Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 889: Xúc động trong lòng

Những lời này làm Nhiếp Chấn Bang có chút chấn động, điều này xuất phát từ sâu trong tâm linh, người nông dân rời xa đất đai thì đi đâu, đây thực sự là một vấn đề lớn.
Lúc trước, Nhiếp Chấn Bang cũng nhớ là đã từng xem qua tin tức như vậy, chẳng qua, lúc ấy vị trí mình đang đứng là tầng lớp cao nên Nhiếp Chấn Bang chưa từng để ý chi tiết, lúc này tận tai nghe được cụ Mã nói, Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư.
Hoàng Đại Dũng chân mày cau lại, theo Hoàng Đại Dũng nghĩ những điều này chẳng qua là cái cớ để đòi hỏi lợi ích nhiều thêm mà thôi, quan niệm của Hoàng Đại Dũng từ trước tới nay là: vùng nghèo khó thì có điêu dân. Thành phố Cam Lam mặc dù là tỉnh lị nhưng Cam Châu vốn ở vùng Tây bắc, ngày xưa đây chính là vùng thổ phỉ lộng hành, giở một chút thủ đoạn để đòi thêm tiền bồi thường, loại chuyện này chẳng lạ gì.
Đối với việc này, Hoàng Đại Dũng không có quá nhiều cảm giác, bây giờ điều Hoàng Đại Dũng quan tâm là vấn đề tòa nhà văn phòng. Thành phố Cam Lam vào hồi tháng sáu năm nay, Thành ủy đã mở riêng một hội nghị thường ủy bàn bạc và thông qua quyết định củng cố hoàn cảnh cơ cấu làm việc cơ sở, trong đó vấn đề nổi bật nhất chính là nhằm vào bốn khu cấp dưới, ba huyện, hai thành phố của thành phố Cam Lam, cải thiện điều kiện làm việc của tất cả cơ sở hành chính làng xã, cộng đồng khu dân cư. Mỗi đơn vị được thành phố trực tiếp cấp một khoản ngân sách là hai trăm ngàn đồng dùng để xây dựng cải tạo khu làm việc, sao đến chỗ Mã gia trang này lại không có? Đây là chuyện xảy ra ngay dưới mắt mình nên Hoàng Đại Dũng làm sao có thể không quan tâm.
Nhìn cụ Mã, Hoàng Đại Dũng mở miệng:
- Cụ Mã, vừa rồi cụ nói khoản ngân sách đó không rót xuống, đó là chuyện gì, thị trấn Lâm Phùng này chỉ có Mã gia trang là có chuyện này hay tất cả đều thế?
Bởi vì lo lắng nên giọng điệu của Hoàng Đại Dũng có chút cấp bách, kích động, cụ Mã thản nhiên nhìn Hoàng Đại Dũng một cái, trong lòng cảm thấy vị lãnh đạo này thật lạ đấy, bây giờ nào có thời gian rỗi lo việc này, việc mọi người quan tâm là vấn đề bồi thường giải phóng mặt bằng.
Tuy nhiên, cụ Mã vẫn trả lời:
- Đều là như thế, thị trấn Lâm Phùng tổng cộng mười hai làng, trừ làng Đại Lâm Loan Tử mà Triệu gia tập trung đã giải phóng thu hồi mặt bằng, xây mới tòa nhà văn phòng, những làng khác không có một làng nào xây dựng tòa nhà văn phòng. Ngoài ra con gái tôi gả sang làng Triệu gia nên tôi nghe nói tòa nhà văn phòng trong làng là dùng khoản tiền tập thể đóng góp để xây dựng cải tạo.
Cụ Mã này chỉ là một đảng viên cơ sở bình thường hơn so với bình thường, tuy rằng chỉ là một Bí thư chi bộ Đảng cơ sở nhưng trong một số chuyện cũng rất lão luyện, từ đầu đến cuối đều không nói chính quyền thị trấn Lâm Phùng không chi những khoản này.nhưng ý tứ lại biểu đạt rất rõ ràng: Đều chưa sửa, khoản tiền này nhất định là ở bên trên, nếu rót xuống rồi thì không có làng nào dám giữ khoản tiền không động đến.
Nhìn thấy Hoàng Đại Dũng muốn nổi giận, Nhiếp Chấn Bang lúc này lập tức nói:
- Cụ Mã, lần này chúng tôi đặc biệt đến đây tìm hiểu tình hình, cũng là đến đàm phán với bà con Mã gia trang chúng ta, cụ có thể nói một chút vì sao tất cả mọi người đều cảm thấy khoản đền bù di dời giải phóng mặt bằng ít, đều không muốn dời? Cụ xem, nếu chúng ta không hiểu tình hình thì làm sao có thể giải quyết vấn đề phải không?
Lời của Niếp Chấn Bang làm Hoàng Đại Dũng hơi sửng sốt, lập tức liền hiểu ra, Chủ tịchNhiếp là đang thầm nhắc nhở là ông ta lúc này tới làm gì. Dân Mã gia trang đều ở bên ngoài chờ một kết quả rõ ràng, lúc này, nếu đi lo việc khác mà làm tình cảm quần chúng xúc động lên thì đến lúc đó, ai cũng không chịu trách nhiệm được.
Nghĩ vậy Hoàng Đại Dũng cũng tỉnh lại, vẻ mặt cũng trở lại chuyện lần này, cảnh tượng này thật ra đã làm cụ Mã nhìn ra, trong lòng chắc chắc là mình đoán quả nhiên đúng, người thanh niên này là cán bộ còn lớn hơn so với Bí thư Thành ủy.
Lúc này, cụ Mã đã chắc chắn rồi, cụ Mã xem ra loại chuyện này có liên quan đến chính sách lớn của đất nước, cũng chỉ có lãnh đạo lớn mới có thể làm được.
Dừng một chút, cụ Mã nói:
- Hai vị lãnh đạo, thật ra không phải là chuyện tiền bạc, chỗ chúng ta muốn trưng thu, muốn giải phóng mặt bằng, đất đai và đất núi tập thể sau khi trưng thu thì nhiều ít chúng tôi cũng có thể được phân không ít, hơn nữa giải phóng nhà ở thì nhà nước lại sắp xếp lại nơi ở mới, lại một lần nữa làm nhà, đó không là vấn đề. Nhưng chúng tôi lo lắng không phải chuyện này mà là cuộc sống tương lai, chúng tôi đời đời đều là nông dân, chỉ biết cắm mặt vào đất, đột nhiên trong một lúc mất đất rồi chúng tôi không biết làm gì để sống.
Nói tới đây cụ Mã dừng lại một chút, xem chừng hai vị lãnh đạo lớn ngẫm nghĩ một chút rồi tiếp tục nói:
- Lúc trước, thị trấn Lâm Phùng chúng tôi cũng có một số giải phóng mặt bằng trước, cầm một khoản mấy trăm nghìn tiền giải phóng mặt bằng, đột nhiên lập tức đều trở thành người thành phố, mua xe, đánh bạc, chơi gái loại chuyện này có không ít. Kết quả cuối cùng đất không có, tiền cũng không có, cửa nát nhà tan. Anh xem người không nên có tiền, có tiền rồi họ không chịu nổi hấp dẫn nơi phồn hoa, đều liền mất chất.
Nghe đến đó, trong lòng Nhiếp Chấn Bang rất chấn động, trường hợp thế này Nhiếp Chấn Bang lần đầu tiên được nghe, nhưng thực sự đó là một vấn đề không thể bỏ qua.
Theo sự phát triển tăng vọt của xây dựng kinh tế cả nước, quốc gia không ngừng đẩy mạnh tiến trình thành thị hóa, các tỉnh thị khu tự trị, thành thị mở rộng trong phạm vi cả nước. Trên toàn đất nước có một số lớn nông dân gặp chuyện như vậy, ném xuống cái cuốc, thoát khỏi đất đai trong một đêm, đột nhiên phất nhanh, trở thành người thành phố.
Nhưng, mang đến không phải của cải, mà là tai họa, có nhà có căn hộ, bà xã có thể quản lý được thì còn dễ nói, cơ bản là sẽ không lãng phí, tiền đều giữ được, làm nhà ở. Nhưng tóm lại vẫn có một nhóm người như vậy, hoặc là độc thân, hoặc là trẻ tuổi, hoặc là bà xã không quản lý được, hoặc là cả đôi đều cùng là loại ham hưởng lạc.
Trong một lúc đột nhiên có một số tiền lớn, chẳng phải làm gì, hưởng thụ cuộc sống của người có tiền, người thành phố, mua xe, đánh bạc những chuyện như này có không ít. Vì vậy mà tan gia bại sản, không chỉ mang số tiền đền bù giải phóng mặt bằng đi tiêu sạch, thậm chí, còn đem cả căn nhà được đền bù bán đi, nợ nần chồng chất, việc này đều có.
Nhiếp Chấn Bang im lặng, trong lòng trầm xuống, kiềm chế cảm xúc, mỉm cười nhìn cụ Mã nói:
- Cụ Mã, chuyện như cụ vừa nói bên Khu công nghệ cao này nhiều không?
- Nhiều, còn không phải nhiều bình thường, chỉ là tôi biết như bên chỗ làng nhà họ Triệu, em của con gái tôi tiền giải phóng mặt bằng vừa đến tay liền âm thầm tìm cha nó đòi chia, một trăm năm mươi ngàn đồng vào tay nó chưa tới hai tháng đã tiêu hết nhẵn, còn thiếu một trăm ngàn vay nặng lãi. Bây giờ không biết trốn đi đâu không dám trở về, tôi nghe nói những chuyện như của nó chỉ bên chỗ làng Triệu gia có đến hai mươi bẩy hai mươi tám nhà, chỉ có điều mức độ nặng nhẹ khác nhau thôi.
Cụ Mã vừa nói đã nói được như vậy.
Từ chuyện này cũng đủ để chứng minh rằng cụ Mã thật sự đem chuyện này suy nghĩ trong lòng, cái số lượng này làm Nhiếp Chấn Bang có chút lo lắng, hai mươi bảy hai mươi tám nhà, mặc dù làng Triệu gia sinh sống là một làng lớn có tới mấy trăm hộ, nhưng tỷ lệ này cũng không coi là nhỏ, chuyện thế này mà trong phạm vi cả nước thì cũng là một vấn đề xã hội không thể bỏ qua.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Cụ Mã, vậy Mã gia trang chúng ta rốt cuộc có yêu cầu cụ thể gì không? Tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ, nói cách khác thì Mã gia trang này là do chúng ta muốn trưng thu. Đương nhiên tôi không phải là tư nhân, tôi đại diện cho nhà nước, tập đoàn Hoa Hạ là doanh nghiệp nhà nước, là xây dựng khoa học kỹ thuật quốc phòng. Nhưng, mặc dù ủng hộ xây dựng đất nước cũng không thể để dân chúng bị thua thiệt, vừa rồi tôi đã nói là tôi quyết sổ sách, Mã gia trang có yêu cầu gì xin cụ cứ yên tâm mạnh dạn đề xuất, là muốn xin tăng khoản bồi thường hay là chuyện khác, cụ cứ việc nói, chỉ là chúng tôi có thể làm thì chúng tôi không từ chối.
Nhiếp Chấn Bang nói năng có khí phách, dứt khoát mà linh hoạt, hơn nữa trên người Nhiếp Chấn Bang có phong thái hùng hậu mà người thường không thể so sánh được, dù sao Nhiếp Chấn Bang cũng từng là quan lớn một vùng, nên phong thái này tự nhiên làm cho người tin phục.
Cụ Mã nhìn Nhiếp Chấn Bang im lặng một lúc rồi mới ngẩng đầu lên nói:
- Ông Nhiếp, ông là lãnh đạo cấp cao, chúng ta tin ông, lão già Mã tôi vẫn có mắt nhìn người, ông sẽ không lừa nông dân chúng tôi. Tiền giải phóng mặt bằng chúng tôi không có yêu cầu gì, nếu là xây dựng đất nước thì ít một chút cũng không quan trọng. Năm xưa đập nồi bán sắt để luyện thép cũng như vậy mà tới, bất kể lúc nào chỉ cần quốc gia cần thì lão già Mã tôi đi lên đầu tiên, tôi thuyết phục người già trẻ trong cả thôn cùng tiến lên. Lần này chúng tôi không yêu cầu chuyện tiền đền bù, chúng tôi muốn xin hai vị lãnh đạo có thể nghĩ cách cho chúng tôi, có thể cho dân làng học một cái nghề, về sau không trồng trọt nữa cũng đều có thể có một con đường kiếm sống, không đến mức làm chúng tôi “Miệng ăn núi lở”, chỉ có một yêu cầu này thôi, các ông đáp ứng được thì hôm nay chúng ta có thể di dời.
Nghe lời nói của cụ Mã, Nhiếp Chấn Bang và Hoàng Đại Dũng liếc nhau một cái, trong ánh mắt cả hai đều có thể thấy sự chấn động, lời nói của cụ Mã rất giản dị, nhưng chính vì sự giản dị này mới có thể đánh thẳng vào lòng người.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đứng lên nói:
- Cụ Mã, chuyện này tôi bây giờ có thể đồng ý với cụ, sau khi trở về chúng tôi lập tức liên lạc với trường kỹ thuật trong thành phố, lớp học ban đêm, chỉ cần dân trong làng đồng ý đi học, chúng tôi phụ trách phối hợp sắp xếp, tuyệt đối bảo đảm có thể làm cho mỗi một người muốn học tập kỹ thuật sẽ thực sự học thành nghề, học được khả năng kiếm sống.
Nghe được câu này cụ Mã cũng vui sướng đứng lên, bàn tay đầy vết chai kích động cầm tay Nhiếp Chấn Bang lắc lắc nói:
- Ông Nhiếp, cảm ơn, cảm ơn ông, giải quyết cho già trẻ cả làng Mã gia trang chúng tôi một cái tâm bệnh, chúng tôi dời, lập tức dời luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận