Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1108: Đoàn kết và phát triển

Dáng vẻ kinh ngạc của Lý Úy Nhiên khiến Trần Nhạc cũng bật cười, gật đầu nói:
- Ừ! Phỏng chừng hai ngày nữa cấp trên sẽ tìm tôi nói chuyện.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng mở miệng, nói:
- Úy Nhiên! Trần Nhạc điều chuyển đi, đây là việc đáng để chúc mừng. Dù nói thế nào cũng xem như đã thăng nửa chức, nói không chừng đến lúc đó Trần Nhạc còn có thể làm Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật. Đây là việc đáng để vui mừng, chúng ta nên vui cho anh ấy mới phải.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến đám người Hứa Hồng Chuyên, Chu Truyền Gia đều hơi hiểu ra. Đích xác là như vậy, Trần Nhạc được điều chuyển lên trung ương, con đường phía trước liền mở ra. Có Bí thư Nhiếp bên cạnh giúp đỡ, không nói đến vị trí cửu đỉnh, nhưng một chức Bộ trưởng có lẽ không vấn đề gì.
Gương mặt của mọi người đều lộ vẻ hâm mộ. Tiếp theo, Nhiếp Chấn Bang đem một số sắp xếp của mình, nói ra không hề giấu giếm chút gì.
Trong mọi người ở đây, Hứa Hồng Chuyên, Chu Truyện Gia và Lưu Diệu Văn xem như đã nhận được không ít lợi lộc. Duy chỉ có Lý Úy Nhiên, xem như dậm chân tại chỗ.
Nhìn Lý Úy Nhiên, Nhiếp Chấn Bang hơi trầm ngâm, nói thẳng:
- Úy Nhiên à! Lần này, sắp xếp này tôi cũng đã có suy tính, hy vọng anh có thể hiểu.
Vốn dĩ, là cấp trên, Nhiếp Chấn Bang không cần phải như thế. Nhưng, suy nghĩ đến việc bản thân sắp rời khỏi Hồng Giang, nếu Lý Úy Nhiên nghĩ không thông, cuối cùng sẽ là một quả bom hẹn giờ.
Nhìn Lý Úy Nhiên, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Công tác của Ban Tổ chức, tầm quan trọng không cần nói cũng biết. Úy Nhiên anh ở vị trí này, tôi rời khỏi Hồng Giang cũng có thể yên tâm. Về sau, bốn người các anh, ủng hộ lẫn nhau. Ở Hồng Giang này cũng vẫn có rất quan trọng.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Lý Úy Nhiên sắc mặt đã dần dần dịu lại, hiểu ra. Biểu hiện của Lý Úy Nhiên vẫn đáng để khẳng định, nhanh như vậy đã điều chỉnh tốt thái độ.
Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Mùa thu năm nay, bên trường Đảng trung ương, Ban Tổ chức tổ chức một lớp bồi dưỡng ngắn hạn cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh, tôi đã đề cử Úy Nhiến với đồng chí Túc Châu, lần này là một cơ hội, anh cần phải nắm chắc.
Nghe đến đây, thái độ của Lý Úy Nhiên đã hoàn toàn trở nên thăng bằng. Sự suy tính này chắc chắn là tốt nhất. Tầm quan trọng của Trưởng ban Tổ chức so sánh với Phó Chủ tịch thường trực tỉnh hay là Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật cũng không thua kém quá nhiều. Bản thân đến hai vị trí này, hoàn toàn là không biết trọng dụng nhân tài. Hứa Hồng Chuyên và Chu Truyền Gia hai người này đi lên cũng xem như tăng lên nửa cấp, đây là lợi ích thực tế nhất. Mặt khác, dọn ra một vị trí cho Phương Viễn Sơn, nếu như vậy Phương Viễn Sơn cũng sẽ cảm kích trong lòng. Lưu Diệu Văn bổ sung vào coi như là vừa vặn.
Về phần mình, hiện tại bù đắp đã rõ ràng. Lớp bồi dưỡng cán bộ cấp tỉnh của trường Đảng, không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một cơ hội thăng chức quan trọng của mình từ trước đến nay. Chẳng qua là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi. Điểm này, Lý Úy Nhiên vẫn có thể nghĩ thông.
Dù sao, bản thân trong nhiệm kỳ này vẫn chưa kết thúc nhìn ra cả nước. Bí thư Nhiếp càng như vậy, có được mấy người hai ba năm điều chỉnh cương vị một lần. Có chăng, đó đều là người rất có năng lực.
Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang lại một lần nữa mở miệng nói:
- Về hai người Hồng Phong và Đới Phi, lần này tôi không chuẩn bị mang bọn họ theo cùng, giữ lại đây, suy xét tổng hợp một chút, tôi cảm thấy, sắp xếp Hồng Phong đến thành phố Ôn Xuân đảm nhiệm Phó Chủ tịch thường trực thành phố, ngoài ra, chỗ Đới Phi, suy xét đến vấn đề tuổi tác của cậu ấy, tiếp tục sắp xếp cũng không mấy thích hợp. Tôi dự định để cậu ấy xuống đảm nhiệm Cục trưởng một Phân cục Công an, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy không được thỏa đáng.
Điều hòa một chút, là sắp xếp cậu ta đến Chi đội cảnh sát vũ trang thành phố Ôn Xuân, đảm nhiệm vị trí Đại đội trưởng là tương đối thích hợp. Về mặt này, Úy Nhiên, anh có suy nghĩ gì không?
Hôm sau vừa đi làm, Nhiếp Chấn Bang bước vào văn phòng, Hồng Phong đã làm vệ sinh phòng ốc xong, trà nóng cũng đã đặt trên bàn, tất cả các văn kiện, hết thảy đều đặt trên bàn.
- Tiểu Hồng! Thông báo cho Tiểu Đới, tôi đến Ủy ban nhân nhân tỉnh một chuyến.
Nhiếp Chấn Bang dặn.
Bên Ủy ban nhân dân tỉnh, cùng lúc với xe của Nhiếp Chấn Bang chạy vào, tất cả các nhân viên công tác đều hơi ngạc nhiên. Đây dường như là lần đầu tiên Bí thư Nhiếp đến đây trong thời gian hai năm công tác tại Hồng Giang.
Bên này, nhận được tin tức, Phương Viễn Sơn cũng đích thân đến cửa đón Nhiếp Chấn Bang.
Nhiếp Chấn Bang vừa bước lên thang lầu, Phương Viễn Sơn liền chạy lên đón chào:
- Bí thư! Hoan nghênh, hoan nghênh!
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Lão Phương à! Tôi không mời mà đến. Thế nào? Không ngại tôi đến văn phòng anh ngồi một lát chứ?
- Sao có thể? Hoan nghênh còn không kịp nữa là. Bí thư đến chỗ tôi, đó là vinh hạnh của tôi, mời vào.
Phương Viễn Sơn hơi sững lại, lập tức bật cười ha hả.
Bên trong phòng làm việc của Phương Viễn Sơn, trên ghế sô pha của khu tiếp khách, vừa ngồi xuống, Thư ký đã bê tách trà nóng vào. Phương Viễn Sơn lúc này cũng cười, nói:
- Bí thư! Anh không đến tôi cũng chuẩn bị đến chỗ anh để báo cáo. Bên tập đoàn Năng lượng nguyên tủ qua hai ngày bàn bạc, trên cơ bản đã đạt được nhận thức chung. Dự án điện hạt nhân, lựa chọn địa điểm lại từ đầu, nghiêm khắc dựa theo tiêu chuẩn quy hoạch mà tiến hành. Ngoài ra, trong tỉnh chúng ta cũng cử ra Tổ chuyên gia, tham gia vào toàn bộ quá trình, lựa chọn địa điểm cho dự án, lần này, nhất định bảo đảm không thể lại xuất hiện tình huống giống như lần trước.
Phương Viễn Sơn lúc này có vẻ khá hưng phấn. Dự án điện hạt nhân này là dự án Phương Viễn Sơn rất coi trọng. Đây xem như là công trình đầu tiên anh ta chính thức chủ trì sau khi nhậm chức. Cho nên Phương Viễn Sơn đương nhiên hết sức coi trọng.
Đối với những điều này, Nhiếp Chấn Bang cũng lắng nghe hết sức tỉ mỉ. Hoàn toàn không vì nguyên nhân mình sắp điều chuyển mà qua loa sự việc, đây không phải là tính cách của Nhiếp Chấn Bang.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Ừ, như vậy cũng đã hòm hòm rồi. Hợp tác, là hòa vào nhau mà. Hồng Giang chúng ta có đặc điểm và ưu thế của mình, bất cứ lúc nào đều không thể tự xem nhẹ mình. Về mặt công bằng cơ sở, đạt được hợp tác, không tồn tại ai lợi dụng ai, vậy mới có thể lâu dài.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang dừng một lát, nhìn Phương Viễn Sơn nói hết sức nghiêm túc:
- Anh Phương, lần này đến đây, chủ yếu có một việc muốn nói với anh. Lần này đến thủ đô, tôi và mấy vị thủ trưởng có trao đổi qua, dựa theo ý kiến của đồng chí Hồ Thượng Chí tỉnh Lũng Tây, vì ông ấy kiên quyết tiến cử tôi tiếp nhận chức vụ của mình, cho nên, sau ba đến năm ngày nữa, tôi sẽ từ nhiệm công tác ở tỉnh Hồng Giang. Về phương diện người kế nhiệm, tôi đã đề cử anh. Tôi đoán chừng, mấy ngày nữa Trưởng ban Túc Châu chắc chắn sẽ tìm anh nói chuyện.
Nghe tin này, Phương Viễn Sơn ngẩn cả người, trong lòng có chút vui mừng, hơi bất ngờ. Thật không ngờ, Nhiếp Chấn Bang lại đề cử mình.
Nhìn bộ dạng của Phương Viễn Sơn, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- Tôi thừa nhận, giữa chúng ta đã từng có một vài chuyện không tốt. Nhưng, tổng thể mà nói, tôi cho rằng, anh vẫn là thích hợp nhất. Về mặt tình hình phát triển của Hồng Giang, anh và tôi đều có chung suy nghĩ.
Đây là nơi mà ông Phương từng chiến đấu, anh và ông Phương đều có một tình cảm sâu đậm vói Hồng Giang. Đây cũng là nguyên nhân tôi cố hết sức đề cử anh. Vì, tôi tin rằng anh tuyệt đối không thể làm việc bất lợi cho Hồng Giang.
Câu này nói xuất phát từ nội tâm. Phương Viễn Sơn cũng có chút cảm động, gật đầu nói:
- Bí thư, ngài thật hiểu tôi.
- Anh Phương, nói đến sự phát triển của Hồng Giang, tôi vẫn nói câu đó, đây coi như là nhắc nhở của tôi trước khi đi. Sông nước của Hồng Giang, là độc nhất vô nhị, là của cải quý giá mà thiên nhiên ban tặng cho chúng ta. Trước đây, kinh tế Hồng Giang lạc hậu, nhưng cũng giữ lại hoàn chỉnh sông nước Hồng Giang, đây là may mắn, là vận may của chúng ta, là may mắn của dân chúng Hồng Giang. Tiếp theo đây, tôi hy vọng, trong tương lai sau hai mươi năm, năm mươi năm thậm chí một trăm năm nữa, Hồng Giang vẫn có thể như thế này. Trong quá trình phát triển, cần ghi nhớ, không nên nóng vội cầu thành, cần tính đến lợi ích đối với môi trường, đối với nhân dân, đây cũng là kinh nghiệm và tâm đắc của tôi từ xưa đến nay. Dự án tốt, vĩnh viễn không sợ muộn màng. Nhưng, một dự án xấu, có thể phá hỏng triệt để một mảnh non xanh nước biếc. Nói thật, nếu thật sự như vậy, chúng ta đều là tội nhân.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ cố hết sức nằm trong khả năng, nghe thiên mệnh. Tiếp theo, chủ quản là Phương Viễn Sơn, anh ta làm thế nào đều ngoài tầm tay với của Nhiếp Chấn Bang. Cho nên, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không ra lệnh, cũng không cảnh cáo, cũng giống như việc nhà vậy, thành thật với nhau, nói chuyện xuất phát từ nội tâm.
Phương Viễn Sơn lúc này vô cùng cảm kích. Loại tình cảm ấm áp này của Nhiếp Chấn Bang đối với nhân dân, đây chính là khiếm khuyết của mình. Lúc này, Phương Viễn Sơn đã hiểu ra, người lấy được lòng dân sẽ được thiên hạ. Nhiếp Chấn Bang thật sự là hiểu lòng dân.
Phương Viễn Sơn gật đầu nói:
- Bí thư! Xin anh yên tâm. Phương Viễn Sơn tôi ở đây tỏ một thái độ với anh. Vấn đề bảo vệ môi trường của Hồng Giang nhất định sẽ đặt ở vị trí hàng đầu.
- Ha ha, tôi tin. Sắp lên chức Bí thư rồi, đây là việc đáng để vui mừng. Về mặt sắp xếp nhân sự, đồng chí Hứa Hồng Chuyên, tôi cũng đã xem xét rút ra đảm nhiệm Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, như vậy, anh triển khai công tác cũng tương đối thuận tay. Trong bộ máy Tỉnh ủy, đồng chí Tần Quảng Hán, khả năng sẽ tiếp nhận chức vụ của anh. Tóm lại một câu, Hồng Giang trong tương lai vẫn là đoàn kết phát triển. Tôi tin rằng, anh không vấn đề gì. Tôi cũng tin tưởng sâu sắc, Hồng Giang chắc chắn sẽ càng thêm tốt đẹp.
Nhiếp Chấn Bang hơi dừng lại, đem một số sắp đặt đai khái nói rõ với Phương Viễn Sơn, coi như để cho Phương Viễn Sơn có một sự chuẩn bị.
Như vậy, Phương Viễn Sơn đương nhiên sẽ biết nên làm thế nào. Giữ lại đám người Hứa Hồng Chyên, đương nhiên sẽ trở thành đối tượng là Phương Viễn Sơn lôi kéo. Đoàn kết trong bộ máy của Hồng Giang không thể xảy ra vấn đề gì lớn.
Kế tiếp, thái độ của Phương Viễn Sơn lại trở nên cung kính. Về một số vấn đề phát triển của Hồng Giang, cũng đều rất khiêm tốn thỉnh giáo Nhiếp Chấn Bang.
Lúc này, có thể nói là hai người vào bộ máy cho đến nay, là thời khắc hài hòa nhất. Lúc này, đôi bên đều vứt bỏ chính kiến và tâm tư, chính thức có tiếng nói chung.
Cuối cùng, lúc Nhiếp Chấn Bang đứng lên, Phương Viễn Sơn cũng đứng lên, mỉm cười nói:
- Bí thư! Buổi trưa chúng ta cùng ăn bữa cơm đạm bac, anh thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận