Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 675: Hùng Thái Thuận bị đánh

Những lời này khiến trong lòng Hùng Thái Thuận trở nên hồi hộp. Cái này hỏng rồi, bị phát hiện rồi. Lúc này, tỏ rõ thân phận, Hùng Thái Thuận thật không có gan. Kiểm tra bên thành phố Bành Thành, cuối cùng sắp xếp ra sao, tiến hành như thế nào? Những việc này, vẫn chưa có kết luận rõ ràng. Mình chẳng qua chỉ là một cán sự cấp trưởng phòng. Tùy tiện lộ ra thân phận, ngộ nhỡ, làm đổ vỡ kế hoạch của Chủ nhiệm Nhiếp, trách nhiệm và hậu quả này, mình gánh vác không nổi.
Tâm niệm thay đổi thật nhanh. Hùng Thái Thuận ngẩng đầu lên, quan sát gã đàn ông trước mặt, ước chừng trên dưới ba mươi, đầu húi cua, cao khoảng một mét tám, dáng người to khỏe. Mặc dù không có vẻ bặm trợn, nhưng vừa nhìn cũng không phải là tuýp người dễ đối phó.
Hùng Thái Thuận cười nói:
- Anh trai, thật ngại quá. Tôi là một tín đồ đam mê ô tô cuồng nhiệt, bất kể ở đâu, vừa nhìn thấy xe hơi xa hoa đẳng cấp, liền muốn chụp một tấm hình lưu làm kỷ niệm. Anh trai, anh xem...
Không đợi Hùng Thái Thuận nói xong, gã đàn ông gương mặt không còn kiên nhẫn, vung tay nói:
- Oắt con, đừng ở đây mon men làm quen với ông, nói những lời vô nghĩa. Lập tức xóa ngay hình cho tao. Đây là đồ để tụi mày chụp hình sao? Biết điều một chút, lập tức xóa bỏ, nếu không đừng trách tao không khách khí.
Gã đàn ông miệng nói đầy những lời thô tục, một câu ông đây, rất hiển nhiên không coi Hùng Thái Thuận ra gì. Loại hung hăng hống hách này, tuyệt đối không phải một hai ngày mà có. Loại này chắc chắn trải qua nhiều năm mài giũa mới hình thành được.
Hùng Thái Thuận là đứa trẻ đến từ nông thôn, loại thô tục dưới đáy xã hội này đã từng thấy qua không có gì lạ. Nhưng, La Toàn ở bên cạnh đầu lông mày chau lại. La Toàn sinh ra và lớn lên ở thủ đô, điều kiện gia đình rất tốt. Con đường quan lộ cũng thuận buồm xuôi gió, ra ngoài ai cũng phải hết sức khách sáo.
Lúc này La Toàn bước tới phía trước, đứng cạnh Hùng Thái Thuận, nhìn gã đàn ông nói:
- Nói chuyện thế nào vậy anh? Đừng mở miệng một tiếng là ông đây. Biết nói tiếng người không? Không phải chỉ là chụp mấy tấm hình thôi sao? Có gì to tát?
Nghe La Toàn vừa nói như vậy, gã đàn ông không giận ngược lại còn cười, bước tới một bước, tóm lấy cổ áo La Toàn, hạ giọng nói:
- Oắt con, mày to gan đấy. Hôm nay ông nội sẽ dạy cho mày biết thế nào gọi là to gan.
Sau khi nghe La Toàn nói, Hùng Thái Thuận biết, việc này e rằng không thể yên ổn một cách đơn giản như vậy. Lúc gã đàn ông tóm lấy cổ áo La Toàn, Hùng Thái Thuận liền nghênh tiếp, tóm lấy cánh tay gã đàn ông. Hùng Thái Thuận là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, đừng nhìn bây giờ là cán bộ, là nhân viên công vụ quốc gia, thực chất bên trong vẫn có một dòng sức lực.
Vừa tóm lấy, gã đàn ông cũng cảm nhận được trên cổ tay truyền đến một luồng sức mạnh mãnh liệt. Quay đầu lại trừng mắt. Lúc này, biểu hiện của Hùng Thái Thuận và La Toàn, trong con mắt của gã đàn ông, đây là thái độ khiêu khích đối với mình.
Nhướn mày nhìn Hùng Thái Thuận nói:
- Buông ra!
La Toàn lúc này cũng la lên:
- Thái Thuận, đừng để ý đến gã này. Tôi không tin, giữa thanh thiên bạch nhật hắn dám đánh người. Chúng ta lại không trộm không cướp, không phải chỉ chụp mấy tấm hình sao? Có gì to tát chứ?
Hùng Thái Thuận lúc này trong đầu suy ngẫm thật nhanh. Từ thái độ hung hăng hống hách của gã đàn ông này cho thấy, hôm nay, nếu không đem mấy tấm hình kia xóa trước mặt gã, chắc chắn không cách gì êm đẹp. Tính cách của La Toàn, Hùng Thái Thuận lại rất rõ. La Toàn là dân thành thị điển hình, lại có kiểu thái độ kiêu kỳ của người thủ đô. Hơn nữa, tính cách của La Toàn rất bướng bỉnh, nói cách khác, chính là bảo thủ
Lúc này, để La Toàn ở đây, hai người đều đi không được. Nghĩ đến đây, Hùng Thái Thuận nói với La Toàn:
- A Toàn, anh về trước đi. Tôi ở đây không sao
Đang nói chuyện, lại dùng một ánh mắt ra hiệu cho La Toàn.
La Toàn tuy ương bướng nhưng không có nghĩa là anh ta ngốc. Trên thực tế, dân thành phố có kiểu tinh nhanh, La Toàn cũng có.
Chỉ có điều, La Toàn lại hiểu sai ý. Lúc này, La Toàn vẫn tưởng ý của Hùng Thái Thuận bảo mình đi kêu mấy người bên chỗ Hoàng. Lập tức gật đầu nói:
- Thái Thuận, vậy anh cẩn thận nhé
Gã đàn ông lúc này cũng không hoang mang, lạnh lùng nhìn Hùng Thái Thuận, nói nhỏ:
- Oắt con, đừng có ở trước mặt ông đây mà giở mấy trò con nít. Gọi người hả? Tao hôm nay cũng muốn xem, ở đất Bành Thành này mày làm gì được Văn Long tao? Không phải là gọi người sao? Tao cũng biết gọi đấy.
Nói xong, gã đàn ông lại ở trước mặt Hùng Thái Thuận gọi một cuộc điện thoại. Đây gọi là gã đàn ông Văn Long, khắp nơi đều lộ rõ chỗ hơn người của anh ta, ngay cả gọi người cũng là như vậy. Điện thoại vừa nối, Văn Long liền mở miệng:
- Ông Tiền phải không? Tôi Văn Long, lần này, trong khu vực quản lý của ông, tôi bị một tên oắt con hù dọa. Tôi đang ở chỗ hộp đêm Hoàng Đế.
Tắt điện thoại, Văn Long một lần nữa nhìn Hùng Thái Thuận, trong giọng nói, đã có chút không bình tĩnh:
- Oắt con, biết điều, lập tức xóa hình trong máy điện thoại, quỳ xuống đền tội cho ông. Nếu không, đợi lát nữa không còn dễ dàng như vậy đâu
Câu này khiến Hùng Thái Thuận nổi giận. Cái gọi là, kẻ sĩ thà bị giết không thể chịu nhục, đơn giản chính là như thế
Sắc mặt Hùng Thái Thuận đanh lại, nhìn Văn Long không chút nhượng bộ, tức giận nói:
- Con người ông, sao lại như thế? Không phải chỉ là chụp một tấm hình thôi sao? Xóa đi là được rồi. Bảo tôi quỳ? Tôi quỳ trời, quỳ đất, quỳ cha mẹ, người khác bảo tôi quỳ, trừ phi tôi chết.
Hùng Thái Thuận vừa dứt lời. Trên gương mặt của Văn Long lóe lên một tia hung bạo, cười lớn nói:
- Được, oắt con, ngông cuồng đấy, vừa đến Bành Thành phải không? Xem ra, mày vẫn chưa biết Văn Long tao là ai. Hôm nay, tao nói cho mày biết. Đi ra bên ngoài, ở đất Bành Thành này, là rồng, mày là cái bàn cho tao, là hổ, mày là chỗ nằm cho tao. Ở đây, là đất của Văn Long tao nói là quyết định
Vừa dứt lời, điều khiến Hùng Thái Thuận không ngờ là, Văn Long cao to vạm vỡ lúc này đột nhiên động thủ. Một cú xoay người, đã vọt tới trước mặt Hùng Thái Thuận. “Bốp” một tiếng, một cái tát như trời giáng vung mạnh trên mặt Hùng Thái Thuận. Lập tức trên má phải Hùng Thái Thuận hiện ra năm dấu ngón tay đỏ tươi.
Cùng lúc đó, hai tay Văn Long tóm chặt bả vai Hùng Thái Thuận, đầu gối đã giơ lên, nhằm ngay bụng Hùng Thái Thuận. Vừa đá vừa quát:
- Mẹ, giỡn mặt với ông mày, đánh chết mày.
Lúc này Hùng Thái Thuận từ trong hoảng loạn tỉnh lại. Từ lúc đi học đến khi công tác, Hùng Thái Thuận đều là học sinh ngoan, loại hành vi vô lại của kẻ bất chấp đạo lý này quả thật không thấy nhiều
Nhưng, Hùng Thái Thuận cũng ngay lập tức phản ứng. Một tay nắm chặt đầu gối nâng cao của Văn Long. Dựa vào tố chất cơ thể khỏe mạnh và một luồng sức mạnh. Hùng Thái Thuận lúc này cũng gầm lên giận dữ, một tay ném Văn Long lên mặt đất.
Lúc này, tại phòng ̣907 tầng chín của khách sạn, Nhiếp Chấn Bang đang cùng Hoàng Húc Đông bàn bạc ngày mai bắt đầu sắp xếp công việc ở Bành Thành. Bên ngoài, lại truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập. Điều này khiến cả hai đều chau mày.
Nhất là Hoàng Húc Đông. Lúc này, Thư ký Lý ngồi phía trên, có tiếng gõ cửa, đương nhiên anh ta là người dưới quyền. Việc này khiến Hoàng Húc Đông không vui. Người phía dưới, không có quy củ như vậy, đây không phải gián tiếp nói rõ anh ta Trưởng phòng không có năng lực sao?
Không đợi Lý Cư Bằng đi mở cửa, Hoàng Húc Đông liền đứng dậy, nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chủ nhiệm, tôi đi xem một chút, mấy thằng nhóc con này, ba ngày không đánh loạn cả lên rồi
Vừa mở cửa, Hoàng Húc Đông liền nhìn thấy La Toàn đứng cạnh cửa thở hồng hộc, có vẻ hành vi không nghiêm chỉnh khiến Hoàng Húc Đông càng khó chịu, hạ giọng nói:
- La Toàn, anh làm trò gì vậy? Có còn quy củ nữa không?
La Toàn lúc này cũng không để ý nhiều như vậy. Sau khi lấy lại sức, vội vàng nói:
- Trưởng.... trưởng phòng, xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện lớn rồi. Hùng Thái Thuận bị người ta bắt ở trên đường rồi.
Hoàng Húc Đông nhướn mày, thấp giọng nói:
- Rốt cuộc là thế nào? Hai người các anh đã làm gì? Bây giờ tôi không rảnh để ý mấy việc be bét của anh, đợi một lát sẽ chỉnh đốn anh.
Tiếng nói của La Toàn không nhỏ khiến Nhiếp Chấn Bang nghe rất rõ. Không đợi La Toàn rời đi, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Húc Đông, đừng vội, để Tiểu La nói rõ một chút rốt cuộc là xảy ra việc gì?
Nghe Nhiếp Chấn Bang mở miệng rồi, Hoàng Húc Đông cũng không nói gì nữa, trợn mắt nhìn La Toàn một cái, hạ giọng nói:
- Mau lăn vào đi, cố gắng báo cáo với Chủ nhiệm rốt cuộc là có chuyện gì. Các anh vừa đến Bành Thành, sao lại rước lấy phiền phức rồi?
Vừa vào cửa, La Toàn lúc này không để ý gì lễ tiết nữa. Sau khi chào hỏi đơn giản, sau khi nói qua một lượt sự việc lúc nãy nhìn Nhiếp Chấn Bang và Hoàng Húc Đông nói:
- Chủ nhiệm, Trưởng phòng, theo tôi thấy. Chiếc xe kia dứt khoát có vấn đề. Một cái giấy phép, vẫn cần phải che che đậy đậy. Cải trang thành Audi A6, trong này chắc chắn có vấn đề. Có thể khẳng định, ở đây có hai tình huống. Một là xe vượt chỉ tiêu, mặt khác, muộn như vậy rồi, xe vẫn ở ngoài chốn ăn chơi. Khả nghi xe công dùng vào việc riêng. Tiểu tử kia, cứng rắn bảo Hùng Thái Thuận xóa bỏ hình ảnh. Tôi đoán, lúc này, nói không chừng đã đánh nhau rồi.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang đứng lên. Không ngờ, vừa đến Bành Thành đã phát hiện ra tình hình này. Tận đáy lòng, Nhiếp Chấn Bang có loại cảm giác nhận thức ngầm không thể chỉ rõ. Sự việc tối hôm nay, chính là một bước đột phá ở thành phố Bành Thành.
Hơi trầm ngâm, Nhiếp Chấn Bang đứng dậy nói nhỏ:
- Đi, Húc Đông, chúng ta cùng qua xem thử rốt cuộc là chuyện gì
Đoàn người lúc từ khách sạn đi ra, đúng lúc nhìn thấy một đám người đã bao vây trước cửa hộp đêm Hoàng Đế. Cùng lúc đó, trên đường phố từ xa mà gần, đã truyền đến tiếng rít của còi cảnh sát.
Bất giác, mọi người đều bước nhanh hơn. Lúc này, bên cạnh chiếc Audi đã vây kín người. Ở giữa, Hùng Thái Thuận đã bị bị ngã trên mặt đất, bốn năm gã đàn ông trẻ tuổi, vừa tức giận mắng chửi vừa đánh đập Hùng Thái Thuận
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang sa sầm, từ khi nào, người của anh Ba Nhiếp lại từng bị người ta ức hiếp như vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận