Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1064: Chúc Tết có thu hoạch

- Bính bát vạn!
- Lục điều!
Nhiếp Chấn Bang hô một câu, đánh ra một quân bài, lại cười nói:
- Người nổi bật dễ bị ghen ghét. Đạo lý này, năm đó lúc ông nội còn sống đã dạy cho em. Năm đó, em cũng có nhận thức sâu sắc. Anh cả, anh có còn nhớ năm đó anh một thân một mình đi huyện Lê tìm em?
Câu này lập tức khiến Nhiếp Gia Lương sững lại, trong ánh mắt thoáng qua một tia cảm động, cười nói:
- Chú vẫn còn nhớ chuyện này?
- Đừng vội, để em suy nghĩ một lát. Tam đồng!
Nhiếp Gia Dân tùy tiện đánh ra một quân bài, lại thản nhiên nói:
- Anh cả! Anh chính là quá mức cẩn thận, ngày xưa là ngày xưa, bây giờ đã khác rồi. Với địa vị thân phận của chú Ba hiện nay cũng có cách nghĩ của chú ấy. Em vẫn là câu nói đó,
Dứt lời, bên cạnh em rể Hà Nghĩa Đào lại đảo mấy quân bài trước mặt, nói:
- Thắng rồi! Anh hai, thật ngại quá, thắng rồi.
Câu này lập tức khiến Nhiếp Gia Dân nhảy dựng. Nhìn một lát, rất không cam lòng, nói:
- Có nhầm hay không? Của tôi là cùng một màu. Nghĩa Đào, chú làm như thế là không được nhé.
Nhiếp Chấn Bang bật cười ha hả, nhìn Nhiếp Gia Dân nói:
- Anh hai, Đây chính là ẩn thân mà phát tài, bây giờ có phải anh cũng có thể lĩnh hội được tinh túy này rồi không?
Chơi mạt chược chỉ là một trò tiêu khiển, nhưng mục đích thực sự còn là một loại gắn kết tình cảm.
Đương nhiên, kết nối tình cảm hoàn toàn không phải chỉ có đánh bài mới làm được. Nhưng, đơn thuần chỉ ngồi không, người một nhà ngồi trên sô pha, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sắc mặt trang trọng giống như đang họp vậy, chắc sẽ không có hiệu quả như vậy.
Ngày hôm sau, Nhiếp Chấn Bang thức dậy rất sớm.
Đây là thói quen đã hình thành của Nhiếp Chấn Bang. Bất kể là lúc nào, gió thổi trời mưa, mặt trời mọc, đều thức dậy sớm luyện tập hằng ngày. Việc này là tất yếu không thể thiếu được.
Đi một đường quyền, Nhiếp Chấn Bang đổ mồ hôi một chút, có được cảm giác tinh thần thoải mái. Sau khi rửa mặt xong, Nhiếp Chấn Bang cầm lấy điện thoại, bấm gọi số của Vương Túc Châu. Sau một lúc lâu, bên kia, giọng của Vương Túc Châu truyền đến:
- A lô.
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu, năm mới vui vẻ!
Vương Túc Châu cũng từ trong giọng nói nhận ra được là ai, bật cười ha hả, nói:
- Đồng chí Chấn Bang quá khách sáo rồi. Tối cũng chúc anh năm mới tốt lành!
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng trực tiếp nói thẳng vào chủ đề:
- Trưởng ban Túc Châu, hôm nay đã có lịch gì chưa? Nếu chưa có, tôi muốn đến thăm anh một lát.
Địa vị của Nhiếp Chấn Bang trong suy nghĩ của các thủ trưởng, Vương Túc Châu cũng hiểu rõ. Đối với yêu cầu của Nhiếp Chấn Bang, Vương Túc Châu hoàn toàn không cự tuyệt, trầm ngâm một chút rồi lập tức lại gật đầu nói:
- Vừa hay, buổi sáng ở nhà một mình, không có việc gì. Đồng chí Chấn Bang muốn đến uống cùng tôi một ly, đương nhiên là việc không thể tốt hơn.
Nhà của Vương Túc Châu cũng ở trong trụ sở làm việc Ủy ban kế hoạch trước đây. Chạy qua hội trường Hồng Tháp nổi danh ở thủ đô, đi vào bên trong, là một căn nhà tập thể bình thường, đó chính là nơi ở củaVương Túc Châu.
Không có cửa sân độc lập, cũng không phải là lầu Trưởng ban gì, rất đơn giản là một căn nhà bốn phòng. Nếu không phải đích thân đến nhà, Nhiếp Chấn Bang cũng không thể ngờ, nhà của Vương Túc Châu có thể đơn giản như vậy.
Vừa vào cửa, Vương Túc Châu liền chạy ra đón. Nhiếp Chấn Bang đem quà tặng đặt ở cạnh cửa, mỉm cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu! Đây là một chút lòng thành.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang bổ sung thêm một câu:
- Trưởng ban Túc Châu, xin ngài yên tâm, đây tuyệt đối không phải là đưa hối lộ. Một chút sản phẩm nông nghiệp của Hồng Giang, hoàn toàn là lễ vật bình thường.
Một câu này chặn lạilời nói của Vương Túc Châu một cách tự nhiên. Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Vương Túc Châu cười nói:
- Cậu đó, ở thủ đô, các Bộ và Ủy ban trung ương đều nói Nhiếp Chấn Bang khó chơi. Lần này, tôi xem như tự thân cảm nhận được rồi.
Nói xong, Vương Túc Châu rót cho Nhiếp Chấn Bang một tách trà nóng, sau đó ngồi lên ghế sô pha, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Lần này, Hồng Giang các cậu có thể coi như lại chơi trội rồi.
Đã đến đây, Vương Túc Châu cũng không khách sáo, trực tiếp mở miệng nói ra. Đều không phải là trẻ con nữa, giữa mọi người với nhau, có gì đều tự biết trong lòng. Nhiếp Chấn Bang trông mong đến đây chúc Tết, đương nhiên không chỉ đơn thuần là chúc Tết. Điểm này, Vương Túc Châu vẫn hiểu được.
Nhưng, Vương Túc Châu dùng một chủ đề thể này để mở màn, lại khiến Nhiếp Chấn Bang hơi ngại ngùng, gượng cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu! Anh đang phê bình tôi?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến Vương Túc Châu khoát tay, trầm ngâm một chút lại mở miệng nói:
- Không dám nói đến phê bình. Lần này, sau khi bốn điều đỏ của Hồng Giang đưa ra, bên trung ương vẫn tồn tại bàn bạc và tranh chấp. Nhưng, Kiều tổng và Mộc tổng đều ủng hộ, đây chính là ưu thế của cậu. Đối với việc này, cậu có thể yên tâm, đây thật sự không phải là phê bình.
Nói đến đây, Vương Túc Châu dừng một lát, lại tiếp tục nói:
- Hiện nay ở thủ đô cũng có một vài lãnh đạo cùng với một số đồng chí lão thành có vài suy nghĩ bất đồng đối với cậu. Ở thủ đô, hiện giờ cũng đã có ý kiến, đó là nên ép Nhiếp Chấn Bang xuống.
Nghe được tin này từ chính miệng của Vương Túc Châu, Nhiếp Chấn Bang liền trở nên trầm tư. Có thể khiến Vương Túc Châu nói như vậy, rõ ràng, việc này tuyệt đối không phải là tin đồn vô căn cứ.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không quá để ý. Ép xuống, cũng cần phải có bản lĩnh đó mới được. Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang vẫn tương đối tự tin.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- E rằng đây cũng là nguyên nhân khiến cho việc bổ nhiệm nhân sự của tỉnh Hồng Giang luôn luôn khó.
Nói đến bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự của tỉnh Hồng Giang, Vương Túc Châu là có quyền phát ngôn nhất. Trầm ngâm giây lát, Vương Túc Châu cũng gật đầu nói:
- Cậu đoán không sai. Trước mắt, đối với bổ nhiệm miễn nhiệm nhân sự thiếu khuyết của Hồng Giang, trung ương vẫn có cách nhìn và ý kiến bất đồng. Các thủ trưởng đều có ý kiến khác nhau. Việc này, nói thật, bao gồm sếp Kiều và sếp Mộc đều cũng không tiện phản đối. Những việc này, tôi nghĩ cậu vẫn hiểu rõ.
Lời nói của Vương Túc Châu không nói quá lộ liễu, quá rõ ràng nhưng Nhiếp Chấn Bang vẫn hiểu được. Đơn giản chính là vấn đề cân bằng.
Một tỉnh, chủ yếu nhất vẫn là cân bằng. Trung ương cũng không hi vọng nhìn thấy có một người nào đó hoặc là một hệ phái nào đó nắm trong tay hoàn toàn một tỉnh. Đây là một điều kiêng kị.
Tất nhiên, Nhiếp Chấn Bang hiện tại không có suy nghĩ này, nhưng, trên thực tế tỉnh Hồng Giang có xu thế phát triển này.
Cái gọi là ép xuống, e rằng cũng là suy nghĩ này. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cơ bản đã hiểu. Xem tình hình hiện nay, nhân sự của tỉnh Hồng Giang e rằng không thể có việc gì của hắn rồi.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có thể cười, thản nhiên nói:
- Việc này, tôi lại không có ý kiến gì, tôi vẫn là câu nói đó, bất luận lúc nào, bất luận việc gì đều phục tùng quyết định của tổ chức, phục tùng sắp xếp của trung ương, đây là tất yếu, cũng là không được phép nghi ngờ. Cá nhân tôi cũng làm như vậy. Ai đến đảm nhiệm hai chức vụ này tôi đều không vấn đề gì. Chủ yếu nhất vẫn là phát triển của Hồng Giang. Đây mới là việc tôi coi trọng nhất.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Vương Túc Châu lại mỉm cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, đối với thành phố Du Châu cậu có hiểu biết gì không?
Thành phố Du Châu?
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang lại nhướn mày, trở nên trầm ngâm. Vương Túc Châu không thể vô duyên vô cớ nhắc đến thành phố Du Châu.
Hiện nay, Bí thư Thành ủy thành phố Du Châu là Vu Thương Châu. Mặt khác, các hạng mục phát triển kinh tế của thành phố Du Châu đều rất mạnh mẽ. Động lực mạnh mẽ của thành phố trực thuộc trung ương này không phải là loại tỉnh như Hồng Giang có thể so sánh. Các mặt công tác đều rất tốt, Nhiếp Chấn Bang nghĩ không ra, vì sao Vương Túc Châu lại nhắc đến Du Châu.
Lẽ nào trung ương có suy nghĩ này, chuẩn bị bảo mình đến Du Châu?
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang sắp xếp lại lời nói của mình, nói:
- Tôi cũng không hiểu nhiều về Du Châu. Có giao lưu một chút với đồng chí Vu Thương Châu của thành phố Du Châu, nhưng không quá nhiều. Thành phố Du Châu, các mặt phát triển đều rất tốt. Về mặt thu hút đầu tư nước ngoài cũng thể hiện ra thực lực hùng hậu. Mấy năm gần đây, năm trăm xí nghiệp mạnh trên thế giới lần lượt vào thành phố Du Châu, đây là một khẳng định đối với Du Châu, những việc khác, tôi không hiểu lắm.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn là những lời khách sáo chốn quan trường, rất quy củ, rất đơn giản, rất giản dị, không có quá nhiều tin tức.
Vương Túc Châu trầm ngâm, lại chậm rãi nói:
- Phát triển kinh tế của thành phố Du Châu và thành tích mọi mặt, tổng thể mà nói đều rất tốt. Nhưng, từ một số tình hình nắm được để xem xét, vấn đề của thành phố Du Châu vẫn không ít. Thành phố trẻ trực thuộc trung ương, trong quá trình phát triển khó tránh khỏi có vài chỗ sơ sót. Ngoài ra, quan hệ nhân sự của thành phố Du Châu tương đối phức tạp, một số việc cũng có không ít tranh luận. Hiện tại, trung ương hơi bị động. Đối với vấn đề này, thái độ trước mắt của trung ương cũng không phải là quá rõ ràng. Từ xu thế hiện nay để xem xét, trong lòng thủ trưởng vẫn là hơi có khuynh hướng để cậu qua đó.
Sau khi nói xong, ánh mắt Vương Túc Châu nhìn về phía Nhiếp Chấn Bang, trầm ngâm giây lát, lại bổ sung:
- Đương nhiên, tạm thời mà nói, nói điều này vẫn hơi sớm một chút. Đối với vấn đề của Du Châu, vẫn chưa chính thức có quyết định. Nói như vậy cũng có thể là có khả năng này, cũng không có nghĩa là chắc chắn. Sở dĩ tôi nói cho cậu biết, chủ yếu nhất vẫn là để trong lòng cậu có một sự chuẩn bị.
Nhiếp Chấn Bang cũng không ăn cơm ở nhà Vương Túc Châu. Sau khi thảo luận một chút vấn đề của Hồng Giang, lại nói chuyện của Du Châu, Nhiếp Chấn Bang liền đứng dậy cáo từ.
Hôm nay, một chuyến chúc Tết này còn thu hoạch được không ít. Tối thiểu nhất, hướng đi của cấp trên, một hướng đi chân thực, Nhiếp Chấn Bang vẫn hiểu được đại khái. Không nói những việc khác, chỉ nói đến việc có khả năng đến Du Châu, điều này cũng đủ để trả giá rồi.
Bước ra khỏi cổng trụ sở Ủy ban Kế hoạch, Nhiếp Chấn Bang lại trở nên hiếu kỳ đối với việc của thành phố Du Châu. Rút điện thoại ra, bấm gọi số của Triệu Tinh Long, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Tinh Long, đang ở nhà hả? Có thời gian không, cùng qua Vương Triều ngồi một lát.
Bạn cần đăng nhập để bình luận