Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 561: Phỏng vấn riêng

Từ sau khi phơi bày lần này, Chủ tịch thành phố Nhiếp đích thân dẫn đội, phàm là đơn vị vi phạm kỷ luật, những lãnh đạo này đều không dám làm trò gì trước mặt Chủ tịch thành phố Nhiếp, đều là theo đúng quy củ, thành thật tự móc tiền túi nộp phí vượt quá.
Cùng với đó, Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố phát đi thông báo trên Đài truyền hình thành phố, bắt đầu thực thi ba điều lệ, trong thời gian nửa năm Thành ủy Ủy ban nhân dân sẽ lập tổ điều tra minh bạch và tổ viếng thăm ngầm do Ban Tổ chức, Cục giám sát, Cục Tài chính tạo nên, sẽ tiến hành kiểm tra không định kỳ và kiểm tra thí điểm đối với tình hình chấp hành ba điều lệ trên toàn thành phố.
Như vậy cũng như việc treo kiếm sắc trên đầu các cán bộ lãnh đạo Đảng chính quyền toàn thành phố, mọi lúc đều có thể đánh xuống, cũng như là một quả bom hẹn giờ mọi lúc có thể khiến cho người ta tan xương nát thịt, tiền đồ xám xịt.
Biện pháp này khi triển khai thực thi thì bầu không khí của toàn thành phố có vẻ tốt lên rất nhiều, ba điều lệ cũng được tiến hành theo từng bước một.
Tinh thần sức lực của Nhiếp Chấn Bang đương nhiên cũng quay lại với công việc bình thường, nếu muốn phát triển mạng lưới Internet máy tính thì vẫn là cần phải sự hỗ trợ và sự nghiêng về của chính sách của cấp trên.
Tháng ba năm ngoái, Bộ Bưu chính và Bộ Điện lực thành lập Bộ ngành thông tin, chính là ban ngành chủ quản. Xem ra, vì dự án này vẫn là phải trở về thủ đô một chuyến mới được. Nghĩ đến đây, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên trầm tư.
Đột nhiên, điện thoại trên bàn vang lên, Nhiếp Chấn Bang vừa nhận điện, đầu dây bên đó giọng của Lâm Mặc Hàn truyền đến:
- Chủ tịch, bây giờ ngài có thời gian không?
Đối với Lâm Mặc Hàn, Nhiếp Chấn Bang lúc này rất là hài lòng, quan sát khoảng thời gian này, năng lực các mặt của Lâm Mặc Hàn đều rất tốt, cũng đạt được sự công nhận của Nhiếp Chấn Bang.
Nghe những lời này, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười:
- Lão Lâm anh đó, nói đi, trước mặt tôi còn khách khí làm gì? Có chuyện gì cứ việc nói.
Nghe được lời nói như vậy, trong lòng Lâm Mặc Hàn cũng cảm thấy ấm áp, tính cách của Chủ tịch thành phố Nhiếp Lâm Mặc Hàn cũng là thấy rõ ràng. Chủ tịch thành phố Nhiếp người này là người làm việc điên cuồng điển hình, hoàn toàn là xử lý việc chứ không nhìn người. Nếu muốn theo sát với Chủ tịch thành phố Nhiếp, vậy thì điều đầu tiên…anh phải làm thật tốt chuyện trong công việc của mình. Đây là điều tất yếu, nếu không, cho dù anh có nghe lời thì Chủ tịch thành phố Nhiếp cũng là không để mắt đến.
Mặt khác, theo Chủ tịch thành phố Nhiếp, nếu muốn phát tài thì anh đừng nghĩ đến nữa, cẩn trọng làm việc, thực tế làm việc, thăng quan…đó là điều nhất định.
Đối với người này…Lâm Mặc Hàn lúc này cũng là hoàn toàn tâm phục khẩu phục…Kỳ thực mỗi người cán bộ cũng không phải là từ lúc bắt đầu liền sa đọa, mỗi người trong lòng đều có một tấm bia, mỗi người cũng đều ảo tưởng có thể làm quan một đời tạo phúc một phương. Mà hiện tại, Lâm Mặc Hàn tìm được người dẫn đường này thì đương nhiên là đi theo không hề nao lòng.
Nghe lời cười trách cứ của Nhiếp Chấn Bang, Lâm Mặc Hàn cũng cười nói:
- Chủ tịch, chuyện này…thật sự là có liên quan đến anh, gần đây Đài truyền hình thành phố Vọng Hải có một phóng viên đề xuất với Đài muốn tiến hành phòng vấn riêng với ngài. Chuyện này do liên quan đến ngài, Đài truyền hình thành phố cũng không dám làm chủ, liền báo cáo đến chỗ tôi. Đúng lúc lần này Đài truyền hình quốc gia cũng chuẩn bị làm một loạt tiết mục chuyên đề về hai mươi năm cải cách mở cửa. Vọng Hải bên này tôi chuẩn bị lấy ngài làm đại diện, tiến cử lên. Vì vậy đã đồng ý với lần phỏng vấn riêng này. Tôi đoán, phóng viên này đợi lát sẽ trở về chỗ ngài đó.
Nghe được lời nói của Lâm Mặc Hàn, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đau đầu, độ phát sáng quá cao thì không phải là chuyện tốt đẹp gì. Đặc biệt là mình ở cái tuổi này chính là thân ở vị trí cao, sau khi phát sáng thì một khi gia đình mình bị kẻ có tâm địa đào bới ra, mình cũng phiền phức rồi.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng quát mắng:
- Lâm Mặc Hàn, anh làm cái trò gì vậy, lập tức hủy cái phóng vấn riêng gì đó cho tôi, chuyện như vậy nên đi báo cáo với Bí thư Thái Thạch, báo cáo Bí thư Từ Nguyên, báo cáo cho tôi làm gì?
Lời nói vừa dứt, bên ngoài lại truyền đến âm thanh gõ cửa, đồng thời một giọng trong trẻo vang lên:
- Xin hỏi, Chủ tịch thành phố Nhiếp có ở đó không?
Nghe được giọng này, mày của Nhiếp Chấn Bang liền nhíu lại, nói với Lâm Mặc Hàn ở đầu dây bên kia:
- Lão Lâm, anh làm được việc tốt, chuyên đề này anh bố trí để Bí thư Lý lên, tôi bên này không cần đâu, nghe rõ chưa?
Vừa cúp điện thoại, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Lý Cư Bằng thăm dò đi vào, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, phóng viên Giang của Đài truyền hình đến, nói là Trưởng ban Lâm của Ban tuyên giáo Thành ủy nói cô ấy đến làm phỏng vấn riêng.
Nghe được câu này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười, nha đầu này đúng là biết chuyện bé xé ra to mà. Hơn nữa, độ khó chơi của Giang Nhược Hiên Nhiếp Chấn Bang cũng từng thấy qua rồi. Cô gái này hoàn toàn là người làm việc điên cuồng, không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua đâu.
Cho dù lần này không gặp, e là lần sau vẫn là sẽ chặn ở chỗ của mình, Nhiếp Chấn Bang lập tức phất tay nói:
- Ừm, bảo cô ấy vào.
Sau một lát, Giang Nhược Hiên đi vào phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, hôm nay Giang Nhược Hiên mặc một chiếc váy liền thân có đai hoa nhỏ màu xanh da trời, bả vai trắng nõn, thân thể hoàn mỹ thể hiện ra, so với hai lần gặp trước lại là một phòng cách khác.
- Phóng viên Giang, mời ngồi, Cư Bằng, rót cho phóng viên Giang một chén trà…
Nói rồi, Nhiếp Chấn Bang nhìn Giang Nhược Hiên nói:
- Phóng viên Giang, không biết hôm nay tìm tôi là có chuyện gì sao?
Giang Nhược Hiên lần này là một mình đến, một chiếc camera, một chiếc bút ghi âm, một cuốn sổ ghi, hành trang phỏng vấn tiêu chuẩn của phóng viên săn tin.
Sau khi nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Giang Nhược Hiên đứng lên, từ trong túi lấy ra một tệp tài liệu, sau khi đưa lên bàn, lại ngồi xuống nói:
- Chủ tịch, lần này đến đây chủ yếu là muốn phỏng vấn riêng với ngài. Là tư liệu để phục vụ cho lễ kỷ niệm hai mươi năm cải cách mở cửa, là chương trình của thành phố Vọng Hải, đưa đến Đài truyền hình quốc gia, đây là nội dung của buổi phỏng vấn, ngài xem qua một chút.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang xem tài liệu, Giang Nhược Hiên ở bên cạnh cũng giới thiệu:
- Chủ tịch, phỏng vấn lần này chủ yếu có năm phần. Phần một là quay phim về cuộc sống thường ngày và công việc của ngài, phần hai là về vụ án Tập đoàn Á Hải, phần ba là khởi động dự án cao tốc Vọng Thiên, phần thứ tư là về ba điều lệ, phần thứ năm là tổng kết. Trọng điểm phỏng vấn và tình hình chi tiết đều đã đánh dấu tỉ mỉ trên tài liệu. Ngài xem, chúng ta bây giờ bắt đầu được chưa?
Nghe được lời này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên trầm tư. Lúc này nếu cự tuyệt phỏng vấn, Giang Nhược Hiên nhất định sẽ không nhận lời. Sự liều mạng hăng say của cô gái này mình cũng thấy rồi, chỉ từ lần trao đổi giữa Lý Cư Bằng và Lưu Mật Huy liền dám lập tức vào trong quận Đồng Bình âm thầm điều tra. Có thể tưởng tượng, nếu hôm đó cô ta không gọi điện cho mình, Triệu Trác Bân và Lý Đông Giang vì để bảo toàn cho mình căn bản sẽ không từ bỏ, bắt được cô ta cũng là chuyện sớm muộn. Nếu như thế thì hậu quả không dám nghĩ đến, thậm chí Triệu Trác Bân và Lý Đông Giang tìm một tên hít ma túy, lấy danh nghĩa giật tiền cướp sắc, mưu hại tính mạng, đó cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang tin rằng, nếu không nhân lời thì cô gái này tuyệt đối sẽ không từ bỏ, làm kẻ quấy nhiễu cũng phải phỏng vấn, đến lúc đó làm thành cả trụ sở Ủy ban nhân dân thành phố đều biết, không biết còn tưởng mình ức hiếp cô ta.
Dù sao thì sau khi phỏng vấn cụ thể đưa đến nội dung gì, quyền quyết định cuối cùng vẫn là trong tay Lâm Mặc Hàn, đối với điều này Nhiêp Chấn Bang tuyệt đối không lo lắng, Lâm Mặc Hàn trong vấn đề phải trái rõ ràng là tuyệt đối sẽ không suy giảm.
Đã như vậy rồi thì thẳng thắn phỏng vấn một chút, nhân tiện để cho phóng viên Giang hết hy vọng, nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Phóng viên Giang, đúng lúc buổi sáng tôi không có việc gì, nếu buổi chiều phải đến Liên hiệp công thương thành phố tham dự hội nghị. Tôi thấy chọn ngày không bằng trùng ngày, bây giờ bắt đầu đi.
Sự sảng khoái của Nhiếp Chấn Bang khiến Giang Nhược Hiên cũng hơi giật mình, vốn dĩ Giang Nhược Hiên còn nghĩ cần phải làm kế quấy nhiễu mới có thể miễn cưỡng đạt được sự đồng ý của Nhiếp Chấn Bang. Thật không ngờ Chủ tịch Nhiếp lại sảng khoái như vậy, cũng may tốc độ phản ứng của Giang Nhược Hiên cũng không chậm, nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm thái, mở cuốn sổ ghi, cầm bút máy, đưa bút ghi âm đặt trước bàn của Nhiếp Chấn Bang, sau khi đối diện với Nhiếp Chấn Bang mình cũng ngồi lên ghế đối diện với Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, khi ngài nhậm chức ở thành phố Vọng Hải, đang là thời điểm Tập đoàn Á Hải hưng thịnh nhất, có thể nói một chút suy nghĩ của ngài về Tập đoàn Á Hải không?
Từ vấn đề gay gắt nhất để bắt đầu, vừa ra trận có thể thu hút rất nhiều ánh mắt, bản lĩnh của Giang Nhược Hiên thật sự là không phải thổi phồng đâu.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên trầm ngâm, mặc dù nói buổi phỏng vấn này là tuyệt đối sẽ không đưa lên báo, nhưng dù sao thì cũng là phỏng vấn, cũng không thể nói quá phóng đại, nhất định phải chút ý nguyên tắc, vẫn là phải chú ý.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Tập đoàn Á Hải, rất nhiều người đều nói Tập đoàn Á Hải có đóng góp rất lớn cho xây dựng kinh tế của thành phố Vọng Hải, nhưng tôi cảm thấy sự xuất hiện của Tập đoàn Á Hải vừa vặn cũng giết chết sự phát triển ngược của kinh tế thành phố Vọng Hải…
Tiếp đó, một vấn đề Giang Nhược Hiên hỏi, Nhiếp Chấn Bang đều trả lời, thời gian phỏng vấn đúng hai tiếng, cuốn sổ của Giang Nhược Hiên cũng dã ghi chếp đầy một quyển, điều này khiến Giang Nhược Hiên rất hài lòng. Mức độ hợp tác của Nhiếp Chấn Bang vượt qua rất lớn sự dự đoán của Giang Nhược Hiên. Đứng dậy rồi rất khách khí tràn đầy cảm tạ nói:
- Chủ tịch Nhiếp, cảm ơn sự ủng hộ của ngài đối với công việc của tôi. Về việc chữ viết phỏng vấn thì đến đây. Ngài xem, khi nào có thể hẹn thời gian quay phim với ngài.
Còn cần phỏng vấn quay phim? Nghe đến cái này đầu của Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên đau mỏi, đang chuẩn bị cự tuyệt, di động trên bàn vang lên, là điện thoại nhạc phụ Dương Thắng Lợi, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang ngồi thẳng người, từ trước tới này, nhạc phụ đối với việc mình tìm mấy cô gái rất là tức giận.
Từ khi không gọi điện cho mình, lần này lại gọi đến, Nhiếp Chấn Bang không dám chậm trễ, lập tức phất tay nói:
- Phóng viên Giang, tôi còn có việc, cô đi trước đi.
Vừa nhận điện thoại, bên đó, giọng của Dương Thắng Lợi liền truyền đến:
- Chấn Bang à, bây giờ có thời gian không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận