Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 712: Thế cục trong tỉnh.

Nhiếp Chấn Bang phải trải qua sự suy xét kỹ lưỡng mới hỏi câu này, có chút đường đột, liều lĩnh, nhưng hắn không phải là bắn tên không có đích.
Một mặt Phương Viên là người được cha đề bạt, nhân tố này cho thấy Phương viên trước đây cũng nhận được tín nhiệm của cha, bởi vì chuyện cha được điều đến trung ương xảy ra đột ngột, trước đó không có bất kỳ dấu hiệu gì, cho thấy việc đề bạt Phương Viên không hề qua loa.
Ngoài ra thân phận hiện giờ của Phương Viên, vô cùng khó xử, cán bộ cấp giám đốc sở, việc lên chức bổ nhiệm và miễn nhiệm hoàn toàn có thể do trong tỉnh quyết định, làm đại quản gia của Ủy ban nhân dân tỉnh, nếu Trưởng ban thư ký không được sự công nhận của nhân vật số một này thì những ngày trong bộ máy tổ đảng này Phương Viên khó mà qua được.
Tổng hợp một loạt các biểu hiện vừa rồi, Nhiếp Chấn Bang mới quyết định hỏi như vậy, bây giờ tình hình của tỉnh Ba Thục Nhiếp Chấn Bang vẫn chưa biết rõ lắm. Trước đây cha Nhiếp Quốc Uy bàn giao lại một số tình hình, nửa năm sau đã có sự biến đổi rồi, bởi vậy Nhiếp Chấn Bang muốn hỏi một người mà thông thạo đầy đủ cục diện trong tỉnh này để nắm bắt thông tin.
Lúc này trên mặt Phương Viên có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng biến mất, trong lòng có chút gì đó kích động. Nhiếp Chấn Bang là loại người có gan lớn khiến Phương Viên có thêm một tầng nhận thức với hắn, đồng thời Phương Viên cũng rõ, đây là cơ hội của mình, có cơ hội để giành được sự tín nhiệm của Nhiếp Chấn Bang, nếu làm tốt thì bản thân cũng được thăng cao, do vậy không phải lo lắng về vị trí của mình, chỉ cần theo sát bước tiến của Nhiếp Chấn Bang là đến nơi.
Nhưng, có thể đạt được sự ưu ái và công nhận của Nhiếp Chấn Bang hay không, không chỉ nhờ vào mấy lời lẽ trung thành nói ra từ miệng mà được. Đối với Nhiếp Chấn Bang, Phương Viên tuy tiếp xúc không nhiều, nhưng có thể thấy hai cha con Nhiếp Chấn Bang là hai người không giống nhau, ông cụ tính trầm ổn, bảo thủ, còn Nhiếp Chấn Bang thì tiêu biểu cho người của chủ nghĩa thực dụng. Bề ngoài có thể thấy, Nhiếp Chấn Bang hỏi tình hình trong tỉnh nhưng trong lời lẽ hàm chứa ẩn ý, khiến người ta phải suy nghĩ sâu sa, phải trả lời như thế nào cũng cần phải có kỹ xảo.
Trầm ngâm một lúc Phương Viên chậm rãi nói:
- Thưa Chủ tịch, trước mắt, sự phát triển kinh tế của tỉnh Ba Thục về tổng thể cũng khá được. Hai năm nay, trong tỉnh có nhiều tuyến đường cao tốc đã được thông xe, tăng cường các mối quan hệ của các địa phương trong toàn tỉnh, năm trước tổng giá trị GDP đứng ở vị trí thứ mười trong cả nước.
Dừng một lát, Phương Viên quan sát thái độ của Nhiếp Chấn Bang, lúc này Nhiêp Chấn Bang cũng không biểu lộ gì, căn bản là nhìn không ra có cái gì buồn hay vui cả.
Điều này khiến trong lòng Phương Viên có chút căng thẳng, có cảm giác bất ngờ bừng tỉnh, nói về vấn đề kinh tế trước mặt vị này, trước một người xuất thân chuyên nghiệp như vậy chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ hay sao.
Hiển nhiên Nhiếp Chấn Bang hiểu và biết được tình hình chủ yếu của bộ máy Tỉnh ủy. Trong lòng Phương Viên nghiền ngẫm một lát rồi nói:
- Chủ tịch, trong bộ máy Tỉnh ủy, Bí thư Tăng là người có tính cách khá nóng nảy mạnh mẽ, ngoài ra có Trưởng ban tuyên giáo Tần và Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Lư, họ đều là đồng sự cũ và cấp dưới cũ của Bí thư Tăng hồi còn làm ở thành phố Trường Hồng. Năm đó lúc Bí thư Tăng nhận chức Bí thư thành ủy Trường Hồng, Trưởng ban Tần đảm nhiệm chức Trưởng ban tuyên giáo, Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Lư năm đó từng đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch thành phố.
Những lời nói của Phương Viên rất khéo léo, nhưng ý tứ rất rõ ràng, muốn nói rằng Tăng Thái Bình tính cách nóng nảy, rất mạnh mẽ, ý tứ này muốn nói trong bộ máy Tỉnh ủy, lực lượng của Tăng Thái Bình là lớn nhất. Cần phải biết rằng, thế lực mạnh cũng tốt, tính nóng nảy cũng vậy nhưng cần phải có năng lực, mà quyền uy chính là năng lực lớn nhất.
Ngoài ông ta ra còn có ba ủy viên thường vụ buộc chặt cùng một chỗ, đích thực là không thể coi thường, huống hồ Tăng Thái Bình còn một phiếu quyền phủ quyết, đích thực là năng lực rất mạnh.
Phương Viên tiếp tục giới thiệu:
- Mặt khác Bí thư Long Canh Hoa, mặc dù là người bên ngoài, nhưng Bí thư Long công tác ở đây trong thời gian dài, trong tỉnh không ít cán bộ được Bí thư đề bạt, trong tỉnh Bí thư Long còn có biệt danh là “lão đại trên quan trường”. Nghe nói Bí thư Long gần đây thường hay đi lại với Bí thư Ủy ban kỷ luật Ninh.
Ý tứ trong câu này rất rõ, con người Long Canh Hoa có mạng lưới quan hệ rất mạnh. Biệt danh “lão đại trên quan trường” không phải tự nhiên mà có, ngoài năng lực bản thân và cấp bậc ra, có mạng lưới quan hệ trong tay đó là tiêu chuẩn đánh giá rất quan trọng, ngoài ra mối quan hệ của Long Canh Hoa và Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Ninh Bác Quân rất tốt, nhưng không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang nhìn ánh mắt Phương Viên có chút gì đó không bình thường. Phương Viên năng lực khá được, cần biết cục diện trong tỉnh, ít nhiều có thể phân được rõ, cái này không phải là tài cán gì, nhưng những quan hệ trong công tác có thể phân tích ra được thì cần phải có cái nhìn và năng lực. Thân phận của Phương Viên là Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh cũng không có nghĩa là anh ta và Long Canh Hoa có thể đi lại gần gũi, những loại chuyện này cần có sức quan sát nhạy bén.
Thấy Chấn Bang không nói gì, Phương Viên cũng hiểu thái độ của hắn, liền nói:
- Quan hệ của Hầu Văn Khôi và Thang Bính Quyền cũng rất hòa hợp, Tạ Ái Bưu thuộc tuýp người dễ hòa đồng. Ngoài ra có một chuyện đó là Chủ tịch Tôn hai tháng gần đây rất thân thiết với Bí thư Tăng. Còn Trưởng ban Lỗ và Chính ủy Sừ của phân khu quân đội không có biểu hiện gì đặc biệt. Về cơ bản không liên quan đến lợi ích của ai cũng sẽ không nói cái gì.
Thấy Phương Viên bình luận như vậy, Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư, lộ vẻ mặt tán thưởng, gật đầu nói:
- Anh Phương à, hôm nay tôi không đi làm, buổi chiều tôi dẫn Cư Bằng và Tiểu Võ đi làm quen tình hình, tỉnh Ba Thục này anh rất quen thuộc, về mặt công việc và cuộc sống sinh hoạt còn làm phiền anh nhiều, Cư Bằng và Tiểu Võ đều lần đầu tiên đến đây, tôi xin giao lại cho anh.
Nhiếp Chấn Bang mang theo thư ký và lái xe đi nhận chức, chuyện như vậy trong thể chế không hiếm thấy. Như vậy với việc mới nhậm chức, đã lược bỏ đi việc chọn thư ký và lái xe. Nhưng cũng đều là người mới đến nên phải hiểu được hoàn cảnh môi trường nơi đây. Đây là công việc của Trưởng ban thư ký phải làm.
Những lời của Chấn Bang khiến Phương Viên cảm thấy có chút kích động, liền gật đầu nói:
- Chủ tịch, xin cứ yên tâm, tôi nhất định biết gì nói đấy, đã nói là nói hết, thư ký Lý và anh Võ đều là do anh lựa chọn, nhất định sẽ không vấn đề gì.
Ở đây, Phương Viên cũng biết cách khen các thư ký riêng của Nhiếp Chấn Bang.
Tục ngữ nói, trước cửa nhà Tể tướng là quan thất phẩm, làm thư ký công việc của Chấn Bang, Lý Cư Bằng cũng chính thức là cán bộ cấp Phó giám đốc sở. Trong một thời gian ngắn có thể treo tấm biển Phó Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân, còn Võ Lập là cấp cục trưởng, lại là người thân tín của Nhiếp Chấn Bang, Phương Viên đương nhiên sẽ không dám lên mặt.
Lúc này Lý Cư bằng cười nói và chủ động bắt tay:
- Trưởng ban thư ký, sau này chúng ta là những người đứng chung chiến hào, trong công việc chúng ta sẽ cùng nhau nỗ lực, làm tốt công tác phục vụ Chủ tịch.
Tính cách của Võ Lập vẫn mang đậm tính quân đội, lạnh lùng đưa tay ra bắt:
- Trưởng ban thư ký, làm phiền ngài chuẩn bị cho tôi tấm bản đồ giao thông của thành phố Thiên Phủ.
Phương Viên ha hả cười nói:
- Được rồi, hai vị khách khí quá, xin đi theo tôi.
Phương Viên dẫn hai người theo sau, một mặt là sắp xếp chỗ ở, ngoài ra xe chuyên dụng của Nhiếp Chấn Bang cũng phải đến cục sự vụ để giao nhận thủ tục, chìa khóa của văn phòng cùng với điện thoại làm việc, sổ truyền tin của lãnh đạo cán bộ toàn tỉnh, những vật này đều được giao lại cẩn thận đưa cho Lý Cư Bằng.
Dứt bỏ chuyện của bọn họ, lúc này Nhiếp Chấn Bang trở nên trầm tư, lông mày cau lại, công việc của tỉnh Ba Thục, thoạt nhìn bề ngoài thấy không dễ triển khai. Bây giờ việc có thể quyết định là Phan Kiến Chương có lẽ là người đáng tin cậy, còn những người khác thì chưa thể nói gì được.
Nhưng những chuyện như vậy là bình thường, đều là những cán bộ có cấp bậc tỉnh bộ, thì không thể tồn tại vấn đề nói ai mạnh ai yếu được.
Cục diện của tỉnh Ba Thục như vậy ngược lại là điều rất bình thường, đối với Tôn Gia Lạc thì Chấn Bang có chút xót xa, xem ra Tôn Gia Lạc rất phẫn nộ với Chấn Bang.
Thân là Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, Tôn Gia Lạc và Tăng Thái Bình có đi lại với nhau, điều này là rất bình thường, muốn một bước lên trời, lên tới cấp bộ trưởng, nhưng đảm nhiệm nhân vật số một trong chính phủ, việc đề cử Tăng Thái Bình là không thể thiếu. Nhưng Tôn Gia Lạc có tính kiểu gì cũng không thể tính đến việc bản thân vừa bước ra mọi người sẽ biết là ai, nếu như vậy giữa hai người vô tình sẽ chôn xuống những tâm lý oán hận.
Ngoài ra, lúc ban đầu Phương Viên báo cáo, môi trường kinh tế của tỉnh Ba Thục cũng không thể lạc quan, tự bản thân tỉnh Ba Thục có khá nhiều ưu thế, tài nguyên du lịch phong phú, trong tỉnh có không ít xí nghiệp trung ương được biết tới, việc phát triển kinh tế tỉnh Ba Thục đưa tới những động lực, nhưng kinh tế phát triển không cân bằng, thì không dễ bỏ qua được. Duy trì và thúc đẩy sự phát triển cân bằng nền kinh tế, nhập gia tùy tục, điều chỉnh kết cấu sản xuất, duy trì ổn định tăng trưởng nền kinh tế trong toàn tỉnh, đó là mục tiêu quan trọng trong tương lai của Nhiếp Chấn Bang.
Đối với vấn đề này Nhiếp Chấn Bang cũng không vội, những loại chuyện kiểu này vội cũng không được, những ngày này phải hiểu rõ thêm một chút số liệu kinh tế bao năm qua của tỉnh, đợi sau khi có một khái niệm nhất định mới có thể bàn đến việc khác.
Buổi tối, Nhiếp Chấn Bang không nấu cơm, dẫn theo Lý Cư Bằng và Võ Lập, sau khi ăn cơm tối ở căng tin xong, Chấn Bang trở về nhà, gọi điện thoại cho Dương An Na, nhiều nhất không quá ba ngày, tổ chức của An Na sẽ điều tới tỉnh Ba Thục, lúc đó mọi chuyện trong nhà sẽ không phải lo nữa.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Sáng sớm hôm sau, sau khi đánh vài bài Hình ý quyền, Cư Bằng mang bữa sáng tới, đồng thời Võ Lập cũng vội đến
Ăn bữa sáng xong, ba người bước ra khỏi khu người nhà, ở dưới nhà, Võ Lập đến nơi quản lý xe để lĩnh xe. Chấn Bang và Cư Bằng vừa bước vào trụ sở văn phòng Ủy ban nhân dân, thì không ít nhân viên dừng lại chào hỏi Chấn Bang.
Vừa lúc đó, bên cạnh đại sảnh, có hai người thanh niên ăn mặc đơn giản đứng bên cạnh một cán bộ chừng năm mươi tuổi làm náo loạn ầm ĩ cả lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận