Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 680: Áp lực dư luận.

Nhiếp Chấn Bang nói đến nước này, Lý Húc cũng hiểu được ý đồ của Nhiếp Chấn Bang. Chủ nhiệm Nhiếp làm vậy là muốn chỉnh lại Bí thư Thành ủy và các cán bộ tương quan thành phố Bành đây mà.
Nhưng, tuy tất cả mọi người đều biết rõ ý đồ của Nhiếp Chấn Bang, nhưng lại không có bất kỳ phương pháp xử lý nào cả. Đây là điển hình kiểu ngậm bồ hòn làm ngọt giả câm điếc, có nỗi khổ mà không thể nói ra.
Bởi vì, câu nói này của Nhiếp Chấn Bang nói rất đúng lý lẽ. Sai lầm vốn là từ phía thành phố Bành, sự thật phơi bày ra đó, sử dụng xe Audi sang trọng như vậy làm xe công, đây chính là dùng tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân. Càng không thể tha thứ chính là, đem những chiếc xe được cấp về thuộc quyền sử dụng của mình, dùng của công vào việc tư. Điều này dù trong bất cứ thời đại nào, bất cứ lúc nào cũng đều là chuyện khiến nhân dân căm hận.
Tiếp đó, Lý Húc tiến hành phỏng vấn đối với đương sự là La Toàn và Hùng Thái Thuận. Thấy hình ảnh của Hùng Thái Thuận được chụp lại trong điện thoại di động, cũng đã nhận được băng ghi âm trong phòng thẩm vấn.
Hơn nữa, Hùng Thái Thuận vết thương đầy người, trên cánh tay bị rách một đoạn dài 3 tấc, tuy rằng không biết vết thương đó làm sao lại có, nhưng rõ ràng đã trở thành vết thương nhẹ rồi.
Trong cả buổi phỏng vấn, kéo dài chừng hơn 1 giờ đồng hồ. Lý Húc lúc mày cũng đứng dậy, mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, xin ngài yên tâm. Tối nay sau khi trở về, chúng tôi sẽ làm việc thâu đêm không nghỉ, sáng sớm mai nhất định có thể đưa ra báo cáo trên đài truyền hình Hoa Hạ và để cho truyền thông báo chí có được tin tức.
Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, Lý Húc này ngược lại lại là một nhân tài, nhanh như vậy đã lĩnh hội được ý đồ của anh, lập tức gật đầu nói:
- Đồng chí Lý Húc, vô cùng cảm ơn cuộc phỏng vấn của các anh. Làm phóng viên, thật sự muốn có những người không sợ quyền thế, có thái độ và tác phong công chính nghiêm minh như các anh. Tôi đại diện cho phòng Tam công, bày tỏ lời cảm ơn chân thành nhất tới các anh.
Sau khi tiễn phóng viên thông tấn xã Hoa Hạ, Nhiếp Chấn Bang nói với Phạm Chí Dũng ở gần đó:
- Tiểu đoàn trưởng Phạm. Những nhân viên dính tới vụ án, tạm thời phải mời bên các anh tiến hành trông giữ. Tối nay, phiền những người bên thành phố Bành nghỉ ngơi được rồi.
Phạm Chí Dũng gật gật đầu. Trước khi đến, thủ trưởng quân khu đã chỉ thị, sau khi tới thành phố Bành Thành, mệnh lệnh của Nhiếp Chấn Bang chính là quân lệnh.
Lập tức, Phạm Chí Dũng cất lời:
- Thủ trưởng, xin ngài yên tâm. Bất kể là ai, không có mệnh lệnh của ngài. Những người này đều không thể đi, xe cũng không thể đi.
Đoàn người Nhiếp Chấn Bang trở về khách sạn. Lần này, Phạm Chí Dũng còn cố ý để lại 5 chiến sĩ tinh nhuệ bên cạnh.
Trời vừa rạng sáng, xe chuyên dụng của Thẩm Ngôn Thạc và Ninh Thủ Thường cuối dùng cũng đã tới đường cao tốc Giang Bành, cửa khẩu thành phố Bành Thành. Lúc này, toàn bộ ban cán bộ ủy viên thường vụ Thành ủy Bành Thành đều đang tập trung tại trạm thu phí này.
Văn Sài Nghinh đứng đầu tiên. Bên cạnh, Chủ tịch thành phố, phó Bí thư Thành ủy chuyên trách và ban cán bộ các ủy viên thường vụ Thành ủy khác đều vô tình hay cố ý mà đứng cách Văn Sài Nghinh một khoảng cách nhất định.
Hai xe cảnh sát có vũ trang nhãn hiệu Toyota một trước một sau, ngang ngược chạy nhanh ra khỏi trạm thu phí, lúc này xe dừng lại trước mặt mọi người.
Cửa xe được mở ra, vẻ mặt Thẩm Ngôn Thạc thâm trầm, còn sắc mặt của Ninh Thủ Thường lại bình tĩnh. Hai vị lãnh đạo cấp cao của Tỉnh ủy, một trái một phải bước xuống xe.
Nhìn Văn Sài Nghinh đứng hàng đầu, Thẩm Ngôn Thạc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua một lượt ban cán bộ các ủy viên thường vụ Thành ủy khác của thành phố Bành Thành.
Trầm ngâm một chút, Thẩm Ngôn Thạc nói với phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố Bành tên Chu Thái An:
- Đồng chí Thái An, mọi người về cả đi. Thời gian không còn sớm, còn huy động nhiều người như vậy làm gì?
Ninh Thủ Thường cũng đi tới, gật đầu nói:
- Chủ tịch Thái An, đoàn Chủ nhiệm Nhiếp hiện giờ đang ở đâu?
Thân là cán bộ hệ thống chính phủ, quan hệ giữa Chu Thái An và Ninh Thủ Thường là từng giao thiệp nhiều nhất. Vô hình chung, quan hệ với Ninh Thủ Thường cũng khá thân, tuy rằng Chu Thái An không tính là hệ cán bộ của Ninh Thủ Thường, nhưng bởi vì quan hệ về chức vụ nên Ninh Thủ Thường và Chu Thái An vẫn qua lại tương đối thân thiết.
Nghe được câu hỏi của Chủ tịch tỉnh Ninh, trên mặt Chu Thái An cũng không thay đổi gì nhiều. Sự tình tối hôm nay, Chu Thái An đúng là không biết nên khóc hay nên cười.
Hiện giờ, dù là chuyện gì cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi thay đổi. Cụ thể, chuyện này không ảnh hưởng tới bản thân ông ta còn không rõ, lúc này không phải lúc ăn mừng.
- Chủ tịch Ninh, đoàn người Chủ nhiệm Nhiếp hiện giờ đang ngủ lại bên khách sạn Bình An, tôi cùng đồng chí Nhâm Kiệt cùng đi một chuyến tới khách sạn Bình An nhưng không nhìn thấy Chủ nhiệm Nhiếp. Ban đầu là chúng tôi mời các đồng chí phòng Tam công tới nhà khách Thành ủy nghỉ ngơi, nhưng Trưởng phòng Hoàng của phòng Tam công nói không cần phiền tới chúng tôi.
Chu Thái An bình tĩnh báo cáo lại.
Nhưng, nghe những câu này ai cũng thấy được nỗi oán hận của Nhiếp Chấn Bang lớn đến thế nào, phiền toái gì mà phiền toái chứ. Rõ ràng Nhiếp Chấn Bang làm vậy là không muốn bị há miệng mắc quai đây mà, đây là ý muốn việc công giải quyết công đây mà.
Thẩm Ngôn Thạc lúc này thở dài một tiếng, quay đầu nói với Ninh Thủ Thường gần đó:
- Chủ tịch Ninh, chúng ta cùng tới khách sạn Bình An đi.
Câu nói này khiến cho ban cán bộ ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Bành có chút hoảng sợ, sắc mặt Văn Sài Nghênh trở nên trắng bệch.
Hai lãnh đạo lớn nhất tỉnh Giang Bắc, đã trễ thế này còn qua đây, cố nhiên là chuyện này có nguyên nhân phát sinh khẩn cấp. Nhưng hiện giờ mọi chuyện đã ổn thỏa rồi, đã trễ thế này Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch Tỉnh còn muốn qua thăm hỏi một cán bộ cấp Thứ trưởng, chuyện này còn có ý tứ sâu xa hơn nhiều.
Coi trọng đến mức độ này, không thua gì gặp mặt lãnh đạo nhà nước, càng như vật Văn Sài Nghênh lại càng khẩn trương và sợ hãi. Nếu như lúc bắt đầu còn có một chút hy vọng xoay chuyển, lúc này thấy thái độ của hai vị lãnh đạo cấp cao sẽ hiểu được. Ngẫm lại, cán bộ cấp cao Tỉnh ủy còn long trọng như vậy, một Bí thư Thành ủy thành phố cấp địa phương như hắn, dựa vào cái gì mà dám đấu với Chủ nhiệm Nhiếp.
Lúc này đây, ban đầu một khách sạn Bình An không chút tiếng tăm tại thành phố Bằng, lại trở nên nổi tiếng. Cùng lắm là một khách sạn ba sao, lúc này lại trở thành tiêu điểm chú ý của toàn tỉnh Giang Bắc.
Bên ngoài đại sảnh khách sạn đã bao phủ bởi các biểu ngữ “Nhiệt liệt hoan nghênh tổ công tác phòng Tam công dưới sự lãnh đạo của nội các Chính phủ tới trú tại khách sạn chúng tôi”.
Ông chủ của khách sạn này cũng là một nhân vật thông minh, đây là một cơ hội ngàn năm có một để mở rộng danh tiếng, tăng giờ làm một chút đã làm xong biểu ngữ. Đồng thời, tổ công tác phòng Tam công ngủ trong trần lầu này, tất cả các phòng khách đều thành phòng trống, nhân viên phục vụ tầng trệt cũng đều có sự điều chỉnh và bố trí lại.
Cùng lúc đó, dưới lầu, đám dân cảnh đến từ cục Công an thành phố Bành cũng đang bố trí bảo an chặt chẽ.
Trời vừa rạng sáng, đoàn xe của Thẩm Ngôn Thạc và Ninh Thủ Thường đến khách sạn Bình An. Hai vị lãnh đạo cấp cao vừa xuống xe, liền trực tiếp lên lầu 9.
Nhiếp Chấn Bang nhận được tin tức, lúc này cũng đi từ trong phòng ra, chỉ là trên mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng không có nhiều nét cười. Chỉ là sau khi bắt tay Thẩm Ngôn Thạc và Ninh Thủ Thường theo đúng lễ tiết, lúc này mới đưa hai người vào phòng khách của mình.
Ngồi xuống trên ghế sô pha ở phòng khác, Thẩm Ngôn Thạc lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
- Đồng chí Chấn Bang, đầu tiên, tôi muốn tỏ lời xin lỗi đến cậu và toàn thể các đồng chí của phòng Tam công. Đây là do Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân Tỉnh Giang Bắc chúng tôi làm không đến nơi đến chốn, khiến cho các đồng chí phòng Tam công phải nhận sự uy hiếp về tính mạng. Đây là sai lầm của chúng tôi.
Lão cáo già này, lúc này lại không quên bắt Ninh Thủ Thường xuống nước, ý tứ trong đó đã rất rõ ràng. Đây là đang nhắc nhở anh, nếu Nhiếp Chấn Bang anh cố tình đem chuyện lan truyền ra quá lớn, đương nhiên không có lợi với Thẩm Ngôn Thạc, đối với Ninh Thủ Thường cũng không có lợi.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mỉm cười một chút, lạnh nhạt nói:
- Bí thư Thẩm nói quá nghiêm trọng rồi. Cá nhân tôi cho rằng công tác của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Giang Bắc rất hoàn thiện, tôi cũng rất hài lòng. Về phần thành phố Bành phát sinh việc này, tôi cảm thấy nguyên nhân xuất phát từ chính quyền địa phương, đâu có liên quan gì đến hai vị lãnh đạo chứ. Bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi nào, bất luận là thời đại nào, cũng luôn tồn tại một vài người không quan tâm tới đạo đức như vậy. Bí thư Thẩm cứ gì phải tự trách mình.
Những câu này cũng khiến Thẩm Ngôn Thạc hơi mỉm cười, gật đầu nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang có thể hiều cho là chuyện không gì tốt hơn rồi. Đồng chí Thủ trường, ngài nói xem?
Nhưng, Thẩm Ngôn Thạc nói là nói vậy, nhưng cũng không có ý để Ninh Thủ Thường lên tiếng. Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Thẩm Ngôn Thạc lại nói tiếp tục đề tài vừa rồi:
- Đồng chí Chấn Bang, trên đường trước khi đến đây rôi cùng Chủ tịch Thủ thường cũng đã trao đổi qua ý kiến. Sau khi nghe các đồng chí lãnh đạo thành phố Bành báo cáo lại, ý của tôi là, vụ án tối hôm nay, toàn bộ những người có trách nhiệm tương quan trong đồn công an quanh thành phố, nhất loạt xử lý khai trừ công chức, khai trừ Đảng viên. Ngoài ra, đối với Văn Long, ý của tôi là đối với đồng chí phòng Tam công bị đánh, tiến hành giám định pháp y. Nên giam giữ thì phải giam giữ, nên phạt thì phải phạt. Đối với những kẻ khác đánh người, dẫn bọn họ về trong đêm, chờ bọn họ bị luật pháp nghiêm trị.
Nói ra câu này, dường như Thẩm Ngôn Thạc thật sự rất chí công vô tư. Nhưng từ đầu đến cuối, cũng không nhắc tới nửa chữ đối với việc xử lý Bí thư Thành ủy Bành Thành, Văn Sài Nghênh. Điều này khiến cho chân mày Nhiếp Chấn Bang hơi nhíu lại.
Tránh nặng tìm nhẹ, thật đúng là coi anh như lừa trẻ con vậy. Vẫn thực sự cho rằng anh sẽ nể mặt Thẩm Ngôn Thạc sao?
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, mỉm cười nói:
- Bí thư Thẩm, ngài quá khách khí rồi. Việc này ngày mai bàn lại đi. Tối nay có thể nói là quá chấn động lòng người rồi, không ít đồng chí phòng Tam công đều cảm thấy kinh ngạc, không sợ ngài chê cười chứ bản thân tôi còn có chút sợ hãi đấy. Lúc cây súng lục kia chỉ vào đầu, thiếu chút nữa còn không thể đứng vững. Hôm nay tinh thần tôi có chút không khỏe, không thể cùng hàn huyên nhiều với ngài rồi. Tôi tin chắc Tỉnh ủy Giang Bắc nhất định sẽ cho chúng tôi một kết quả xử lý công bằng.
Nhiếp Chấn Bang không chút do dự hạ lệnh đuổi khách, cái gì mà trong lòng còn sợ hãi, với thân phận Binh Vương của Nhiếp Chấn Bang mà còn phải sợ chuyện này sao? Nhưng Thẩm Ngôn Thạc cũng không còn cách nào khác, cười gượng một tiếng rồi cáo từ rời khỏi.
Sáng sớm hôm sau,
“Nhật báo hy vọng”, chương trình “Tin tức buổi sáng”, các kênh ti vi và truyền thông báo chí đều phát tin tức của thông tấn xã Hoa Hạ. Trên tấm hình, tình trạng Hùng Thái Thuận thê thảm. Lời lẽ chính nghĩa của Nhiếp Chấn Bang lập tức gây chấn động cực lớn cả nước, truyền thông các nơi trên cả nước đều tiến hành tiếp sóng. Cùng lúc đó, tin tức từ phát ngôn bộ Công an cũng triệu tập cuộc họp báo. Cường Điều, buổi sáng hôm nay, trên hội nghị đặc biệt của bộ Công an, Bộ trưởng bộ Công an, Cường Điều phải đốc thúc kiến thiết tư tưởng đội ngũ cán bộ, nâng cao mức độ xét xử với đội ngũ những công an biết luật mà phạm luật.
Trong khoảng thời gian ngắn, áp lực dư luận đã hướng tới tỉnh Giang Bắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận