Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 681: Càng nhiều vấn đề.

Nghe được lời của Hoàng Húc Đông, Nhiếp Chấn Bang gật đầu với Phạm Chí Dũng đứng bên cạnh, Phạm Chí Dũng vung tay lên. Hoàng Húc Đông cùng với toàn thể nhân viên công tác của phòng Tam công, mang theo bốn người, tay cầm bút ghi âm và camera đi tới cùng với phóng viên.
- Chủ nhiệm, giới thiệu cho anh một chút. Vị này chính là đồng chí Lý Húc - trạm trưởng của trạm phóng viên Hoa Hạ xã tại Bành Thành.
Hoàng Húc Đông lên tiếng giới thiệu cho Nhiếp Chấn Bang.
Đối với ba chữ Nhiếp Chấn Bang. Có lẽ các cán bộ ở cơ sở, địa phương không biết rõ lắm. Nhưng đới với những người làm về tin tức thì cũng đều nghe được đâu đó. Lý Húc giờ phút này ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang cũng không dám bày ra chút kiêu ngạo nào. Rất xúc động, vươn hai tay, nói:
- Xin chào Thủ trưởng.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, vẻ rất hòa nhã, gật đầu nói:
- Đồng chí Lý Húc, phiền các anh rồi.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ đứng vào vị trí xe số một trong trụ sở đồn công an, sau đó nói:
- Đồng chí Lý Húc, các đồng chí quay phim trước một chút hiện trường đi.
Rất nhanh chóng, những phóng viên chuyên nghiệp này ngay lập tức bắt đầu công việc. Lý Húc lúc này đảm nhiệm công tác chủ trì, đảm nhiệm trạm trưởng phân trạm phóng viên, nhãn lực này của Lý Húc cũng là điều tất yếu. Ý của Nhiếp Chấn Bang rõ ràng là muốn làm lớn tin tức này, cơ hội để lộ mặt như thế này bản thân ông ta không thể bỏ qua.
Đầu tiên là đặc biệt miêu tả chiếc xe Audi đang được vải bố che phủ. Tiếp đó, Lý Húc mở vải bố che phủ ra, tay cầm micro, nói trước camera:
- Chúng ta tới xem xem, đây là xe số 1 của Thành ủy Bành Thành. Căn cứ vào nhân viên thành phố tam công, lời giới thiệu của Hùng Thái Thuận. Anh ta gặp chiếc xe này ở cổng hộp đêm Đế Hoàng tại Bành Thành, với mẫn cảm của một nhân viên chuyên nghiệp, anh ta nhìn biển số xe. Thật không ngờ lại tạo ra sự khó xử. Vì sao xe số một của Thành ủy Bành Thành, trong thời gian đã hết giờ làm việc lại xuất hiện ở cửa chốn ăn chơi này, ai đã lái xe? Liệu có tình nghi dùng xe công vào việc tự hay không? Chúng tôi sẽ tiếp tục theo cuộc điều tra.
Tiếp đó, Lý Húc dự đoán sẽ có phát sinh chuyện quan trọng. Máy quay nhắm ngay đuôi xe, Lý Húc lại tỉ mỉ thuyết minh:
- Chúng tôi đã phát hiện một tình tiết quan trọng. Mời mọi người xem, ở đuôi chiếc xe này đã được xử lý cải trang một vài chi tiết. Từ đây có thể nhìn ra được. Đây tuyệt đối không phải là một chiếc Audi A6 mà là một chiếc Audi A8. Thành ủy Bành Thành tại sao phải làm như vậy? Đây là đang che giấu sự thật về sử dụng xe công vượt chỉ tiêu sao? Sau đây, chúng tôi sẽ tới phỏng vấn đương sự của sự kiện này, nhân viên công tác văn phòng Chính phủ, đồng chí Hùng Thái Thuận và đồng chí La Toàn.
Chuyện đã theo đúng từng bước mà Nhiếp Chấn Bang mong muốn. Lúc này, chi đội đặc công cục Công an Bành Thành lái tới hơn 10 chiếc xe cảnh sát réo còi inh ỏi. Phía sau số xe cảnh sát này là mấy chiếc xe công vụ của Thành ủy Bành Thành.
Văn Sài Nghênh nhướn mày tỏ vẻ bất mãn với Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Thành ủy Lý Chấn Dân, nói:
- Bí thư Chấn Dân, thế này là sao. Sao các đồng chí của chi đội đặc công không lập tức hành động lại đứng ở bên ngoài?
Hai người cùng đi tới, Chi đội trưởng đội đặc công chạy ra chào đón, rất lễ phép chào Văn Sài Nghênh và Lý Chấn Dân rồi nói:
- Bí thư Văn, cục trưởng Lý. Lúc chúng tôi tới đây, đường nguy hiểm vây quanh cục Công an đã được quân đội khống chế rồi. Xin thủ trưởng chỉ thị hành động tiếp theo.
Quân đội?
Chuyện này là thế nào?
Chân mày Văn Sài Nghênh lập tức nhíu lại, ông ta không hề có quan hệ với quân đội, cũng không hề cầu xin sự giúp đỡ của quân đội mà? Chẳng lẽ là phân khu quân đội của Tương Diệu Vũ.
Nghĩ đến cái tên này, Văn Sài Nghênh lập tức lắc đầu. Đến Tương Diệu Vũ mà còn muốn nịnh bợ ông ta thì trừ phi mặt trời mọc đằng tây, chẳng lẽ lại là bạn ông ta, Tiểu Long?
Nghĩ đến đó, Văn Sài Nghênh lại đi lên vài bước, trên mặt lộ ra vẻ ôn hòa, mỉm cười nói với binh lính đứng canh ở cửa:
- Vị đồng chí này. Tôi là Bí thư Thành ủy Bành Thành Văn Sài Nghênh, xin hỏi các cậu đây là?
Những câu hỏi này của Văn Sài Nghênh lại không thể có được bất kỳ đáp án nào. Điều này khiến cho Văn Sài Nghênh có chút tức giận, nhưng nghĩ tới con ông ta còn đang ở bên tỏng, Văn Sài Nghênh kiên trì nhẫn nại, nói tiếp:
- Vị đồng chí này, tôi có thể vào trong không?
Lần này thì được đáp lại, người binh sĩ liếc nhìn Văn Sài Nghênh một cái, trầm giọng nói:
- Không thể.
Bên cạnh, Lý Chấn Dân cũng đi tới, tức giận nói:
- Nói năng kiểu gì thế hả? Đây là Văn Sài Nghênh, Bí thư Thành ủy của chúng tôi, phân khu quân đội chính quyền số 1. Tôi là Bí thư Thành ủy Đảng ủy Công an Bành Thành. Hiện giờ tôi lập tức ra lệnh cho cậu lập tức tránh ra.
- Tôi không cần biết các anh là Bí thư gì, chính quyền gì. Chúng tôi là quân đoàn trinh sát quân khu Giang Châu. Được thì các anh mệnh lệnh cho thủ trưởng quân khu chúng tôi. Hiện giờ tôi đang nhận được nhiệm vụ, bất kể là ai cũng không được vào nơi này. Ai vi phạm, chúng tôi có quyền giết ngay tại chỗ, binh sĩ cũng bị phạt, nói chơi cái gì.
Ngay sau đó, cây sung tự động 95 trên tay kẻ đó răng rắc hai tiếng, lại khiên cho Lý Chấn Dân và đội trưởng đội đặc cảnh hoảng sợ. Đây là tiếng súng lên đạn.
Vừa lúc đó, thư ký của Văn Sài Nghênh tên là Quách Đại Hải đi tới, trong tay còn cầm di động, thấp giọng nói:
- Bí thư, điện thoại của Bí thư Thẩm từ Tỉnh ủy.
Câu này khiến trong lòng Văn Sài Nghênh trở lên hơi khẩn trương, tiếp nhận điện thoại rồi nói:
- Bí thư Thẩm. Tôi có một chuyện rất quan trọng cần báo cáo với ngài. Quân khu Giang Châu thật sự quá kỳ cục, quá ngông cuồng rồi. Hoàn toàn không coi Tỉnh ủy chúng ta ra cái gì cả.
Nhưng, không có xuất hiện những lời an ủi như trong dự đoán. Báo cáo nay cũng không giành được sự thông cảm của Thẩm Ngôn Thạc. Ngược lại, Thẩm Ngôn Thạc gầm lên trong điện thoại:
- Văn Sài Nghênh, oan lắm hả?
- Tôi cho anh biết, anh bị mắc bẫy rồi, anh có biết không hả. Anh có biết vòng vây quanh sở Công an thành phố là của ai không hả? Là Nhiếp Chấn Bang! Nhiếp Chấn Bang ban đầu làm ở thành phố Lương Khê! Là Nhiếp Chấn Bang sau đó lại tới làm Chủ tịch thành phố Vọng Hải! là Nhiếp Chấn Bang bây giờ làm Chủ nhiệm phòng Tam công!
Thẩm Ngôn Thạc giận rống lên.
Ngay lúc vừa rồi, Thẩm Ngôn Thạc nhận được điện thoại từ tham mưu trưởng quân khu Giang Châu. Trong điện thoại, đối phương cũng không nói gì nhiều, chỉ nói có mấy câu nhưng lại làm cho Thẩm Ngôn Thạc cảm thấy một mùi vị âm mưu. Điều động quân đội quân khu Giang Châu, phong viên Hoa Hạ xã đã tiến hành phỏng vấn.
Với sự hiểu biết của Thẩm Ngôn Thạc đối với Nhiếp Chấn Bang. Lần này, trong số những anh lớn của gia đình gia thế tại thủ đô, sợ là phải dùng thủ đoạn, đi đường khác đi so với bình thường.
Những lời này, khiến Văn Sài Nghênh hoảng loạn, thấp giọng nói:
- Bí thư Thẩm, tôi…tôi.
- Đừng tôi…tôi nữa! Đường đường là một Bí thư Thành ủy, sợ tới mức không nói ra lời rồi sao? Hiện giờ, tôi đã họp với đồng chí Ninh Thủ Thường, chúng tôi đã quên tới Bành Thành. Hiện giờ anh bắt buộc phải liên lạc với đồng chí Nhiếp Chấn Bang, cũng phải giành được sự lượng thứ của cậu ấy. Bằng không, cái chức Bí thư Thành ủy này của anh cũng đừng có làm nữa.
Thẩm Ngôn Thạc gần như sau khi rống lên thì cụp điện thoại Ba~ một tiếng.
Bên cạnh, vẻ mặt Ninh Thủ Thường bình tĩnh, nhìn Thẩm Ngôn Thạc mỉm cười nói:
- Bí thư Thẩm, bình tĩnh, đừng vội. Theo tôi thấy, chuyện cũng không phải là không còn đường xoay chuyển. Đồng chí Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là loại người không nói chuyện đạo lý.
Những lời này khiến Thẩm Ngôn Thạc thấy tức tới nghiến răng. Ninh Thủ Thường điển hình là kiểu người nói chuyện không biết đau, ai mà không biết Ninh Thủ Thường này là người của Nhiếp hệ chứ. Nhiếp Chấn Bang nhất định cũng sẽ nể mặt ông ta chút ít. Nhưng đối với những người khác, hắn thật sự nói lý như vậy sao? Năm đó, lực lượng quân đội khu tự trị Tây Bắc đi lên như thế nào, đây là chứng cứ rõ ràng.
Cúp điện thoại, Văn Sài Nghênh hơi hồn bay phách lạc. Bên cạnh, Lý Chấn Dân đã chạy ra đón chào, thấp giọng nói:
- Bí thư Văn, ngài sao vậy?
Văn Sài Nghênh nhìn vòng bao vây quanh đồn công an. Giờ phút này, tuy rằng không biết là xảy ra chuyện gì, nhưng cũng có thể suy đoán ra tám chín phần mười rồi. Chiếc xe số một của ông ta là do con trai lái ra ngoài. Nhiếp Chấn Bang của phòng Tam công, cũng nghĩ ra được, đoán chừng là vì chuyện này mà ồn ào lên rồi. Văn Long vì để diệt khẩu mà bắt người vào đồn công an.
Nghĩ đến đó, Văn Sài Nghênh không dám nghĩ thêm nữa. Thấp giọng nói:
- Nhiếp Chấn Bang của phòng Tam công hiện đang ở bên trong trụ sở Công an. Bí thư Thẩm và Chủ tịch Tỉnh đã tới Bành Thành rồi.
Vừa nói xong câu này, sắc mặt của Lý Chấn Dân thay đổi, trong lòng đã sôi sục cả lên. Xe chuyên dụng của Văn Sài Nghênh là loại gì đó thấp kém, Lý Chấn Dân là người rõ ràng nhất.
Sau một hồi trầm mặc, Lý Chấn Dân cũng đứng lên, chê cười:
- Bí thư Văn, tôi đột nhiên nhớ tới, ở bên kia tôi còn chút chuyện. Vậy tôi đi trước nha.
Nói xong, Lý Chấn Dân đứng dậy, ra lệnh với Đội trưởng chi đội đặc công:
- Truyền mệnh của tôi. Chi đội đặc công lập tức tiến hành phong tỏa vòng bao quanh thành phố. Ngoài ra, thông báo với các đồng chí chi đội cảnh sát giao thông, đội trị an, đội hình sự. Lập tức tiến hành hành động một cách nghiêm túc trên đường phố toàn thành phố. Nghênh đón Bí thư Thẩm từ Tỉnh ủy và Chủ tịch Thủ Thường.
Nói xong, Lý Chấn Dân ngồi lên xe chuyên dụng của chính mình rời khỏi hiện trường. Nhiếp Chấn Bang bị vây tại đồn Công an, nhất định là sau khi phát hiện ra khác thường, Văn Long vì phòng ngừa bị bại lộ, đã tiến hành một loạt hành động với Nhiếp Chấn Bang. Thân là Chủ nhiệm ủy ban Chính trị Pháp luật, Lý Chấn Dân có xất thân chính quy, kiểu suy đoán vụ án như thế này vẫn rất quen thuộc. Thời điểm như thế này, Lý Chấn Dân ngay lập tức buông tha cho Văn Sài Nghênh.
Thân là Chủ nhiệm ủy ban Chính trị Pháp luật, Lý Chấn Dân cũng không sợ Văn Sài Nghênh trả thù. Lần này, Văn Sài Nghênh có thể gánh được chức vụ Bí thư Thành ủy hay không còn chưa rõ. Dù là bảo vệ vị trí, thân mình còn là Chủ nhiệm ủy ban Chính trị Pháp luật, cũng không cần phải sợ ông ta. Ngược lại, nếu không phân rõ giới hạn, làm không tốt, bản thân ông ta cũng sẽ bị Văn Sài Nghênh làm liên lụy.
Lý Chấn Dân quả quyết rời khỏi, khiến Văn Sài Nghênh hận tới nghiến răng. Nhưng Lý Chấn Dân lại không có bất kỳ phương pháp xử lý nào. Đều là thành viên trong ban lãnh đạo, Lý Chấn Dân căn bản cũng không sợ ông ta.
Văn Sài Nghênh không biết là, trong sở Công an, Nhiếp Chấn Bang lúc này đang nói những lời chính nghĩa:
- Sự kiện lần này, tôi cho rằng là vụ án gây thiệt hại nghiêm trọng và cực kỳ ác liệt. Đương sự Văn Long cùng đám người Tiền Đông Mao đuổi nhau vòng quanh thành phố. Đang bị đồng chí của chúng ta phát hiện dùng xe công vào việc tư. Sau khi có hành vi về xe công vượt chỉ tiêu đã vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, tiến hành vu cáo hãm hại và ẩu đã với nhân viên phòng Tam công, tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn. Nếu mỗi chính quyền địa phương đều giống như Bành Thành, chúng ta phân bổ năm tổ kiểm tra ở cả nước làm gì có gì gọi là an toàn nữa. Tôi thỉnh cầu truyền thông lên tiếng, nhất định phải tiến hành xử phạt nghiêm khắc đối với Thành ủy Bành Thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận