Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1086: Thủ tướng muốn tới Hồng Giang

- Giữ được rồi, chúng ta giữ được rồi, trên đê lớn liên tiếp vang lên tiếng hoan hô, vang vọng tận phía chân trời.
Giờ phút này không ai đi để ý trên bầu trời vẫn còn đang mưa to tầm tã xuống, cũng không ai để ý đến dòng nước cuồn cuộn này, có chăng chỉ là nhân loại từ bao ngàn năm nay đã kế thừa tinh thần đấu tranh bất khuất không chịu buông tay với thiên nhiên.
Rạng sáng, hơn năm giờ, cơn mưa to suốt đêm cuối cùng cũng ngừng lại, Nhiếp Chấn Bang lúc này không chút buồn ngủ, đi ở trên đê lớn, giờ này khắc này dưới ngọn đèn chiếu rọi có thể nhìn thấy không ít chiến sĩ vẫn cứ mặc áo mưa như vậy, tựa vào bao cát, ngồi ở trên bao tải, hoặc là ngồi yên trên đống cát đá.
Trong bóng đêm lờ mờ, ngọn đèn chiếu rọi khoảng cách lại xa, ở giữa vị trí các ngọn đèn luôn sẽ có vài chỗ tăm tối.
Trong bóng đêm, có thể nhìn thấy đốm lửa đỏ điếu lúc sáng lúc tối, có chiến sĩ ngay cả đứng như vậy cũng đã ngủ rồi. Điều này làm cho Nhiếp Chấn Bang có chút đau lòng, chiến sĩ lữ đoàn phòng giữ may là ngày đầu tiên lại đây, nhưng trên đê lớn có không ít chiến sĩ cảnh sát đã liên tục công tác hơn mười ngày thậm chí thời gian hai mươi mấy ngày.
Nhiếp Chấn Bang xoay người nhìn sang Hồng Phong và Đới Phi theo bên người, thấp giọng nói:
- Tiểu Hồng, lúc nữa sau khi trời sáng, cậu liên lạc với Chủ tịch thành phố Hạ một chút, khẩn cấp điều động một bộ phận lều trại đến để cho các chiến sĩ cảnh sát đều nghỉ ngơi một chút, cứ như vậy tiếp theo thì bọn họ sẽ chịu không nổi.
Sắc trời sáng rõ, Nhiếp Chấn Bang cũng về tới lều vải, thay quần áo bị xối ướt đẫm đêm qua.
Bữa sáng cũng hết sức đơn giản, bánh bao và sữa đậu nành, nhìn gói này hẳn là Lưu Tuấn Uy hoặc là Hạ Hồng bên thành phố Lộc Sơn đặc biệt sắp xếp người đưa tới.
Nhiếp Chấn Bang đang ăn bữa sáng thì ở bên ngoài Hạ Hồng vẻ mặt hưng phấn đi đến, nói:
- Bí thư Nhiếp, tin tức tốt, tin tức tốt, căn cứ vào dự báo của trung tâm khí tượng, trong một tuần lễ tới thì khí trời tỉnh Hồng Giang sẽ dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Nghe thấy thế, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, đây thật là một tin tốt, thời tiết chuyển sang trời quang, thế này kế tiếp trong một thời gian ngắn thì trong tỉnh Hồng Giang sẽ không còn có mưa xuống. Điều này nghĩa là mực nước các nhánh sông Hồng Giang toàn tỉnh sẽ không tiếp tục dâng lên, đây đối với việc chống lũ toàn tỉnh Hồng Giang có thêm ý nghĩa tích cực.
Nói một cách đơn giản nhất là thượng nguồn không hề mưa xuống thì như vậy đập chứa nước thượng du sẽ không có áp lực tích nước, cho dù mực nước duy trì ở một mức cao nhưng đập chứa nước thượng du vẫn có thể dừng việc dồn nước xuống. Cứ như vậy lại là một tác dụng tích cực đối với sự giảm xuống của mực nước hạ du, cuối cùng đến hồ Hồng Dương bên này thì hồ phòng lụt Hồng Dương cũng thoải mái rất nhiều. Việc hòa hoãn này có thể làm cho tỉnh Hồng Giang thong dong, duy trì vững vàng điều kiện tiên quyết, sử dụng hết khả năng làm chậm lại mực nước của đê lớn Lộc Sơn và hồ Hồng Dương.
Trầm ngâm một chút Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Tốt, đây thật là một tin tốt, tuy nhiên sau khi thảm họa lũ lụt qua đi thì thời tiết nắng to sẽ làm cho nhiệt độ không khí tăng mạnh. Trong quá trình này hệ thống vệ sinh, bộ phận phòng dịch nhất định phải tăng mạnh phạm vi công tác khống chế tình hình bệnh dịch toàn tỉnh, phát hiện bệnh truyền nhiễm phải nhanh chóng thông báo, không được lơ là sơ suất.
Lời nói này của Nhiếp Chấn Bang không riêng gì nói với Hạ Hồng, đồng thời cũng là đang chỉ bảo Hồng Phong, kế tiếp Hồng Phong sẽ đem những lời này truyền đạt cho những ủy viên thường vụ Tỉnh ủy khác.
Trong thời gian ba ngày mực nước đê lớn Lộc Sơn bên này đã từng bước giảm xuống, mực nước vốn đã vượt qua mặt đê lớn chừng một mét thì bây giờ trải qua thời gian ba ngày này mực nước đã hạ giảm tới mức mặt đê.
Trụ sở làm việc Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Lộc Sơn.
Giờ phút này ở trong phòng họp, tất cả bộ máy ủy viên thường vụ Thành ủy đều an vị, Nhiếp Chấn Bang ngồi ở vị trí trung tâm, lúc này tâm tình của Nhiếp Chấn Bang rõ ràng là rất tốt. Nhìn mọi người chung quanh, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Các đồng chí, trận chiến bảo vệ đê lớn Lộc Sơn trước mắt thì thấy trận đầu chiến đấu là chúng ta đã thắng rồi. Đợt dâng thứ nhất của cơn lũ trôi qua, mực nước từng bước giảm xuống, hơn nữa trung thượng du và tỉnh chúng ta đều xuất hiện trời quang, thời tiết tốt, không có mưa, cứ như vậy thì áp lực của chúng ta sẽ giảm nhỏ rất nhiều.
Lời của Nhiếp Chấn Bang, khiến Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng bên cạnh đều gật gật đầu, là nhân vật số một, số hai trong công tác phòng lụt ở thành phố Lộc Sơn thì đây là một nội dung hàng năm đều không thể thiếu của thành phố, kinh nghiệm của bọn họ sớm đã luyện ra.
Rất rõ ràng là sau khi vượt qua cơn lũ lần đầu tiên thì số lượng và tấn công của dòng nước đợt dâng thứ hai trong cơn lũ cũng sẽ không khủng bố như vậy, dù sao thì mực nước đang từng bước giảm xuống, hồ Hồng Dương bên này cũng có thể chịu đựng áp lực lớn hơn nữa.
Nói xong, lời nói Nhiếp Chấn Bang xoay chuyển, nhìn mọi người nói:
- Nhưng lúc này còn không phải là lúc chúng ta nâng chén mừng công, kế tiếp trong ba ngày tới sẽ là đợt sóng thứ hai của cơn lũ trải qua Hồng Giang, đây lại là một lần khảo nghiệm nữa đối với đê lớn Lộc Sơn. Tuy nhiên may mắn chính là lần này cơn lũ là ban ngày trải qua Hồng Giang, điều này này đã mang đến không ít tiện lợi cho công tác phòng lụt của chúng ta. Kế tiếp một thời gian ngắn vẫn phải duy trì cảnh giác cao độ, ngăn chặn tai hoạ tái phát sinh, đề phòng cẩn thận, trong việc tuần tra ở đê lớn vẫn phải làm tốt công việc, phải phát hiện vấn đề, giải quyết vấn đề đúng lúc.
Những lời này cũng khiến các ủy viên thường vụ liên can bên cạnh liên tục gật đầu, Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng thì hoàn toàn thán phục, vui lòng phục tùng, đoạn thời gian ày trạng thái công tác Bí thư Nhiếp làm bọn họ thấy được đấy. Hơn nữa trong thời gian mấy ngày nay đê lớn Lộc Sơn nguy hiểm nhất thì Nhiếp Chấn Bang vẫn ở tại trên đê lớn, cùng ăn ở cùng chỗ giống dân chúng bình thường, thử hỏi một loại tinh thần này có mấy người cấp tỉnh bộ, hơn nữa còn là lãnh đạo cấp Bộ trưởng có thể làm được.
Đích thân tới tiền tuyến thị sát, chỉ đạo một chút, ủng hộ một phen sĩ khí, cũng đã rất tốt. Càng khó hơn là Nhiếp Chấn Bang rất có chừng mực, trong mặt hắn biết thì Bí thư Nhiếp việc đáng làm thì phải làm, nhưng khi hắn không nắm chắc thì cũng tuyệt không chỉ huy lung tung. Hơn nữa, còn có thể ngay trước mặt mặt của mọi người mà trưng cầu ý kiến của bọn họ thì sức hấp dẫn trong nhân cách của Nhiếp Chấn Bang ngay lúc này đã chinh phục hai vị này.
Hiện tại, lúc tất cả mọi người còn đắm chìm trong vui sướng thì Bí thư Nhiếp lại chỉ ra khó khăn kế tiếp để đưa ra cảnh báo cho tất cả mọi người, không rõ chi tiết, chu đáo, có thể nói không ai có thể làm được đến trình độ này của Nhiếp Chấn Bang.
Bên này, sau khi tan họp, Nhiếp Chấn Bang vừa ra khỏi cửa thì Hồng Phong cũng đã chạy ra đón, thấp giọng nói:
- Bí thư, vừa rồi nhận được Trưởng ban thư ký gọi điện thoại tới, lúc trước chủ nhiệm văn phòng trung ương Phương Lê gọi điện thoại tới, đồng chí Mộc Định Kiên Thủ tướng nội các Chính phủ vào khoảng ngày mai đến thành phố Lộc Sơn thị sát tình hình thiên tai và công tác chống lũ cứu tế.
Nghe đến đó thì điện thoại di động của Nhiếp Chấn Bang cũng reo, lúc này di động hiện lên dãy số rõ ràng là số ở thủ đô, hơn nữa là số của văn phòng trung ương.
Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Lưu Tuấn Uy:
- Đồng chí Tuấn Uy bảo các đồng chí chờ một chút, tôi có chuyện quan trọng phải tuyên bố.
Nói xong, ngay trước mặt Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng, Nhiếp Chấn Bang nghe điện thoại, mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Phương, anh là “Không có việc không lên điện tam bảo” đó, sao hôm nay rảnh rỗi gọi điện thoại tới cho tôi.
Một câu nói kia khiến Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng đều hơi sửng sốt, chủ nhiệm Phương rốt cuộc là chủ nhiệm gì mà có thể làm cho Bí thư Nhiếp khách khí như vậy, nói chuyện ngang hàng thì chỉ sợ nhất định là tầng lớp cấp Bộ trưởng.
Đột nhiên, Lưu Tuấn Uy dường như là nghĩ ra điều gì, lôi kéo Hạ Hồng và gọi các ủy viên thường vụ khác đều đi vào văn phòng, nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Hạ Hồng, Lưu Tuấn Uy thấp giọng nói:
- Lão Hạ, chủ nhiệm văn phòng trung ương Phương Lê.
Phương Lê bên này sau khi cùng Nhiếp Chấn Bang hàn huyên một trận thì cũng là nghiêm mặt nói:
- Ông em Chấn Bang, tôi chính thức thông báo với cậu một chút, vào buổi sáng ngày mai thủ trưởng Mộc Định Kiên sẽ đi máy bay đến Lộc Sơn thị sát công tác cứu nguy chống lũ của Hồng Giang, vấn đề tiếp đãi và bảo vệ an toàn của thủ trưởng liền giao cho tỉnh Hồng Giang các cậu rồi.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng nghiêm mặt nói:
- Chủ nhiệm Phương, xin yên tâm, nhất định hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp.
Ngắt điện thoại, Nhiếp Chấn Bang xoay người đi trở về phòng họp, trực tiếp ngồi xuống vị trí chủ tọa, nhìn mọi người chung quanh nói:
- Các đồng chí, vừa rồi nhận được thông báo của chủ nhiệm văn phòng trung ương Phương Lê, đồng chí Mộc Định Kiên Thủ tướng nội các Chính phủ ngày mai đến thành phố Lộc Sơn tiến hành thị sát công tác phòng lụt cứu nguy chống lũ cứu tế của tỉnh Hồng Giang. Đây là sự coi trọng và quan tâm cao độ của trung ương đối với Hồng Giang chúng ta. Trong công tác tiếp đãi, thành phố Lộc Sơn nhất định phải toàn lực ứng phó, làm tốt công tác tiếp đãi và bảo vệ thủ trưởng trong lúc ở Hồng Giang. Mặt khác tôi sẽ thông báo cho đồng chí Trần Nhạc Trưởng ban chính trị pháp luật từ sở Công an tỉnh điều động lực lượng có khả năng cao lại đây để chuyên môn phụ trách vấn đề bảo vệ an toàn cho thủ trưởng. Mặt khác, trong việc vệ sinh thành thị, bộ mặt thành phố thì thành phố Lộc Sơn phải toàn diện làm tốt công việc, cố gắng lấy hình tượng hoàn mỹ nhất để nghênh đón thủ trưởng đến.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời thì Lưu Tuấn Uy cũng giơ tay nói:
- Bí thư Nhiếp, về quy cách nghênh đón cùng với vấn đề dừng chân, anh xem nên sắp xếp như thế nào?
Nghe được lời của Lưu Tuấn Uy, Nhiếp Chấn Bang hơi trầm ngâm, lập tức gật đầu nói:
- Về việc nghênh đón thì ất cả lấy đơn giản ngắn gọn làm tiêu chuẩn, nghiêm khắc chấp hành tinh thần nghị quyết trung ương, không chặn đường, không thông báo, không phải làm đặc thù hóa. Trong việc sắp xếp dừng chân thì tôi thấy sắp xếp ở Sở chiêu đãi Thành ủy, trong phòng không cần có quá nhiều cây xanh và hoa tươi.
Nếu trước kia thì thị sát như vậy căn bản không có khả năng đến lượt bộ máy thành phố trực thuộc đến sắp xếp, loại chuyện này bình thường đều là Tỉnh ủy sắp xếp xử lý. Chẳng qua tình huống trước mắt quá đặc thù, hơn nữa, vùng thị sát cũng rất rõ ràng, thành phố Lộc Sơn là trạm thứ nhất, như vậy Nhiếp Chấn Bang dĩ nhiên là bảo thành phố Lộc Sơn bên này sắp xếp một chút.
Sau khi bàn bạc việc tiếp đãi thủ trưởng thì tan họp, Nhiếp Chấn Bang cũng gọi một cú điện thoại cho Phương Viễn Sơn, cho dù quan hệ giữa hai bên như thế nào thì loại chuyện này nên làm vẫn phải làm, đây là vấn đề về mặt nguyên tắc, là không thể bỏ qua được.
Bên này, Nhiếp Chấn Bang vừa mới đứng dậy, Hồng Phong và Lưu Tuấn Uy vội vã từ bên ngoài đi vào, hai người vẻ mặt đều hết sức nghiêm trọng, Lưu Tuấn Uy thấp giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, đê lớn Lộc Sơn bên kia xảy ra chuyện rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận