Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 623: Thủ đoạn cân bằng

Nghe được câu trả lời như công thức hóa học, trong lòng Điền Húc Giang lại có chút khinh bỉ. Tên Lương Viễn này, đúng là biến mình thành trò cười.
Thư ký lớn ở Tỉnh ủy, kiêu ngạo chút cũng là chuyện bình thường, thư ký của Chủ tịch tỉnh, Bí thư Tỉnh ủy Kiều Dịch Nhân, người khác nhìn vào chỉ là cấp phòng. Nhưng mà, tục ngữ có câu, quan thất phẩm trước của cũng như tể tướng. Đối với thư ký của lãnh đạo, không thể dùng những suy nghĩ thông thường để suy đoán được. Thư ký, chính là cánh tay nối dài của lãnh đạo, đảm nhiệm việc múa mép và làm tai mắt, là người thân tín nhất của lãnh đạo. Ngày thường, không nói đến những nhóm vương quyền cấp phòng ở địa phương, mà cho dù là lãnh đạo cấp sở cũng không ít người phải xum xoe, xưng huynh gọi đệ với Lương Viễn.
Nhưng, Điền Húc Giang không thật sự sợ y. Thành phố Vọng Hải là trung ương trực tiếp quản lý. Chính ông ta cũng là Bí thư Thành ủy do Ban Tổ chức Trung ương bổ nhiệm, đến tỉnh Phúc Kiến, đối với bản thân mà nói, thật sự là không có gì phải sợ cả.
Ngay tức khắc, Điền Húc Giang cũng cười và nói:
- Người anh em, anh nói thế nghe xa lạ quá. Anh là người thân cận của Bí thư Kiều, có tin tức gì, anh lại không rõ hay sao? Còn giữ bí mật với tôi sao.
Bên này, Lương Viễn cũng cười đáp lại:
- Bí thư Điền, cụ thể sự việc như nào, sếp không có nói với tôi, tuy nhiên, theo sắc mặt của sếp thấy, chắc không phải là chuyện gì xấu.
Nghe đến đây, trong lòng Điền Húc Giang đầy sự nghi hoặc, cười và nói:
- Người anh em, tình cảm này, tôi sẽ nhớ kỹ. Đợi tôi đến Mân Châu rồi sẽ mời anh đi ăn một bữa.
Sau khi tắt điện thoại, Điền Húc Giang trầm giọng nói:
- Tiểu Lý. Thông báo một lát nữa xe chuẩn bị sẵn sàng, năm phút nữa, xuất phát đi Tỉnh ủy.
Nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, Điền Húc Giang trầm ngâm suy nghĩ, thông thường mà nói, ngoài thời gian hội nghị, thời gian khác, nhóm lãnh đạo Tỉnh ủy, không có sự chủ động tìm mình, lần này, không những mời dự cuộc họp khẩn cấp, Bí thư Kiều còn muốn gặp riêng mình. Những việc này có liên hệ gì với nhau? Điền Húc Giang không khỏi cân nhắc.
Nhưng bất kể là Vương Á Quang hay Lương Viễn, lúc này đây, tin tức đưa cho mình đều rất mơ hồ. Cơ bản là không mường tượng rõ là chuyện gì.
Lúc này, đằng trước, bên ghế phụ, thư ký Lý quay đầu lại nói, nhắc nhở nhẹ nhàng:
- Bí thư, tới Tỉnh ủy rồi à.
Ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc xe đến cổng chính Tỉnh ủy, bên cạnh, anh cảnh vệ gác cổng, đứng nghiêm rồi cúi chào cho xe đi qua.
Xe đi qua văn phòng tòa nhà văn phòng Tỉnh ủy, phía trước là đài phun nước, tựa trực tiếp vào phía dưới toàn nhà Tỉnh ủy, Lý Toa mở cửa xuống xe, mở cửa xe giúp Điền Húc Giang. Lúc này Điền Húc Giang mới ung dung bước xuống xe.
Trong hệ thống chính trị, số lượng những lãnh đạo nữ, thư ký nữ không ít, nhưng lãnh đạo nam sử dụng thư ký nữ lại rất ít, nhất là Lý Toa lại là một nữ thư ký khá xinh đẹp. Tự nhiên khiến nhiều người ở văn phòng Tỉnh ủy chăm chú quan sát.
Điền Húc Giang đối với điều này rất thản nhiên, đi thẳng vào văn phòng đại sảng tòa nhà Tỉnh ủy, hướng về phía thang máy. Đi ra khỏi thang máy, rồi đi lên một đoạn mới đến phòng làm việc của Kiều Dịch Nhân, nhìn lại đã thấy Lương Sa đi rồi. Vừa nhìn thấy Điền Húc Giang, Lương Viễn nhiệt tình chào đón:
- Bí thư Điền đến rồi à, mời vào. Bí thư Kiều đang đợi đồng chí đấy.
Dưới sự hướng dẫn của Lương Viễn, Điền Húc Giang đi vào phòng làm việc của Kiều Dịch Nhân, lúc này, Kiều Dịch Nhân đang ngồi trên ghê, mỉm cười vẫy tay ra hiệu cho Điền Húc Giang ngồi xuống.
- Đồng chí Điền Húc Giang đến rồi à, nữ thư ký của anh, nhưng là một tuyển phẩm của tỉnh Phúc Kiến chúng ta.
Vừa mở lời Kiều Dịch Nhân đã nhắc đến việc thư ký.
Nghe thấy câu này trong Điền Húc Giang cũng cảm thấy căng thẳng.
Lẽ nào nói Kiều Dịch Nhân đang cảnh cáo mình, ngoài mặt, Điền Húc Giang gật đầu nối:
- Bí thư Kiều, anh đừng cười tôi. Việc chọn lựa thư ký cũng có thiếu chút suy xét. Thật không ngờ, một nữ thư ký lại gây ra nhiều tin đồn như vậy. Ban đầu, thật là tôi cũng có chút không quen, tuy nhiên bây giờ tôi thấy cũng quen rồi. Đối với nhân cách của tôi, tôi hoàn toàn tin tưởng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình làm việc chính đáng, ngồi ngay thẳng, thì những tin đồn này là chuyện bình thường, tôi thấy không sợ gì nữa.
Nghe được lời này của Điền Húc Giang, Kiều Dịch Nhân cười lớn rồi nói:
- Đúng vậy, đồng chí Húc Giang, ở phương diện này, về mặt tổ chức, đối với anh tôi vẫn luôn tin tưởng. Nếu không, cũng không để anh đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải. Về điểm này, chắc chắn có rất đủ tín nhiệm và sự tin cậy. Thư ký nữ, người ngoài sẽ khó tránh khỏi có những lời nói qua lại. Sự thật sẽ thắng những lời đồn. Tôi tin tưởng, đồng chí Húc Giang sẽ có đủ bản lĩnh để vượt qua.
Dừng lại một chút, Kiều Dịch Nhân cười nói:
- Đồng chí Húc Giang, hôm nay cố ý gọi anh qua đây. Chủ yếu là thông báo một số chuyện của thành phố Vọng Hải. Cũng là muốn nghe một qua ý kiến và cách nhìn của anh.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân đem chuyện của Hồ Gia Vượng kể qua một lượt, sắc mặt Điền Húc Giang lúc này bỗng trầm ngâm hẳn, trong lòng có chút khó chịu. Xem ra, đây là chữ của Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng nhìn đến những thứ mà Hồ Gia Vượng làm ra, Điền Húc Giang có chút căm ghét đối với Hồ Gia Vượng? Từ hiện tại mà thấy, Hồ Gia Vượng đã tự giết chính mình.
Trầm ngâm một lúc, Điền Húc Giang tỏ vẻ quyết đoán:
- Bí thư Kiều, nếu không nhìn thấy những tài liệu này, đúng là rất khó tin là đồng chí Hồ Gia Vượng lại như vậy, làm việc công tư, lại ăn hối lộ và làm trái pháp luật. Thật là nhìn không ra. Thật không ngờ, ngày thường đi làm bằng xe đạp. Ăn mặc giản dị như vậy lại làm ra chuyện thế này. Đối với quyết định của Tỉnh ủy, tôi nhất định ủng hộ hết mình.
Sau khí suy nghĩ một chút, Điền Húc Giang liền đưa ra lựa chọn sáng suốt. Nếu như nói, Hồ Gia Vượng không có lừa mình, Điền Húc Giang có thể thiên vị cho hắn một chút, nhưng, Hồ Gia Vượng đã không nói thật với mình, đợi đến khi gặp rủi ro mới đến cậy nhờ, đây không phải lấy mình ra làm lá chắn sao? Mình cũng không ngốc đến thế.
Hơn nữa, từ những tài liệu vừa xem, về cơ bản sự thật đã rõ ràng, đây chính là những chứng cứ cuối cùng. Dưới tình huống này, cho dù có cứu, cũng không thể cứu nổi.
Nhìn Kiều Dịch Nhân, trên mặt của Điền Húc Giang cũng bộc lộ ra mặt vẻ đâu đớn, thành khẩn nói:
- Bí thư Kiều, thành phố Vọng Hải xuất hiện vụ tham ô lớn như vậy. Lại còn liên quan đến lãnh đạo chủ chốt của Ủy ban nhân dân Thành phố. Tôi đây với trách nhiệm của một Bí thư Thành ủy, Bí thư quản lý Đảng, là do tôi không làm tròn trách nhiệm, xin nhận mọi phê bình của tổ chức.
Kiều Dịch Nhân khoát tay, những lời này, Kiều Dịch Nhân nghe nhiều rồi, không phải là đứa trẻ mới 3 tuổi, còn có thể tin điều này là thật. Chiến lược này của Điền Húc Giang, mục đích rất đơn giản, chính là để dò xét mình, thử xem thái độ của Bí thư Tỉnh đối với mình là như nào. Tuy nói Bí thư thành ủy và Chủ tịch thành phố Vọng Hải đều là do Trung ương quản lý. Nhưng, Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến cũng có quyền kiến nghị.
Lập tức, Kiều Dịch Nhân khoác tay nói:
- Đồng chí Húc Giang, anh không cần phải gánh món nợ trên lưng, tục ngữ nói đúng, một loại gạo lại nhân ra rất nhiều loại người khác nhau. Một người sa đọa, không phải anh một Bí thư Thành ủy có thể ngăn chặn được, nguyên nhân căn bản vẫn là nguyên nhân hữu hình. Hơn nữa, người mới đến, cho dù nói về vấn đề trách nhiệm, cũng chưa đến lượt anh đâu.
Nghe đến đó, Điền Húc Giang cũng gật đầu nói:
- Bí thư Kiều, có người lãnh đạo như ngài, đúng là cái phúc của tỉnh chúng ta.
Vừa dứt lời, lúc này, Lương Viễn gõ cửa bên ngoài rồi đi vào, báo cáo:
- Bí thư, đồng chí Thu Dung - Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy đã tới. Nói là: một vài nhà báo và Phó giám đốc tòa soạn báo “Nhật báo Hoa Hạ” đã đến Phúc Kiến. Về khoản chiêu đãi, đã cố ý qua đây đánh tiếng ạ.
Nghe thấy điều này, Điền Húc Giang tự nhiên hiểu rõ, giờ báo cáo của mình đã đến rồi. Lập tức, đứng lên và nói:
- Bí thư Kiều, tôi xin phép ra ngoài trước.
Lúc này Kiều Dịch Nhân cũng gật đầu nói:
- Được, đồng chí Húc Giang, anh có thể suy nghĩ một chút, có cán bộ và người nào không thích hợp, lần này thái độ của Tỉnh ủy là, không thể một gậy đánh ra lật một thuyền. Ở thành phố Vọng Hải, lựa chọn của Phó chủ tịch, vẫn là lấy cán bộ của Vọng Hải làm chủ.
Những lời này khiến Điền Húc Giang có chút ngạc nhiên, vốn cho rằng sự thay đổi nhân sự lần này, không có quan hệ gì với mình. Không ngờ, Kiều Dịch Nhân lại nói như vậy. Có thể thấy bây giờ, Kiều Dịch Nhân cũng đang chú ý sự cân bằng, đang suy xét và cân bằng tâm sự của chính mình.
Nghĩ đến đây, Điền Húc Nhân bỗng cảm thấy có hứng thú, gật đầu nói:
- Bí thư Kiều, ngài cứ yên tâm. Tôi nhất định sẽ suy xét kỹ lưỡng.
Phòng họp nhỏ Tỉnh ủy, đây là nơi thường mở hội nghị Ủy ban ban thường trực Tỉnh ủy.
Nói là nhỏ, nhưng thật ra cũng không quá nhỏ. Ngược lại, cũng tương đối lớn. Đây chỉ là một cái tên gọi mà thôi. Lúc này, không khí bên trong phòng họp rất nặng nề.
Bây giờ, Kiều Dịch Nhân đang ngồi vị trí trung tâm, hai bên, theo thứ tự từ trong ra ngoài, 12 Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy. Tình Phúc Kiến, đáng lẽ phải là 13 Ủy viên thường trực. Nhưng hiện giờ là tình huống đặc biệt, Kiều Dịch Nhân với hai trọng trách lớn là Bí thư Tỉnh ủy kiêm Chủ tịch tỉnh. Như vậy, trong Ủy ban thường trực Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến lại xuất hiện tình huống chỉ có 12 Ủy viên thường trực. Nhưng mà, điều này lại không ảnh hưởng đến việc bỏ phiếu. Một khi xuất hiện trường hợp số phiếu bằng nhau, lựa chọn của Kiều Dịch Nhân chính là đáp án cuối cùng. Đây chính là vai trò lớn nhất của Bí thư Tỉnh ủy.
Nhìn mọi người xung quanh, Kiều Dịch Nhân trầm giọng nói:
- Các đồng chí, mời mọi người đến tham dự cuộc họp lâm thời ngày hôm nay để thảo luận về vấn đề của Phó chủ tịch Thành phố Vọng Hải – Hồ Gia Vượng.
Nói xong, ánh mắt của Kiều Dịch Nhân hướng sang phía Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy Đinh Gia Thụ, rồi nói tiếp:
- Đồng chí Gia Thụ, đem những tài liệu mà Ủy ban kỷ luật bên đồng chí đang nắm giữ phát cho mỗi người một bản để mọi người xem qua.
Đây cũng việc đã được bàn bạc ổn thỏa từ trước, dưới sự bảo vệ đối đồng chí Nhiếp Chấn Bang, với vấn đề của đồng chí Hồ Gia Vượng, Kiều Dịch Nhân đều phải nhận hết về mình.
Nghe được lời của Kiều Dịch Nhân, Điền Húc Giang cũng phải buông lời cảm thán. Những thành công của Bí thư Kiều đúng là không phải tự nhiên mà có, chỉ với thủ đoạn cân băng này, không phải người bình thường nào cũng có thể nghĩ ra được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận