Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 593: Báo cáo thẳng lên Thiên Đình.

Nhiếp Chấn Bang làm như thế đúng là có lợi, ít nhất, cũng là nể mặt bên Bộ Dân chính, để cho bên đó không mất uy tín trước dân. Việc này đối với lãnh đạo Bộ Dân chính mà nói, hoàn toàn là một hồi báo tốt nhất.
Tốc độ của Mộc Định Kiên rất nhanh, sau ghi gác điện thoại anh ta đã trực tiếp gọi điện cho bên Thẩm Tu Siêu, là lực lượng nòng cốt trong hệ thống, đến nay Mộc Định Kiên còn đảm nhận chức chủ tịch tỉnh thì có đủ tư cách để trực tiếp gọi điện cho Chủ tịch Thẩm.
Nghe Mộc Định Kiên nói xong, Thẩm Tu Siêu cũng cười, thấy thái độ ấy là biết hài lòng rồi, thái độ và phương thức này của Nhiếp Chấn Bang đúng là khiến cho Chủ tịch Thẩm hoàn toàn hài lòng. Việc này, bản thân có thể làm, cha vợ của Nhiếp Chấn Bang cũng có thể làm, tuy Dương Thắng Lợi là chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc. Nhưng đó là bốn thủ trưởng của Trung tâm Nhà nước, điểm này chẳng hề có vấn đề nào cả.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lại thông qua Mộc Định Kiên để tìm ông, điều này đã chứng tỏ trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã nhận ra thân phận trong hệ thống.
Lập tức Thẩm Tu Siêu cũng cười nói:
- Anh chàng Nhiếp Chấn Bang này, giờ có được nhận thức như thế về chính trị quả đáng khâm phục, chứ không như ngày trước chỉ lòng dạ ngay thẳng. Thế là tốt rồi.
Nói xong, Thẩm Tu Siêu cũng trả lời lại:
- Được rồi, việc này tôi biết rồi, sẽ có cách xử lý.
Bên này sau khi Thẩm Tu Siêu gác điện thoại, sáng ngày thứ hai, vừa mới đi làm, Thẩm Tu Siêu lập tức nói với thư ký riêng cho gọi Bộ trưởng Bô Dân chính – Đỗ Cận Đông đến.
Bên Bộ Dân chính, Đỗ Cận Đông cũng vừa mới đi làm, chưa kịp ngồi nóng chỗ đã thấy điện thoại của thư ký Hoàng Vân Sơn bên Bí thư Thẩm gọi đến, khiến anh ta có chút lo sợ, là chuyện gì mà đích thân Bí thư Thẩm phải trực tiếp gọi đến anh. Không dám chậm trễ, Đỗ Cận Đông lập tức đứng lên, nói với thư ký:
- Chuẩn bị xe, đến Tử Cấm Thành.
Xe vừa đến cửa Hoàng Vân Sơn đã đứng đó rồi, có sự giúp đỡ của Hoàng Vân Sơn, xe đã thuận lợi tiến vào, đợi Hoàng Vân Sơn lên xe xong, Đỗ Cận Đông liền mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Hoàng, bên thủ trưởng có chuyện gì gọi tôi gấp thế?
Bí thư Thẩm mới nhậm chức, tuy nói ông cũng chưa ủy quyền hết, còn giữ chức chủ tịch Quân ủy trung ương, nhưng vị trí của Tổng bí thư dù sao cũng nhường lại rồi.
Cái đó gọi là vua triều nào, thần triều ấy, Đỗ Cận Đông đến nay lo lắng nhất chính là bên Bộ Dân chính có thành phần náo loạn, khiến cho bản thân ông là đối tượng đầu tiên mà bí thư Thẩm chĩa dao vào.
Hoàng Vân Sơn hoàn toàn thấu hiểu nỗi lo lắng của Đỗ Cận Đông. Sau khi bí thư Thẩm nhậm chức, đến nay, trong Bắc Kinh không ít cán bộ quan chức đều lần lượt mời anh dự tiệc. Mục đích không phải là để bảo vệ cái vị trí sao?
Lúc này Hoàng Vân Sơn cũng cười nói:
- Bộ trưởng Đỗ, không cần phải lo lắng, thủ trưởng tìm anh, không có chuyện gì đặc biệt, anh cứ yên tâm.
Xe dừng lại trước cửa chỗ ở của Bí thư Thẩm, Hoàng Vân Sơn đi và trước, lúc này bí thư Thẩm đang ở trong vườn, dưới rặng nho có một bàn đá, bí thư Thẩm đang ngồi ở đó, Hoàng Vân Sơn đến bên Thẩm Tu Siêu nói nhẹ:
- Thủ trưởng, đồng chí Đỗ Cận Đông đến rồi.
Thẩm Tu Siêu cũng gật đầu nói:
- Ừ, cho anh ta vào đi.
Đỗ Cận Đông không yên trong lòng, vừa đi vào trong vườn, đứng bên cạnh bí thư Thẩm như một đứa trẻ con trước mặt người lớn, nhẹ giọng nói:
- Tổng bí thư.
Lúc này Thẩm Tu Siêu cũng cười nói:
- Đồng chí Cận Đông, lần này gọi anh đến là có người đã mang cáo trạng đến đây tìm tôi.
Những lời này đã khiến Đỗ Cận Đông càng hồi hộp, biết là chẳng có việc gì tốt đẹp rồi, bản thân cũng chỉ là Bộ trưởng Bộ Dân chính, so với Tổng Bí Thư như cách xa vạn dặm, Tổng bí thư không thể vô duyên vô cớ mà tìm đến mình.
Trầm ngâm một chút, Đỗ Cận Đông cũng mỉm cười nói:
- Tổng Bí Thư...
Thẩm Tu Siêu cũng cười nói:
- Đồng chí Cận Đông, không cần phải đoán nữa, lần này bên Phúc Kiến, gặp phải bão lớn, tổn thất nặng nề. Nhưng theo tôi được biết, vật dụng cứu tế và tiền trợ cấp lại đang tồn tại những chỗ không thể chấp nhận được. Ví dụ thành phố Vọng Hải lần này là trung tâm của bão, cơ bản toàn thành phố đều bị thiệt hại. Tổn thất trong cơn bão này cũng chính là Vọng Hải chịu lớn nhất. Nhưng họ chỉ nhận được năm triệu tiền cứu tế. Ngay thành phố Tuyền Hải bên cạnh Vọng Hải còn nhận được mười lăm triệu. Bên dưới có những đồng chí vì chút bức xúc nên đã báo cáo lên đến tai tôi đó.
Đẳng cấp Thẩm Tu Siêu không cần phải nhiều lời. Nói đến đây cơ bản là đã đầy đủ rồi. Nói nhiều quá e lại không hiệu quả.
Đã sang giữa tháng 9 rồi, lúc này thời tiết cũng đã mát mẻ, đặc biệt là giờ lại đang là sáng sớm, trong vườn của chủ tịch Thẩm cây xanh bóng mát, gió thổi rất thoải mái. Nhưng lúc này trán Đỗ Cận Đông đang toát cả mồ hôi, thành phố Vọng Hải đúng là to lớn, báo cáo trực tiếp lên Thiên Đình. Trong lòng cũng đang tức Diêu Ngọc Đức lắm rồi.
Lập tức cung kính gật đầu nói:
- Tổng bí thư, xin bí thư yên tâm, chuyện này tôi sẽ cho nghiêm khắc điều tra. Nhất định sẽ đem lại công bằng cho thành phố Vọng Hải.
Đỗ Cận Đông cũng đã nhận ra, chuyện này bên thành phố Vọng Hải, ai đó cũng đã vì nể mặt ông ta nên mới để thế này, có gan báo cáo thẳng lên thiên đình thế này, chắc chắn trước hết đã phải truyền thông đã sau mới truyền lên chứ nếu không thì sao có thể nhẹ nhàng thế này được, trong lòng Đỗ Cận Đông vẫn còn cảm kích, mà thái độ của bí thư cũng không quá nghiêm trọng, nói như chuyện riêng tư, xem ra chuyện này còn có đường chuyển lại.
Bên này, tổ công tác của Bộ Dân chính đang tập trung ở thành phố Mân Châu, khoảng thời gian 10 ngày nhanh chóng qua đi, cả đoàn cũng đã đi hết một lượt khắp tỉnh.
Lúc này trong phòng họp tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến. Bí thư Tỉnh ủy Phúc Kiến cùng đoàn chủ tịch Kiều Dịch Nhân, đang có cuộc tiếp đón đoàn công tác cứu tế.
Đúng lúc này điện thoại của Diêu Ngọc Đức đột nhiên vang lên, cái âm thanh inh ỏi đã làm tan biến sự im lặng trong phòng họp. Ánh mắt của Kiều Dịch Nhân có chút không hài lòng, thật không ra sao, đường dường là cán bộ cấp cao lúc họp phải để điện thoại ở chế độ im lặng chứ. Đây là thói quen cơ bản nhất, Diêu Ngọc Đức làm như vậy đúng là chẳng có chút lịch sự gì.
Diêu Ngọc Đức cũng không để ý đến ánh mắt không hài lòng của Kiều Dịch Nhân, lúng túng rồi cũng cười nói:
- Bí thư Kiều, ngại quá, là điện thoại của Bộ trưởng Đỗ, tôi ra ngoài đã.
Ra khỏi phòng họp, vừa ấn phím trả lời, còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã có tiếng của Đỗ Cận Đông truyền đến, vừa nghe đã thấy thái độ tức giận, mắng chửi:
- Diêu Ngọc Đức, anh làm cái gì thế hả, tiền cứu tế anh dưạ vào tiêu chuẩn nào mà phân chia, anh dựa vào cái gì để đánh giá tình hình thiệt hại của các tỉnh. Anh làm cái quái gì thế, nơi bị thiệt hại nặng nề nhất thì anh cấp cho họ tiền, vật phẩm ít nhất. Để giờ người ta đã báo cáo lên đến tai Bí thư Thẩm, anh bảo tôi phải làm sao bây giờ?
Có thể tưởng tượng ra được sự tức giận của Đỗ Cận Đông lớn như thế nào. Nếu thành phố Vọng Hải hay Bí thư Thẩm cố ý muốn lấy bản thân anh ra làm ví dụ điển hình thì chắc chắn sẽ chết rồi. Mà chết một cách oan uổng vô cùng, buồn bực vô cùng. Suýt chút nữa chỉ vì hành động ngu ngốc này của Diêu Ngọc Đức làm cho sạt nghiệp. Đỗ Cận Đông làm sao có thể không tức giận được?
Nghe được lời nói của Đỗ Cận Đông, cả người Diêu Ngọc Đức đã cứng lại, vốn anh ta không hề nghĩ rằng Nhiếp Chấn Bang lại có thể làm được như thế, lại có thể báo cáo thẳng lên cấp trên, sớm biết như thế này thì sao anh ta lại dám làm như thế chứ? Nhưng nghĩ lại, Diêu Ngọc Đức cũng đã tỉnh ngộ, nếu không có gia thế thì sao Nhiếp Chấn Bang lại dám làm thế chứ?
Diêu Ngọc Đức giật mình nói:
- Bộ trưởng, chuyện này....
Đỗ Cận Đông lập tức ngắt lời Diêu Ngọc Đức, trầm giọng nói:
- Không có chuyện này chuyện kia nữa, rút lại lời anh nói. Những lời này là lừa dối người dân. Thành phố Vọng Hải là trung tâm bão, đê điều đều vỡ hết cả rồi, không cần nghĩ đến đứa trẻ ba tuổi đều hiểu, là chuyện gì đã xảy ra.
Ngẫm một chút rồi Đỗ Cận Đông cũng nói:
- Diêu Ngọc Đức, chuyện này là do anh làm, đám phân này do anh tự đi mà xử lý. Tôi nói cho anh biết, lần này, người ta nể tình anh nên mới vậy, nếu anh làm không tốt, chức Bộ trưởng này tôi không giữ được thì tôi cũng sẽ lôi anh xuống trước.
Những lời này Đỗ Cận Đông cũng nói được ra có thể tưởng tượng ông ấy tức đến mức độ nào. Có thể khiến một cán bộ cấp cao không để ý đến thâ nphận mình mà nói ra lời như này điều này chứng tỏ Đỗ Cận Đông đã không chịu nổi được nữa rồi.
Lúc này Diêu Ngọc Đức đều mơ màng, sau khi gác điện thoại, anh ta đã đứng yên tại đó. Trong lòng đúng là run sợ, anh ta vốn không hề nghĩ đến Nhiếp Chấn Bang lại báo cả lên trên. Nhưng trong lòng anh ta cũng hiểu, nếu Đỗ Cận Đông nói thế, giả dụ Nhiếp Chấn Bang làm toáng chuyện này lên thì hậu quá chắc chắn không như thế này, tiền đồ bản thân chắc cũng chấm hết.
Nghĩ đến đây Diêu Ngọc Đức tiến vào phòng họp, sau khi buổi tiếp đón kết thúc, Diêu Ngọc Đức gọi Kiều Dịch Nhân lại, cười nói:
- Bí thư Kiều, tôi có chuyện phiền anh rồi. Bên thành phố Vọng Hải lần này đã bị chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Ban đầu xem xét tình hình kinh tế, rồi tín nhiệm của các thành viên, tôi cũng đã suy xét lại số tiền trợ cấp thấy ít đi, khi nãy tôi cũng đã báo cáo với Bộ trưởng Đỗ, quyết định cho thêm thành phố Vọng Hải hai mươi triệu.
Nghe xong lời nói của Diêu Ngọc Đức, Kiều Dịch Nhân cười, trong lòng biết rất rõ, muốn chơi Nhiếp Chấn Bang, sao có thể chứ, nhưng anh ta cũng không chọc lại Diêu Ngọc Đức, gật đầu nói:
- Thứ trưởng Diêu, thật cảm ơn anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận