Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 879: Lôi kéo cường viện.

Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến toàn hội trường yên lặng như tờ. Đinh Vị Quang, Trương Thắn Sơn và Lý Xuân Hòa đều im lặng không lên tiếng. Xí nghiệp không giống như hệ thống Đảng chính, chế độ ở đây có có khác biệt nhất định
Hơn nữa, chức vụ của Nhiếp Chấn Bang là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc tập đoàn Hoa Hạ, Bí thư Đảng ủy tập đoàn Hoa Hạ. Thân kiêm ba chức, có thể nói, người đứng đầu tập đoàn Hoa Hạ chỉ có một, đó chính là Nhiếp Chấn Bang.
Hiện tại, phương án này của Nhiếp Chấn Bang không thể nói là không lợi hại. Nếu trong vấn đề năm mươi triệu đã không có cách nào khó dễ Trương Thắng Sơn việc gì, vậy thì Nhiếp Chấn Bang hướng đến đề phòng phương hướng chưa xảy ra. Một khoản chi của tài vụ không xem là chuyện gì ly kỳ. Nhưng, vào thời điểm quan trọng này, tuyệt đối giống như một chiếc máy chém lớn, ba triệu trở xuống, đây vẫn là Nhiếp Chấn Bang đã giữ thể diện cho mấy vị Phó Tổng khác, nếu không, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn có thể khiến bọn họ không có quyền tài chính.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn quanh khắp lượt mọi người, nói:
- Các vị! Có ý kiến hoặc suy nghĩ gì khác không? Phó Tổng Đinh?
Nghe Nhiếp Chấn Bang gọi tên, Đinh Vị Quang trong lòng hiểu rõ, đây là Nhiếp Chấn Bàng bày tỏ ý bất mãn về việc lúc nãy mình đã không nói một lời, không lên tiếng ủng hộ anh ta. Bây giờ, đương nhiên không thể bỏ qua cho mình một cách dễ dàng như vậy.
Đối với vấn đề quyền tài chính, Đinh Vị Quang cũng đang xem xét. Một khoản chi chế độ tài chính, đây không thể nghi ngờ. Trong xí nghiệp, việc này rất bình thường, lúc này, không ai nói được gì. Phản đối? cũng cần phải có một lý do để phản đối. Hơn nữa, đạo lý bắn chim đầu đàn, Đinh Vị Quang vẫn hiểu. Lúc này đưa ra ý kiến bất đồng, đây không phải là đắc tội chết với Nhiếp Chấn Bang sao?
Lập tức, Đinh Vị Quang nhúc nhích thân mình, ho một tiếng, nói:
- Chủ tịch Nhiếp! tôi không có ý kiến gì. Tài vụ nắm thu chi, đây vốn dĩ là việc hợp tình hợp lý. Là người đứng đầu của tập đoàn, Chủ tịch Nhiếp nắm giữ thu chi cũng không có bất kỳ vấn đề gì.
Lời của Đinh Vị Quang vừa dứt, bên cạnh, Lý Xuân Hòa cũng mở miệng tỏ thái độ:
- Tôi không có ý kiến gì.
Lúc này, chỉ còn lại Trương Thắng Sơn, Trương Thắng Sơn trong thế cục này, đương nhiên không thể làm gì khác, dừng một chút, cũng mở miệng nói:
- Tôi không có ý kiến.
Nhìn đến đây, Nhiếp Chấn Bang gật đầu. Hiệu quả này, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Làm việc trong xí nghiệp và hệ thống Đảng chính không giống nhau. Trong xí nghiệp, nắm được quyền tài chính xem như đã thành công hơn một nửa. Cấp bậc chức vụ của mình bày ra ở đây, về cơ bản không tồn tại khả năng lật ngược tình thế.
Lập tức tổng kết, nói:
- Đã như thế, tôi thấy, hôm nay cứ thế này đi! Phó giám đốc Trương, lát sau anh đem tài liệu tài vụ chuyển giao cho Giám đốc Hàn nhé.
Nhiếp Chấn Bang sắp xếp nơi dừng chân ở nhà máy Bích. Nhà khách của nhà máy trước đây, toàn bộ nhà khác, ba tầng lầu nhỏ, bốn phía có tường vây quanh kiểu có thể nhìn xuyên thấu. Thoạt nhìn, quy mô không lớn lắm.
Nhưng, điều kiện ở bên trong của nhà khách lại rất tốt.
Nhà khách này, lúc đầu Trương Thắng Sơn chủ trì xây dựng cải tạo chính là để đón tiếp chủ quản bộ phận cấp trên và đại biểu quân đội, bao gồm Ủy ban khoa học, Công nghệ và Công nghiệp quốc phòng vv... và một vài bộ phận liên quan đều là khách quen của mấy xí nghiệp công nghiệp quân sự này.
Cho nên, nhìn từ bên ngoài, khí thế rất yếu. Nhưng, bên trong bên trong trang trí thật sự không tồi. Bước vào cửa, bình hoa Cảnh Thái Lam hai bên đại sảnh nhà khách lộ vẻ hết sức quý giá thanh lịch. Bên trái, có hai lối cầu thang khách nối lầu hai với lầu ba.
Phòng của Nhiếp Chấn Bang sắp xếp ở lầu ba, là một căn phòng chừng một trăm mét vuông, đây là căn phòng tốt nhất của toàn bộ nhà khách. Bên cạnh phòng của Nhiếp Chấn Bang là phòng của Thư ký Vân Phi. Đối diện là phòng của Đinh Vị Quang và Lý Xuân Hòa.
Đặt đồ đạc xuống, Nhiếp Chấn Bang thay bộ Âu phục trên người. Phía sau lưng, thư ký Vân Phi đã bước lên, rất tự nhiên cầm lấy quần áo móc vào trong móc treo trong tủ quần áo.
Sau khi thay áo jacket dài tay màu sậm, Nhiếp Chấn Bang ngồi lên sô pha, Vân Phi bước đến, đưa Nhiếp Chấn Bang một xấp tài liệu, báo cáo:
- Ông chủ! Đây là tài liệu vài đồng chí lãnh đạo chủ chốt của tỉnh Cam Châu, mời ngài xem qua!
Vân Phi nói chuyện, trước sau đều lạnh như băng, bất luận là khi nào, đều tỏ vẻ lạnh giá. Hoàn toàn là một thái độ giải quyết công việc chung.
Nhiếp Chấn Bang có thể nhìn thấy, Vân Phi đối với việc làm thư ký cho mình có vẻ bất mãn. Đang là một cành hoa trên chiến tuyến, trong phút chốc lại bị điều chuyển ra đảm nhận chức vụ thư ký. Tuy cuộc sống hiện tại rất ổn định, rất yên tâm. Nhưng, đây hoàn toàn không chắc là cuộc sống mà Vân Phi cần. Cuộc sống của mỗi người đều không giống nhau, loại người như Vân Phi không phải là bình thường, đương nhiên cũng có một vài suy nghĩ không bình thường.
Nhiếp Chấn Bang không cầm lấy tài liệu, một tay vừa ngắt sống mũi của mình vừa nói:
- Thư ký Vân! Tài liệu chắc chắn cô đã xem qua, cô nói thử xem, tỉnh Cam Châu có cảm giác gì?
Cảm giác tất cả những lời nói ở đây, đương nhiên không phải chỉ phong thổ nhân tình của tỉnh Cam Châu. Mấy thứ sản vật địa mạo, điểm này Vân Phi hiểu.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, trong lòng Vân Phi rất không thoải mái. Là người xuất thân từ trong bộ phận bí mật, Vân Phi đối với tình hình trong nước hiểu rất rõ. Người trước mắt mình này, bắt đầu từ chữ đầu tiên trong bản lý lịch, đã không phải là một kẻ an phận, trước nay đều chạy trên dây thép. Trong con mắt của Vân Phi, người này nếu không có một bối cảnh hùng hậu như vậy, nếu không có mấy đời thủ trưởng quan tâm chú ý, e rằng sớm đã chìm sâu trong dòng sông lịch sử, làm sao có thể êm đềm như hiện nay.
Nhưng, Vân Phi thật không ngờ, lần này, cũng vẫn là vì không yên ổn, cấp trên quyết định điều mình đến đây, đảm nhiệm công việc thư ký. Đây là thứ yếu, chủ yếu nhất là hy vọng mình có thể trông chừng anh ta, đừng làm thêm việc gì mạo hiểm nữa. Vì những điều này, bảo mình từ bỏ công việc yêu thích, Vân Phi oán hận cũng là việc rất bình thường.
Cho nên, từ khi nhậm chức, trong công tác Vân Phi tuyệt đối tận chức tận trách khiến người ta không có lời nào để nói. Nhưng, ngoài công việc, Vân Phi lại chưa từng giao lưu nửa câu với Nhiếp Chấn Bang.
Nghe những lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Vân Phi đứng bên cạnh, mở miệng nói:
- Tình hình Cam Châu cũng tương đối phức tạp. Tống Lễ Hòa của Tỉnh Cam Châu xem như cán bộ do Cam Châu bồi dưỡng nên từ một cán bộ bình thường làm đến chức vụ đứng đầu hiện tại.
Thời gian bốn mươi năm đều dành cho Cam Châu, cũng vì thế, Tống Lễ Hòa trong nội bộ Cam Châu có thể nói là môn đệ đông đảo. Tình thế không thuận lợi là tuổi tác của Tống Lễ Hòa, nhiều nhất, sau nhiệm kỳ này Tống Lễ Hòa sẽ lui về tuyến thứ hai.
Nói đến Tống Lễ Hòa, không thể không nói Quách Thiên Thành. Quách Thiên Thành xem như là cán bộ từ nơi khác điều chuyển đến, trước đây ở Cam Châu từng trải qua nhậm chức, nhưng, đó chẳng qua là ở trình tự cấp huyện. Sau này, điều nhiệm ngoài tỉnh, lại lại nhậm chức ở bộ phận Dân chính. Năm kia điều chuyển đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch tỉnh Cam Châu, có thể nói là áo gấm về làng.
Quách Thiên Thành vừa nhậm chức, liền đưa ra điều không hay, công trình chung quy lại là, ba con đường cao tốc, hai con đường cấp một, một sân bay.
Sau khi Quách Thiên Thành nhậm chức kinh tế phát triển mạnh mẽ, thủ đoạn cứng rắn, ở tỉnh Cam Châu tôn sùng một kiểu xưng hô “Chủ tịch bàn tay sắt”. Quan hệ giữa Quách Thiên Thành và Tống Lễ Hòa hoàn toàn không được tốt.
Sau khi nói xong, Vân Phi nhìn Nhiếp Chấn Bang một lượt, lập tức nói:
- Chủ tịch Nhiếp! tình hình đại khái chính là bấy nhiêu đó. Chủ tịch Nhiếp, nếu không có việc gì nữa, tôi ra ngoài trước.
Tính cách lạnh băng băng của Vân Phi khiến Nhiếp Chấn Bang hơi không thoải mái. Cảm giác này luôn khiến Nhiếp Chấn Bang có kiểu hình như đang nợ tiền người ta, khoát tay nói:
- Ừ, cô ra ngoài đi!
Sở dĩ phải hiểu thế cục của Cam Châu, đây cũng là suy tính tổng hợp của Nhiếp Chấn Bang. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hiện nay, trong nội bộ tập đoàn Hoa Hạ cũng đã bày ra rõ ràng, giữa quan niệm cũ và tư tưởng mới trong xí nghiệp, khó tránh khỏi sẽ va chạm kịch liệt. Căn cứ Cam Châu đã đặt ở Cam Châu, vậy thì, mượn lực từ bên ngoài, đây là cách duy nhất trước mắt của Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng, chi viện mạnh cũng không phải dễ lôi kéo như vậy. Người ta dựa vào cái gì mà giúp anh, anh lại có thể dựa vào cái gì bảo người ta đến giúp. Cho nên, hiểu một vài xu hướng của Cam Châu, hoàn toàn là cần thiết. Đây không những là một quá trình hiểu biết đối phương, đồng thời, đây cũng là một quá trình lựa chọn hai chiều.
Tập đoàn Hoa Hạ đã trú ngụ ở Cam Châu, nhất định vượt không khỏi Cam Châu. Đây là nguyên nhân khách quan, không cách gì thay đổi. Tuy tập đoàn Hoa Hạ là xí nghiệp trực thuộc trung ương quản lý, nhưng, việc này và việc quản lý lại không có quan hệ gì. Anh ở đây, công nhân viên chức của tập đoàn, anh em người nhà của họ cũng đều sinh sống ở đây, phạm vi ở đây. Việc này không thể thay đổi.
Các thứ đồ nước, điện, gas, năng lượng.... dùng, nhất là ăn ở đi lại các mặt của cuộc sống, đều cần phải liên hệ chặt chẽ với chính quyền địa phương.
Đối với điểm này, Nhiếp Chấn Bang đang có nhận thức thiết thân. Năm đó, lúc ở huyện Lê, Cục thuế quốc gia thế nào, đơn vị quản lý chính trực, nhưng, trong thời gian một tuần ngắn ngủi, khổ không thể tả. Đây chính là ví dụ của cuộc sống sinh động, phải làm tốt quan hệ với chính quyền địa phương. Hơn nữa, nếu có thể làm cho chính quyền địa phương đứng về phía mình, Nhiếp Chấn Bang tin rằng, cho dù Trương Thắng Sinh là côn đồ ác ôn ở địa phương, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lệnh mình.
Khoảng sáu rưỡi chiều, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, ngay sau đó Vân Phi từ ngoài bước vào:
- Chủ tịch Nhiếp! xe đã chuẩn bị xong. Tỉnh ủy tỉnh Cam Châu tổ chức tiệc tẩy trần cho ngài, dự định lúc bảy rưỡi tối, lúc này có thể xuất phát rồi.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu đứng lên bước ra khỏi phòng. Vân Phi lúc này rất tự giác lùi lại phía sau khoảng cách khoảng nửa bước, bước theo.
Dưới lầu, đám người Đinh Vị Quang đã đứng bên cạnh. Trương Thắng Sơn lúc này cũng bước lên, tinh thần nét mặt tỏ vẻ có chút ngưỡng mộ có chút phức tạp, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp! vẫn là thể diện anh lớn, vừa đến bên Tỉnh ủy Cam Châu liền đặc biệt tổ chức tiệc tẩy trần cho anh. Lần này, chúng tôi coi như rạng rỡ theo anh rồi.
Lúc Trương Thắng Sơn nói những lời này, có vẻ hơi chua chát. Nhiếp Chấn Bang lúc này lại mỉm cười thờ ơ, ra hiệu lên xe. Nhìn Trương Thắng Sơn nói:
- Mạng lưới quan hệ của Phó giám đốc Trương cũng tốt mà. Căn cứ vào xây dựng, có thể đạt được thành tích như vậy, điều này đã nói rõ, quan hệ của Phó giám đốc Trương và địa phương cũng rất tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận