Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 835:

Cân bằng lợi ích
Không riêng gì Nhiếp Chấn Bang mà ngay cả Tô Quyết ở bên cạnh cũng hơi giật mình, lại thêm mấy chuyên gia lớn trong lĩnh vực giao thông của tỉnh Ba Thục, giáo sư cũng đều như vậy.
Bởi vì, thực tế phương án của Lũng Tây và tỉnh Ba Thục rất không giống nhau. Bên tỉnh Ba Thục tốt xấu gì cũng còn một phương án khá đúng trọng tâm. Nhưng bên tỉnh Lũng Tây hoàn toàn là vì đường sắt cao tốc.
Mọi người đều biết, xây dựng đường sắt cao tốc sẽ mang lại hiệu quả và lợi ích kinh tế lớn cho dọc tuyến thành thị. Nói cách khác, thành phố này có lẽ chỉ là thành phố cấp 2, thậm chí là thành phố cấp 3. Nhưng một khi có đường sắt cao tốc chạy qua sẽ có bến xe ở đây.
Lấy một ví dụ khác, hiện tại từ cố đô Lũng Tây đến thành phố Thiên Phủ cả hành trình tuy không thường nhưng cũng phải mấy mười mấy tiếng đồng hồ xe chạy. Nhưng, một khi đường sắt cao tốc được đưa vào vận hành, có thể rút ngắn thời gian được 3 tiếng đồng hồ. Cứ như vậy thiết lập bên xe dọc tuyến đường, biến Cố Đô này và thành phố Thiên Phủ thành một vòng kinh tế. Việc thu hút đầu tư cũng sẽ tăng lên.
Phương án kế hoạch của tỉnh Lũng Tây hòan toàn chỉ dựa vào sự phân bố của tuyết thành thị. Sau khi đường sắt từ cố đô ra đời, ngay lập tức tuyến đường sẽ đi qua mấy thành phố cấp 3, cứ như vậy, sự tiếp nhận của Ba Thục sẽ là sai một ly đi ngàn dặm.
Ngoài ra, còn có một nơi khác chưa đủ, chính là thực tế tỉnh Lũng Tây đã thiết lập bến xe quá dày đặc. Mỗi thị trấn đều có điểm dừng, không có quy hoạch bài bản, đây là đường sắt cao tốc sao? Dừng như vậy, tốc độ của đường sắt cao tốc này còn có thể bảo đảm được không?
Có lẽ, cảm nhận được sự khiếp sợ của người dân tỉnh Ba Thục mà các lãnh đạo liên quan của tỉnh Lũng Tây đều có chút xấu hổ. Lúc nàt Hồ Thượng Chí cười mỉm một chút rồi quay đầu nói:
- Chủ tịch Lưu, hay là ông đến giới thiệu với các lãnh đạo tỉnh Ba Thục một chút đi.
Lưu Thu Hòa Hòa gật đầu, trong chuyện này, ông ta chính là chuyện nhân đức không nhường ai. Tỉnh Ba Thục, Nhiếp Chấn Bang làm đại biểu, tiến hành giới thiệu xong một lần, bên tỉnh Lũng Tây đương nhiên cũng phải có cán bộ cấp tương ứng ra ứng đối.
Bảo Hồ Thượng Chí lên chắc chắn là không thể. Hồ Thượng Chí là một kẻ cao tay. Lúc này lên đó là thể hiện sự không đợi chờ, mình cũng mất mặt. Để các chuyên gia phía dưới tiến hành giới thiệu cũng thể hiện tỉnh Lũng Tây trong chuyện này không đủ coi trọng.
Lưu Thu Hòa đứng lên cầm lấy bản đồ tư liệu của tỉnh Lũng Tây, sau khi chuyển từng cái một đi liền chú ý vào căn cứ quy hoạch của tỉnh Lũng Tây. Nếu dựa theo lộ trình thiết kế đường bộ, đường sắt sẽ đạt đến 867 km. So với phương án thứ nhất tỉnh Ba Thục đề xuất, dài ra 200 km.
Đợi Lưu Thu Hòa nói xong, Nhiếp Chấn Bang ở bên này và Tô Quyết liếc nhìn nhau. Cách làm giữa hai người mấy tháng nay tươgn đương nhau, cũng khá ăn ý.
Chuyện này rõ ràng là liên quan đến lợi ích của hai bên. Lúc này chỉ dựa vào một câu nói là không ổn, hoặc là cái gì đó. Rất rõ ràng, không thể làm lay động được những người tỉnh Lũng Tây ở đây.
Tô Quyết biểu ý liền gật gật đầu, mỉm cười nói:
- Lão Hồ, tôi thấy thế này, hôm nay các ông vừa mới đến đi đường xa đã mệt, lại ngựa chưa dừng vó đã mời đến họp. Thế này đi, hôm nay dừng ở đây thôi, nghỉ ngơi cho tốt. Tôi tin là, hai tỉnh chúng ta sẽ có một phương án hài lòng cho cả hai bên.
Hồ Thượng Chí có thể làm đến vị trí hiện giờ, lại là một người tràn đầy khí thế làm sao mà lại không hiểu ý của Tô Quyết, ông ta lập tức cười nói:
- Nếu Tô bí thư đã nói như vậy, tôi đương nhiên là sẽ không có ý kiến gì.
Tiếp theo, bên nhà khách Tỉnh ủy, bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh Ba Thục sẽ tổ chức tiếp đón đoàn khảo sát tỉnh Lũng Tây, được sắp xếp ở nhà khách Tỉnh ủy.
Tô Quyết ở trong văn phòng, tự mình rót cho Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc mỗi người một chén trà nóng, rồi cũng ngồi trên ghế salon nhìn Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc. Tô Quyết thẳng thắn nói:
- Chấn Bang, lão Tôn, thấy ý kiến của chúng ta và tỉnh Lũng Tây khác nhau khá lớn.
Không đợi cho Nhiếp Chấn Bang nói gì, Tôn Gia Lạc liền mở miệng nói:
- Bí thư Tô, chuyện đã rõ như ban ngày, hạng mục đường sắt cao tốc ai cũng rõ, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến dọc tuyến thành thị, đây là cơ hội tốt nhất để phát triển giao thông, ôm trọn cả cố đô Lũng Tây. Xem ra, muốn để họ đồng ý với phương án này cũng hơi khó.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đang trầm tư, tỉnh Lũng Tây làm như vậy suy cho cùng cũng vẫn là vấn đề lợi ích. Hạng mục đường sắt cao tốc thực sự mang đến lợi ích quá lớn. Có tác dụng vô hạn sự phát triển của dọc tuyến. Như vậy, tỉnh Lũng Tây đương nhiên là sẽ có được rất nhiều lợi ích to lớn.
Như vậy cũng tốt hơn phương án thứ hai mà tỉnh Ba Thục đưa ra, cách làm có khác với phương án của tỉnh Lũng Tây nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Múc đích cũng đều là để xúc tiến các lĩnh vựa của thành phố cấp 3 phát triển đi lên.
Tô Quyết nhìn Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Chấn Bang, sao im lặng vậy? đây không giống với tác phong của cậu. Nói xem, có ý kiến gì về phương án của Lũng Tây không?
Nghe Tô Quyết hỏi vậy, lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng giật mình nhìn Tô Quyết và Tô Gia Lạc nói:
- Thực ra tôi thấy tỉnh Lũng Tây sẽ thỏa hiệp.
Nhìn sự ngạc nhiên của hai người, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Sở dĩ nói như vậy, chủ yếu là theo góc độ phân tích hai phương án này. Thứ nhất, cổ thiên cao thiết đây là chuyện của hai tỉnh. Đơn giản, dựa vào sự trình báo của tỉnh nào, bên ngoài không nhất thiết phải tán thành. Về mặt này, Tỉnh Lũng Tây sẽ không thể không chú ý đến Ba Thục chúng ta. Như vậy, chắc chắn phải bàn được một phương án mà hai bên đều có thể tán thành. Thứ hai, nếu theo phương án của Lũng Tây, chỉ xây dựng tài chính, cho dù bán cả tỉnh Lũng Tây đi cũng không đủ. Nếu tiết kiệm, làm ngắn lại kỳ hạn xây dựng công trình, như vậy giải quyết vấn đề đường hầm thế nào đây? Những mặt này đều cần hai tỉnh cùng đối mặt.
Sự phân tích của Nhiếp Chấn Bang đều khiến cho Tôn Gia Lạc và Tô Quyết gật đầu, xem như đã thừa nhận phương pháp này của Nhiếp Chấn Bang.
Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Tuy nói, hai tỉnh thống nhất về nhận thức và tư tưởng, đây là kết quả tất yếu. Nhưng tôi cho rằng, muốn đạt được sự tán thành của tỉnh Lũng Tây thì chúng ta phải thể hiện thành ý của mình. Phương án của tỉnh Lũng Tây chắc chắn là không được. Ngoài ra, phương án thứ hai của chúng ta cũng chắc chắn là không được. Tôi cho rằng, trước mắt phương án thứ nhất của chúng ta là rất thích hợp, từ Thiên Phủ xuất phát đi thành phố Thường Hồng, đi thành phố Lương Châu của Lũng Tây cuối cùng đến cố đô. Lộ trình này nhìn trên bản đồ dường như thẳng tắp, cũng là con đường ngắn nhất, 660 km. Hơn nữa, khu vực đi qua của hai tỉnh xấp xỉ nhau. Xuyên qua hai thành phố cấp 3, bên Lũng Tây khá tiện, qua 3 thành phố. Tôi tin là phương án này, tỉnh Lũng Tây chắc chắn sẽ hài lòng.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang nhìn Tô Quyết mỉm cười nói:
- Nhưng, Tô bí thư, bên này còn có một chuyện nhất định phải cần anh ra mặt giải quyết.
Nghe Nhiếp Chân Bang nói, lúc này Tô Quyết vô cùng sảng khoái cười nói:
- Ồ? Còn nhiệm vụ của tôi, cho dù nói thế nào thì chỉ cần tôi có thể làm được, chỉ cần 2 tỉnh đều nhất trí, bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ nghe theo sự chỉ huy của Chấn Bang.
Phương án này vốn dĩ là Tô Quyết nói ra. Bây giờ, sự khác nhau giữa 2 tỉnh đều bày ra ở trong này đương nhiên là Tô Quyết sẽ không có bất kì sự từ chối nào.
Hơn nữa, Tô Quyết nhìn ra rất rõ, kinh tế của tỉnh Ba Thục phát triển đi lên, từ trước đến giờ Tô Quyết đều không sao nhúng tay vào được, chẳng những không nhúng tay vào mà ngược lại còn dốc sức phối hợp cùng Nhiếp Chấn Bang. Cứ như vậy, tạo ra một cơ sở hợp tác tốt. Trong khoảng thời gian này, quan hệ của hai vị lãnh đạo chính quyền Đảng ủy tỉnh Ba Thục rất hòa hợp, Tô Quyết.cũng là vì thái độ này của
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười rồi nói:
- Tô bí thư, chưa nói đến chuyện chỉ huy. Lúc này, Hồ Thượng Chí của tỉnh Lũng Tây e rằng còn phải cần anh ra mặt phối kết hợp một chút mới được. Mặt khác, chủ tịch Lưu cùng với phía La Xuân Tài, tôi đến phụ trách. Chỉ cần thuyết phục được 3 vị này, chấp nhận phương án của chúng ta. Hai tỉnh hợp tác, thì sẽ có một cơ sở tín nhiệm và hợp tác tiên quyết.
Tỉnh Ba Thục đề xuất phương án thứ nhất, vốn sĩ chính là một phương án thích hợp nhất. Tiếp theo, Tô Quyết và Nhiếp Chấn Bang sẽ phân công nhau hành động. Tô Quyết ở bên này phụ trách làm thông công tác của Hồ Thượng Chí. Còn Nhiếp Chấn Bang phụ trách công việc của La Xuân Tài và Lưu Thu Hòa.
Phương án này, cho dù là khu vực nào hay là tuyến đường thiết kế và chi phí xây dựng đều là thỏa đáng nhất. Tô Quyết và Nhiếp Chấn Bang không thể bị thua, lúc này phải làm công tác thông tư tưởng của đối phương.
Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến tỉnh Ba Thục cho các lãnh đạo tỉnh Lũng Tây thể diện. Tin chắc là, nếu ngay từ đâu tỉnh Ba Thục đã tỏ thái độ ngạo mạn, phản đối đề án của tỉnh Lũng Tây... cho dù Ba Thục không nói ra thì chắc chắn rằng trong lòng các lãnh đạo tỉnh Lũng Tây cũng sẽ suy nghĩ.
Còn bây giờ, sau một ngày xử lý nguội, lại nói có vẻ như đã dịu đi nhiều, cũng dễ chấp nhận hơn. Bên tỉnh Lũng Tây, sau khi có các chuyên gia ở Đại học Tổng Hợp cố đô và trường Cao Đẳng Giao Thông Xây Dựng đưa ra đề nghị thì rất nhanh đã được thống nhất. Sở dĩ nhanh như vậy, nói thẳng ra là ở vấn đề cân bằng lợi ích. Trong kế hoạch, tỉnh Ba Thục hoàn toàn được công bằng, thậm chí còn tỏ thái độ hơi nghiêng về tỉnh Lũng Tây, tự nhiên lại là một phòng tuyến vũ khí tốt nhất của các vị lãnh đạo Lũng Tây.
Ngày thứ 3, ở trung tâm triển lãm của tỉnh Ba Thục, Nhiếp Chấn Bang làm đại biểu cho tỉnh Ba Thục còn Lưu Thu Hòa làm đại biểu cho tỉnh Lũng Tây phân biệt thành Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục và Ủy ban nhân dân tỉnh Lũng Tây ký tên vào hiệp nghị.
Các nhân vật số 1 của hai tỉnh cùng với Bí thư của Thiên Phủ Cố Đô cùng tham gia nghi thức kí kết hiệp nghị.
Sau đó, Hồ Thượng Chí và Lưu Thu Hòa đi trước một bước, rời khỏi Ba Thục về Lũng Tây. Còn La Xuân Tài ở lại, trên danh nghĩa là La Xuân Tài muốn giao lưu một chút với thành phố Thiên Phủ.
Nhưng, giao lưu với thành phố Thiên Phủ cũng là có mục đích riêng, nhưng bây giờ cũng không có ai để ý đến những điều này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận