Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 836: Tâm sự của La Xuân Tài

Trên thực tế, La Xuân Tài ở lại thành phố Thiên Phủ là có mục đích. Sau khi tốt nghiệp lớp huấn luyện ở trường Đảng trung ương, La Xuân Tài cũng bừng bừng khí thế.
Nhưng, tốt nhiệp từ năm ngoái đến giờ thấm thoắt lại qua 2 năm nữa, lúc học ở trưởng Đảng, La Xuân Tài mới 56 tuổi nằm trong hàng ngũ của cán bộ cấp tỉnh, coi như là một thành viên nhiệt huyết. Lúc đó, La Xuân Tài cũng rất hăng hái, nhớ đến thời gian sau khi kết thúc huấn luyện vị trí của mình chắc chắn sẽ có sự thay đổi, mình sẽ được vào Tỉnh ủy, đảm nhiệm chức Phó bí thư Tỉnh ủy, thậm chí nếu may mắn... 1 bước có thể làm đến chức Bộ trưởng cũng chưa chắc đã phải là điều không làm được.
Nhưng đã 2 năm trời trôi qua, mình vẫn dậm chân tại chỗ, tuổi của mình cũng vô tình bước vào ngưỡng 58. Lúc này, La Xuân Tài đã khá nóng ruột.
58 tuổi, đây là một ngưỡng tuổi mà năm nay lại là năm của nghiệm kì lớn. Tổng Bí thư Thẩm đã xong hai nhiệm kỳ, năm nay Tổng Bí thư Thẩm qua lại với lãnh đạo trng ương đã quyết định xong, một nhiệm kỳ mới sắp diễn ra. Lúc này, tình cảnh của mình đã trở nên gay go.
Không ổn, đây không phải là nói đùa, cái tuổi này nếu chỉ là một cán bộ cấp sở thì cũng thôi nhưng bước qua cấp sở, vào hàng ngũ của tỉnh. Theo quy tắc, lúc này rút lui 2 tuyến này là điều tất nhiên. Nếu không thể nhượng bộ 1 bước, vậy con đường làm quan của mình sẽ chấm dứt tại đây.
Cho nên, La Xuân Tài cố ý ở lại, mục đích cũng không phải là tìm Thang Bính Quyền của thành phố Thiên Phủ giao lưu gì mà mục đích chủ yếu vẫn là học cách của anh bạn cũ Nhiếp Chấn Bang.
Trong lúc đang trầm tư thì thư kí đi từ ngoài cửa vào:
- Bí thư La, đã đặt chỗ xong rồi, ở ngay khách sạn Thiên Phủ phòng riêng số 7.
Là thư ký đương nhiên là biết rõ sở thích của lãnh đạo, hiện giờ La Xuân Tài càng mẫn cảm với những con số này. Thích số 7, ghét số 8. Nay năm ngoái, mấy thương nhân của Đông Cảng mở tiệc chiêu đãi bí thư La ở khách sạn Đường Triều, đặt phòng 888, bí thư La liền không nể mặt họ một chút nào mà xoay người dời đi.
Lúc này, làm thư kí đương nhiên là sẽ không để ý đến những việc này. Thực sự đã muốn làm như thế rồi thì đây không phải là bắt ông cụ ăn thạch tín hại đến tính mạng hay sao?
Lúc này, hẳn là La Xuân Tài rất hài lòng với sự sắp xếp của thư ký liền gật đầu nói:
- Trong menu có món ăn của tỉnh Sơn Đông không? Chủ tịch Nhiếp là người Yến Bắc, rất thích món ăn cung đình và món ăn tỉnh Sơn Đông. Ở bên Thiên phủ món ăn nhà họ Đàm khá khó tìm, tay nghề đầu bếp của khách sạn Thiên Phủ thế nào? Tiểu Mẫn, cậu đã đích thân đi hỏi chưa?
Thư ký họ Mẫn, tuổi tác cũng không phải là quá lớn, khoảng 30 tuổi. La Xuân Tài 58 tuổi, cũng bằng tuổi cha của cậu ta, xưng hô như thế cũng là chuyện nên làm.
Tiểu Mẫn cũng rất rõ, mình và lãnh đạo đó là như kiểu “một người làm quan cả họ được nhờ”. Nếu, lãnh đạo có thể làm đến chức Chủ tịch tỉnh, địa vị của lãnh đạo được thăng tiến thì mình làm thư ký cũng sẽ như thuyền gặp nước.
Gật gật đầu, thư ký Mẫn rất cung kính, cẩn thận nói:
- Về món ăn, theo ý của cấp trên, phần lớn đều là món ăn Sơn Đông, kết hợp với một chút đồ ăn Hoài Dương và xúp Quảng Đông. Về món chính, chọn là heo sữa quay và Đại tràng cửu chuyển nối tiếng. Về rượu, là rượu Ngũ Lương Ngọc Dịch được ủ đã 10 năm.
Trong chuyện này, La Xuân Tài có mất công suy nghĩ một chút, kinh nghiệm của Nhiếp Chấn Bang, La Xuân Tài là người hiểu rõ nhất, chắc chắn là rất nhạy cảm. Như vậy, một là dùng rượu quá xa xỉ, động một chút là dùng rượu đã ủ 30 năm thậm chí hơn 100 năm chắc chắn sẽ không thích hợp. Cũng sẽ cho Nhiếp Chấn bang một ấn tượng xấu.
Như bây giờ, ăn một bữa cơm không quá 56 ngàn, vừa không mất thể diện lại có làm cho mọi người gân gũi nhau hơn, có thể nói là thích hợp nhất.
Gật gật đầu, La Xuân Tài phất tay nói:
- Ừ, cậu đi sắp xếp trước một chút đi.
Đợi sau khi thư kí ra khỏi phòng, La Xuân Tài cũng lấy điện thoại ra gọi cho Nhiếp Chấn Bang, điện thoại vừa mới vang lên đã có người nghe máy, có tiếng của Nhiếp Chấn Bang:
- Lão La, giao lưu bên thành phố Thiên Phủ thế nào?
Câu nói của Nhiếp Chấn Bang làm cho La Xuân Tài vui mừng, ngữ khí và thái độ của Nhiếp Chân Bang mang đậm tình nghĩa bạn bè.
Điều này, làm cho lòng tin của La Xuân Tài được tăng lên đáng kể, ông ta liền cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp, sự phát triển của thành phố Thiên Phủ vượt xa dự đoán của tôi. Thật khogno ngờ, chỉ trong 2 năm ngắn ngủi không đến Thiên Phủ, mà bây giờ nó đã nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi. Lúc này, đã hoàn thành việc kí kết các hạng mục xây dựng Cổ Thiên Cao, chuẩn bị hợp tác hữu hảo với thành phố Thiên Phủ. Tài nguyên hưởng chung, bổ sung ưu thế cho nhau. Về mặt này cần Chủ tịch Nhiếp giúp đỡ nhiều.
Câu nói của La Xuân Tài rất khách sáo, hoàn toàn là tỏ thái độ của một cấp dưới. Theo lý thuyết, La Xuân Tài cũng là một cán bộ tỉnh Lũng Tây, mặc dù là cán bộ của tỉnh Ba Thục cũng giống như danh hiệu ủy viên Tỉnh ủy, cũng không cần phải như thế.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Lão La, ông cũng không hiền chút nào, Thiên Phủ và Cố Đô thuộc vào hai khu vực quan trọng trong chiến lược mở rộng, phát triển miền Tây. Hai thành phố này, một là trung tâm của vùng tây bắc, một là trung thâm thành thị khu vực tây nam, không có bất cứ vấn đề gì. Tỉnh ủy và Uỷ ban nhân dân tỉnh cũng rất vui vẻ. Điều tôi muốn nói là, chúng ta là bạn học cũ, ông nói như vậy hơi lạ lẫm đấy.
Vừa nói xong, La Xuân Tài liền cười ha hả nói:
- Đúng, đúng Chân Bang phê bình tôi xin nhận. Người anh em, bây giờ nghĩ lại, tạm biệt trường Đảng đã hơn 1 năm không gặp, hay là tối nay tôi làm chủ, tại phòng riêng số 7, khách sạn Thiên Phủ chúng ta cùng tâm sự.
La Xuân Tài nói câu này thực sự rất khéo, Nhiếp Chân Bang nghe xong cũng mỉm cười, La Xuân Tài này đúng là sự có sự sắp xếp ổn thỏa rồi. Còn cái gì mà tối nay làm chủ? Nghe đúng là như phê bình vậy, sau địa điểm thậm chí đến số phòng riêng cũng nói ra rồi, điều này chứng tỏ La Xuân Tài đã chọn phòng từ trước.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang liền sảng khoái gật đầu:
- Được, bạn cũ đã mời, đương nhiên là tôi phải đến. Vậy tối nay chúng ta gặp nhau.
Lúc Nhiếp Chấn Bang đến khách sạn Thiên Phủ, La Xuân Tài và thư ký Tiểu Mẫn đã đứng sẵn ở tầng 1 trong sảnh của khách sạn.
Vừa vào cửa, La Xuân Tài liền chạy ra đón có vẻ rất khách sáo và vui mừng nói:
- Chấn Bang, mau vào đi!
Căn phòng to như vậy cũng chỉ có 4 người, Nhiếp Chấn Bang, La Xuân Tài, cộng thêm 2 thư ký. Sau khi đi vào chỗ của mình, sau khi ăn qua mấy vòng, lúc này La Xuân Tài mời cười nói:
- Chú em Chấn Bang, nói thật lần này chúng ta trong lớp huấn luyện, là cậu và Khương Vĩnh Hạo ổn. Tôi và lão Tôn đều không được rồi.
Khương Vĩnh Hạo, là bạn học cùng lớp huấn luyện với Nhiếp Chấn Bang. Lúc học ở trường Đảng, Khương Vĩnh Hạo là Phó bí thư Trung ương Đoàn, Khương Vĩnh Hạo cũng tiến từng bước một, cuối cùng cũng đứng ở vị trí thư kí hạng nhất của Trung ương đoàn. Chức vụ của Khương Vĩnh Hạo so với Nhiếp Chấn Bang vẫn có sự chênh lệch nhất định.
Nghe câu nói của La Xuân Tiến, Nhiếp Chấn Bang lại lầm vào trạng thái suy tư, nói đơn giản là buổi tụ họp của bạn học, Nhiếp Chấn Bang không tin. Không phải nói điều gì khác, chỉ trong tỉnh, Tôn Gia Lạc cũng là bạn học, La Xuân Tài cố tình chỉ mời mình, trong này chắc chắn có điểm nghi vấn.
Hơn nữa, La Xuân Tài cố ý nhắc đến chuyệnmình và Khương Vĩnh hạo được thăng lên chình bộ, ông ta và lão Tôn đều đang ở ngưỡng Thứ trưởng, dậm chân mãi không tiến. Rốt cuộc La Xuân Tài có ý gi, không khỏi làm cho Nhiếp Chấn Bang phải suy nghĩ.
Trầm mặc một chút, Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Lão La, nói như vậy là suy nghĩ chưa thấu đáo rồi. Hôm nay, chúng ta không quan tâm đến chuyện chức vụ cao hay thấp. Chỉ nói đến tình bạn, nhất định phải phạt ông 3 chén rượu.
Lúc này La Xuân Tài sửng sốt, nhưng rồi cũng cười ha ha nói:
- Đúng, đúng, Chấn Bang nói có lý, không nói chuyện chức vụ chỉ nói tình nghĩa, rượu này nên phạt.
Uống 3 chén, La Xuân Tài rất rõ, trung gian không hề có bất cứ điểm dừng nào. Uống liên tục 3 chén liền, tuy chỉ là chén nhỏ nhưng đây cũng là 3 chén rượu, lúc này mặt của La Xuân Tài đã hơi ửng đỏ.
Dừng lại một chút, La Xuân Tài cũng cười nói:
- Chấn Bang à, không sợ cậu chê cười chứ năm nay là năm đại nhiệm kỳ. Với tuổi của tôi, e là khó mà lên nữa được. Năm đó, lúc còn học ở trường, thành tích của cậu thực sự khiến tôi khâm phục từ trong tận đáy lòng. Chỉ tiếc là, không có cơ hội tới học tập cht Nhiếp cậu thôi.
Câu nói này, La Xuân Tài mượn rượu mà nói ra, trong đây có hàm ý là điều không thể nghi ngờ. Nhiếp Chấn Bang nghe là hiểu ra liền.
Mặt khác, La Xuân Tài nói quá lên không có cơ hội học tập với mình, ý chính là hi vọng có thể cấp dưới của mình có thể học tập tốt. Mặc khác, câu xưng hô cuối cùng La Xuân Tài cố tình nói tình bạn cũng chẳng ích gì, cách xưng hô gọi tên chức của Chủ tịch Nhiếp là thể hiện ý ông ta muốn dựa vào.
Về phần La Xuân Tài, Nhiếp Chấn Bang cũng đang do dự, muốn nương nhờ thì người như La Xuân Tài và Tôn Gia Lạc, không thích hợp lắm. Bởi vì tuổi tác của những người này đã khá lớn. Lúc này mình đã nhúng tay vào, chẳng những không có lợi lộc gì cho mình ngược lại còn có thể dẫn đến tai họa ngầm. Đồng chí Kiều Dịch Nhân nghĩ thế nào, Nhiếp Chấn Bang không nắm chắc. Hơn nữa những người này làm nhiều lắm cũng được 1 lần, đợi đến lúc của mình những người này đã rút lui rồi. Nói đơn giản từ góc độ kinh tế học, cuộc đầu tư này rõ ràng là không có lợi.
Suy tư một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Lão La, ông quá khách sáo rồi, chút trình độ của tôi ông còn không rõ sao? Nếu quả thực có ý như vậy tôi thấy học tập đồng chí Kiều Dịch Nhân nhiều một chút đây mới là hợp lý nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận