Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 938: Cung Chính đến

Tiếng nói này chính là của Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cung Chính.
Nhiếp Chấn Bang có chút nghi hoặc, Cung Chính đến chẳng lẽ cũng vì chuyện này? Nếu thật như vậy thì đối thủ của Hứa Hồng Chuyên không đơn giản, đây là muốn dìm chết Hứa Hồng Chuyên, muốn bôi xấu Hứa Hồng Chuyên, muốn làm cho ngã thì thôi
Hồng Phong thật ra cũng đoán được một chút, trong lòng có chút may mắn vì mình ở thời điểm quan trọng nhất lại có lựa chọn sáng suốt, bằng không để sau khi bí thư Cung báo cáo mình mới nói thì tính chất sẽ không giống như lúc trước.
Lúc đó trong mắt bí thư Nhiếp lại là mình bị ép buộc không thể không báo cáo, hoàn toàn khác với tính chất bây giờ.
Không đợi Nhiếp Chấn Bang sai bảo, Hồng Phong khẽ khom người quay lại đi ra ngoài để đón Cung Chính vào, rất nhanh rót cho Cung Chính một chén trà nóng rồi xoay người đi ra ngoài.
Phải nói là một loạt hành động của Hồng Phong làm Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, lúc trước, quyết định Hồng Phong cũng là vì không muốn phải làm quen từ đầu và Hồng Phong có thể nắm bắt công việc nhanh nhất, bây giờ thấy biểu hiện của Hồng Phong ở mọi phương diện đều rất tốt.
Cung Chính ngồi trên ghế sa lon ở khu tiếp khách nâng chén trà rất tự nhiên thưởng thức một ngụm, khen ngợi:
- Nghe nói Sư Phong chỗ bí thư Nhiếp là tuyệt nhất, lần này thực sự được thưởng thức, thật sự là trà tuyệt hảo, sợ là còn hơn cả Đại Hồng Bào Mẫu Thụ.
- Bí thư Nhiếp, nếu tôi đoán không lầm thì chỗ Sư Phong này là do thiếu nữ dùng tay hái trước tiết Thanh Minh và sao trà bằng tay
Nhiếp Chấn Bang cười ha ha, đối với lá trà Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay không chú ý, tuy nhiên về trà này thì Nhiếp Chấn Bang cũng có chút hiểu biết, Cung Chính nói không sai bao nhiêu, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi ở trên ghế sa lon, cười nói:
- Đồng chí Cung Chính quả nhiên là cao thủ trà đạo, nếu đồng chí Cung Chính thích để bảo Tiểu Hồng lấy cho anh một ít, tôi cũng còn khoảng nửa cân, đồng chí Cung Chính là người yêu trà nên lấy ba lạng về, tôi để lại hai lạng dùng đãi khách là được.
Cung Chính cũng mỉm cười nói:
- Vậy đa tạ bí thư Nhiếp, xem ra, về sau tôi phải thường xuyên đến chỗ bí thư mới được.
Vừa dứt lời Nhiếp Chấn Bang cũng cười, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Cung Chính này thật ra có chút thú vị, cũng không phải cái loại thông thái rởm, người cẩn thận tỉ mỉ, nói đùa vui rất có trình độ. Không để mất thân phận Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật mà lại có thể kéo gần khoảng cách với nhau, hơn nữa lại rất cực kỳ khéo léo khó hiểu, ngụ ý sâu sắc.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Được, đồng chí Cung Chính, tình cảm của tôi anh cứ nhớ ở ba lạng trà này nhé.
Cười nói một lúc làm cảm giác xa lạ giảm xuống rất nhiều. Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Bí thư Cung, không chỉ đến để uống trà chứ.
Cung Chính bây giờ cũng trở nên nghiêm túc, tỉnh ủy cấp cao nói đều là trăm công ngàn việc thì hơi quá, nhưng nhất định là bận việc. Mọi việc đều chưa nắm rõ nên mọi thứ trong tỉnh đều phải suy xét và cân nhắc, nói là bận cũng không phải nói quá
Cung Chính cũng gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, lần này đến đây chủ yếu là có một chuyện cần báo cáo, đó là về đồng chí Hồng Chuyên. Ủy ban Kỷ luật tỉnh nhận được một phong thư tố cáo nặc danh, chủ yếu là tố cáo chuyện đồng chí Hồng Chuyên lúc đảm nhiệm bí thư Thành ủy ở thành phố Ôn Xuân. Phong thư này, tôi cũng xem rồi tuy rằng có nhiều thứ lập lờ nước đôi, nhưng phần lớn là thuộc loại không căn cứ, chủ yếu là phỏng đoán không có thật, cho nên tôi sang đây xin chỉ thị của anh xem nên xử trí như thế nào.
Lời nói của Cung Chính lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư, năng lực công tác kiểm tra kỷ luật của Cung Chính không cần phải nghi ngờ.
Lúc này Cung Chính đem vấn đề này đổ lên đầu mình thì cũng phải suy nghĩ kỹ, Nhiếp Chấn Bang không thể không thận trọng suy xét. Đối với việc này Nhiếp Chấn Bang thật khó xử, bảo tra xét thì băn khoăn cũng rất lớn, bảo không tra, thì cũng phiêu lưu.
Trầm mặc một chút, Nhiếp Chấn Bang cuối cùng cũng có quyết định, thân là nhân vật số một vậy thì phải tự gánh vác, có khi Cung Chính lúc này lại đang thử xem. Lúc trước, ở hội nghị thường ủy đã khiến người xung quanh thấy được khả năng của mình, thấy được ưu thế hùng mạnh của mình ở phương diện xây dựng kinh tế, phương diện bối cảnh, có lẽ Cung Chính lúc ấy giơ tay đồng ý cũng là loại suy nghĩ này, nếu không lúc đó Văn Bảo Quý giơ tay đồng ý mà Cung Chính còn phụ họa theo là rất lạ, từ sau chuyện kia Cung Chính luôn có suy nghĩ về Văn Bảo Quý. Còn bây giờ, Cung Chính muốn được thấy khả năng đảm đương của nhân vật số một.
Trầm mặc một chút, Nhiếp Chấn Bang chầm chậm nói:
- Đồng chí Cung Chính, tôi cũng từng làm qua công tác kiểm tra kỷ luật nên tôi rất hiểu đây không phải một việc dễ dàng, cùng với việc duy trì tính thuần khiết và trong sạch hoá bộ máy chính trị của Đảng đồng thời cũng phải chú ý phương pháp làm việc, chú ý bảo vệ đồng chí của chúng ta. Đây là việc rất mâu thuẫn nên công việc kiểm tra kỷ luật làm không dễ.
Nhiếp Chấn Bang cũng không nói thẳng làm như thế nào, mà là từ việc khó xử trong công tác kiểm tra kỷ luật đi vào, nói trước một chút thì tự nhiên những thứ này có thể tạo ra đồng cảm, Cung Chính tự nhiên nghe thấy được liền liên tục gật đầu.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn Cung Chính hỏi:
- Đồng chí Cung Chính, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm kiểm tra kỷ luật mà nói, độ tin cậy của phong thư tố cáo này là bao nhiêu?
Cung Chính bây giờ trên cơ bản đã hiểu được ý tứ của Nhiếp Chấn Bang, chú ý phương pháp làm việc, chú ý bảo vệ đồng chí mình, ý tứ không phải là nói vấn đề Ủy ban Kỷ luật lập án điều tra phải thận trọng, cẩn thận sao.
Lập tức nói:
- Nhìn từ bức thư thấy ý tứ lời nói rỗng tuếch lại là thư nặc danh, như vậy xem ra độ tin cậy rất thấp, ngoài ra nếu liên lụy đến ủy viên thường vụ tỉnh ủy thì dựa theo quy định chuyện như vậy cần phải báo cáo cấp Ủy ban Kỷ luật Trung ương. Ý của tôi là nếu mức độ không căn cứ chiếm đa số thì tạm thời không cần báo cáo, ở trong tỉnh âm thầm điều tra trước, mặt khác cũng thông báo với đồng chí Hồng Chuyên một chút, nhất định phải loại trừ tình huống có người mượn cơ hội trả đũa.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu rất đồng ý nói:
- Đúng vậy, loại tình huống đó cũng không thể loại trừ, việc người tố cáo sợ hãi, giấu đầu cũng nói rõ loại tình huống này tôi thấy vẫn là chú ý một chút cho thỏa đáng. Ý kiến của tôi là bên Ủy ban Kỷ luật có thể âm thầm chú ý vừa phải, nhưng chuyện này không nên công khai hóa, ngoài ra tôi sẽ gọi đồng chí Hứa Hồng Chuyên để giáp mặt nói chuyện một chút, đôi khi vẫn phải chú ý phương thức làm việc và sự ảnh hưởng.
Trên cơ bản, Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, cũng đã là chốt lại rồi, Cung Chính không phải loại ít tuổi chẳng hiểu gì, lập tức, gật đầu nói:
- Cũng được, tôi thấy chuyện này cứ dựa theo cách sắp xếp như vậy của bí thư Nhiếp.
Dừng một chút, Cung Chính tiếp tục nói:
- Bí thư Nhiếp, còn có một việc muốn báo cáo với anh, hiện nay Ủy ban Kỷ luật tỉnh chuẩn bị sau khi hết năm trong phạm vi toàn tỉnh sẽ chọn lựa một đội cán bộ kiểm tra kỷ luật, tổ chức một lớp huấn luyện hệ thống cán bộ kiểm tra kỷ luật ở trường đảng tỉnh ủy, dùng việc này để xúc tiến phát triển toàn diện công tác giám sát kiểm tra kỷ luật tỉnh ta. Tôi xin báo cáo với anh và cũng mời bí thư Nhiếp vào hôm mở lớp đến đó nói chuyện với các đồng chí phía dưới.
Lớp huấn luyện cán bộ kiểm tra kỷ luật? Nhiếp Chấn Bang lập tức gật đầu, loại chuyện này và chuyện rất thông thường ở địa phương, không riêng gì loại này mà còn tổ chức lớp huấn luyện cán bộ tuyên truyền, lớp huấn luyện cán bộ chính trị pháp luật vân vân các loại lớp huấn luyện nhắm vào tính chuyên nghiệp loại này. Tuy nói như vậy nhưng đều tiến hành trong hệ thống, như là lớp này là tổ chức trong trường đảng tỉnh ủy, quy mô, cấp bậc và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Có thể nói, hoàn toàn có thể đem lớp cán bộ kiểm tra kỷ luật huấn luyện trở thành lớp nâng cao bồi dưỡng cán bộ nhân tài sau này cho hệ thống kiểm tra kỷ luật tỉnh. Có thể nhìn ra được cán bộ kiểm tra kỷ luật, Ủy ban Kỷ luật tỉnh, người phụ trách các phòng ban, phó bí thư Ủy ban Kỷ luật tỉnh, thậm chí Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh trong tương lai cua Hồng Giang, họ đều có khả năng xuất hiện từ trong nhóm người này, hơn nữa nếu bản thân mình đến nói chuyện trước thì quy cách, cấp bậc này cũng tăng lên một chút.
Nhiếp Chấn Bang không chần chừ, coi như là: Có qua có lại mới toại lòng nhau, đối với lời mời của Cung Chính, Nhiếp Chấn Bang có vẻ rất vui vẻ nói:
- Việc này rất tốt, công tác giám sát kiểm tra kỷ luật là một công việc hệ thống, là công việc trường kỳ, tố chất bản thân và trình độ năng lực phá án của cán bộ giám sát kiểm tra kỷ luật có tác dụng không thể tính được với sự thuần khiết trong đội ngũ Đảng. Tôi đương nhiên rất vui được tham gia, đến lúc đó bí thư Cung nhớ báo cho tôi để tôi đến trình diện.
Nói xong chuyện này hai người lại trao đổi một chút về công tác hiện nay của Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hồng Giang, trên cơ bản chủ yếu vẫn là Cung Chính báo cáo còn Nhiếp Chấn Bang lắng nghe, thỉnh thoảng Nhiếp Chấn Bang nói chen mấy câu đều là rất đúng, điều này làm cho Cung Chính rất khâm phục.
Nói xong, Cung Chính đứng lên, nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi xin phép đi về, cảm ơn trà của bí thư Nhiếp.
Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, chủ động bắt tay Cung Chính, mỉm cười nói:
- Đồng chí Cung chính, công tác của Ủy ban Kỷ luật tỉnh ở trên tay anh là tôi hoàn toàn yên tâm. Về sau, muốn uống trà, cứ việc sang chỗ tôi, Sư Phong thì không dám cam đoan nhưng trà bình thường như trà Minh Tiền thì sẵn sàng.
Những lời này thật ra hai người đều hiểu, trông như nói chuyện uống trà, nhưng ý nghĩa thực vẫn là muốn có nhiều sự kết nối, nhiều sự liên lạc.
Tự mình tiễn Cung Chính ra cửa, sau khi thấy Cung Chính rời khỏi thì thần sắc của Nhiếp Chấn Bang lập tức chìm xuống, nói với Hồng Phong:
- Tiểu Hồng, cậu lập tức gọi Hứa Hồng Chuyên, cho dù anh ta bây giờ đang làm cái gì? Bảo anh ta lập tức đến đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận