Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1039: Lập chuyên án điều tra.

Phòng hội nghị nhỏ Tỉnh ủy, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang tổng cộng gồm mười ba ủy viên, hết sức chỉnh tề. Lúc Hứa Hồng Chuyên gọi điện thông báo, mọi người vừa hay đều không ai ra ngoài, toàn bộ đều ở thành phố Hồng Thành.
Mười một giờ rưỡi, trước đây vào giờ này, nửa tiếng nữa sẽ tan sở. Nhưng lúc này, tại phòng hội nghị nhỏ lại đội ngũ chỉnh tề, tất cả các Ủy viên thường vụ đều vào chỗ, mọi người đều không hiểu ra sao cả, lúc này sao vẫn còn triệu tập hội nghị thường ủy khẩn cấp.
Ánh mắt Hạ Ngọc Sanh hơi mơ màng, có dự cảm xấu. Buổi sáng, ông ta nhận được báo cáo bên Sở Địa khoáng chuyển qua, tình hình rất tồi tệ. Sụp lún mặt đất, kết quả cuối cùng quả nhiên có liên quan đến mỏ than My Bình. Bên này vừa mới bàn bạc với Phương Viễn Sơn xử lý thế nào, ngay sau đó liền nhận được điện thoại của Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên: Bí thư Nhiếp mời tất cả các Ủy viên thường vụ đến phòng hội nghị Tỉnh ủy triệu tập hội nghị thường vụ khẩn cấp.
Trong tay Nhiếp Chấn Bang cầm hai bản báo cáo từ ngoài cửa bước vào ngồi vào ghế của mình, mắt nhìn thẳng, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, bắt đầu cuộc họp.
Sau phần mở đầu, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp đi vào chủ đề, nói:
- Lần này, triệu tập hội nghị thường ủy khẩn cấp, chủ yếu nhất vẫn là thảo luận về tai họa địa chất vào tuần trước xung quanh khu vực mỏ than My Bình phát sinh sụp lún mặt đất.
- Vì sao? Vì sao xuất hiện tai họa địa chất ác liệt kiểu vậy? Vì sao sau khi giới thiệu tập đoàn Âu Khắc vào, mỏ than My Bình lại xuất hiện vấn đề trọng đại như vậy, đây là một vấn đề đáng để tất cả các đồng chí chúng ta đang ngồi đây im lặng suy nghĩ.
Ngữ khí của Nhiếp Chấn Bang hết sức nghiêm khắc. Lúc nói đến tập đoàn Âu Khắc lại nâng cao âm điệu. Một hành động này, lập tức khiến phòng họp im lặng như tờ.
Không ít Ủy viên thường vụ đều hướng về Nhiếp Chấn Bang. Ánh mắt của Tần Quảng Hán, Lý Dịch Hồng lại bất giác hướng về phía Phương Viễn Sơn. Đã yên lặng gần ba tháng, giờ phút này luôn không có động tĩnh. Nhiếp Chấn Bang đột nhiên triển khai. Lẽ nào nói, bên mỏ than My Bình thật sự đã xảy ra chuyện?
Dễ dàng nhận thấy, Bí thư Nhiếp thẳng thắn bộc trực, trực tiếp hướng mũi nhọn nhắm ngay tập đoàn Âu Khắc. Điểm này, đủ để chứng minh Nhiếp Chấn Bang chuẩn bị trở mặt, chuẩn bị tiến hành phản kích động thái trước đây của Phương Viễn Sơn. Ai cũng đều biết, tập đoàn Âu Khắc là sau khi Phương Viễn Sơn nhậm chức chủ trương đưa vào, nếu thật sự xảy ra chuyện, Phương Viễn Sơn mất sạch thể diện, cuộc sống ở Hồng Giang, tất nhiên sẽ không dễ dàng. Nói một câu khó nghe, nếu thật sự có tin xấu, hoặc có chuyện gì. Sau này, Phương Viễn Sơn chỉ có thể kẹp lấy cái đuôi mà sống qua ngày.
Hạ Ngọc Sanh lúc này hơi bất an nhìn Phương Viễn Sơn. Trên đời này, không thể có chuyện trùng hợp như thế. Có thể khẳng định, báo cáo địa chất, Bí thư Nhiếp chắc chắn đã nhận được. Hiện tại, chỉ xem Phương Viễn Sơn ứng đối ra sao.
Bên này, Phương Viễn Sơn lại tỏ vẻ không chút hoang mang. Ngồi thẳng người, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp! Tôi cũng nói vài lời.
Nói xong, Phương Viễn Sơn lại trực tiếp nói:
- Bí thư Nhiếp! tôi lại cảm thấy lời lẽ vừa rồi có hơi quá sự thật. Không sai, căn cứ báo cáo của Sở Địa khoáng, năm thị trấn xung quanh khu mỏ than phát sinh sụp lún mặt đất đích thật có liên quan đến mỏ than. Nguyên nhân căn bản nhất vẫn là mạch nước ngầm xói mòn nghiêm trọng, dẫn đến kết cấu địa chất phát sinh biến đổi. Phía dưới mặt đất mất đi lực chống đỡ, điều này mới dẫn đến sụp lún mặt đất. Nhưng, cá nhân tôi cho rằng, những điều này đều là một vài thứ mà phát triển kinh tế tất yếu phải đối mặt. Không phá vỡ thì không xây được. Có lúc, vì kiến thiết kinh tế và phát triển xã hội, có vật hi sinh, đây là điều khó tránh khỏi, hoàn toàn không có gì phải ngạc nhiên.
Lời lẽ của Phương Viễn Sơn đích xác, củng rất bình thường. Trước mắt, lãnh đạo của không ít địa phương cũng đều là thái độ như vậy.
Dứt lời, bên cạnh, Hạ Ngọc Sanh cũng mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! Tôi cũng nói vài câu!
Nhiếp Chấn Bang lúc này lại tỏ vẻ hết sức bình thản, nhìn hai người này cũng giống như là nhìn cái gì vậy, vẫn thật sự xem mình là đồ ngốc, cũng không thử nghĩ xem, nếu chỉ nắm trong tay bấy nhiêu, mình có thể tùy tiện chất vấn sao?
Thản nhiên gật đầu, nói:
- Phó Chủ tịch Hạ, mời anh nói!
Hạ Ngọc Sanh hơi há miệng, nói:
- Mọi người đều biết, khai thác mỏ than, đây vốn dĩ là một công trình phá hoại môi trường. Trước mắt, trên thế giới cũng không có một loại kỹ thuật nào có thể bảo đảm lúc khai thác mỏ than không có chút xói mòn mạch nước ngầm nào. Cá nhân tôi cho rằng, đây là việc trong quá trình khai thác mỏ than không thể tránh khỏi. Cho dù không đưa tập đoàn Âu Khắc vào, tôi tin rằng, việc này sớm muộn vẫn sẽ phát sinh, chỉ có điều vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Dứt lời, Nhiếp Chấn Bang lại cười thản nhiên, nhìn hai người, nói:
- Chủ tịch Phương, Phó Chủ tịch Hạ! Hai vị thật sự cho rằng như vậy sao?
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Nhưng, theo tôi được biết, tập đoàn Âu Khắc không chỉ có vấn đề này. Trước khi tập đoàn Âu Khắc nhập cổ phần vào mỏ than My Bình, trên danh nghĩa là đầu tư năm trăm triệu, trên thực tế, căn cứ vào điều tra, cho đến bây giờ, vẻn vẹn chỉ đầu tư một trăm triệu tiền mặt. Ngoài ra, số tiền này chủ yếu ở bên khu nhà ở nhân viên mỏ than ở nội thành thành phố My Bình. Nghe nói, tập đoàn Âu Khắc sắp cải tạo khu nhà ở nhân viên, dùng đất đai khu nhà ở nhân viên làm cơ sở khai phá thị trường bất động sản. Mặt khác, về mặt khai thác mỏ than, tập đoàn Âu Khắc thậm chí ngay cả xử lý nước ngầm chảy ngược cũng không có sắp xếp, lại gia tăng sản lượng khai thác than, việc này trực tiếp dẫn đến xói mòn mạch nước ngầm nghiêm trọng, nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai họa địa chất. Đây là tổ hợp hình ảnh, mọi người nhìn xem, về mặt xây dựng đường hầm của mỏ than, đường đường là tập đoàn Âu Khắc vẫn dùng kỹ thuật và thiết bị thời kỳ những năm bảy tám mươi của thế kỷ trước.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang giống như sấm sét giữa trời quang, vừa nói ra không ít Ủy viên thường vụ sắc mặt đều thay đổi. Phương Viễn Sơn vốn dĩ sắc mặt bình tĩnh cũng đã thay đổi không còn bình tĩnh nữa. Những chuyện này, là ông ta trước đó không làm cho rõ ràng, lúc này, bị Nhiếp Chấn Bang đả kích một phen, lòng Phương Viễn Sơn cũng rối cả lên. Tập đoàn Âu Khắc là ông ta tiến cử vào, bất kể như thế nào, tiếng tăm nhận thức không rõ ràng cũng sẽ rơi trên đầu ông ta.
Trên mặt bàn, hình ảnh bên Trần Nhạc điều tra ngầm đều có tiêu chuẩn chuyên nghiệp tương đối.
Ảnh khá là rõ nét. Dưới ánh đèn lờ mờ, trong đường hầm mỏ than, luôn kéo dài ra, thậm chí, còn có thể nhìn thấy trong đường hầm mỏ, không ít chỗ vẫn dùng gỗ để chống đỡ.
Một loạt các bức ảnh bày ra trên bàn lập tức khiến không ít Ủy viên thường vụ chau mày. Tỉnh Hồng Giang không phải là tỉnh lớn khai thác khoáng sản. Nhưng, những người đang ngồi đây đều không phải là thường dân không có kiến thức. Rất rõ ràng, vận dụng kỹ thuật như thế vào việc khai thác là một tai họa ngầm cực lớn. Đây là một kiểu coi thường đối với an toàn sinh mạng thợ mỏ.
Bên cạnh, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Cung Chính, sắc mặt âm trầm, mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! tôi đề nghị, Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh lập tức đình chỉ hợp tác với tập đoàn Âu Khắc, đóng cửa các đường hầm trong mỏ. Nếu không, một khi phát sinh sự cố tai nạn mỏ, hậu quả không thể lường được.
Ngay sau đó, Lý Úy Nhiên cũng mở miệng nói:
- Tôi tán thành ý kiến của Chủ nhiệm Cung. Đồng thời, tôi cảm thấy, cần phải lập tức lập án tiến hành điều tra đối với mỏ than My Bình và tập đoàn Âu Khắc. Đối với loại xí nghiệp không có lương tri, không có trách nhiệm xã hội và đạo đức này, nhất định phải đưa ra ánh sáng, đồng thời chấm dứt hợp tác.
Kế tiếp, Vi Lâm, Trần Nhạc, Hứa Hồng Chuyên và Chu Truyền Gia đều phát biểu một cách nghiêm khắc. Đều không ngoại lệ, mục tiêu của tất cả mọi người đều là tập đoàn Âu Khắc.
Sắc mặt của Phương Viễn Sơn âm trầm, sắc mặt của Hạ Ngọc Sanh trắng bệch. Hạ Ngọc Sanh từng nghĩ đến việc thất bại thảm hại, nhưng, ông ta căn bản không ngờ, thất bại thảm hại có thể đến nhanh chóng như vậy. Mới chỉ có từng ấy thời gian, Phương Viễn Sơn liên tiếp thất bại tháo chạy. Không nói đến uy tín mất sạch, còn bị Nhiếp Chấn Bang dồn đến góc tường. Sau này, ngày tháng ở tỉnh Hồng Giang chắc chắn sẽ khó đi.
Lúc này, Tần Quảng Hán lại chậm rãi nói:
- Tôi tán thành triển khai điều tra đối với tập đoàn Âu Khắc.
Lời ít ý nhiều, ở đây đã nói rõ vấn đề. Vào lúc này, Tần Quảng Hán cũng quay đầu đúng lúc. Rõ ràng, nếu tiếp tục đi theo đó chính là một con đường đi đến đen tối.
Đầu óc Phương Viễn Sơn lúc này quay như chong chóng. Làm thế nào giải quyết khó khăn và nguy hiểm trước mắt, đây là vấn đề quan tâm lo lắng nhất hiện nay của Phương Viễn Sơn. Làm thế nào trong tình huống xấu này hòa nhau một ván, đây là việc Phương Viễn Sơn cần phải suy tính nhất hiện tại.
Trầm ngâm một chút, Phương Viễn Sơn lại trầm giọng nói:
- Quả thật không ngờ tập đoàn Âu Khắc lại có thể là xí nghiệp như thế. Ở đây, tôi hướng đến Bí thư Nhiếp, hướng đến tổ chức cấp trên xin được nhận hình phạt. Tôi nhận thức không rõ, không nhìn thấy bản chất của tập đoàn Âu Khắc, bị người che đôi mắt, suýt chút nữa phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Xin tổ chức cấp trên phê bình, xử phạt tôi.
Nói xong, Phương Viễn Sơn thay đổi chủ đề, lại nghiêm khắc nói:
- Sự việc của tập đoàn Âu Khắc đã có chứng cứ đầy đủ, nghĩ đến, cũng không thể có gì không nhất quán. Tôi đề nghị, Tỉnh ủy lập tức thành lập một Tổ chuyên án, tiến hành điều tra đối với tập đoàn Âu Khắc. Dựa vào thỏa thuận đầu tư trước đây, tập đoàn Âu Khắc đã vị phạm hợp đồng, Ủy ban nhân dân tỉnh có quyền đơn phương đình chỉ hợp đồng. Việc này, nhất định phải có câu trả lời thoả đáng cho dân chúng, trừng phạt nghiêm khắc những tiểu thương không hợp pháp, làm sạch môi trường đầu tư tỉnh Hồng Giang.
Phương Viễn Sơn dứt lời, trong phòng hội nghị lại là một khoảng yên tĩnh. Lúc này, ngay cả Nhiếp Chấn Bang cũng không thể không bái phục Phương Viễn Sơn. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã ra quyết định như thế, bỏ xe bảo vệ tướng, thủ đoạn tàn nhẫn, đồng bọn hợp tác trường kỳ, nói bỏ là bỏ, đây không phải là điều một người bình thường có thể có được.
Nhưng, đồng thời, Phương Viễn Sơn nói như vậy, cố nhiên có thể giải thoát nguy cơ cho mình, nhưng, thanh danh trong tỉnh vô hình trung cũng xấu đi. Thử nghĩ mà xem, về sau, còn ai dám đi cùng Phương Viễn Sơn. Nếu xảy ra chuyện, không chắc khi nào bị Chủ tịch Phương vứt bỏ.
Mặc kệ Phương Viễn Sơn phản ứng thế nào, mục đích của mình xem như đã đạt được. Nhiếp Chấn Bang lúc này tổng kết, nói:
- Mọi người đều là suy nghĩ như vậy, tôi thấy không cần thiết phải giơ tay biểu quyết nữa. Tập đoàn Âu Khắc, dù sao cũng là công ty thương mại, tôi thấy thế này, do Sở Công an và Ủy ban Kỷ luật liên hợp thành lập Tổ Chuyên án tiến hành điều tra đối với mỏ than My Bình và tập đoàn Âu Khắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận