Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 775: Quần chúng phẫn nộ thì không có cách nào đối kháng.

Tạ Yêu Bưu nói như vậy là chuẩn bị gắp lửa bỏ tay người rồi. Lúc này, Tạ Yêu Bửu rất hiểu chỉ dựa vào bản thân mình, thế đơn lực mỏng sợ là không được.
Nhưng Tạ Yêu Bưu không để cho Nhiếp Chấn Bang được nhẹ nhàng như vậy. Tất cả những cái này nguyên nhân là Nhiếp Chấn Bang mà nên. Người của tôi gặp họa rồi, Nhiếp Chấn Bang anh không thể đứng mà nhìn như vậy.
Hoàng Chấn Cầu cũng là con người thông minh, vừa nghe thấy những lời của Tạ Yêu Bưu liền hiểu được ý tứ ở trong đó, liền gật đầu nói:
- Thưa lãnh đạo tôi hiểu rồi, tôi xin cáo từ trước.
Sau khi Hoàng Chấn Cầu đi khỏi, Tạ Yêu Bưu lấy điện thoại gọi cho Tăng Thái Bình văn phòng bí thư tỉnh ủy.
Sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia là giọng của Tăng Thái Bình:
- Alo
Tạ Yêu Bưu lập tức nói:
- Tăng Thái Bình, bây giờ anh có bận không, có chuyện này tôi muốn thảo luận với anh một chút.
Bên kia đầu dây là giọng của Tăng Thái Bình
- Yêu Bưu hả, có chuyện gì vậy, có chuyện gì anh cứ việc nói, chúng ta đều là đồng nghiệp lâu năm rồi mà.
Tạ Yêu Bưu cười lạnh một cái, lão hồ ly sau đó nói luôn:
- Bí thư Tăng, thời gian này thành phố Thường Hồng có không ít đồng chí gọi điện thoại đến nói với tôi, anh cũng đã biết tôi cũng từng công tác ở thành phố Thường Hồng một thời gian, các đồng chí cấp dưới đều tâm phục. Nên tôi muốn báo cáo với anh, có một số đồng chí gấp rút triển khai công việc, mở ra cục diện, điều này cũng có thể hiểu được nhưng ít nhiều cũng phải coi trọng phương pháp phương thức một chút, coi trọng sự đoàn kết ổn định của bộ máy tổ chức. Làm như vậy sớm muộn gì cũng có chuyện xảy ra.
Nghe thấy Tạ Yêu Bưu nói vậy sắc mặt của Tăng Thái Bình trầm xuống. Vì là nói qua điện thoại nên Tăng Thái Bình cũng chẳng ngại thể hiện ra mặt.
Lão Hứa Ái Quốc này dở trò gì vậy, làm như vậy không phải là chuốc lấy phiền phức cho mình sao. Vốn dĩ một cán bộ cấp sở muốn đến thách thức với một lãnh đạo cấp Bộ, điều này vốn đã là một thử thách rất lớn. Hiện nay lại còn đắc tội với những thường vụ khác nữa.
Trầm ngâm một lúc Tăng Thái Bình mỉm cười nói:
- Đồng chí Yêu Bưu, đôi khi cần phải nghe ý kiến của người khác, thành phố Thường Hồng đột nhiên có lãnh đạo mới, lòng người không được yên, điều này có thể lý giải mà, các đồng chí ở bên dưới cũng không dễ dàng gì, cần phải khoan dung một chút, hãy cho họ chút thời gian đi.
Lúc này Tăng Thái Bình mặc dù không vừa lòng với phương thức làm việc của Hứa Ái Quốc, nhưng Tăng Thái Bình đã cưỡi trên lưng hổ thì không thể xuống được rồi. Ông ta cũng đồng ý việc Hứa Ái Quốc đến đây. Vì đã nhận không ít lời hứa sẽ giúp đỡ của nhà họ Hứa và nhà họ Lý, nên hiện tại Tăng Thái bình chỉ có thể kiên trì gìn giữ một chút, cũng là để cho nhà họ Hứa và nhà họ Lý xem, bản thân không phải là người nhận được lợi ích mà không làm gì.
Ở bên này, Hoàng Chấn Cầu từ văn phòng Tỉnh ủy chạy tới văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh. Bên ngoài văn phòng của Nhiếp Chấn Bang, Hoàng Chấn Cầu tỏ ra vô cùng cẩn thận nhìn ngó vào trong.
Từ cánh cửa phòng khép hờ, có thể nhìn thấy lờ mờ tình hình ơ bên trong, Hoàng Chấn Cầu đi tới, cẩn thận gõ cửa, bên trong lập tức có người nói:
- Mời vào!
Vừa vào văn phòng Hoàng Chấn Cầu liền mỉm cười nói:
- Đồng chí Lý đang bận à, Chủ tịch tỉnh có ở đây không?
Đối với những nhân vật lớn của các thành phố cấp 3 trong toàn tỉnh, Lý Lý Cư Bằng vẫn là rõ nhất, thân làm thư ký lãnh đạo, đây là một môn bắt buộc phải học, nếu tốt hơn thì thậm chí còn phải có một ấn tượng nhất định về các cán bộ lãnh đạo chủ chốt của các thành phố cấp 3.
Vừa nhìn thấy Hoàng Chấn Cầu, Lý Lý Cư Bằng mỉm cười nói:
- Xin chào Chủ tịch Hoàng, Chủ tịch đang bận, ngài hãy đợi một chút, tôi vào thông báo.
Nghe thấy Lý Cư Bằng thông báo vậy, thần sắc Nhiếp Chấn Bang tỏ ra rất phức tạp, Tạ Yêu Bưu là người khá khôn khéo, người của mình xảy ra chuyện nên để cho hắn tự đi giải quyết. Tạ Yêu Bưu sở dĩ làm như vậy chủ yếu là nhằm vào mình
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Cho anh ta vào đi.
Lý Cư Bằng dẫn Hoàng Chấn Cầu bước vào, sau khi rót một cốc trà liền bước ra ngoài. Nhiếp Chấn Bang lúc này không có ý ngẩng đầu nói chuyện, tâm tư vẫn hướng lên mặt bàn.
Đây là một cách nghĩ của Nhiếp Chấn Bang, trước tiên cứ mặc kệ Hoàng Chấn Cầu có nghĩa là hoàn toàn không nghe lời Tạ Yêu Bưu.
Nửa giờ đồng hồ không nhanh mà cũng không chậm trôi qua, nhưng đối với Hoàng Chấn Cầu mà nói có cảm giác giống như ngồi trên đống lửa.
Nhiệt độ trong phòng rất vừa phải nhưng Hoàng Chấn Cầu lại mồ hôi đầm đìa, trước mặt không phải là lãnh đạo cũ nên không thể thản nhiên như ý được.
Nửa giờ đồng hồ này Hoàng Chấn Cầu không cũng không dám lơ là, nếu thật sự muốn ngủ, ai mà biết được Chủ tịch Nhiếp khi nào mới ngẩng đầu nói chuyệm, đến lúc đó, tự mình đi tìm phiền phức sao?
Sau khi tập trung tinh thần cao độ, sự chờ đợi này giống như một sự giày vò. Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, khoảng nửa giờ sau Hoàng Cầu có chút chống đỡ không nổi lúc đó Nhiếp Chấn Bang mới ngẩng đầu lên.
Nhìn Hoàng Chấn Cầu nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Chủ tịch Hoàng, hãy uống trà đi!
Nói như vậy cũng là một nguyên tắc, Chủ tịch mời trà và Ủy ban kỷ luật mời trà đương nhiên là không giống nhau thường là có hai loại hàm ý, khi mà cuộc nói chuyện vẫn chưa bắt đầu, lãnh đạo mời anh uống trà có nghĩa muốn nói với anh có thể báo cáo công việc được rồi, nếu sau khi báo cáo một lúc, lãnh đạo mời anh uống trà tiếp, điều này có nghĩa thời gian sắp hết anh có thể chủ động cáo từ.
Hoàng Chấn Cầu gật đầu cầm chén trà nhấp một ngụm một cách chiếu lệ nói:
- Chủ tịch, lần này tôi đặc biệt đến đây là muốn báo cáo với ngài tình hình công việc thành phố Thường Hồng.
Thấy Nhiếp Chấn Bang không nói lời nào, Hoàng Chấn Cầu sắp xếp câu từ trong đầu rồi nói tiếp:
- Chủ tịch, dưới tinh thần chỉ thị kế hoạch ba năm, dưới sự chỉ đạo của ngài, việc nâng cấp và chuyển dịch cơ cấu công nghiệp của thành phố Thường Hồng đạt được những tiến triển mang tính thực tế. Có vài xưởng quan trọng, dưới sự phối hợp của Ủy ban Quản lý Giám sát tài sản nhà nước và Ủy ban nhân dân thành phố làm đội trưởng đã thành lập những tập đoàn lớn. Tập đoàn sản xuất đồ điện gia dụng bao gồm ti vi, điều hòa, tủ lạnh, máy giặt, thực lực của tập đoàn được xếp vào những vị trí đứng đầu ngành trong cả nước. Bây giờ mới nhập dây truyền sản xuất màn hình tinh thể lỏng, thành phố Thường Hồng sẽ là nơi sản xuất màn hình tinh thể lỏng lớn nhất, bổ sung chỗ trống ở trong nước, đạt đến trình độ dẫn đầu thế giới.
Trong quá trình phát triển, thành phố Thường Hồng là thành phố lớn thứ hai của tỉnh Ba Thục, về mặt này, những xí nghiệp quân đội quy mô lớn của thành phố Thường Hồng hiện nay đã chuyển sang dân dụng, công lao này không thể phủ nhận được.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, không cần biết Hoàng Chấn Cầu là người nào, trong thành tích phát triển cũng đáng để ghi nhận. Tiêu chuẩn trước giờ của Nhiếp Chấn Bang là nhìn việc không nhìn người, anh làm tốt, không phạm kỷ luật thì tôi cũng không vô duyên vô cớ đi đè bẹp anh.
Còn nếu anh làm không tốt, vi phạm kỷ luật thì cho dù là cấp dưới của mình, đối với Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có một kết quả là chờ chết.
Trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Cách phát triển thành phố Thường Hồng khá được. Nhập gia tùy tục, cần căn cứ vào tình hình thực tế của địa phương, căn cứ vào tình hình thực tế của xí nghiệp để sắp xếp. Rốt cuộc là sáp nhập hay tự ý mỗi người mỗi việc, thì đây là một vấn đề lớn, cần phải cân nhắc lợi hại. Về mặt kỹ thuật có thể theo kịp trào lưu và bước tiến của thế giới, điều này rất tốt. Bây giờ ngành công nghiệp nặng của nước ta, về mặt kỹ thuật quân sự không kém cỏi so với quốc gia phát triển. Ngành công nghiệp điện tử và công nghiệp nhẹ thì có khoảng cách, điều này là sự thực. Xí nghiệp cũng được, nhà nước cũng được đều phải vững mạnh, không được cứ theo đuôi người ta mãi, cần phải nhìn xa một chút, điểm này các anh làm tốt, hạng mục ti vi tinh thể lỏng tôi rất có hứng thú, lúc nào thích hợp tôi sẽ đích thân đi xem.
Điều này khiến Hoàng Chấn Cầu trong lòng vô cùng vui mừng. Lãnh đạo đi thị sát, điều này là một sự thừa nhận trá hình. Hoàng Chấn Cầu biểu lộ sự nhiệt liệt hoan nghênh.
Dừng một lát Hoàng Chấn Cầu xoay chuyển câu chuyện:
- Chủ tịch, hiện nay trong thành phố có một số cách làm của các lãnh đạo có chút quá đáng. Sau khi Bí thư Hứa nhậm chức để mở ra cục diện nên áp dụng một số phương pháp có chút quá khích. Suy xét đến việc đoàn kết bộ máy, suy xét đến việc giữ uy tín của Bí thư thành ủy nên bộ máy ủy viên thường vụ thành ủy áp dụng phương thức kiên nhẫn. Nhưng hiện nay trong thành phố đặc biệt là các đồng chí cấp huyện, tâm trạng có chút không ổn định. Làm như vậy tôi sợ sẽ xảy ra nhiễu loạn.
Sự ổn định là chuyện mà từ trước giờ Đảng rất coi trọng. Có nơi thậm chí còn thành lập văn phòng chuyên môn duy trì ổn định.
Nhiếp Chấn Bang nghe tới đây liền gật đầu nói:
- Ừ, chuyện này tôi cũng biết rồi. Anh hãy yên tâm làm việc, có một số chuyện thanh giả tự thanh, nếu là thật thì không giả được, giả thì không thể thật được, Chủ tịch Hoàng hãy uống trà đi.
Đợi Hoàng Cầu đi khỏi, Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư. Chiêu trò của Hứa Ái Quốc con người này thật không bình thường. Trong bộ máy tỉnh ủy ủy viên thường vụ thành phố Thường Hồng, không ít lãnh đạo có người ở bên kia. Hứa Ái Quốc muốn đùa giỡn với mình thì đúng là đi nhầm đường rồi.
Thời gian mình đến tỉnh Ba Thục không dài, về nền tảng hiểu biết nhất định chưa được nhiều, nếu đi thành phố Ngũ Lương thì nhất định mình sẽ không lạnh nhạt như vậy.
Nhưng đối với chiêu trò của Hứa Ái Quốc, Nhiếp Chấn Bang có chút khâm phục, không hổ là được nhà họ Lý và Hứa lão gia ủy thác trọng trách. Từ chiêu thức này có thể thấy làm tốt sẽ tránh được mấy vị đại lão tỉnh ủy. Lựa chọn cấp dưới của Tạ Yêu Bưu, với thực lực và xếp hạng của Tạ Yêu Bưu ở bộ máy ủy viên thường vụ. ngoài Lư Khánh Vũ ra là yếu nhất rồi., như vậy những thường vụ khác không chắc sẽ ra tay.
Hiện giờ chỉ dựa vào bản thân, Nhiếp Chấn Bang cũng không muốn động tay động chân, nhất định phải làm cho Hứa Ái Quốc cảm nhận được cảm giác quần chúng mà phẫn nộ thì sẽ không có cách nào đối kháng, nếu không rắc rối của bản thân sẽ không đứt được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận