Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1105: Có yêu cầu gì.

Ngồi trên xe của Vương Túc Châu, xe chạy hướng về văn phòng làm việc của Vương Túc Châu. Trên xe, Vương Túc Châu mỉm cười nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chấn Bang à! Lần này điều chuyển cậu đến Lũng Tây, ý của thủ trưởng là, về vấn đề của Hồng Giang, xem cậu có yêu cầu và ý tưởng gì không? Phát triển của tỉnh Hồng Giang, cấp trên cũng đã nhìn thấy, ý của cấp trên là, hy vọng vẫn có thể duy trì tốc độ phát triển này, duy trì tính liên tục của chính sách. Cậu có ý tưởng gì cứ nói ra, có thể làm được nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của cậu.
Dừng một lát, Vương Túc Châu lại quay đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang có chút bí mật, nói:
- Ngoài ra, tôi nghe nói bên Ủy ban Chính trị Pháp luật trung ương còn rút cả Trần Nhạc lên, bổ sung vào đội ngũ bộ máy.
Nghe lời nói của Vương Túc Châu, Nhiếp Chấn Bang biết, nói như vậy, về cơ bản xem như đã là một kiểu bồi thường thích đáng đối với mình.
Từ góc độ khách quan mà nói, từ Hồng Giang điều chuyển công tác đến Lũng Tây, đây giống như một kiểu điều chuyển ngang, đối với tương lai của Nhiếp Chấn Bang sẽ có ảnh hưởng.
Cho nên, nhập Cục xem như là một kiểu đền bù lớn. Tiếp theo, sau khi điều chuyển Nhiếp Chấn Bang rời đi, sắp xếp của tỉnh Hồng Giang lại là một kiểu đền bù khác.
Nói một cách dễ nghe, duy trì tính liên tục của chính sách, kỳ thực ý tứ đã rất rõ ràng, muốn nói cho Niếp Chấn Bang biết, cái gọi là tính liên tục, không phải là cần người tiếp quản tỉnh Hồng Giang tiếp tục đi theo con đường trước đây sao? Nếu không phải là người thân cận của Nhiếp Chấn Bang, e rằng không có có kiểu sắp đặt như vậy.
Những điều này, Nhiếp Chấn Bang đều nghĩ đến, bản thân điều đi khỏi Hồng Giang, cấp trên nhất định sẽ đền bù để xoa dịu mình. Chỉ là không ngờ Trần Lạc có thể được nhấc lên trung ương vào lúc này.
Nếu những lời này là của người khác truyền ra, Nhiếp Chấn Bang có lẽ sẽ không tin tưởng, thậm chí, chắc chắn không thể tin. Nhưng, Vương Túc Châu nói ra thì lại khác. Ông ta là ai, là người quản lý mũ quan, hệ thống công an tất nhiên là đơn vị song quản. Nhưng, chuyện này nhất định thông qua ông ta, tất nhiên là đã có một hàm ý nhất định, nếu không Vương Túc Châu không thể không có lửa mà có khói.
Như vậy, suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang sẽ cần phải điều chỉnh. Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Trưởng ban Túc Châu! Cá nhân tôi cảm thấy để đồng chí Phương Viễn Sơn tiếp nhận chức vụ của tôi là rất thích hợp.
Nhìn dáng vẻ của Vương Túc Châu hơi ngạc nhiên, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên hiểu, vì sao Vương Túc Châu lại như vậy. Trước đây, sự việc của tỉnh Hồng Giang ồn ào huyên náo, ở thủ đô ông cụ Phương Mậu Đường chạy lên chạy xuống, không phải vì chuyện này sao? Lúc đó, mối quan hệ giữa Phương Viễn Sơn và Nhiếp Chấn Bang không nói thế như nước với lửa, cũng là không được tốt lắm. Hiện nay, Nhiếp Chấn Bang tiến cử Phương Viễn Sơn, thực sự ngoải dự liệu của Vương Túc Châu.
Ánh mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang hơi khâm phục. Đây là một Đảng viên chân chính, không mang bất kỳ tư tưởng cá nhân nào, đơn thuần chỉ tính theo việc công, dù sao, dựa theo thông lệ, Chủ tịch tỉnh tiếp nhận chức vụ nhân vật đứng đầu Tỉnh ủy cũng là điều bình thường. Làm như vậy, áp lực của Vương Túc Châu sẽ ít đi nhiều.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Đồng chí Phương Viễn Sơn, năng lực cá nhân vẫn rất tốt, lại thêm anh ấy hiện nay là người đứng vị trí thứ hai, từ thời điểm giao thời ổn định Hồng Giang để suy xét, anh ấy là ứng cử viên thích hợp nhất.
- Mặt khác, tôi cảm thấy đồng chí Tần Quảng Hán tiếp nhận chức vụ của đồng chí Phương Viễn Sơn cũng tương đối thích hợp. Đồng chí Tần Quảng Hán, trước đây là Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy, sau khi thăng chức Phó Bí thư Tỉnh ủy, làm việc rất xuất sắc. Trước đây, anh ấy có kinh nghiệm công tác ở địa phương, năng lực chấp chính rất phong phú. Anh ấy tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh, tôi cảm thấy tương đối thích hợp.
Nhiếp Chấn Bang tiếp tục tiến cử Tần Quảng Hán.
Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Về mặt ứng cử viên Phó Bí thư, ý kiến của tôi là nghiêng về khuynh hướng đồng chí Hoàng Văn Vỹ. Đồng chí Hoàng Văn Vỹ tuy là cán bộ mới đến, nhưng thành tích cũng rất xuất sắc, thăng chức một bậc rất thỏa đáng.
Tuy quan hệ của Hoàng Văn Vỹ và mình không tệ, nhưng lúc này lại không thể suy xét nhiều như vậy. Có rất nhiều kiểu quan hệ tốt, vào lúc này, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên chỉ có thể suy xét hết khả năng là người bản thân càng thân cận.
Hoàng Văn Vỹ thăng chức một bậc, dầu gì cũng xếp hạng chức vị ở top ba, chỉ sợ thực quyền hơi ít một chút. Nhưng, cũng cần phải xem bản thân anh ta hoạt động thế nào. Sắp đặt này, không thể nói là tốt hay xâu, quan trọng nhất là, có thể dọn ra một không gian cho Hứa Hồng Chuyên.
Hứa Hồng Chuyên là Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy, địa vị tương đối lúng túng, mình có thể yên tâm dùng anh ta, Phương Viễn Sơn vẫn còn chưa biết chừng. Ngoài ra, Hứa Hồng Chuyên theo mình thời gian dài như vậy, ít nhiều cũng phải cho một ít ưu đãi, một chức vị Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, xem như hợp tình hợp lý, khá thích hợp.
Tiếp theo, sau khi nói ra sắp xếp tiến cử Hứa Hồng Chuyên đảm nhiệm Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Hứa Hồng Chuyên tiếp nhận Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, một mặt năng lực của đồng chí Hứa Hồng Chuyên khá thích hợp, mặt khác coi như dọn ra cho Bí thư mới một không gian. Nếu như vậy, đồng chí Phương Viễn Sơn cũng không thể quá khó xử.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang lại cười nói:
- Về mặt chức vụ Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật, tôi cho rằng, đồng chí Chu Truyền Gia vẫn là tương đối thích hợp. Một mặt, bản thân anh ấy là thường vụ Đảng ủy, tiếp nhận Bí thư Đảng ủy công an cũng xem như khá thích hợp. Sau cùng, tôi tiến cử đồng chí Lưu Diệu Văn bổ sung là Phó Chủ tịch thường trực tỉnh.
Nghe toàn bộ sắp đặt của Nhiếp Chấn Bang, Vương Túc Châu sững lại. Lúc này, xe đã đến tầng dưới văn phòng làm việc, Vương Túc Châu mỉm cười, nói:
- Lên ngồi một lát, tiếp tục nói chuyện rõ hơn.
Cùng Vương Túc Châu bước vào văn phòng làm việc của ông ta, nhận lấy tách trà Vương Túc Châu chuyển đến, hai người chủ khách lần lượt ngồi lên sô pha.
Lúc này, Vương Túc Châu cũng trầm ngâm, sắp đặt này của Nhiếp Chấn Bang, rõ ràng tỉ mỉ, các mặt đều chu đáo. Nhân tố mọi mặt đều suy tính đến. Vừa sắp xếp cán bộ cũ thân thiết của mình, lại cho không gian cho các đồng chí khác. Có thể nói, không thể nói gì được với sắp xếp này.
Nhưng, từ cách sắp đặt của Nhiếp Chấn Bang mà xem xét, Vương Túc Châu lúc này hơi có chút khâm phục Nhiếp Chấn Bang. Mấy năm nay, thủ đoạn của Nhiếp Chấn Bang, đã trở nên xuất quỷ nhập thần hơn.
Cân nhắc tỉ mỉ một chút, lại nhìn lại bản danh sách này, Tần Quảng Hán, Hứa Hồng Chuyên, Lý Úy Nhiên, Vĩ Lâm, lại thêm Chu Truyền Gia và Lưu Diệu Văn, bên cạnh còn có một Diêu Định Quốc phất cờ hò reo. Đây gần như vượt qua quá nửa số người.
Nói một cách khác, Nhiếp Chấn Bang mặc dù rời khỏi Hồng Giang, nhưng mức độ khống chế của anh ta đối với Hồng Giang không hề yếu đi chút nào. Thậm chí, Phương Viễn Sơn cũng không thể không cẩn thận ứng đối. Nếu thật sự phát triển lệch khỏi quỹ đạo, tất nhiên sẽ bị đám người này công kích.
Nhưng, trong sắp đặt này, đầu tiên, Phương Viễn Sơn đã như ý nguyện, đã ngăn lại cái miệng của ông cụ Phương Mậu Đường. Hoàng Văn Vỹ cũng thăng chức, bất luận anh ta muốn hay không, ít nhất cũng không thể có lời gì để nói. Như vậy, sự việc của Hồng Giang, lực cản không còn bao nhiêu nữa. Duy nhất có tỳ vết chính là, lần này, tỉnh Hồng Giang không suy tính đến vấn đề điều chuyển cán bộ bên ngoài.
Tuy nhiên, đây cũng là việc rất bình thường. Trước đây, sự việc của Hồng Giang, ba cán bộ lãnh đạo đều là từ trên chuyển xuống. Hiện nay, từ địa phương suy tính, đây cũng là một kiểu cân đối.
- Ừ, Chấn Bang à! Hiện tại những thủ pháp này cậu ngày càng thành thạo. Quả nhiên, đã ứng với câu, kẻ sĩ ba ngày không gặp, phải lau mắt mà nhìn nhau.
Vương Túc Châu mỉm cười nói.
Quan hệ của hai người, Vương Túc Châu nói chuyện cũng khá thẳng thắn và tùy ý, hoàn toàn không có ý cố làm ra vẻ. Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu! Con người hoàn toàn có thể trưởng thành mà. Vẫn dậm chân tại chỗ, không có tiến bộ, vậy làm sao được. Cùng nhau tiến bộ là điều tất yếu.
Trầm ngâm một chút, Vương Túc Châu cũng nghiêm mặt nói:
- Chấn Bang à! Nghe sự sắp xếp của cậu, tôi đoán khả năng thông qua rất lớn. Ngoài ra, về vấn đề trước khi đến Lũng Tây, cậu có yêu cầu gì? Thư ký và cảnh vệ có mang theo không?
Nói đến Thư ký và cảnh vệ, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng trở nên ngưng trọng. Nếu trước đây, trước khi xảy ra chuyện của Dịch Quân, có lẽ Nhiếp Chấn Bang thật đúng sẽ có suy tính như vậy. Nhưng lúc này lại hoàn toàn cắt đứt ý nghĩ này.
Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang lại lắc đầu nói:
- Không cần thiết. Đồng chí Hồng Phong, lần này sau khi tôi trở về Hồng Giang sẽ suy nghĩ và tiến hành một vài sắp đặt cho cậu ấy. Về phần Đới Phi, đây là cảnh vệ của Cục Cảnh vệ bố trí cho tôi, về việc có để cho cậu ấy đi với tôi hay không, đây là quyết định của trung ương. Nếu trưng cầu ý kiến của tôi, tôi cảm thấy hy vọng giữ cậu ấy ở lại Hồng Giang, quan hệ cũng chuyển đến địa phương thì được rồi.
Đối với Thư ký và cảnh vệ, việc này ở chỗ Vương Túc Châu mà nói, đây chẳng qua chỉ là việc nhỏ mà thôi, mang theo hay không, đều là việc không ảnh hưởng đến toàn cục. Nếu Nhiếp Chấn Bang quyết định không mang theo, Vương Túc Châu đương nhiên không thể nói gì.
Mỉm cười gật đầu, nói:
- Cũng được, hành trang gọn nhẹ lên đường, đơn thương độc mã về Lũng Tây. Lần này, e rằng lại là lúc Nhiếp Chấn Bang cậu thi thố tài năng rồi.
- Như vậy đi! Hôm nay hoặc ngày mai anh về Hồng Giang trước. Tôi phỏng chừng cấp trên có lẽ trong vòng ba ngày nữa sẽ đưa ra một thái độ rõ ràng. Đến lúc đó, chúng ta gặp lại nhau ở Hồng Giang được rồi.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu! Chỗ tôi vẫn còn một yêu cầu nhỏ cần anh phối hợp một chút.
Câu này lập tức khiến Vương Túc Châu chau mày, cười mắng:
- Chấn Bang à! Nói như vậy lại là khách khí nữa rồi. Có việc gì không thể nói rõ sao? Nhăn nhăn nhó nhó như vậy, đây thật đúng là đả thương người nữa đấy!
Nghe Vương Túc Châu nói như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu, sau khi đến Hồng Giang công bố quyết định, dựa theo thông lệ không phải vẫn còn thời gian bảy ngày sao? Khoảng thời gian này tôi muốn đến Lũng Tây trước. Sau bảy ngày tôi lại gặp anh ở cổng Tỉnh ủy Lũng Tây. Anh thấy thế nào?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang lập tức khiến Vương Túc Châu đứng lên, sắc mặt có chút ngưng trọng, nhìn Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chấn Bang! Cậu muốn cải trang vi hành? Cậu phải nghĩ cho kỹ, an toàn của cậu không phải việc nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận