Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1025: Các anh không đủ tư cách

Những người biết Triệu Tinh Long và Lưu Côn, đều rất hiểu đây chính là phong cách của Triệu đại thiếu gia và Côn thiếu gia, với tư cách là con cái nhà thế gia thì bọn họ từ trước đến nay cũng sẽ không để ý người khác nghĩ thế nào, bởi vì từ trước tới nay phần lớn tình huống đều là người khác phải suy nghĩ xem bọn họ muốn như thế nào.
Huống chi vào lúc này lại có ba vị chị dâu ở đây, hai người đều hiểu rất rõ là mấy vị chị dâu này trước sau đều cực kỳ khiêm tốn, mà bây giờ mua trường học, lại còn gọi điện bảo bọn họ chạy tới, rõ ràng là có người đắc tội với các chị.
Cho nên, Triệu Tinh Long và Lưu Côn cũng chẳng nương tay, kẻ xướng người hoạ nhấc Ngô Đức đè lên trên vách tường.
Ngô Đức lúc này giận run cả người, là em vợ Phó giám đốc sở Giáo dục tỉnh Hồng Giang Tiền Phúc, tuy rằng Ngô Đức không có bản lãnh và tài cán gì nhưng trong hệ thống giáo dục này có ai dám đắc tội với y, những người này không muốn làm trường học nữa sao?
Nổi giận lôi đình chỉ vào đám người Triệu Tinh Long, run rẩy nói:
- Anh.... anh.... các anh không muốn mở trường học nữa sao? Đợi đấy, xem các anh thế nào.
Vừa nói dứt lời, Lý Lệ Tuyết bên cạnh cũng lạnh lùng nói:
- Trường học Tây Úc, tên này thực sự không được tốt lắm, chắc chắn phải sửa, tôi thấy đổi thành học viện quốc tế Long Đằng đi.
Những lời này lập tức làm Ngô Đức cười to:
- Ha ha, khoác lác quá, lại còn học viện quốc tế, cô cho là trường học tùy tiện gì cũng có thể treo tấm biển học viện sao? Dựa theo quy định của nhà nước thì học viện thuộc loại cấp bậc đại học, có thể chiêu sinh học sinh chính quy, phải cần Bộ Giáo dục phê chuẩn, chỉ mấy người mà còn học viện quốc tế.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Ngay sau đó từ bên ngoài đi vào bốn năm cái người dáng vẻ cán bộ, nhìn mọi người chung quanh rồi ánh mắt dừng lại trên người Ngô Đức, nói:
- Ai là người chịu trách nhiệm chỗ này, chúng tôi là Sở Giáo dục xã hội quản lý trường học tỉnh Hồng Giang, đây là thẻ công tác của chúng tôi. Chúng tôi nhận được quần chúng tố cáo thủ tục phê duyệt chỗ các người không phù hợp. Ai là người chịu trách nhiệm thì cùng chúng tôi về để điều tra, ngoài ra có biểu hiện trường học các người tồn tại không ít vấn đề nên chứng nhận quản lý trường học chỗ chúng tôi cần thu lại, khi nào thông qua được sự kiểm tra đánh giá của tỉnh sẽ cấp lại.
Ngay khi Ngô Đức sắp chịu không được thì cứu viện mà y gọi cuối cùng cũng tới, vừa thấy có người tới kiểm tra thì Ngô Đức như nhìn thấy người thân, chạy ra đón chào, đưa tay ra nói rất kích động:
- Đồng chí, các anh cuối cùng cũng đến.
Triệu Tinh Long và Lưu Côn đều nhíu mày lại, Triệu Tinh Long nghiêng người nói:
- Côn tử, cậu xem, người này sắp xếp như vậy không phải là múa Đao trước mặt Quan công không? Loại kỹ xảo này tám trăm năm trước tôi đã không dùng rồi, đây chính là “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”.
Bên này, An Na cũng trầm giọng nói:
- Thế thì muốn xem bọn người kia có tư cách làm người hay không.
Rõ ràng những người này đều vì giúp Ngô Đức mà tới, thử nghĩ một chút, một trường học như vậy nếu thật sự là giấy chứng nhận gì cũng không có thì làm sao mà có thể mở cửa quang minh chính đại được. Những người đứng trước mắt này chắc chắn là tìm đến điều tra, rõ ràng là bọn hiệu trưởng Đàm của Tây Úc không dám đắc tội với Ngô Đức cũng là vì Ngô đức có quan hệ trong phòng giáo dục, nên bọn họ không dám động vào.
Lưu Côn cười nói:
- Chị dâu, đừng nóng, chút chuyện này để em chứ chưa cần chị dâu phải ra mặt, cho dù ông ta là nhân vật số một sở Giáo dục Hồng Giang cũng không sao.
Nói xong, Lưu Côn đứng dậy, nhìn mọi người xung quanh, trầm giọng nói:
- Tôi chính là một cổ đông trong chỗ này, bây giờ tôi hỏi các anh thẻ công tác, văn bản thi hành đâu? Ngoài ra tư cách tạm dừng dạy học và chiêu sinh của trường học các anh dù sao cũng phải đưa ra được lý do, chứ không thể nói là một quần chúng tố cáo rồi cứ như vậy tùy tiện kết luận chúng tôi có vấn đề, nếu đúng như vậy thì tôi cũng có thể tố cáo anh tham ô nhận hối lộ, anh bây giờ sẽ tạm thời bị cách chức để điều tra.
Từ lúc nào thì ban ngành chính phủ kiểm tra mà còn cần lao tâm khổ tứ nhiều như thế, trước kia đi kiểm tra công việc ở dưới thì trường học kia đều phải khách sáo, chiêu đãi ăn uống, như bây giờ quả thực là trời lật rồi.
Bên này, Ngô Đức đứng dậy, tự nhiên như không đứng lại với mấy người kia, nói:
- Lão Uông, anh thấy chưa, những người này là xem kỷ luật như không như thế, dựa vào bản thân có chút tiền nên ở chỗ này hô hào nói năng, trường học như vậy chắc chắn phải đóng cửa, chuyện này tôi nhất định sẽ phản ánh với lãnh đạo Sở Giáo dục.
Gã Ngô Đức này đúng là người biết cách dựa thế, nói như vậy lập tức cho những người này một tín hiệu là chuyện này y sẽ nói cho Phó giám đốc Sở Tiền, đến lúc đó Phó giám đốc Sở Tiền nhất định sẽ giải quyết cho bọn họ.
Thấy thế mạnh dạn lên hẳn, trầm giọng nói:
- Anh đây là thái độ gì, chẳng lẽ tôi còn có thể vu oan cho các người phải không, tôi cho anh biết, hôm nay nếu các người không để kiểm tra thì tôi có thể buộc các người tôi cản trở thi hành công vụ.
Lưu Côn lúc này cũng nhíu lông mày lại, lạnh nhạt nói:
- Cản trở thi hành công vụ? Tốt, tôi muốn xem các anh buộc tôi tôi như thế nào, hơn nữa tôi nói cho các anh biết, nếu như các anh tìm không ra nguyên do thì tôi sẽ khởi tố các anh, bao gồm Sở Giáo dục của các anh.
Trên thực tế, các mặt của việc thành lập trường học Tây Úc không nghi ngờ đều là đạt tiêu chuẩn, năm đó đám người ông chủ Đàm lúc muốn làm trường học này đều là hướng về phía danh tiếng mà làm. Mấy năm trong việc quản lý trường học cũng đều là theo đường lối cao cấp, các phương diện của trường học cho dù là phần cứng hay là xây dựng lực lượng giáo viên đều là tiêu chuẩn hạng nhất trong nước, tìm cũng không ra khuyết điểm nào.
Phen này có kiểm tra cũng không có bất kỳ thu hoạch gì, thấy vậy trưởng phòng Uông thấp giọng nói:
- Ngô thiếu gia, tôi thấy hay là thôi đi, trường học Tây Úc anh cũng hiểu rõ, đây chính là trường dân lập điển hình tiêu biểu trong tỉnh, các phương diện đều đúng, căn bản là tìm không ra một khuyết điểm nào.
Ngô Đức xoay xoay cái cổ, trầm giọng nói:
- Lão Uông, tôi không quan tâm chuyện đó, tóm lại một câu nơi này bị đóng cửa đó chính là kết quả tôi muốn. Lão Uông, anh yên tâm, đến lúc đó, ở trước mặt anh rể của tôi, tôi nhất định sẽ nói tốt vài câu cho các anh.
Trưởng phòng Uông nghe đến đó liền cắn răng, gật đầu nói:
- Ngô thiếu gia, anh đã nói như vậy thì tôi cũng chẳng sá gì.
Đối với những người cưỡng ép mang chứng nhận quản lý trường học đi, Lưu Côn cũng không lo lắng, có hồ sơ thì có thể tra được, hoàn toàn không lo lắng về mặt này.
Thản nhiên nhìn Ngô Đức nói:
- Ngô Đức đúng không, tôi không quan tâm bây giờ trường học này có phải đóng cửa hay không, tóm lại anh phải nhả tiền ra không thiếu một xu, phải trả lại toàn bộ.
Dưới sự giám sát của Lưu Côn và Triệu Tinh Long, dưới sự trông coi của hai người vệ sĩ, Ngô Đức lấy ra thẻ ngân hàng của mình, lúc này không lấy không được. Bên này từng cái thông báo nộp tiền học thêm của cha mẹ sau khi nhận lại tiền thì mới để bọn Ngô Đức rời đi.
Tòa nhà văn phòng Sở Giáo dục tỉnh Hồng Giang cũng không phải rất cao lớn, cũng không phải khí thế đặc biệt, lúc này trong phòng làm việc của Phó giám đốc sở.
Một người đàn ông tuổi chừng năm mươi tuổi đang trợn mắt nhìn hai người ngồi trước bàn làm việc ở trước mặt, một người là Ngô Đức em vợ Phó giám đốc Sở Tiền, một người là trưởng phòng Uông quản lý trường học xã hội. Nhìn bộ dạng hai người Phó giám đốc sở Tiền vỗ mặt bàn, tức giận nói:
- Lão Uông, anh thế nào vậy, bây giờ chúng ta đã nhận được lệnh đưa tới của Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Hồng Thành. Có người tố cáo chúng ta, hơn nữa lý do khởi tố là Sở Giáo dục tỉnh vu oan và phỉ báng trường học dân lập, căn cứ luật tố tụng hành chính thì bọn họ đã đưa ra tố tụng rồi, các anh có biết làm như vậy khiến cho tôi hết sức bị động hay không.
Bên tòa án đã ra lệnh cho tôi là chúng ta lập tức phải cùng bên Tây Úc đàm phán hiệp nghị hòa giải, tai họa là hai người các anh gây ra, chính các anh phải lê mông mà lau cho sạch, phải tìm cách làm cho đối phương rút đơn kiện.
Lưu Côn lúc này đang ngồi ở phòng làm việc của hiệu trưởng, đang tận hưởng cơn nghiện làm hiệu trưởng.
Ở bên cạnh anh ta là Triệu Tinh Long - Triệu đại thiếu gia thì một chút hình tượng cũng không có, ngồi trên bàn làm việc cười nói:
- Tôi coi như hiểu cậu vì sao phải làm hiệu trưởng rồi, cậu đây là đang vì tương lai đất nước mà ra tay. Tôi nói, cậu như lão Ngưu đã gần đất xa trời rồi mà răng lợi còn chỉnh tề?
Thằng nhãi Triệu Tinh Long này mắng chửi người không mang theo chữ thô tục không được, đây không phải châm chọc Lưu Côn là “Trâu già gặm cỏ non” sao. Nhìn thấy thằng nhãi này với một bộ dạng vô sỉ, Lưu Côn cũng cười mắng:
- Cút, liên hệ với Bộ Giáo dục thế nào? Bên kia trả lời cái gì?
Lúc trước, Lưu Côn và Triệu Tinh Long cùng với lời của Lý Lệ Tuyết thật đúng là không phải nói khoác, hoặc là không làm, đã làm thì làm tốt nhất, chỉ là một trường học quốc tế tiểu học, trung học, thật đúng là bị bọn họ nhìn ở trong mắt, học viện quốc tế, đại học kiểu quý tộc mới là mục tiêu của bọn họ.
Triệu Tinh Long lúc này cũng nghiêm túc nói:
- Đương nhiên không có vấn đề, Long gia cậu mà xuất ngựa lại còn có thể không có chút mặt mũi này sao? Bên cậu thế nào? Quan tòa bắt đầu chưa?
Lưu Côn lúc này rất tự tin, cười ha hả nói:
- Chưa bắt đầu, nhưng tất cả chứng cớ đều ở chỗ chúng ta, tôi kéo toàn bộ đoàn luật sư của tập đoàn Mẫn Nông qua đây rồi, tôi không tin tôi đem “Đao mổ trâu” mà vẫn không thể “Giết” một con gà.
Vừa dứt lời thì bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, điều này làm cho hai người rất tò mò, lúc này là lúc được nghỉ hè, lẽ ra nơi này bình thường không có bao nhiêu người, sao hôm nay còn có người tới gõ cửa. Triệu Tinh Long nhảy từ trên bàn xuống, trầm giọng nói:
- Mời vào.
Vừa mở cửa, sắc mặt của Lưu Côn và Triệu Tinh Long thay đổi, nhìn hai người, Lưu Côn cười lạnh một tiếng nói:
- Ơ, hóa ra là trưởng phòng Uông và giáo sư Ngô Đức, hạnh ngộ, hạnh ngộ, chẳng lẽ là mấy ngày nữa sẽ mở phiên toà nên hai vị khẩn cấp muốn tới an ủi tôi một chút.
Trưởng phòng Uông biến sắc, lúc này trưởng phòng Uông rất hiểu là lần này bản thân mình sợ là đá vào tấm sắt rồi, thoáng cười mỉa, nói:
- Chủ tịch Lưu, chào anh, tôi là tới nhận lỗi...
Lời còn chưa nói hết liền bị Triệu Tinh Long trực tiếp cắt ngang, trong ánh mắt tràn đầy miệt thị, nhìn hai người, trầm giọng nói:
- Trưởng phòng Uông, bây giờ đến nhận lỗi sớm để làm gì, lúc giáo sư Ngô Đức mắng mấy người cháu trai cháu gái của tôi sao lại không nghĩ tới ngày hôm nay. Bây giờ biết là sai lầm thì muộn rồi, các người còn chưa đủ tư cách này, từ đâu đến thì về đó, bao xa thì cút ngần đó cho tôi, tôi nhìn thấy mấy người trong lòng lại khó chịu, mà không thoải mái thì nói không chừng trên đơn khởi tố tôi lại sẽ thêm một chút gì đó nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận