Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 575: Bí thư Điền cao ngạo.

Việc Điền Húc Giang không hề nể mặt khiến Tôn Vũ Châu cũng bị mất thể diện, nên lúc này tốc độ buổi tiệc cũng được đẩy nhanh hơn. Sau đó một tiếng, Tôn Vũ Châu lái xe rời Vọng Hải, trở lại thành phố Mân Châu.
- Bí thư Điền, tôi không ở lại thêm nữa, bên thành phố cũng không ít việc cần phải xử lý.
Tôn Vũ Châu vừa đi, Nhiếp Chấn Bang liền cười nói, ngữ khí tuy rằng tôn kính nhưng ý nghĩa bên trong ai cũng nhìn ra được.
Nhiếp Chấn Bang cũng không quản Điền Húc Giang sắc mặt như nào, lái xe chuyên dụng đi, sau khi Lý Cư Bằng mở cửa xe, Nhiếp Chấn Bang nghênh ngang rời đi.
- Chủ tịch, ngài đây là?
Trên xe, ở ghế lái phụ, Lý Cư Bằng quay đầu lại hỏi thăm.
Tề Tư Nguyên điều đi, bên phía thành phố Vọng Hải, Lý Cư Bằng xem như vui nhất. Sau khi Tề Tư Nguyên rời khỏi Vọng Hải, Lý Cư Bằng không còn gì khó xử nữa, không cần phải cẩn thận để ý, làm gì cũng lo Chủ tịch liệu có ý kiến gì với mình không như trước nữa, đột nhiên thể hiện tự nhiên hơn.
- Cư Bằng à, trong thể chế, giữ uy tín cho Bí thư Thành ủy là điều cần thiết. Nhưng, cũng phải theo tình hình, có lúc, thể diện là người khác cho, thể diện đó, cũng là tự mình làm mất. Điều nên làm tôi đều đã làm rồi. Điền Húc Giang kia đã không hài lòng, tôi đương nhiên không mặt nóng úp mông lạnh. Sự việc này, có gây lên tới Tỉnh ủy cũng vô dụng.
Nhiếp Chấn Bang thản nhiên nói.
Việc nhậm chức của bộ máy thường ủy cuối cùng, ồn ào một hồi rồi xong việc, cũng khiến cán bộ thành phố Vọng Hải mở rộng tầm mắt. Bí thư Thành ủy và Chủ tịch thành phố mới nhậm chức Nhiếp không hợp nhau, đây cũng không phải bí mật gì. Trong khoảng thời gian ngắn, có cán bộ động tâm, cũng đều lần lượt dừng bước, chứng kiến.
Rạng sáng hôm sau, Trưởng ban thư ký Thành ủy Dịch Sướng liền tới Hồng Nạn lâu nhà khách Thành ủy, căn phòng vốn là nơi Nhiếp Chấn Bang ở, lúc này đã để lại cho Điền Húc Giang.
Vừa nhậm chức, quan hệ nhân sự của vợ Điền Húc Giang còn đang điều động, không thể tới Vọng Hải ngay, cho nên, Điều Húc Giang sống một mình.
Vào Hồng Nhạn lâu, Chủ nhiệm phòng tiếp đãi Thành ủy Mã Phi liền chạy ra chào đón, thấy người phụ nữ này, Dịch Sướng trên mặt cũng lộ vẻ tươi cười:
- Chủ nhiệm Mã, sớm vậy?
Đối với Mã Phi, Dịch Sướng cũng không dám ngạo mạn, từ thời Thạch Nghị Vũ, Mã Phi từng bước từ một nhân viên phục vụ nhà khách tới Chủ nhiệm Phòng tiếp đón Thành ủy hiện tại, cán bộ cấp Cục trưởng, lại là một Cục trưởng nữ mới ba mấy tuổi. Loại năng lực mình, ngay cả nam cũng khó gặp.
Hơn nữa, vị trí của Mã Phi, so với Trưởng ban thư ký mình cũng không kém cạnh gì. Về mặt công tác cuộc sống, đây là chức trách của Trưởng ban thư ký Thành ủy mình, nhưng, Hồng Nhạn lâu lại là nơi tiếp đãi nhiều lãnh đạo Tỉnh và lãnh đạo Thành ủy nhất.
Làm tốt quan hệ, đương nhiên có thể nắm được tính cách và sở thích của lãnh đạo.
- Trưởng ban thư ký, chào buổi sáng. Trưởng ban thư ký, đêm qua, Bí thư điền ra ngoài một chút, sau khi quay về, tâm trạng không vui lắm.nhân viên phục bên dưới tiểu Tương cũng bị Bí thư Điền phê bình.
Mã Phi thản nhiên nói.
Nhưng ý tứ trong đó không ít. Buổi tối ra ngoài đi lại một chút, điều này chứng minh, Điều Húc Giang này không chịu lẻ loi, tâm trạng không vui lắm. Thành phố Vọng Hải hiện tại, ai mà không biết, cán bộ Đảng chính quyền thành phố trong lòng quần chúng nhân dân, đánh giá đối với chính quyền nhiệm kỳ này là tốt nhất. Điều lệ tam công, nhận được sự hưởng ứng của quảng đại quần chúng nhân dân. Mà riêng yếu tố là người tạo ra điều lệ và người chấp hành kiên quyết, có thể tưởng tượng Nhiếp CHấn Bang có được danh vọng lớn cỡ nào. Bí thư Điền đi trên đường phố thành phố Vọng Hải, xem xét hoàn cảnh nhân dân. Sự ủng hộ và tín nhiệm đối với Chủ tịch Nhiếp khiến Điền Húc Giang có thể vui mới là lạ.
Sau khi quay về, tiểu Tương bị phê bình, cũng là một tin tức quan trọng, điều này chứng minh, tính cách của Điền Húc Giang này khá thiên về cảm xúc. Thời điểm trấn định, có lẽ, có thể bày mưu nghĩ kế, cảm xúc siêu nhiên quyết thắng thiên lý. Nhưng, hễ rơi vào nghịch cảnh, bản chất xao động của Điều Húc Giang liền bộc lộ ra ngoài.
Một nhân viên phục vụ trước mặt lãnh đạo lớn của Thành ủy, có thể tưởng tượng, biểu hiện nhất định là rất quy củ, thậm chí là rất cẩn thận, có thể có lỗi gì quá lớn được, lại còn bị phê bình nữa, đây chẳng phải là khôi hài sao?
Nghĩ đến đây, trong ánh mặt của Dịch Sướng lộ ra vẻ cảm kích, gật đầu cười nói:
- Chủ nhiệm Mã, cám ơn.
Mã Phi cũng khẽ cười nói:
- Trưởng ban thư ký, ngài khách sáo rồi, ngài là lãnh đạo lớn, tôi sao nhận được. Tôi là người dưới ngài mà.
Con quỷ nhỏ này, những lời này nói thật nhiều ẩn ý. Dù một người có kinh nghiêm lão luyện như Dịch Sướng, cũng cảm giác đỏ mặt, ngại ngùng nói:
- Chủ nhiệm Mã, cô cứ đùa tôi. Tôi cho rằng như vậy là cô đồng ý đúng không?
Dịch Sướng cũng không phải đèn cạn dầu, câu này khiến Mã Phi gắt một cái, liếc mắt nhìn Dịch Sướng, lập tức nói:
- Trưởng ban thư ký, anh mau lên đi, hiện tại anh nên lo cho cuộc sống của anh đi. Chúng tôi chỉ là đám tay chân nhỏ bên dưới thôi, không sao cả, anh đứng mũi chịu sào đó.
Dịch Sướng lúc này cũng cười khổ, lắc đầu nói:
- Thôi đi, việc này giống như trời phải mưa mẹ phải lấy chồng thôi, quản làm gì, làm tốt công tác của mình, không thẹn với lương tâm là được. Tôi tin tưởng, tổ chức sẽ cho tôi một kết quả công bằng.
Ý của Mã Phi, Dịch Sướng rất rõ, Trưởng ban thư ký Thành ủy, nhất định phải nương tựa lãnh đạo mới được. Nhưng, mình là do Lý Thái Thạch đề bạt lên, vậy là người của Lý Thái Thạch. Mà Lý Thái Thạch có quan hệ với Nhiếp Chấn Bang, cán bộ thành phố Vọng Hải đều rõ, muốn có được tín nhiệm của Điền Húc Giang, điều này căn bản là không thể.
Đi lên tầng bốn, vừa tới cửa phòng của Điền Húc Giang, cửa phòng đã bị một người mở từ bên trong, Điền Húc Giang mặc chỉnh tề đi ra.
Nhìn Dịch Sướng, trên mặt Điền Húc Giang không có bất kỳ biểu hiện nào. Lúc này Dịch Sướng kiên trì nói:
- Bí thư Điền, tôi dẫn ngài đi xem văn phòng một chút, về mặt trang trí, đều là những thứ Bí thư Lý Thái Thạch khi còn tại nhiệm để lại. Tôi nghĩ sau khi ngài chuyển sang, xem cần trang hoàng lại như nào, tôi sẽ sắp xếp người. Ngài yên tâm, làm thêm một chút, chậm nhất một hai tối là xong.
- Ừ.
Đây là câu trả lời của Điền Húc Giang.
Lúc này, Dịch Sướng bừng tỉnh đại ngộ, há miệng, thật đúng là không biết nói gì thêm. Bình nào không mở thì nhấc bình đó. Trước mặt Điền Húc Giang lại nhắc tới Bí thư, chẳng phải tự mình tìm chuyện phiền phức sao?
Văn phòng Bí thư Thành ủy, phong cách trang trí vẫn để lại từ khi Thạch Nghị Vũ tại vị, bàn sách, ghế dựa, đều là kiểu dáng giả cổ. sau khi Lý Thái Thạch nhậm chức, lúc ấy nghĩ tới thế cục của Vọng Hải không lạc quan lắm, cũng không sửa sang gì, chỉ điều chỉnh bố cục một chút.
Trên góc tường đối diện bàn làm việc có treo một bức tranh chữ, Thiên Đạo Thù Cần, bốn chữ to nổi bật trên giấy.
Nhìn bố cục toàn bộ văn phòng, sắc mặt Điền Húc Giang hết sức bình tĩnh, không nhìn thấy sự thay đổi gì.
Lúc này Dịch Sướng cũng cẩn thận đi cùng bên cạnh, quan sát nét mặt Điền Húc Giang, sau khi giới thiệu xong tình hình văn phòng, Dịch Sướng nói:
- Bí thư Điền, ngài xem, cần sửa sang thế nào?
Vừa dứt lời, lúc này Điền Húc Giang chủ động ngồi xuống salon, thân thể thẳng tắp, dừng như cảm thụ cảm giác dễ chịu và chất lượng của sản phẩm.
Lập tức gật đầu nói:
- Trưởng ban Dịch, về mặt trang hoàng, tôi cũng không có yêu cầu gì quá lớn, phong cách giả cổ này tôi không thích lắm, quá phù hoa xa xỉ. Cán bộ lãnh đạo của Đảng là công bộc của nhân dân, sao có thể hưởng thụ như vậy. Đổi thành phong cách đơn giản một chút, không cần xa hoa như vậy, ngoài ra, những tủ sách và bàn này đều đổi đi, đơn giản chút là được. Còn về sách, một vài bộ sách kinh tế lớn, ngoài ra, cần cả tư liệu về tư tưởng Mác-Lênin, ngoài ra, tuyển tập của Nam lão, tư tưởng của Tổng bí thư Viên, đều phải chăm chỉ học tập và nghiên cứu.
Câu này khiến Dịch Sướng ngây ngẩn cả người, thật không ngờ, Điền Húc Giang lại ra vẻ cao ngạo như vậy. Thường thì, việc sửa chữa không phải không có, cũng không phải hiếm thấy, nhưng, về cơ bản, muốn sửa sang đều cần có hai loại tình huống tiên quyết.
Điều kiện thứ nhất, lãnh đạo tiền nhiệm làm việc trong văn phòng này tới lúc về hưu, về cơ bản, phong cách trang trí được từ 3-5 năm trở lên, thậm chí, cả hơn 10 năm cũng có. Như vậy, lãnh đạo mới cũng có thể muốn tạo không khí mới, trang hoàng lại, tránh đi lại con đường cũ của lãnh đạo tiền nhiệm, một đời ở vị trí này.
Điều kiện tiên quyết thứ hai, lãnh đạo tiền nhiệm phạm tội ngã ngựa. Dưới tình huống như vậy, thay đổi phong cách cũng có thể hiểu được. Đừng cho rằng đây là mê tín, trong thể chế, quan trường, loại kiêng kị này cũng rất được ưa chuộng. Bên phía tỉnh Việt Đông, thậm chí cách bài trí của văn phòng cán bộ cũng phải mời thầy phong thủy tới thiết kế, phương diện này chú trọng chính là điềm báo.
Nhưng văn phòng này, rõ ràng không có quan hệ gì với hai điều kiện tiên quyết kia. Chẳng phải Thạch Nghị Vũ vừa trang trí lại phòng năm ngoái sao? Còn về điềm báo? Tháng 4 Thạch Nghị Vũ xuống ngựa, Lý Thái Thạch tiếp quản, tới nay mới hơn nửa năm. Lý Thái Thạch đã thăng chức lên làm Phó chủ tịch tỉnh thường vụ tỉnh Trung Châu, theo thuyết pháp phong thủy, đây chính là thăng quan phát tài.
Mà nay, Điền Húc Giang lại muốn thay đổi phần lớn, truyền ra ngoài, đây rõ rang là kiêu ngạo, Điều Húc Giang đây là muốn tỏ ý gì?
Dịch Sướng đang ngây người, nhanh chóng tỉnh táo lại, lập tức mỉm cười:
- Bí thư Điền, xin ngài yên tâm, tôi nhất định làm theo yêu cầu của ngài. Hai ngày này, Bí thư làm việc bên Hồng Nhạn lâu được không, bên ngày chừng hai ngày có thể hoàn thành.
Điền Húc Giang gật đầu nói:
- Cũng chỉ có thể như vậy. Ừ, trưởng ban thư ký, mai tôi muốn tới thăm công trình xây dựng tân cảng Vọng Hải, anh giúp sắp xếp một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận