Câu hỏi khó hiểu này của Nhiếp Chấn Bang lập tức khiến tất cả các ủy viên thường vụ đều căng tai ra. Mọi người đều không đoán ra Nhiếp Chấn Bang muốn nói gì, rốt cuộc là có ý gì.
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Trần Nhạc. Lần này, vụ án lớn tại Hồng Giang, phía Trần Nhạc đã góp sức không ít. Có thể nói, đã để lại được ấn tượng nhất định trong lãnh đạo. Điều này đối với Trần Nhạc mà nói, tuyệt đối là một chuyện tốt.
Lúc này, Trần Nhạc cũng hơi không hiểu, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Tôi đương nhiên là có nhà. Tôi nguyên quán ở khu tự trị Tây Bắc, nhà bây giờ là ở khu tập thể của Tỉnh ủy.
Cuộc đối thoại không đầu không cuối vẫn chưa kết thúc. Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Lý Úy Nhiên nói:
- Trưởng ban Úy Nhiên, đồng chí có nhà không?
Đã có Trần Nhạc nói trước rồi nên lúc này Lý Úy Nhiên cũng cười nói:
- Đương nhiên là có. Người sao có thể không có nhà. Quê tôi ở tỉnh Sở Nam, tốt nghiệp đại học rồi được điều đến Hồng Giang công tác. Từ đó tới giờ tôi luôn công tác tại tỉnh Hồng Giang. Nhà bây giờ là ở khu tập thể của Tỉnh ủy.
Nghe Lý Úy Nhiên trả lời, Nhiếp Chấn Bang khẽ mỉm cười, gật đầu nói:
- Đúng vậy, đều có nhà. Tôi tin rằng mỗi đồng chí ngồi đây đều có nhà.
- Nhưng mọi người có nghĩ tới, còn nhiều người dân vẫn không có nhà không. Lần này, tỉnh Hồng Giang chúng ta điều tra ra vụ án lớn như vậy, công ty Đại Địa, cưỡng chế phá dỡ đã khiến cho rất nhiều người bị thương, thậm chí có một người còn bị liệt. Đây là hành vi gì? Hạ Ngọc Sanh, Lý Dịch Hồng vì lợi ích của bản thân mà không để ý đến quốc pháp, đến kỷ luật của Đảng, nhận hối lộ rồi có hành vi thiên vị. Đây là một hành động độc ác.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu, nhìn mọi người nói:
- Lần này, hành động của Bí thư Lưu của Ủy ban Kỷ luật Trung ương cũng là thể hiện thái độ của trung ương. Năm đó, ở trong hội nghị trung ương, Chủ tịch Kiều và Mộc tổng đều nhấn mạnh nhiều lần phải nghiêm túc trừng phạt hành vi tham nhũng. Về vấn đề này, tôi tin rằng, tất cả mọi người đều hiểu rõ. Hiện giờ, trong tỉnh Hồng Giang, lòng người hoang mang, bất ổn. Tôi hy vọng, các đồng chí có thể tỉnh táo nhận thức vấn đề, đừng có tư tưởng gánh nặng gì. Hãy dũng cảm đảm nhiệm trọng trách và chịu trách nhiệm.
Hội nghị thường ủy sau đó thực ra vô cùng yên bình. Sau khi có những lời vừa rồi của Nhiếp Chấn Bang, sau đó đã không còn tranh luận gì nữa. Những vấn đề cần thảo luận khác cũng đều được toàn bộ phiếu thông qua.
Mười một giờ, cuộc họp kết thúc. Nhiếp Chấn Bang tuy bố tan họp, đứng lên. Sau khi Nhiếp Chấn Bang rời khỏi phòng, những người khác cũng đứng lên.
Sắc mặt của Phương Viễn Sơn có chút khó coi. Cục diện ngày hôm nay, Phương Viễn Sơn hiểu rất rõ. Vụ án của Hạ Ngọc Sanh, mình đã coi như thua một ván rồi. Hơn nữa còn có cả chuyện ở thành phố Mi Bình trước đó, sau hai chuyện này, Phương Viễn Sơn chỉ có thể im lặng mà nuốt đắng thôi.
Lúc này, mặc dù Phương Viễn Sơn có tâm cũng vô lực. Hiện giờ, trong tỉnh Hồng Giang, đừng nói đến những cán bộ cấp cao, những cán bộ của các thành phố cấp 3 cũng không có mấy người có thể dựa vào được.
Nhiếp Chấn Bang vừa ra khỏi cửa, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên liền đi tới:
- Bí thư, ngài xem, phương án khảo sát và thăm hỏi của năm cũ đã được đưa ra. Mời ngài xem qua.
Đi theo Nhiếp Chấn Bang vào trong phòng, ngồi xuống ghế sa lon cho khách, Nhiếp Chấn Bang cầm tài liệu, xem qua một lượt.
Việc thăm hỏi trước kì nghỉ lễ hàng năm, dù là ở tỉnh nào cũng chuẩn bị hai hạng mục. Tết âm lịch của người Trung Quốc cũng là một trong những ngày lễ được người dân coi trọng nhất trong năm, đã được truyền lại từ mấy ngàn năm.
Nhìn qua một lượt, cơ bản đều không có vấn đề gì. Phương án chủ yếu chia thành ba phương diện. Đó là thăm hỏi những người có hoàn cảnh neo đơn, những người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Cùng đó là thăm hỏi những đồng chí lão thành, tiếp theo đó là bộ đội và quan binh vũ cảnh.
Xem hết kế hoạch, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, nhìn Hứa Hồng Chuyên bên cạnh nói:
- Trưởng ban Thư ký, tôi thấy như vậy đi. Những nơi khác tôi sẽ không đi. Anh thảo luận với Chủ tịch Phương, Bí thư Quảng Hán và một số đồng chí khác để sắp xếp cho họ đi. Còn về phía tôi thì anh sắp xếp một chút, bố trí cho tôi đi tới chỗ bộ đội và quan binh vũ cảnh đóng quân là được rồi.
Hứa Hồng Chuyên gật đầu, đang chuẩn bị nói thì Nhiếp Chấn Bang bỗng nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, lần này, Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng bị đưa đi, như vậy, trong tỉnh đang trống ra hai vị trí. Đối với vị trí Phó Chủ tịch thường trực, tôi thấy anh khá phù hợp.
Lời này của Nhiếp Chấn Bang rất thẳng thắn, hơn nữa còn thể hiện thái độ và suy nghĩ của mình, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang rất kinh ngạc.
Tuy nhiên, ngay lập tức, Hứa Hồng Chuyên đã bình thường trở lại. Đây mới là Bí thư Nhiếp, kiểu sức mạnh này không phải người bình thường có thể có được.
Nói như vậy, nhưng phàm là lên chức hoặc có ý đồ đề bạt, khi lãnh đạo nói chuyện đều hết sức uyển chuyển. Ví dụ như, tổ chức đang cân nhắc tăng cho anh một chút trọng trách, kiểu như vậy.
Nói như vậy, chủ yếu vẫn là để có thể linh hoạt đa biến. Nói là cân nhắc thêm trọng trách, điều này không có nghĩa là chưa chắc đã thành hiện thực. Nếu chẳng may có gì ngoài ý muốn cũng có thể nói cho qua được. Không giống như Nhiếp Chấn Bang bây giờ, lời nói này coi như đã tự chặt đứt mọi đường lui của mình rồi.
Nhưng, nếu nhưng thành thì điều này thể hiện được sức mạnh và khí phách của Nhiếp Chấn Bang. Nghĩa là quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm cán bộ cấp tỉnh đã nằm trong tay. Nhiếp Chấn Bang nói như vậy cũng là một loại tự tin. Cả nước nhiều nhân vật số một Tỉnh ủy như vậy nhưng có thể nói như vậy thì không nhiều.
Hứa Hồng Chuyên có vẻ hết sức hưng phấn. Vẻ mặt này là hết sức tự nhiên. Phó Chủ tịch thường trực tỉnh và Trưởng ban Thư ký thoạt nhìn thì không khác nhau lắm, đều là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, đều là cán bộ cấp phó tỉnh. Nhưng thật ra, sự khác nhau là rất lớn. Xét về xếp hạng trong Đảng, Trưởng ban Thư ký vẫn ở phía sau. Hơn nữa, nếu có thăng chức thì Chủ tịch tỉnh hay là Bí thư Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch thường trực tỉnh cũng có sức cạnh tranh. Trưởng ban Thư ký thì hỉ là nhân vật thêm cho có khí thế mà thôi.
Về mặt quyền lực thì càng không thể bằng được. Trưởng ban Thư ký chỉ là một nhân vật quản gia. Công việc chủ yếu chính là quản lý công tác của Tỉnh ủy, phụ trách cuộc sống và công tác của lãnh đạo Tỉnh ủy.
Hơn nữa, nếu có thể thăng chức cũng chỉ có là một loại tiến bộ. Hứa Hồng Chuyên cao hứng cũng là chuyện bình thường. Trầm ngâm một chút, Hứa Hồng chuyên gật đầu nói:
- Cảm ơn Bí thư đã đề bạt và coi trọng. Tôi nhất định sẽ tuân theo sự sắp xếp của Bí thư. Nếu Bí thư đã cảm thấy phù hợp thì tôi cũng không có ý kiến gì.
Câu này của Hứa Hồng Chuyên nghe rất buồn nôn. Nhiếp Chấn Bang nghe xong cũng cười ha ha, xua tay nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, cũng không cần phải tự coi nhẹ mình. Năng lực của đồng chí, tôi biết và cũng tin tưởng. Tính cách của đồng chí tôi cũng hiểu rõ. Tôi là người nhìn việc chứ không nhìn người. Đồng chí có bản lĩnh, có tư cách. Từ các mặt, đồng chí đều có thể đảm nhiệm chức vụ này.
Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng đột nhiên nhìn Hứa Hồng Chuyên nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, năm mới sắp tới rồi. Hiện giờ, các thành phố trong tỉnh có lẽ cũng đang chuẩn bị để tiến hành họp mặt chúc tết rồi.
Họp mặt chúc tết, nói đến đây, mặt Hứa Hồng Chuyên cũng ngưng lại. Kiểu suy nghĩ như thiên mã hành không này của Nhiếp Chấn Bang, bây giờ Hứa Hồng Chuyên cũng khác quen rồi.
Nhìn thần thái bình tĩnh của Nhiếp Chấn Bang, Hứa Hồng Chuyên cũng có lo lắng. Bí thư Nhiếp nhắc đến chuyện này rốt cuộc là có ý gì?
Nhưng Hứa Hồng Chuyên vẫn gật đầu nói:
- Phần lớn đã bắt đầu rồi. Bí thư muốn đi xem?
Vừa nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng có phần hứng thú nói:
- Tôi đúng là có ý định này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận