Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 722: Thành viên tổ chức của cha

Lúc này Phương Viên cũng theo chân Lý Cư Bằng đi ra ngoài. Sau một lát, một người đàn ông trung niên chừng năm mươi tuổi được Lý Cư Bằng dẫn vào tới.
Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, bước ra khỏi phía sau bàn làm việc, mỉm cười và bắt tay với người đàn ông, sau đó chỉ chỉ hướng sô pha, hắn liền nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, mời ngồi.
Nhiếp Chấn Bang đồng thời cũng ngầm quan sát Lưu Bỉnh Nghĩa. Thân hình của Lưu Bỉnh Nghĩa cũng không coi là cao lớn, so với người dân ở Ba Thục thì cũng xem như là rất bình thường, ước chừng cao khoảng mét sáu tám. Giờ phút này, ông ta mặc bộ vét tối màu, cà vạt màu đỏ có gắn quốc huy, giày da màu đen. Ngũ quan rất đoan chính, đặc biệt nhất chính là lông mày của ông ta, hơi dựng thẳng ngược lại, làm cho người ta có cảm giác uy nghiêm. Tóc cũng chải chuốt rất chỉnh tề, không có một sợi nào lộn xộn.
Nhìn cách ăn mặc của Lưu Bỉnh Nghĩa này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã có một ấn tượng ban đầu với Lưu Bỉnh Nghĩa. Người này, hẳn là một người rất chính trực và cũ kỹ.
Đợi cho Lý Cư Bằng rót chén trà cho Lưu Bỉnh Nghĩa rồi, Nhiếp Chấn Bang cũng bưng chén trà ngồi xuống ghế sô pha. Nhiếp Chấn Bang không quá thích ngồi ở trước bàn làm việc để nghe báo cáo. Làm như vậy, trong lúc vô hình đã tạo cảm giác xa cách đối với người khác rồi.
Đương nhiên, cái thói quen này cũng chỉ là chi tiết nhỏ, tất cả đều là theo thói quen của bản thân người lãnh đạo quyết định, cũng không có văn bản nào quy định rõ ràng.
Nhìn Lưu Bỉnh Nghĩa, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, thành phố Ngũ Lương là thủ phủ rượu nổi danh toàn quốc. Rượu Ngũ Lương của thành phố Ngũ Lương lại là có tiếng cả nước. Thành phố Ngũ Lương cũng là nguồn đóng góp thuế lớn của tỉnh. Cái này không thể thiếu được sự nỗ lực làm việc của ban lãnh đạo ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Ngũ Lương. Vốn dĩ tôi cũng có quyết định đi thăm thành phố Ngũ Lương. Nhưng thật không ngờ, đồng chí Bỉnh Nghĩa lại đã tới trước mất rồi.
Ngữ điệu của Nhiếp Chấn Bang rất từ tốn, nhẹ nhàng, biểu tình thì rất phong phú, khiến cho người ta có cảm giác thoải mái như đắm chìm trong gió xuân vậy.
Giờ phút này, ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng không có vì tuổi tác của Nhiếp Chấn Bang mà có bất kỳ sự coi nhẹ nào. Mà ngược lại, còn có cảm giác giống như đang đối diện với trưởng giả vậy. Tự nhiên theo đó, thái độ và giọng điệu lời nói của Lưu Bỉnh Nghĩa cũng mang theo một sự tôn kính và cẩn thận. Ông ta nói rất là khiêm cung:
- Chủ tịch, tôi đại biểu cho năm triệu người dân thành phố Ngũ Lương, nhiệt liệt chào đón Chủ tịch đến thành phố Ngũ Lương chúng tôi thị sát và chỉ đạo công việc.
Chút đạo lý đối nhân xử thế ấy thì Lưu Bỉnh Nghĩa vẫn có thể hiểu mà làm được. Vừa rồi, Nhiếp Chấn Bang cũng đã nói là chuẩn bị đi thăm, nếu chính mình còn không hiểu mà mượn cơ hội này đưa ra lời mời thì đúng là quá không biết làm người rồi.
Nghe được lời này, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Ha ha, được, nhất định tôi sẽ đi thăm thử. Với vị trí là thành phố đầu tiên bên bờ Đại Giang, lại còn nằm ở một trong số những nơi thuộc tam giác vàng rượu đế của chúng ta, tôi nhất định phải tới thăm, quan sát thật cẩn thận, thật nghiêm túc.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại nói tiếp:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, lần này tới đây là có chuyện quan trọng gì sao?
Một câu này, cũng là thể hiện rằng phải bước vào chính đề rồi. Trải qua kiếp sống lãnh đạo đã nhiều năm, Lưu Bỉnh Nghĩa tất nhiên cũng biết rất rõ về điểm này.
Lúc này, Lưu Bỉnh Nghĩ gật gật đầu, sau đó lấy sổ ghi chép và bút từ trong cặp công văn của mình ra, rồi sau đó mới mở miệng nói:
- Chủ tịch, khi chủ tịch Nhiếp còn tại nhiệm đã ủng hộ và chỉ đạo rất mạnh mẽ cho chúng tôi trong công tác của thành phố Ngũ Lương. Đối với cá nhân tôi, Chủ tịch Nhiếp cũng đã dành rất nhiều cổ vũ cũng như giúp đỡ cho tôi. Lần này tới đây, chủ yếu chính là để báo cáo với Chủ tịch anh về tình hình cùng với bố cục phát triển kinh tế trước mắt của thành phố Ngũ Lương chúng tôi.
Nghe thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang không khỏi cũng phải khẽ cong khóe miệng lên. Hay là, đây là một thành viên trong ban lãnh đạo mà ông già để lại cho mình, khi ông nhậm chức ở tỉnh Ba Thục?
Từ bên trong lời nói vừa rồi của Lưu Bỉnh Nghĩa, không khó để nghe ra được ám chỉ ở trong đó. Trong lời nói vừa rồi, Chủ tịch Nhiếp nhắc đến đó, khẳng định không phải là mình, tất nhiên chính là Nhiếp Quốc Uy, cha của mình rồi. Giành sự ủng hộ mạnh mẽ cho thành phố Ngũ Lương, lại còn giành sự cổ vũ và trợ giúp cho Lưu Bỉnh Nghĩa ông ta nữa, hàm ý trong những lời này đúng là, ông ta chính là người năm đó rất được ông già coi trọng và tín nhiệm.
Từ tính cách cùng với tác phong mà Lưu Bỉnh Nghĩa thể hiện ra mà nói, bình tĩnh không rối loạn, trung quy trung củ, quả thật cũng là có phù hợp với tiêu chuẩn lựa chọn người tài của người cha Nhiếp Quốc Uy của hắn. Lưu Bỉnh Nghĩa này, hẳn là một trong số những cấp dưới được tín nhiệm của cha hắn. Nhưng, khi chính mình đến Ba Thục nhậm chức, tại sao lại không nhắc tới chuyện này? Trong vấn đề của tỉnh Ba Thục, cha hắn chỉ nói qua một vài chi tiết về tình hình của bộ máy Tỉnh ủy và Ủy bân nhân dân tỉnh Ba Thục. Điều này cũng khiến Nhiếp Chấn Bang có chút nghi hoặc.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang vẫn là quyết định, trước tiên cứ bình tĩnh quan sát. Có một số việc không thể vội vàng cầu mong thành công được. Từng bước từng bước đi tới, đây mới là chân lý. Lòng người khó dò, trái tim con người còn cách một tầng da. Chuyện trong thể chế không đơn thuần giống như việc kết bạn kết bè ở trong trường lớp. Người có thể lăn lộn được trong thể chế, cũng đều là có bản lĩnh riêng của mình.
Ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười gật đầu nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, đúng lúc tôi cũng muốn lắng nghe về tình hình phát triển của thành phố Ngũ Lương.
Nói xong, hắn cũng không mở miệng thêm gì nữa, cứ như vậy mà mỉm cười nhìn Lưu Bỉnh Nghĩa. Lưu Bỉnh Nghĩa tự nhiên cũng hiểu được, đây là muốn cho chính mình bắt đầu báo cáo. Ngay lập tức, ông liền kiếm chế suy nghĩ, chuẩn bị một cái liền bắt đầu mở miệng nói:
- Chủ tịch, thành phố Ngũ Lương là thành phố quy mô lớn đầu tiên dọc theo bờ Đại Giang. Mấy năm nay, phát triển của thành phố Ngũ Lương chủ yếu là dựa vào tập đoàn sản xuất rượu Ngũ Lương. Trong quá trình phát triển cũng đã phát huy một cách đầy đủ địa vị và tác dụng quan trọng của thủ phủ rượu Ngũ Lương. Mặt khác, thành phố Ngũ Lương có lượng tài nguyên về thủy điện và mỏ than rất phong phú. Bắt đầu từ năm 01 tới nay, mỏ than Quân Liên đã được đưa vào quy hoạch phát triển của quốc gia. Thành phố chúng tôi còn có tài nguyên khí thiên nhiên rất phong phú. Hiện giờ đã có doanh nghiệp khai thác khoáng sản quốc gia tới tiến hành thăm dò và khai thác. Mặt khác, về tài nguyên du lịch, thành phố Ngũ Lương cũng rất giàu tài nguyên du lịch. Hiện giờ, tình hình du lịch trên quốc tế đều rất tươi sáng. Các nơi trong cả nước cũng đều đã và đang khai thác, phát triển ngành kinh doanh du lịch. Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố cũng đã dự định xong kế hoạch phát triển du lịch một cách tỉ mỉ… Dự tính, tốc độ tăng trưởng kinh tế của toàn thành phố trong năm nay sẽ duy trì ở mức 10%. Tổng sản lượng kinh tế của toàn thành phố có thể đạt top 5 của toàn tỉnh.
Đối với thành phố Ngũ Lương, trước kia Nhiếp Chấn Bang căn bản cũng không có một chút hiểu biết nào về nó cả. Trên thực tế, bắt đầu từ lúc chính mình sống lại cho đến hiện tại, những ký ức cùng kinh nghiệm của dĩ vãng đã dần dần không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa rồi. Hơn nữa, trong trí nhớ, lớp cán bộ cao cấp trung ương trong mấy năm nay đều quá độ rất vững vàng, cũng không có sự kiện gì đặc biệt. Có thể nói, đi đến hiện tại, cái mà Nhiếp Chấn Bang dựa vào, hoàn toàn là năng lực của bản thân.
Giờ phút này, nghe được những câu nói vừa rồi, Nhiếp Chấn Bang quả thật là hơi có vẻ không nghe thì không biết, vừa nghe xong thì dọa nhảy dựng lên. Những ưu thế đó của thành phố Ngũ Lương, quả thật Nhiếp Chấn Bang cũng không ngờ tới được.
Trầm ngâm một hồi, đầu tiên Nhiếp Chấn Bang đưa ra một lời khen ngợi khẳng định, hắn nói:
- Bí thư Bỉnh Nghĩa, nói thật, sau khi nghe xong tình hình phát triển kinh tế của thành phố Ngũ Lương, tôi rất là kinh ngạc.
Thật không ngờ là thành phố Ngũ Lương nằm ở nam bộ của Ba Thục lại có thể có xu thế phát triển tốt đẹp đến như vậy. Điều này tỏ rõ được rằng, bộ máy Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương đã rất đoàn kết cũng như rất có năng lực chiến đấu. Mà với vai trò là người đầu lĩnh, đồng chí Bỉnh Nghĩa, ông chắc chắn là không thể bỏ qua công lao được.
Một loạt những từ ngữ ca ngợi không hề giấu diếm tý nào của Nhiếp Chấn Bang khiến Lưu Bỉnh Nghĩa cũng hơi ngượng ngùng. Ông ta vội nói một cách khiêm tốn:
- Chủ tịch, không dám nhận, đều là nhờ Chủ tịch Nhiếp có công chỉ đạo. Nhờ sự lãnh đạo của ngài và trên tổ chức, chúng tôi mới có thể có được thành tích nổi bật như vậy.
Lời nói này, Lưu Bỉnh Nghĩa nói rất là chân thành. Ý tứ trong lời nói cũng biểu đạt rất trực tiếp, rõ ràng. Ít nhất, giờ phút này thì Nhiếp Chấn Bang có thể khẳng định, Lưu Bỉnh Nghĩa này chắc chắn là một thành viên cấp dưới của cha hắn không thể nhầm được nữa rồi.
Mỉm cười xua tay một cái, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Bỉnh Nghĩa, khiêm tốn quá mức thì sẽ biến thành kiêu ngạo đấy. Tính cách của con người tôi thế nào, sau khi ở chung lâu thì ông sẽ biết. Tôi chưa bao giờ khen ngợi người khác. Tôi rất cầu thị. Có công thì chính là có công, cái này không thể giả vờ được. Thành phố Ngũ Lương hiện giờ phát triển rất tốt. Đối với quy hoạch trong tương lai cũng suy xét tới cả ưu thế cũng như đặc điểm tài nguyên của thành phố Ngũ Lương. Không làm những thứ thiếu thực tế, quá khả năng. Tác phong làm việc kiên định như thế này, tôi rất hài lòng.
Dừng lại một cái, Nhiếp Chấn Bang liền chuyển hướng lời nói:
- Tuy nhiên, trong vấn đề phát triển của thành phố Ngũ Lương, tôi cho rằng, vẫn là cần phải chú ý tới mấy chỗ trọng yếu.
Đây cũng là việc rất bình thường. Trong thể chế, khi mà cấp dưới tới báo cáo công tác với lãnh đạo, cái bước này là tất yếu phải có. Sau khi đã báo cáo xong xuôi, lãnh đạo phải đưa ra một vài lời chỉ dẫn, đó cũng là bình thường.
Không làm như vậy, làm sao có thể thể hiện ra được trình độ và năng lực của lãnh đạo. Giờ phút này, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng biết rõ, Chủ tịch tỉnh đang chuẩn bị đưa ra lời chỉ thị đây.
Ngay lập tức, ông ta liền mở cuốn sổ ghi chép ra, cầm lấy bút máy, nói rất cung kính:
- Chủ tịch, anh là chuyên gia trong việc phát triển kinh tế. Nếu không phải là anh đến nhậm chức ở Ba Thục thì đây chính là mời cũng không mời được. Mời anh chỉ giáo.
Lời nói này của Lưu Bỉnh Nghĩa rất là chân thành, khẩn thiết. Dù sao thì khả năng phát triển kinh tế của Nhiếp Chấn Bang đã nổi danh ở khắp cả nước rồi. Cái phần phương án kế hoạch này của chính mình cũng là kết tinh tâm huyết của bộ máy Thành ủy và ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương. Giờ phút này, Lưu Bỉnh Nghĩa cũng muốn nghe xem, vị chủ tịch tỉnh trẻ tuổi đã sáng tạo nên kỳ tích Lê Châu và kỳ tích Vọng Hải sẽ có ý kiến gì.
Nhiếp Chấn Bang cũng không khách sáo, lập tức liền mở miệng nói:
- Nói tiếp cái câu nói vừa rồi đi. Quy hoạch của thành phố Ngũ Lương rất tốt. Nhưng, trong quá trình phát triển, phải bổ sung thêm chiến lược để có thể phát triển một cách bền vững. Thành phố Ngũ Lương là thành phố nằm ở vị trí đầu tiên bên bờ Đại Giang. Phía hạ du, một loạt những tỉnh thành nằm dọc suốt mấy nghìn km dòng sông đều có cùng một nhịp thở với Đại Giang. Cái gọi là, tôi ở đầu sông, anh ở cuối sông, cùng uống chung dòng nước Đại Giang, nhất mạch kế thừa. Trong việc phát triển kinh tế của thành phố Ngũ Lương, phải chú trọng mười phần vào vấn đề bảo vệ môi trường và hệ thống xử lý ô nhiễm. Phải làm cho tốt đầu tàu gương mẫu. Ở mỏ than Quân liên và khai thác, phát triển khí thiên nhiên cũng là vậy. Mặt khác, trong quá trình khai thác, phát triển tài nguyên du lịch, phải kiểm soát được tự nhiên, hạn chế các tác động tới nó trong khai thác, phát triển. Phải chú trọng tới việc bảo vệ môi trường vốn có. Đi liền với phát triển, chúng ta cũng phải chú ý tới việc kiến thiết môi trường sinh thái. Phát triển kinh tế rất quan trọng, nhưng không thể chỉ nhìn vào cái lợi ích trước mắt được. Vài chục năm sau, thậm chí là mấy trăm năm sau, chúng ta lưu lại cho hậu thế, không thể là một cái môi trường tự nhiên đã bị tàn phá hoàn toàn, mà phải là một mảnh non xanh nước biếc.
Lời nói này cũng khiến cho Lưu Bỉnh Nghĩa có chút cảm thán. Nghe đồn rằng, sự phát triển của Chủ tịch Nhiếp là sự phát triển hài hòa với tự nhiên nhất. Trong nước, không ít người vẫn có nghi ngờ ở trong lòng. Theo bọn họ, phát triển thì tất nhiên là sẽ có tổn thất. Đây là chuyện không thể vẹn toàn được cả đôi bên, làm sao có thể cân bằng được chứ?
Dường như là cảm nhận được cái thái độ hoài nghi của Lưu Bỉnh Nghĩa, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Bỉnh Nghĩa, có phải là ông có nghi vấn gì không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận