Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1121: Khắp nơi phản ứng.

Thời tiết tháng bảy nóng nhất trong một năm. Mặc dù Lũng Tây là tỉnh ở phía Tây bắc thì cũng không khá hơn.
Vừa mới hơn sáu giờ sáng, Nhiếp Chấn Bang đã ra khỏi giường, đánh một bài quyền trên bãi cỏ ở nhà khách cho vận động gân cốt, sảng khoái tinh thần.
Từ từ thu quyền lại, ở phía sau, cảnh vệ Vương Kiếm cũng đã chạy tới, trong tay cầm chiếc khăn lông. Vương Kiếm lúc này cũng có chút kinh ngạc. Tuy dựa vào trực giác và sự mẫn cảm của người luyện võ, Vương Kiếm biết Nhiếp Chấn Bang không phải là người có thân thủ bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy khả năng thật sự của Bí thư Nhiếp, Vương Kiếm vẫn cảm thấy kinh ngạc.
Chưởng phong lăng liệt, vô cùng khí thế. Mỗi quyền xuất ra đều có cảm giác đầy sinh lực. Cái gọi là người cùng ngành xem tay nghề, người ngoài ngành xem náo nhiệt chính là như vậy. Xuất thân là con nhà võ, là cảnh vệ trẻ tuổi xuất sắc trong cục cảnh vệ, Vương Kiếm đương nhiên rất hiểu. Tiếng gió này chính là vì tốc độ của quyền mà ra.
Vì Nhiếp Chấn Bang nên Vương Kiếm cũng được xếp ở nhà khách, cạnh phòng Nhiếp Chấn Bang luôn. Đây đương nhiên vẫn là sắp xếp của Lưu Hiểu Mẫn.
Nhiếp Chấn Bang cười, nhận chiếc khăn từ trong tay Vương Kiếm, lau mồ hôi trên mặt rồi nói:
- Tiểu Vương, thu dọn một chút rồi cùng đi ăn sáng đi. Chút nữa là đi làm muộn mất.
Thật ra, thời gian vẫn còn rất sớm, Nhiếp Chấn Bang đã ăn sáng xong rồi đi vào phòng làm việc của mình lúc mới có 7h40 phút.
Vừa vào cửa, Nhiếp Chấn Bang liền giật mình. Thật không ngờ, giờ này mà Lưu Hiểu Mẫn đã tới rồi.
Hôm nay, Lưu Hiểu Mẫn mặc một chiếc váy công sở màu trắng, tóc búi cao để lộ chiếc gáy trắng ngần. Khi xoay người cúi xuống để lau bàn, vô tình để lộ ra, rất phong tình, khiến cho Nhiếp Chấn Bang cũng có chút không ngờ.
Nhiếp Chấn Bang gõ cửa, cười nói:
- Trưởng ban Thư ký, sớm vậy.
Nghe giọng nói của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Hiểu Mẫn đứng thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang, cười nói:
- Bí thư, buổi sáng tốt lành.
- Đây không phải vì Bí thư vẫn chưa chọn được thư ký sao? Việc vệ sinh của văn phòng này hiện giờ tôi đảm nhiệm. Làm không được tốt thì xin Bí thư cứ phê bình.
- Đồng chí Hiểu Mẫn, quá khiên tốn rồi. Các đồng chí nữ luôn rất cẩn thận. Không biết cụ thể thế nào, nhưng mọi việc đều có thể làm xuất sắc như vậy, tôi còn có thể phê bình gì được chứ.
Nhiếp Chấn Bang cười đáp rồi cũng ngồi xuống vị trí của mình. Sau đó, Nhiếp Chấn Bang liền chuyển chủ đề:
- Đồng chí Hiểu Mẫn, về vấn đề chọn thư ký, tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Tôi thấy, hay là để cho đồng chí Hạ Cương đi cùng với tôi một thời gian đi.
Nói xong, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang nhìn về phía Lưu Hiểu Mẫn. Lưu Hiểu Mẫn lập tức tỏ vẻ ngạc nhiên.
Vẻ mặt này của Lưu Hiểu Mẫn, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là nhận ra. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, thái độ này đương nhiên là dễ đoán. Trong ba ứng viên, người khó có khả năng nhất chính là Hạ Cương. Nếu không phải hôm qua vô tình phát hiện ra thì có lẽ Nhiếp Chấn Bang cũng không có sự lựa chọn này.
Bất kể về phương diện nào thì Lý Duy và Lưu Quang Minh đều có sức cạnh tranh hơn Hạ Cương. Lý Duy thì không cần phải nói nữa, là người học cùng trường, lại là cây bút nổi danh của Tỉnh ủy, các mặt đều hết sức xuất sắc. Ưu thế của Lưu Quang Minh cũng rất rõ ràng. Là người lớn tuổi nhất trong ba người, điều này cũng đồng nghĩa với việc là người điềm tĩnh nhất, hơn nữa, năng lực cũng không tệ.
Dù có thiên tính vạn toán, Lưu Hiểu Mẫn đều không nghĩ đến, Bí thư Nhiếp lại chọn Hạ Cương. Nhưng bây giờ lãnh đạo đã quyết định rồi, Lưu Hiểu Mẫn cũng không nói gì nữa. Đây là vấn đề cơ duyên cá nhân, mê tín một chút thì có thể nói đây chính là vận mệnh.
Lưu Hiểu Mẫn lập tức gật đầu nói:
- Tôi hiểu rồi, Bí thư. Tôi sẽ lập tức đi sắp xếp, báo cho đồng chí Hạ Cương tới đây. Ngoài ra, chuyện ở thành phố Kim An tôi cũng đã sắp xếp xong rồi. Tám giờ sáng mai sẽ xuất phát, đi cao tốc thì khoảng trưa mai là có thể tới thành phố Kim An.
- Tác phong của trưởng ban Thư ký quả là rất nhanh. Nếu đã như vậy thì sáng sớm mai chúng ta sẽ cùng đi tới thành phố Kim an. Về chuyện nhân viên đi cùng thì tôi không hỏi tới nữa. Trong chuyện bố trí xe, ý của tôi là, chỉ cần một chiếc xe đơn giản là được rồi.
Nhiếp Chấn Bang nói ra yêu cầu của mình.
Lưu Hiểu Mẫn đi khỏi khoảng 10 phút thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên. Hạ Cương đã đi vào theo sự dẫn đường của Lưu Hiểu Mẫn.
Lưu Hiểu Mẫn giới thiệu:
- Bí thư, đồng chí Hạ Cương tới rồi.
Không tính đến sự quan sát tối qua, đây coi như là lần đầu tiên Nhiếp Chấn Bang tiếp xúc với Hạ Cương. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hạ Cương một cách chăm chú.
Dáng người vừa phải, khoảng chừng 1m78, đối với người phương bắc cũng không phải là thấp. Làn da hơi ngăm đen, đây cũng không phải là vấn đề. Đối với người đàn ông Tây bắc thì đây là chuyện hết sức bình thường.
Điều khiến cho Nhiếp Chấn Bang chú ý chính là, ánh mắt của Hạ Cương rất sáng và trong suốt. Người có ánh mắt như thế này, tuyệt đối là người tốt.
Sau khi Lưu Hiểu Mẫn giới thiệu xong, Hạ Cương cũng gật đầu chào:
- Bí thư Nhiếp, xin chào!
Giọng nói có chút run rẩy, vẻ mặt có chút câu nệ. Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý tới những điều này. Biểu hiện này của Hạ Cương là chuyện bình thường. Từ một thư ký bình thường ở phòng Thư ký được đề bạt trở thành thư ký của lãnh đạo lớn nhất Tỉnh ủy. Sự biến hóa này là chuyện khiến cho bất cứ ai cũng phải kích động.
Nói về cấp bậc, từ một thư ký văn tự trở thành thư ký chuyên trách, hơn nữa còn làm việc cùng với Bí thư Tỉnh ủy. Như vậy, chỉ cần được lòng lãnh đạo thì sẽ chính thức được giữ lại. Cấp bậc sau này đương nhiên sẽ được tăng lên. Bây giờ là phó phòng, lập tức sẽ lên trưởng phòng. Không tới một năm, đừng nói là cấp phòng, thậm chí là cục trưởng cũng không là vấn đề.
Biểu hiện kích động này của Hạ Cương thật sự là chuyện rất bình thường. Nếu như là bộ dạng bình thản thì Nhiếp Chấn Bang sẽ có suy nghĩ khác.
Khẽ gật đầu, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Tiểu Hạ, sau này, chuyện công tác của tôi phải giao cho cậu rồi. Trong công tác thư ký, có chuyện gì không hiểu thì có thể tìm đồng chí Hiểu Mẫn thỉnh giáo, hãy mau chóng thích ứng với vị trí công tác mới.
Động viên vài câu nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng thêm cả ý khen ngợi Lưu Hiểu Mẫn.
Khuôn mặt Lưu Hiểu Mẫn lập tức lộ ra vẻ tươi cười. Chiêu này của Nhiếp Chấn Bang, không thể không nói là vô cùng tốt bụng. Nói như vậy ngay trước mặt Hạ Cương tất nhiên sẽ khiến cho Hạ Cương cảm kích bà ta. Như vậy sẽ có lợi cho Lưu Hiểu Mẫn.
Lưu Hiểu Mẫn cũng liền cười nói:
- Tiểu Hạ, làm việc cho tốt. Làm thư ký phải học hỏi rất nhiều thứ, cũng phải làm rất nhiều thứ. Xung quanh lãnh đạo có vô số những việc nhỏ, sau này nhất định phải kiên định công tác, làm tốt công tác phục vụ Bí thư.
Nói xong, Lưu Hiểu Mẫn lấy một chiếc chìa khóa, một cuốn sổ và một chiếc điện thoại từ trong cặp công văn của mình ra, đưa cho Hạ Cương:
- Tiểu Hạ, đây là chìa khóa văn phòng cùng với cuốn sổ thông tin liên lạc của các lãnh đạo. Ngoài ra, đây là điện thoại công tác của Bí thư, cậu cầm lấy.
Một ngày yên bình trôi qua. Sáng sớm hôm sau, khi Nhiếp Chấn Bang thức dậy và tập luyện xong, Hạ Cương đã đến nhà khách Tỉnh ủy. Hạ Cương mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần âu sẫm màu, đi giày da màu đen. Mái tóc cũng đã được sửa sang. Cả người đều đã có vẻ thay đổi.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi tới, Hạ Cương cũng chạy ra chào:
- Bí thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong và được đặt trong phòng khách rồi.
Sau khi ăn sáng xong là khoảng 7h30 phút. Nhiếp Chấn Bang liền tới trụ sử Tỉnh ủy. Lúc này, ở cổng trụ sở, Lưu Hiểu Mẫn cũng đã đứng đợi cùng với không ít nhân viên. Lần đi thị sát này, ngoài Lưu Hiểu Mẫ ra còn có ủy viên thường vụ Phó Chủ tịch tỉnh Trương Dũng Quân, ngoài ra còn có thư ký Phùng Hành cùng với các phóng viên của Nhật báo Lũng Tây và đài truyền hình tỉnh Lũng Tây.
Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng nở nụ cười. Trương Dũng Quân là sắp xếp của Lưu Chấn Đào hay là ý của Lưu Hiểu Mẫn đây?
Nhưng bên ngoài Nhiếp Chấn Bang cũng không tỏ thái độ gì. Sau khi bắt tay với Trương Dũng Quân, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Nếu mọi người đều đã có mặt đông đủ thì tôi thấy không cần đợi đến tám giờ nữa, bây giờ chúng ta sẽ lên đường luôn. Như vậy cũng có thể đến thành phố Kim An sớm một chút.
Hai chiếc xe Kim Long thương vụ rời khỏi trụ sở Tỉnh ủy. Lúc này, trong phòng làm việc của Lưu Chấn Đào ở Ủy ban nhân dân tỉnh, thư ký của Lưu Chấn Đào là Đào Quách Vĩ từ ngoài đi vào:
- Chủ tịch, xe của Bí thư Nhiếp đã đi rồi.
Nghe đến đó, Lưu Chấn Đào cũng ngẩng đầu lên, ngừng một chút rồi nói:
- Ừ, tôi biết rồi.
Trong phòng làm việc của Vương Bản Xương. Lúc này, Vương Bản Xương đang đứng trước cửa sổ, nhìn đoàn xe rời đi. Khuôn mặt Vương Bản Xương cũng lộ vẻ chờ mong. Khác với sự bình thản của Lưu Chấn Đào, Vương Bản Xương lại nỉ non nói:
- Thành phố Kim An? Chuyện tiếp theo của tỉnh Lũng Tây e là sẽ càng thú vị rồi.
Trong văn phòng Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Quan Kiến Quốc ngồi trên ghế. Thư ký đi từ ngoài vào:
- Chủ nhiệm Quan, đoàn xe của Bí thư Nhiếp đã rời khởi hành đi Kim An rồi.
Nghe đến đó, Quan Kiến quốc cũng gật đầu. Hành động này của Nhiếp Chấn Bang thật sự đã gây ra ảnh hưởng lớn tới toàn bộ bộ máy. Trầm ngâm một chút, Quan Kiến Quốc cũng nhìn thư ký nói:
- Tiểu An, cậu chuẩn bị một chút, chuẩn bị cho tôi hồ sơ của Bí thư Nhiếp.
Nhậm chức đượcnba ngày. Nhiếp Chấn Bang liền đi xuống thị sát. Điều này khiến cho con mắt ở mọi nơi đều đổ vào Tần Phong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận