Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1033: Một khoản đầu tư kinh phí lớn

Giữa lúc do dự, Phương Viễn Sơn cũng không thể không cẩn thận, dính đến trình tự bây giờ thì bất cứ chuyện gì đều không thể khinh thường, đôi khi, một chi tiết thật nhỏ thậm chí cũng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ tốt của tương lai.
Sau một lúc lâu, Phương Viễn Sơn ngẩng đầu lên nhìn Hạ Ngọc Sanh bên cạnh nói:
- Lão Hạ, kinh tế của tỉnh Hồng Giang vẫn phải nhìn về phía trước, ở trong tỉnh phải gia tăng độ mạnh của thu hút đầu tư, cùng với phát triển dịch vụ cũng phải làm tốt phát triển xây dựng nông nghiệp, công nghiệp, nông nghiệp là gốc rễ của xây dựng đất nước, công nghiệp là xây dựng đất nước, Không được lẫn lộn đầu đuôi, phải gia tăng độ mạnh của phương diện phát triển công nông nghiệp là phương hướng quan trọng nhất hiện nay của Ủy ban nhân dân tỉnh. Mấy ngày nay, chúng ta cùng nhau đi xuống phía dưới thăm hỏi một chút.
Ngay sau khi Nhiếp Chấn Bang thị sát tập đoàn Đại Hà thì nửa tháng tiếp theo Phương Viễn Sơn lại như mai danh ẩn tích, hoàn toàn không có động tĩnh.
Đối với Nhiếp Chấn Bang thì đây lại là một loại hiểu rõ suy nghĩ, trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang ở Tỉnh ủy, Hứa Hồng Chuyên ngồi trên sô pha, trên mặt tràn đầy vẻ mặt bội phục, bên cạnh Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Lý Úy Nhiên, Trưởng ban chính trị pháp luật Trần Nhạc đều an vị.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Trưởng ban thư ký, có phải đang buồn bực hay không?
Trong tỉnh Hồng Giang là người xưa nay có danh xưng là tiểu Gia Cát, ở trong cán bộ cơ sở có một tên hiệu quan trường từ trước đến nay là Hứa Hồng Chuyên mà nói.
Giờ phút này, bị Bí thư Nhiếp hỏi như vậy có vẻ có chút ý tứ không tốt lắm, ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang giống như là một học sinh tiểu học, thẹn đỏ mặt cười nói:
- Bí thư, thật là có chút không đoán được, Phương Viễn Sơn này tiếng sấm lớn, hạt mưa nhỏ, từ loại xu thế nơi này đến xem dường như không quá giống tác phong của ông ta.
Nhiếp Chấn Bang khẽ mỉm cười, nhìn Lý Úy Nhiên và Trần Nhạc bên cạnh, ở tỉnh Hồng Giang, ba người này thêm thư ký Hồng Phong mới thực sự là tâm phúc dòng chính tin cẩn dưới tay mình, về phần Trưởng ban Tuyên giáo Vi Lâm và ủy viên thường vụ Phó chủ tịch tỉnh Chu Gia Truyền chỉ có thể coi là là người dựa vào được tương đối gần, tâm phúc không phải là dễ dàng được Nhiếp Chấn Bang thừa nhận như vậy.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng có ý bồi dưỡng ba người này, mỉm cười nói:
- Vẫn là phải học nhiều, suy nghĩ nhiều, trời đất của mọi người không thể chỉ giới hạn tại “Một mẫu ruộng còn có ba phần đất” của mình này, cơ hội được dành cho người có chuẩn bị. Giống với lão Trần, anh không thể luôn chỉ chú ý chiến tuyến chính trị pháp luật, chú ý mảng công an, chẳng lẽ anh có thể làm việc cả đời ở chiến tuyến chính trị pháp luật hay sao?
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến ba người đều có chút kích động, ý của Bí thư Nhiếp rõ ràng mang có một loại dẫn ý tứ, “Không giới hạn ở một mẫu ruộng còn có ba phần đất”, điều này nói rõ Bí thư Nhiếp có ý làm cho ba người trong tương lai đều ra nắm cương vị chức vụ lãnh đạo Đảng chính, đến lúc đó chủ quản một phương có lẽ cũng không phải là không được.
Trần Nhạc nghe, cũng là cười nói:
- Bí thư, anh biết tôi rồi, năng lực của tôi chỉ có ở trên lĩnh vực chính trị pháp luật, bảo tôi lên tôi chỉ sợ cũng là không có khả năng đấy.
Câu trả lời của Trần Nhạc, khiến Lý Úy Nhiên và Hứa Hồng Chuyên bên cạnh đều cười ngất, cũng chỉ có là Trần Nhạc - loại từ vừa mới bắt đầu đã theo bên người của Nhiếp Chấn Bang, loại lời này nếu đổi lại là hai người bọn họ thì tuyệt đối không dám nói.
Nhiếp Chấn Bang cười nhẹ một tiếng, xua tay nói:
- Trưởng ban thư ký, anh có ý kiến gì không?
Nghe được Nhiếp Chấn Bang chỉ đích danh, Hứa Hồng Chuyên cũng là suy nghĩ một chút rồi mới mở miệng nói:
- Bí thư, tôi thử một chút, không biết chính xác hay không?
Hứa Hồng Chuyên chính là như thế, làm chuyện gì đều hết sức chú ý cẩn thận, một câu, một hành động đều lộ ra một loại rất cẩn thận.
Việc này rất bình thường, làm đại quản gia Tỉnh ủy thì địa vị của Hứa Hồng Chuyên kỳ thật là khá đặc thù, từ điểm lớn mà nói, Hứa Hồng Chuyên cũng là một trong lãnh đạo Tỉnh ủy, nhưng vị trí Hứa Hồng Chuyên cũng là chuyên môn vì lãnh đạo phục vụ, không riêng gì Nhiếp Chấn Bang mà bộ máy lãnh đạo Tỉnh ủy, ủy viên thường vụ đều là đối tượng Hứa Hồng Chuyên phục vụ. Tuy rằng tính chất khác nhau, Hứa Hồng Chuyên không có chuyện đích thân đi phục vụ, nhưng ý nghĩa lại giống nhau.
Cứ như vậy, trên thực tế vị trí của Hứa Hồng Chuyên rất xấu hổ, cái này khiến Hứa Hồng Chuyên bình thường đều thêm một sự suy nghĩ, làm việc, nói chuyện đều phải nghĩ lại cho kỹ.
Dừng một chút, Hứa Hồng Chuyên lúc này mới nói:
- Bí thư, tôi nghĩ là Phương Viễn Sơn sở dĩ chưa có động tĩnh chủ yếu nhất vẫn còn là đang suy xét và e dè cách nhìn của cấp trên.
Đối với câu trả lời của Hứa Hồng Chuyên, Nhiếp Chấn Bang nghe vào tai nhưng ánh mắt cũng là nhìn phía Lý Úy Nhiên và Trần Nhạc, nhìn thấy hai người đều gật đầu, lúc này mới hài lòng nói:
- Không tồi, lúc trước tôi và Phương Viễn Sơn kẻ xướng người hoạ, phát biểu cách nhìn khác nhau, đây là rất bình thường. Nhưng Phương Viễn Sơn nếu lại chống đối tôi tiếp thì phải là khiêu khích công khai. Trong mắt lãnh đạo vô hình chung sẽ lưu lại một ấn tượng đồng chí không đoàn kết, không tôn trọng người đứng đầu, điều này Phương Viễn Sơn chịu không nổi, dù sao nói thế nào thì Phương Viễn Sơn cũng xem như người mới đến, Phương Viễn Sơn giờ phút này im lặng mới là lựa chọn sáng suốt nhất, nhưng tôi đoán chừng tiếp theo Phương Viễn Sơn tất nhiên sẽ có động tác lớn, mưa gió sắp đến rồi.
Đúng theo Nhiếp Chấn Bang đoán chừng như vậy, giờ phút này Phương Viễn Sơn thực sự đang hành động, hơn nữa không phải là hành động nhỏ, đến nhận chức Hồng Giang thì Phương Viễn Sơn cũng suy tính rất nhiều, chỉ là dựa vào mồm mép nói chuyện chắc chắn là không được, đi lại với nhau thì Nhiếp Chấn Bang không sao cả nhưng ông ta không chịu nổi. Tính ra thì hoàn cảnh xấu của ông ta không ít, một là mới đến, căn cơ chưa ổn, hai là Nhiếp Chấn Bang ở Hồng Giang coi như là đã làm ra thành tích, hội chợ du lịch Hồng Giang đã kéo mấy chục tỷ đầu tư, tên tuổi đã ổn, cho dù là tỉnh lị anh em hay là cấp trên thì tiếng tăm Nhiếp Chấn Bang muốn làm kinh tế là vẫn rất nổi.
Nói nhiều dễ lỡ lời, nói nhiều đối với ông ta không có bất kỳ chỗ tốt nào, hiện giờ việc Phương Viễn Sơn phải làm chính là phải từ chỗ kiên cố nhất để mở ra một cửa đột phá, từ phương diện Nhiếp Chấn Bang am hiểu nhất đó là làm xây dựng kinh tế này để mở ra hướng đột phá, khiến các cán bộ lãnh đạo trong tỉnh Hồng Giang đều nhìn đến. Kinh tế không riêng gì Nhiếp Chấn Bang có thể làm tốt, những người khác cũng có thể như vậy, khiến người trước mặt nhìn thấy năng lực của Phương Viễn Sơn mình.
Vừa mới yên lặng chưa tới thời gian vài ngày thì trong tỉnh Hồng Giang lại náo nhiệt lên, đài tỉnh Hồng Giang trong tin tức truyền phát tin có một thông tin.
Mấy ngày trước, Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh Phương Viễn Sơn tỉnh Hồng Giang ở sân bay đích thân nghênh đón đoàn người Chủ tịch Hội đồng quản trị Hồng Diệu Tổ tập đoàn Âu Khắc tỉnh Kim Mai.
Ở nhà khách Tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh Phương Viễn Sơn và ông Hồng Diệu Tổ thân thiết giao lưu, hai bên đã đạt thành hiệp nghị tổng quát về khai thác tài nguyên khoáng sản, phát triển và xây dựng công nghiệp. Căn cứ tin tức lộ ra thì tập đoàn Âu Khắc sẽ đầu tư vào tỉnh Hồng Giang một trăm năm mươi tỷ đồng, tham dự vào việc khai thác và tinh luyện kim loại màu tỉnh Hồng Giang, cố gắng trong vòng ba năm đưa tỉnh Hồng Giang trở thành thủ phủ kim loại màu của vùng đất phía nam đất nước ta.
Ngay sau khi tin tức này truyền phát tin, ngày hôm sau, Nhiếp Chấn Bang vừa mới đi làm, vào đến văn phòng, thư ký Hồng Phong cầm một chồng văn kiện từ ngoài cửa đi đến.
Đặt văn kiện ở trên bàn làm việc, Hồng Phong báo cáo:
- Bí thư, đây là tài liệu hôm nay, trên cùng là do bên Ủy ban nhân dân tỉnh, Chủ tịch tỉnh Phương đưa tới, mời anh chiều hôm nay tham gia tiệc rượu chiêu đãi tổ chức ở nhà khách Tỉnh ủy, nghênh đón đoàn người Chủ tịch Hội đồng quản trị Hồng Diệu Tổ của tập đoàn Âu Khắc.
Tin tức dêm qua, Nhiếp Chấn Bang cũng xem qua, lúc này nghe Hồng Phong nói cũng là cười nhạt một tiếng, nhìn Hồng Phong hỏi:
- Tiểu Hồng, chuyện này cậu có ý kiến gì không?
Những lời này khiến Hồng Phong có chút ngạc nhiên, rõ ràng là Hồng Phong không ngờ Bí thư Nhiếp lại hỏi ý kiến, hỏi ý nghĩ của mình.
Chần chờ một chút, Hồng Phong cũng gật đầu nói:
- Bí thư, theo tôi thấy Chủ tịch tỉnh Phương đây là “Kẻ thiện thì không đến”, khoản đầu tư một trăm năm mươi tỷ trùng hợp gấp đôi so với lần hội chợ du lịch này của chúng ta, mời anh tham dự tiệc rượu đây rõ ràng là thị uy với anh, thị uy với cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh.
Lời nói của Hồng Phong, Nhiếp Chấn Bang cũng rất là vừa lòng, gật đầu nói:
- Đứng ở vị trí này của cậu mà có thể nhìn thấy điều này thì rất là không tệ rồi, tuy nhiên, tiểu Hồng à, cậu nói sai rồi một chút. Phương Viễn Sơn đây không phải là “Kẻ thiện thì không đến”, ông ta đây là bày ra “Hồng Môn Yến” để chờ tôi. Món lớn như vậy, tỉnh Hồng Giang lớn như vậy, là vùng đất kim loại màu nổi tiếng trong nước. Toàn tỉnh, các thành phố trực thuộc đều có phân bố không ít quặng kim loại màu, đây là một cái bánh ngọt lớn, cán bộ lãnh đạo địa phương hiện giờ đều đang nhìn vào khoản đầu tư này. Mục đích của Phương Viễn Sơn chính là ở đây, lấy lợi ích lớn thì phải trả giá lớn, một khoản kinh phí đầu tư lớn để hấp dẫn sự chú ý cán bộ lãnh đạo thành phố trực thuộc toàn tỉnh, hấp dẫn sự chú ý các lãnh đạo Tỉnh ủy. Cậu nói xem thời điềm này tôi là phản đối hay là tán thành?
Những lời này lập tức khiến chân mày Hồng Phong cau lại, nhờ Nhiếp Chấn Bang nhắc nhở thì Hồng Phong cũng nghĩ ra. Nếu phản đối thì Nhiếp Chấn Bang đây là đang rút lui, nhậm chức Hồng Giang thì Bí thư Nhiếp đã nói phải hết sức thúc đẩy kinh tế của Hồng Giang phát triển, bây giờ khoản đầu tư lớn như vậy, anh từ chối thì đây không phải là đối đầu với cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh sao? Nếu tán thành cũng không được, quy hoạch phát triển của Bí thư Nhiếp là lấy du lịch là việc chính, toàn diện kéo kinh tế của Hồng Giang phát triển. Tán thành chuyện khai thác mỏ và tinh luyện này là chuyện của mặt công nghiệp, việc này vi phạm với ý nghĩ của Bí thư Nhiếp. Tán thành, đây không phải là đẩy đổ luận điệu bản thân, thừa nhận mình không bằng Phương Viễn Sơn sao? Trái cũng không được, phải cũng không xong, đây thật là một “Hồng Môn Yến”.
Nghĩ đến đây, Hồng Phong ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, hay là tôi trả lời với bên Ủy ban nhân dân tỉnh là anh ngài có việc...
Lời nói Hồng Phong vẫn chưa nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng giơ tay lên nói:
- Chưa cần thiết, một bữa tiệc mà thôi, trên thế giới này còn chưa có một bữa tiệc nào mà Nhiếp Chấn Bang tôi không dám tham dự. Một trăm năm mươi tỷ, tôi thật muốn xem tập đoàn Âu Khắc của tỉnh Kim Mai này có thực lực này thật hay không, “Hồng Môn Yến” ? Tôi lại muốn xem một chút, rốt cuộc Phương Viễn Sơn ông ta có thực lực Sở Bá vương hay không, mà tôi Nhiếp Chấn Bang cũng không là Bái Công.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang vô cùng khẳng định nói:
- Tiểu Hồng, cậu liền trả lời cho bên chính quyền là tôi nhất định đúng giờ đến tham dự tiệc, ngoài ra cậu thông báo Bí thư Trần một chút, bảo bên công an làm tốt công tác bảo vệ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận