Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 608: Điều chỉnh phân công

Sau khi Nhiếp Chấn Bang trở lại thành phố Vọng Hải một tuần, Giang Nhược Hiên đã làm xong hộ chiếu, ở sân bay Vọng Hải ngồi chuyến bay đến đặc khu Đông Cảng, ở đó Giang Nhược Hiên sẽ chuyển máy bay đến Luân Đôn.
Nhiếp Chấn Bang không đi tiễn, tâm tư của Giang Nhược Hiên Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ. Đối với mình, tình cảm sâu nặng thì chắc chắn là chưa nói tới được. Có yêu mến ngưỡng mộ, có cảm tình tốt, có lẽ chỉ có những thứ này. Nhưng đối với Giang Nhược Hiên mình không có loại tình cảm đó. Đã như vậy thì gặp gỡ chi bằng không gặp, như vậy cũng có thể cắt đứt chút ý niệm của Giang Nhược Hiên. Sau khi ra nước ngoài, hi vọng cô ấy có thể tìm được hạnh phúc.
Sống cuộc sống của bản thân cô.
Lúc này, Nhiếp chấn Bang đang hoàn thành cương yếu phát triển máy tính của mình. Bên ngoài, Lý Cư Bằng đi vào, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, Chủ tịch Đặng đến rồi.
Nghe được lời của Lý Cư Bằng, Nhiếp Chấn Bang liền tạm dừng công việc lại, gật đầu nói:
- Mau mời Chủ tịch Đặng vào.
Đặng Nhất Huy là là người mới được điều đến thành phố Vọng Hải nhậm chức Phó Chủ tịch thành phố. Hiện nay ở thành phố Vọng Hải, công tác phân quản là nông lâm thủy. Mấy đơn vị này cũng không khác biệt lắm so với Vương Đông Cúc phân quản khoa học giáo dục y tế văn hóa, đều thuộc mấy ban ngành không quan trọng trong Ủy ban nhân dân thành phố, về xếp hạng trong chính quyền cũng là xếp ở cuối nhất rồi.
Lúc này, trong lòng Đặng Nhất Huy cũng có chút thấp thỏm, Chủ tịch thành phố Nhiếp đột nhiên gọi mình đến, lẽ nào là về nông lâm thủy xảy ra vấn đề sao?
Có lẽ không có khả năng lắm. Thành phố Vọng Hải là thành phố cấp phó tỉnh, phạm vi diện tích khu vực kỳ thực không lớn, thậm chí còn nhỏ hơn không ít thành phố cấp ba. Chuyện của nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy lợi cũng rất ít. Mặc dù nói thực quyền trong thành phố không lớn, nhưng ít cũng có cái lợi của ít, chính là không dễ xảy ra nhiễu loạn.
Đang thì trầm tư, Lý Cư Bằng cũng đã đi ra, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Đặng, Chủ tịch mời ngài vào.
Đặng Nhất Huy vừa đi vào phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang đã đứng dây, có vẻ vô cùng nhiệt tình, sau khi đích thân rót cho Đặng Nhất Huy một cốc nước lọc, lập tức ngồi lên ghế sô pha ở bên cạnh.
Như vậy có vẻ thân thiết hơn rất nhiều. Ngồi ở trước bàn làm việc khó tránh sẽ cho người ta có cảm giác tư thái ở trên cao nhìn xuống, đây cũng là một cách để bày tỏ thái độ.
Nhìn Đặng Nhất Huy, Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng cười nói:
- Lão Đặng, lần này tìm anh đến cũng không phải là nguyên nhân gì. Khoảng thời gian này tôi thấy công tác của nông lâm ngư thủy cũng có khởi sắc không nhỏ, đây là có quan hệ rất lớn đến công lao và sự nỗ lực của lão Đặng anh.
Đặng Nhất Huy nghe được lời này, trong lòng cũng vui mừng, bên ngoài vẫn là vô cùng khiêm tốn, gật đầu nói:
- Chủ tịch, ngài quá khen rồi. Tất cả công lao này đều là của tập thể, tôi chỉ là chấp hành theo cương yếu và quy hoạch phát triển của Ủy ban nhân dân thành phố mà thôi.
Nhiếp Chấn Bang lúc này càng hài lòng. Sau khi trở về Vọng Hải, chuyện đầu tiên mà Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ chính là điều chỉnh lại phân công bộ máy. Trước kia, ngành Hồ Gia Vượng phân quản là các đơn vị như Cục đất đai, quản lý đô thị và Xây dựng. Đây được coi là những ban ngành thực quyền quan trọng của Ủy ban nhân dân thành phố. Nếu điều chỉnh thì về người được chọn, Nhiếp Chấn Bang cũng đã qua suy nghĩ cẩn trọng. Uông Kiến Hoa bên này bây giờ phân quản kinh tế, hiệp trợ mình chủ trì công tác của Ủy ban nhân dân thành phố. Lưu Cao Hoa bên đó phân quản công nghiệp, cảng vụ và ngành thuế tài chính, cũng là nhiệm vụ nặng nề. Nếu đưa những ngành này chuyển sang thì một mặt, quyền lực quá lớn, mặt khác, cũng phải suy nghĩ một vấn đề cân đối, nghĩ đi nghĩ lại Đặng Nhất Huy chắc chắn là thích hợp nhất.
Mà hiện tại, thái độ khiêm tốn này của Đặng Nhất Huy khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Không kiêu ngạo không nóng vội, không tham công, về tính cách mà nói, Đặng Nhất Huy người này cũng không phải là loại người giở thủ đoạn.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Lão Đặng, nên là anh, chính là anh. Khiêm tốn quá mức là không được đâu. Lần này đặc biệt tìm anh đến chủ yếu vẫn là muốn trao đổi với anh một chút. Lần này, tôi chuẩn bị điều chỉnh một chút vấn đề phân công ban lãnh đạo Ủy ban nhân dân. Suy nghĩ đến đồng chí Hồ Gia Vượng, mặt tuổi tác lớn rồi, tinh thần sức lực về các mặt …khó tránh có chút không đầy đủ. Vì vậy, tôi chuẩn bị giao cho anh công tác mà đồng chí Hồ Gia Vượng phân quản, người có năng lực thì làm nhiều mà. Anh có suy nghĩ gì không?
Nghe được câu này, Đặng Nhất Huy trong lòng cũng không nhịn được trở nên kích động. Đây là chuyện tốt, chuyện tốt cực lớn. Điều chỉnh phân công đồng nghĩa với việc chính là đưa xếp hạng của mình đẩy lên trước. Một khi có nhiệm vụ để trống, là lãnh đạo chức Phó không phải thường vụ, hi vọng của mình chắc chắn là lớn nhất.
Đặng Nhất Huy khiêm tốn thì khiêm tốn, nhưng cái bánh có sẵn vẫn là bằng lòng muốn có. Lập tức, Đặng Nhất Huy liền gật đầu nói:
- Chủ tịch, tôi kiên quyết phục tùng sự sắp xếp của anh và tổ chức, tôi nhất định toàn lực ứng phó, làm tốt công tác phân quản, quyết không phụ sự kỳ vọng của anh và tổ chức.
Lời của Đặng Nhất Huy cũng khiến Nhiếp Chấn Bang haha cười lớn, Đặng Nhất Huy người này rất thú vị, làm việc cũng không thiếu quyết đoán. Trong lời nói ý tứ dựa vào cũng biểu lộ không bỏ sót. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Lão Đặng anh đã không có ý kiến gì thì tôi thấy chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Buổi chiều mở hội nghị làm việc chủ tịch thành phố thì thảo luận chuyện này một chút.
Đặng Nhất Huy lúc này cũng tươi cười, Hồ Gia Vượng phải chịu đả kích, chuyện này từ sau khi tổ điều tra không công mà lui, cán bộ toàn thành phố đã nhìn ra rồi.
Lần này, mức độ nguy hiểm của Chủ tịch thành phố Nhiếp cán bộ toàn thành phố đều nhìn ra được. Nếu ở trong này, đám người Giang Nhược Hiên, Lý Cư Bằng, An Quốc Vũ bất kỳ người nào chỉ cần hơi có chút chịu không nổi áp lực và sự hấp dẫn lớn mạnh, nói một câu sai lầm thì Chủ tịch thành phố Nhiếp nguy hiểm rồi.
Hiên giờ, Chủ tịch thành phố Nhiếp trở về rồi, là người đầu têu của chuyện này, Hồ Gia Vượng chịu đả kích là chuyện tất yếu. Nếu Chủ tịch thành phố Nhiếp không động, người khác sẽ không nói Chủ tịch thành phố Nhiếp lòng dạ rộng lượng, mà ngược lại sẽ cảm thấy Chủ tịch thành phố Nhiếp dễ bắt nạt. Quan trường nói, nghe có vẻ dường như rất thần bí, nói chuyện làm việc đều là phải biểu hiện ra bộ dạng thần bí khó lường, nhưng trên thực tế thì giống như trẻ con đánh nhau vậy, anh đánh tôi thì nắm đấm này nhất định phải trả lại.
Chỉ là, Đặng Nhất Huy không ngờ được chuyện tốt này sẽ rơi vào người mình. Lúc này có chút cảm giác không hiện thực, có điều, trên miệng vẫn là nói:
- Vâng, tôi nghe Chủ tịch.
Không khí của toàn bộ trụ sở Ủy ban nhân dân thành phố buổi chiều có vẻ có chút ngưng trọng.
Trong phòng hội nghị tầng cao nhất tòa nhà làm việc Ủy ban nhân dân thành phố, lúc này một chính sáu phó Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải, tổng cộng bảy vị lãnh đạo Ủy ban nhân dân thành phố đều đã ngồi trong phòng họp.
Nhiếp Chấn Bang ngồi ở vị trí giữa, vẻ mặt nghiêm túc. Hai bên trái phải lần lượt là Phó Chủ tịch thường trực thành phố Uông Kiến Hoa và Phó Chủ tịch ủy viên thường vụ Lưu Cao Hoa.
Nhìn xung quanh một lượt, Nhiếp Chấn Bang lại nghiêm túc nói:
- Lần này, mở cuộc họp tạm thời, mục đích chủ yếu là thảo luận lại một chút vấn đề phân công bộ máy Ủy ban nhân dân thành phố.
Chuyện này vốn dĩ đã vạch mặt ra rồi. Hồ Gia Vượng đã dám làm thì đương nhiên cũng đã có chuẩn bị cho sự thất bại. Lúc này hoàn toàn không cần phải luẩn quẩn trong vòng tròn làm gì. Điều chỉnh phân công bộ máy đây cũng là chuyện rất bình thường. Mặc dù Hồ Gia Vượng biết rất rõ, đây là nhằm vào mình, cũng không thể không nói gì được.
Nói rồi, ánh mắt Nhiếp Chấn Bang từ trên người Đặng Nhất Huy, Phó Anh Bình quét qua một lượt, cuối cùng dừng trên người Hồ Gia Vượng, nói:
- Suy nghĩ đến đồng chí Hồ Gia Vượng, tuổi tác cũng lớn rồi, tinh thần sức lực các mặt khó tránh có chút không đầy đủ. Suy nghĩ từ việc sức khỏe Chủ tịch Hồ, tôi kiến nghị, điều chỉnh vấn đề phân công bộ máy một chút.
Lời nói vừa dứt, sắc mặt Hồ Gia Vượng lập tức trầm xuống, lời này của Nhiếp Chấn Bang nói quá thằng thắn rồi, xem ra đây là muốn đem mình làm con gà đầu tiên để giết đây.
Lập tức Hồ Gia Vượng cũng lên tiếng nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, các vị đồng chí, tôi cảm thấy tuổi tác của tôi không phải là vấn đề. Về công tác, tôi vẫn là có thể tiếp tục cống hiên tinh thần sức lực của mình cho Đảng cho nhà nước.
Lúc này không phải là lúc khiêm tốn, phân công của mình sắp điều chỉnh rồi.
Hồ Gia Vượng nếu bản thân không phản đối thì chuyện gì cũng muộn rồi. Trong tình hình này cũng chỉ có thể là mặt dày, nói mình tinh thần sức lực dồi dào, hoàn toàn có thể đảm nhiệm được trọng trách này.
Lời nói vừa dứt, bên cạnh, Uông Kiến Hoa liền trầm giọng nói:
- Tôi đồng ý với suy nghĩ của Chủ tịch thành phố Nhiếp. Tuổi tác của Chủ tịch Hồ cũng năm mươi mấy rồi, suy nghĩ từ phương diện kính lão yêu trẻ để điều chỉnh phân công công tác, tôi cảm thấy rất cần thiết. Tôi kiến nghị, để Chủ tịch Hồ phụ trách công tác về mặt nông lâm ngư thủy của Chủ tịch Đặng. Thành phố Vọng Hải là thành phố kinh tế mới, nông lâm ngư nghiệp vốn dĩ không phải là rất phát triển, lượng công việc ngày thường cũng không phải là quá lớn. Tôi thấy, để Chủ tịch Hồ phụ trách những mặt này vừa có thể bảo đảm được những công tác này tiến hành có hiệu quả, vừa có thể quan tâm đến thời gian nghỉ ngơi của Chủ tịch Hồ.
Kỳ thực, nói đến mức này, về cơ bản đều rõ ràng rồi. Đơn giản chỉ là phân công bộ máy tiến hành điều chỉnh thích hợp, giữa Đặng Nhất Huy và Hồ Gia Vượng, đổi vị trí giữa hai người mà thôi. Đối với Vương Đông Cúc mà nói, không quan trọng, đối với Phó Anh Bình mà nói, cũng không tổn hại lợi ích của mình. Còn về Lưu Cao Hoa và Uông Kiến Hoa, bây giờ coi như là người của hệ thống Nhiếp, đương nhiên cũng sẽ không có ý kiến gì.
Ngay sau đó, Phó Chủ tịch ủy viên thường vụ Lưu Cao Hoa cũng lên tiếng bày tỏ tán đồng, Đặng Nhất Huy cũng gật đầu nói:
- Cảm ơn sự tín nhiệm của tổ chức đối với tôi, tôi nhất định sẽ thực tế làm việc, chăm chỉ học tập, làm tốt công tác mới, đón chào những thách thức mới.
Nói đến đây, trên mặt Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, Hồ Gia Vượng muốn lật ngược ở Ủy ban nhân dân thành phố, trừ phi mặt trời mọc hướng Tây, nếu đến Ủy ban nhân dân thành phố cũng không nắm chắc được, vậy mình đây là uổng phí rồi.
Lập tức liền lên tiếng nói:
- Đã như vậy rồi thì tôi thấy, trực tiếp giơ tay biểu quyết đi. Đồng ý với điều chỉnh phân công bộ máy đối với đồng chí Hồ Gia Vượng và đồng chí Đặng Nhất Huy, mời giơ tay.
Lả tả!
Lập tức, sáu người đều giơ tay. Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung trên người Hồ Gia Vượng. Lúc này, Hồ Gia Vượng cũng biết rõ, chuyện đã đến bước này rồi, về cơ bản đã không còn đường để cứu vãn nữa. Lập tức cũng gật đầu nói:
- Cá nhân tôi, phục tùng quyết định của tổ chức, nhưng tôi bảo lưu ý kiến của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận