Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 982: Vấn đề tiền bạc

Chu Đại Niên hít sâu một hơi, tuy rằng Chu Đại Niên bây giờ chỉ là là một Cục trưởng bên lề cục Du lịch nhưng trong lòng Chu Đại Niên vẫn là có một chút mong muốn, bản thân mình bây giờ mới năm mươi ba tuổi, còn có tiền đồ tốt, dựa theo tuổi về hưu của cán bộ cấp Sở là sáu mươi tuổi thì mình còn bảy năm, tính thế này thì ít nhất là còn hai nhiệm kỳ.
Bây giờ chính là một cơ hội dựa vào bí thư Nhiếp để bí thư Nhiếp thưởng thức, cho nên ngay từ đầu Chu Đại Niên không nói du lịch Hồng Giang có ưu thế như thế nào mà ngược lại lại từ hoàn cảnh xấu để nói, như vậy có khả năng hấp dẫn ánh nhìn người nghe.
Làm như vậy có thể tạo cho bí thư Nhiếp có cảm giác có loại hiểu biết mới.
Rõ ràng là Chu Đại Niên đã thành công, Nhiếp Chấn Bang thực sự đã có hứng thú.
Bước đầu tiên đã có thành công làm cho Chu Đại Niên không dám chậm trễ, lập tức sắp xếp ý nghĩ của mình.
Muốn độc đáo thì phải cần tiền vốn, tuy rằng đã thành công trong việc thu hút sự hiếu kỳ của bí thư Nhiếp, nhưng tiếp theo mới quan trọng, cần nhất là đạt được sự tán thành bí thư Nhiếp, báo cáo tổng kết công tác tiếp theo làm không tốt thì tất cả đều là phí công.
Dừng một chút, Chu Đại Niên mới mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp, cách nhìn của anh thật ra rất chuẩn xác, tỉnh Hồng Giang thực sự là một tỉnh du lịch tài nguyên cực kỳ phong phú, bao gồm khu du lịch nghỉ hè Lộc Sơn, Đạo giáo danh sơn, còn có các di tích lịch sử nhân văn cổ tích vân vân, những thứ đó đều là tài nguyên du lịch Hồng Giang. Ngoài ra trong tỉnh còn có không ít vùng có tài nguyên du lịch phong phú, phong cảnh kỳ lạ đẹp tuyệt trần, gồm: nham thạch ráng mây, bề mặt Karst vân vân, các loại hình tài nguyên du lịch đều tụ tập lại, có thể nói là non xanh nước biếc, bao gồm cả: kỳ, hiểm, nhã, u, đẹp.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cẩn thận suy nghĩ lời của Chu Đại Niên, nông nghiệp và ngành nghề của Hồng Giang cũng không phải rất phát đạt, như vậy ngành du lịch coi như là một hướng đột phá, mục đích đưa Hồng Giang trở thành một vùng du lịch nổi tiếng cả nước, thậm chí là cả thế giới là điểm quan trọng trong việc phát triển kinh tế Hồng Giang, có dòng người và nguồn lực lớn đổ về thì việc buôn bán của Hồng Giang cũng có đà phát triển mạnh. Nếu hướng theo con đường công nghiệp thì cho dù biện pháp bảo vệ môi trường cẩn thận thế nào, điều kiện đầu tư đầu tư có tốt thế nào cũng sẽ là điều không tốt với phong cảnh Hồng Giang, sự phá hoại này cũng là một loại phạm tội.
Không kìm chế được, Nhiếp Chấn Bang cũng thì thầm nói:
- Kỳ, hiểm, nhã, u, đẹp; năm chữ này tổng kết thật hay, có thể nói đã đem phong cảnh tự nhiên và núi non tuyệt đẹp của Hồng Giang đều gói gọn lại, đồng chí Đại Niên, những lời này thật sâu sắc.
Chu Đại Niên rất khiêm tốn, mỉm cười, nói:
- Bí thư Nhiếp, anh quá khen.
Ngoại trừ năm điểm này thì tiếng tăm vùng giải phóng cũ làm cách mạng của Hồng Giang cũng rất tốt, dựa vào vùng cơ sở giáo dục mầu Đỏ, hai mặt cùng xúc tiến cho nhau thì du lịch Hồng Giang thực sự có tiềm lực phát triển rất lớn.
Nói xong, Chu Đại Niên cũng từ trong cặp công văn của mình lấy ra một bản kế hoạch, cung kính đưa cho Nhiếp Chấn Bang rồi mới nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh xem qua một chút, đây là phương án kế hoạch phát triển du lịch Hồng Giang của tôi làm ba năm về trước lúc vừa mới nhậm chức Cục trưởng tỉnh cục Du lịch, tiếp theo tôi xin nói về chỗ khó khăn của việc phát triển du lịch Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang mở phương án ra nhưng ánh mắt lại nhìn Chu Đại Niên, không có ý định xem bản quy hoạch, ý này Chu Đại Niên liền lĩnh hội rất nhanh, bí thư Nhiếp đang chờ mình báo cáo sâu thêm một bước.
Chu Đại Niên lập tức sắp xếp lời nói:
- Bí thư Nhiếp, vừa rồi là tôi phân tích ưu thế, đây là cơ sở, có cơ sở này thì ngành du lịch mới có nền móng phát triển, nhưng tôi sở dĩ không quá xem trọng việc phát triển du lịch Hồng Giang chủ yếu nhất vẫn là vấn đề tài chính. Du lịch muốn khai thác, phát triển thì phải xây dựng, xây dựng khu du lịch, đại bộ phận khu du lịch của Hồng Giang đều là sinh thái thuần khiết, phong cảnh tự nhiên, như vậy khu du lịch đẹp thì đẹp nhưng còn chưa đạt tiêu chuẩn tiếp nhận du khách vì dù sao có những vùng vẫn có nguy hiểm. Như vậy, xây dựng thắng cảnh du lịch cùng với xây dựng đồng bộ phương tiện du lịch, ví dụ như: nhà nghỉ, khách sạn vân vân cũng là một số đầu tư quan trọng. Ngoài ra tôi lúc trước cũng từng cẩn thận khảo sát vài khu du lịch có khả năng phát triển nhất trong tỉnh, nhưng tôi phát hiện, những khu du lịch này đại bộ phận đều là ở vùng núi, giao thông không thuận tiện, điều này là một đả kích rất lớn đối với phát triển du lịch của chúng ta, giao thông không mở thì tất cả đều là trống không, không có khả năng đó tiếp thì số lượng khách du lịch rất thưa thớt, đó cũng là một chỗ thiếu hụt, đây cũng là nguyên nhân tôi cho rằng du lịch Hồng Giang khó có thể thực sự phát triển.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, xây dựng khu du lịch, xây dựng phần cứng mềm đồng bộ, xây dựng giao thông... những việc này cũng phải hao phí rất nhiều nhân lực tiền tài, thực sự điều này đối với Hồng Giang bây giờ thì vấn đề lớn nhất chính là tài chính khốn quẫn.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng cương quyết nói:
- Vấn đề tiền bạc đó không là vấn đề, những biện pháp như: đi quyên góp ở bên trên, tiến cử nhà đầu tư du lịch, thậm chí lấy danh nghĩa của tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh đi vay nhà nước hoặc vay ngân hàng thế giới, tóm lại là có biện pháp có thể giải quyết được, đây cũng không phải là nhân tố kìm hãm, nếu tỉnh có thể giải quyết vấn đề tài chính thì đồng chí Đại Niên có quyết tâm đẩy mạnh du lịch Hồng Giang ra cả nước, cả thế giới hay không.
Những lời này, lập tức khiến trong lòng Chu Đại Niên hồi hộp, vui sướng, im lặng một chút Chu Đại Niên gật đầu, nghiêm túc nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi có quyết tâm này, chỉ cần tài chính của mặt này không có vấn đề, tôi xin cam đoan không tới ba năm sẽ đem du lịch Hồng Giang trở thành tài chính công nghiệp trụ cột của tỉnh Hồng Giang.
Nói ra những lời này có thể nói Chu Đại Niên cũng rất phiêu lưu, những lời này ở thời điểm này, trong trường hợp này còn có một chút ý tứ như ra lệnh.
Đương nhiên nếu làm được thì cái nhìn của bí thư Nhiếp đối với ông ta không như vậy nữa, không nói là coi trọng mà ít nhất cũng có vài phần kính trọng.
Nhưng mạo hiểm cũng rất lớn, một khi làm không ra hoặc là không làm được, đến lúc đó sẽ để lại một biểu hiện ở trong lòng bí thư Nhiếp là làm việc không hiệu quả, sau này muốn lên tiếp thì nhất định là không thể.
Đây là một chuyện vừa mạo hiểm vừa có cơ hội, nhưng Chu Đại Niên muốn có được sự chú ý và tán thành của Nhiếp Chấn Bang thì việc mạo hiểm này vẫn nhất định phải làm.
Nhiếp Chấn Bang lúc này có vẻ rất thản nhiên, ánh mắt nhìn sơ qua bản kế hoạch, đột nhiên hai mắt Nhiếp Chấn Bang tỏa sáng nhìn Chu Đại Niên nói:
- Đồng chí Đại Niên, phương án này rất tốt, phim quảng cáo hình tượng thành phố, anh mở rộng ra thành phim quảng cáo hình ảnh cấp tỉnh, chọn những vùng non nước hữu tình, phong cảnh tuyệt đẹp, khu nghỉ mát mùa hè hoặc là du lịch khám phá của toàn bộ Hồng Giang, việc này rất tốt, sáng ý rất hay, đây sẽ tạo ra tác dụng tuyên truyền rất lớn đối với du lịch Hồng Giang chúng ta.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Đồng chí Đại Niên, thế này đi, về việc phim quảng cáo thì lúc nữa anh thảo luận với Trưởng ban Vi một chút, những việc như quay chụp phim quảng cáo thì bộ phận Ban Tuyên giáo là chuyên nghiệp, để tôi gọi điện cho đồng chí Vi Lâm rồi anh tìm đồng chí Vi Lâm báo cáo ý tưởng này của anh, sau đó lập tức bắt tay vào làm tiến hành, về phần vấn đề tiền bạc tôi sẽ giải quyết.
Tiễn Chu Đại Niên xong thì chỗ Nhiếp Chấn Bang lại được Hồng Phong đưa một người khác tới, người đàn ông này cũng trạc tuổi Chu Đại Niên, chính là Hoàng Chí Viễn Giám đốc sở Thương mại tỉnh Hồng Giang, trách nhiệm chủ yếu chính là đàm phán thương mại và thu hút đầu tư của toàn tỉnh Hồng Giang.
Trên thực tế, Nhiếp Chấn Bang gọi Hoàng Chí Viễn đến vì mục đích chủ yếu cũng là việc phát triển du lịch ở Hồng Giang, sở dĩ gặp Chu Đại Niên trước rồi gọi Hoàng Chí Viễn gặp cũng là suy nghĩ này.
Hoàng Chí Viễn có vẻ rất thận trọng ngồi trên ghế, có cảm giác như đang “Diễn”, đối với chuyện này Nhiếp Chấn Bang lại không quan tâm, bởi vì tôn kính không phải chỉ dựa vào sự thể hiện này mà những người hiểu bí thư Nhiếp đều biết thứ mà Nhiếp Chấn Bang coi trọng đó là một người có năng lực và đạo đức.
Có năng lực, có thể dẫn dắt dân chúng làm giàu, có thể dẫn dắt địa phương phát triển, xã hội tiến bộ, có đạo đức, không tham ô, không hủ bại, không mưu tư lợi. Người như vậy cho dù không phải phe pháicủa mình thì Nhiếp Chấn Bang cũng không chèn ép.
Đây là tính cách của Nhiếp Chấn Bang, từ trước tới nay đều như thế, hơn nữa, sở dĩ đoạn đường này đi tiếp Nhiếp Chấn Bang cũng có thể có lợi mới làm vì trên thực tế điều quan trọng nhất là Nhiếp Chấn Bang vẫn luôn đứng ở lợi ích của đại đa số người.
Về chuyện thái độ ‘Diễn” kiểu cung kính thế này thì Nhiếp Chấn Bang không nêu lên mà cũng không phản đối, cụ thể là ngồi như thế nào hoàn toàn là do anh, anh ngồi thực sự, thoải mái thì Nhiếp Chấn Bang cũng không cho là anh bất kính, anh ngồi ngay ngắn thì Nhiếp Chấn Bang cũng không vì vậy mà đánh giá anh cao thêm.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đem kế hoạch của Chu Đại Niên đưa cho Hoàng Chí Viễn, mỉm cười nói:
- Giám đốc sở Hoàng, anh xem một chút, đây là kế hoạch phát triển du lịch của đồng chí Chu Đại Niên cục Du lịch tỉnh nộp cho tôi, về mặt thu hút đầu tư tài nguyên du lịch phía bên Sở Thương mại có ý kiến và ý tưởng gì không?
Hoàng Chí Viễn không dám chậm trễ, cung kính đứng lên khom người nhận lấy bản kế hoạch Nhiếp Chấn Bang đưa tới, lúc này Hoàng Chí Viễn thật ra đã phải thể hiện ra rồi, không ‘Diễn” được vì bây giờ bí thư Nhiếp đang khảo sát khả năng thật sự của mình, không đọc cẩn thận, không đưa ra phương án thì cũng mất điểm trước mặt bí thư Nhiếp.
Thời gian nhậm chức của bí thư Nhiếp ở Hồng Giang đã lâu, tính cách bí thư Nhiếp thế nào thì đại bộ phận cán bộ trong tỉnh đều rất rõ ràng, đây là một nhân vật số một vô cùng thiết thực của tỉnh ủy, ở trước mặt bí thư Nhiếp mà giả tạo là muốn chết.
Cũng may bàn kế hoạch không dài lắm, sau khoảng mười lăm phút thì Hoàng Chí Viễn ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, xem cái này tôi lại nảy ra một ý tưởng chưa thành hình đó là lần này vừa lúc hội chợ du lịch lần thứ tư của Trung Quốc tổ chức ở tỉnh Sở Nam, tôi nghĩ đây có lẽ là một cơ hội mở rộng cho chúng ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận