Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 695: Việc do người tạo ra

Lời nói của Tào Định Khôn cũng không làm Nhiếp Chấn Bang ngạc nhiên gì, việc này đã dự liệu sẵn rồi, Tào Định Khôn ở trong ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông vốn là thế yếu, muốn cho Lâm Mặc Hàn trở thành người được đề cử của tỉnh Liêu Đông thì đương nhiên trong hội nghị thường ủy Tỉnh ủy phải đạt được thông qua, như vậy đương nhiên phải đả thông được các ủy viên thường vụ khác.
Gật đầu, lập tức nói:
- Chủ tịch tỉnh Định Khôn, ông lớn tuổi hơn tôi, giữa chúng ta có thể nói là trước lạ sau quen rồi, thôi tôi cứ gọi ông là chú Tào là được.
Nói xong cũng chẳng xem Tào Định Khôn đồng ý hay không, lại nói tiếp chuyện vừa rồi:
- Chú Tào, tình hình của tỉnh Liêu Đông cháu hiểu không rõ lắm, chú có thể phân tích cụ thể một chút không? Cháu tin là bất cứ chuyện gì đều là: Việc do người tạo ra.
Lời nói này rất tự tin, Nhiếp Chấn Bang cũng ẩn chứa một phong thái kiêu ngạo của con nhà thế gia, tuy nhiên đối với chuyện này Tào Định Khôn cũng rất tin tưởng. Có lẽ mình muốn lôi kéo bất kỳ ai trong các ủy viên thường vụ khác ở tỉnh Liêu Đông cũng không dễ dàng, nhưng đối với loại con cháu thế gia Nhiếp Chấn Bang có bác Cả là phó Thủ tướng, cha là Nhiếp quốc vụ.
Đối với bọn họ mà nói đó cũng là chuyện dễ dàng.
Cái gọi là lôi kéo, đơn giản chỉ có vài cách, không ngoài mấy thứ: hoặc là Lợi, hoặc là Quyền, hoặc là Danh. Danh lợi, Danh lợi chính là thứ này.
Hơn nữa, mấy lần nói chuyện, phong cách điềm tĩnh mạnh mẽ của Nhiếp Chấn Bang, tính cách khiêm tốn cẩn thận cũng để lại ấn tượng thật tốt cho Tào Định Khôn.
Trầm ngâm một chút, Tào Định Khôn sắp xếp lại lời nói rồi nói:
- Tỉnh ủy Liêu Đông hiện nay có mười ba ủy viên thường vụ, trong đó phân khu tư lệnh tỉnh Hạ Kiến Hoa thuộc loại không quan tâm không hỏi han, mười hai người khác bao gồm cả tôi thì tôi chiếm ba phiếu là: Phó chủ tịch thường trực tỉnh, ủy viên thường vụ Phó chủ tịch tỉnh. Sở dĩ tôi muốn tranh thủ Phó chủ tịch tỉnh này thực ra là không muốn để cho Hoắc Tư Viễn cắm một cái đinh vào trong Ủy ban nhân dân tỉnh.
Dừng một chút, Tào Định Khôn nói tiếp nói:
- Bên Hoắc Tư Viễn chiếm bốn phiếu, ông ta, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy và Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy.
- Ngoài ra Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy thành phố Thẩm Kinh, Bí thư Thành ủy thành phố Liên Đạt lại chia làm mấy cái vòng nhỏ. Trong đó, Phó bí thư tỉnh ủy Hạ Đối Tường và Bí thư Thành ủy thành phố Thẩm Kinh coi như cùng phe, ngoài ra Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh cùng với Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Tỉnh ủy xem như tự do ở ngoài hai vòng tròn, không cố định ở phe nào. Cuối cùng là Bí thư Thành ủy thành phố Liên Đạt, người này ở lúc lựa chọn nhiệm kỳ mới năm trước vừa được thuyên chuyển đến nên coi như là người mới tới, tạm thời không nhìn ra ý tứ của ông ta.
Tào Định Khôn kể rất tỉ mỉ, Nhiếp Chấn Bang chắm chú lắng nghe, cũng không bất ngờ nhiều. Tỉnh Liêu Đông chủ yếu là tranh chấp hai phe, một phe là Hoắc Tư Viễn, một phe là Tào Định Khôn. Nhưng nếu thật sự là tất cả các ủy viên thường vụ đều thuộc hai phe phái này mới là điều không bình thường.
Trong thể chế, hiện tượng một Bí thư huyện ủy, hoặc Chủ tịch huyện ở cấp Cục huyện phía dưới nắm trong tay phần lớn số phiếu của hội nghị thường vụ là rất bình thường, các nơi trong nước cũng có không ít.
Hiện tượng cấp Sở nắm trong tay hội nghị thường vụ, cũng thấy qua, nhưng tới cấp tỉnh Bộ nếu như nói người Bí thư Tỉnh ủy nào hoàn toàn nắm trong tay hội nghị thường vụ Tỉnh ủy thì cũng có thể khẳng định con đường làm quan của người này cũng chấm dứt.
Phía trên tuyệt đối sẽ không cho phép trong một tỉnh xuất hiện loại cục diện thống nhất một nhà này, đây là một loại cân bằng chính trị, đồng thời cũng xuất phát từ ổn định quốc gia. Thống nhất một nhà không phải là thành Hoàng đế vùng đó sao? Việc này nếu ở mặt chống lại đất nước thì rất không tốt.
Tình hình Cục công an thành phố của tỉnh Liêu Đông rất phù hợp với tình hình tỉnh Bộ, kiềm chế lẫn nhau nhưng lại hợp tác giúp đỡ lẫn nhau, ai cũng không cách ngăn cản ai.
- Chú Tào, trong số những ủy viên thường vụ này nếu chú tự nói thì có thể nắm được vài phần sự ủng hộ của các ủy viên thường vụ khác.
Tục ngữ nói: Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nếu phải làm thì sẽ làm cho trọn vẹn, đó là phong cách nhất quán của Nhiếp Chấn Bang. Lúc này muốn hiểu chi tiết về số phiếu hội nghị thường vụ là việc cần phải làm.
Dường như đang suy nghĩ, đang tính toán lại, Tào Định Khôn lúc này trầm ngâm một lúc lâu, rồi rất thận trọng chậm rãi nói:
- Trừ ba người chỗ tôi có thể lôi kéo được, chủ yếu chính là Phó bí thư tỉnh ủy Hạ Đối Tường và Bí thư Thành ủy thành phố Thẩm Kinh, những người khác tôi nắm chắc không được nửa phần.
Nhiếp Chấn Bang cũng đoán được cục diện này, Hà Đối Tường là Phó bí thư chuyên trách Tỉnh ủy, phân công quản lý là công tác tổ chức hình thái ý thức và nhân sự. Nói thẳng ra chức vụ này của Hạ Đối Tường có chút gần gũi với công tác của Ban Tổ chức Tỉnh ủy, chẳng qua Hạ Đối Tường xếp hạng trong đảng rất cao, phạm vi quản hạt toàn diện hơn mà thôi.
Mà Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy lại là người của Hoắc Tư Viễn, vì thế Hạ Đối Tường đương nhiên có ý kiến, liên hợp với Tào Định Khôn để chống Hoắc Tư Viễn cũng là rất bình thường.
Năm phiếu đấu với bốn phiếu cũng không có ưu thế tuyệt đối, hơn nữa chuyện đã đến bước này nhất định phải phải kiên định đi tiếp. Hơn nữa, có thể đoán được trong chuyện này Hoắc Tư Viễn chắc chắn cũng sẽ hạ quyết tâm, bỏ công sức để lôi kéo những ủy viên thường vụ khác.
Mười ba người quan trọng nhất phải có bẩy phiếu, ở đây thiếu hai phiếu, trong đó quân phân khu tư lệnh kia một phiếu, nếu Nhiếp Chấn Bang đi thì có khả năng được nhưng hiện giờ không ít phe phái trong nước đều chú ý vào đây, việc mình đi quân phân khu tỉnh nhất định không thể dấu được. Đương nhiên có thể thuyết phục người này, nhưng chuyện này sẽ làm tổng bí thư Thẩm coi thế nào, làm đồng chí Kiều Dịch Nhân nghĩ sao? Cán bộ quân đội các nơi trên cả nước đều nghe lời của lão Nhiếp gia nhà cậu rồi sao vẫn còn muốn chen vào chính phủ quốc gia làm gì? Cho nên, quân phân khu tuyệt đối không thể đi được.
Như vậy, có thể lôi kéo cũng chỉ có Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Tỉnh ủy và Bí thư Thành ủy thành phố Liên Đạt, hơn nữa trong ba người này nhất định phải lôi kéo được hai người, khó khăn không nhỏ đấy.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chú Tào, Bí thư Thành ủy thành phố Liên Đạt thì không nói, có thể giới thiệu với cháu Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh và Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật tỉnh không?
Tào Định Khôn gật đầu nói:
- Việc này dễ, đồng chí Lưu Tam Hải Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh là cán bộ sinh ra và lớn lên ở tỉnh Liêu Đông tên là Lưu Tam. Người này điển hình là cán bộ kiểm tra kỷ luật, chỉ theo lý lẽ, không theo người. Chỉ cần là chuyện đúng đắn thì anh ta đều ủng hộ, chuyện sai lầm anh ta dứt khoát phản đối, ở trong tỉnh có uy tín rất lớn, ở trung ương được đồng chí Dân Phú rất tín nhiệm, bản thân cũng là uỷ viên Ủy ban Kỷ luật. Cho dù là Hoắc Tư Viễn cũng phải nhường anh ta mấy phần
Ngoài ra, đồng chí Chu Lợi Quân Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật là xuất thân bộ đội chuyển ngành, từ công an cảnh sát nhân dân bình thường dần dần đi lên, về chính trị pháp luật có uy tín rất lớn. Năm xưa tỉnh Bắc Tam tỉnh nổi tiếng Kiều tứ gia, chính là anh ta tự tay đốc thúc vụ án, khi đó anh ta là Phó giám đốc Sở.
Nghe vậy Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, trong suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang đầu tiên phải lôi kéo Bí thư Thành ủy thành phố Liên Đạt, một mặt vì người này mới tới Liêu Đông chắc chắn cần phải tạo ra quan hệ tốt với người trong bộ máy tỉnh Liêu Đông, lúc này tung ra “Cành ô- liu” để lôi kéo anh ta và Tào Định Khôn có quan hệ chặt chẽ thì tin rằng anh ta sẽ không cự tuyệt.
Hơn nữa, có quan hệ tốt với Tào Định Khôn cũng chính là “Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, chứ tạo quan hệ tốt với Hoắc Tư Viễn chẳng qua chỉ là “Dệt hoa trên gấm”, bên nào hơn tin là trong lòng anh ta có cân nhắc.
Mặt khác, hai người kia, nghe ra đều là “Xương cứng” không dễ lôi kéo, nghĩ đến đây Nhiếp Chấn Bang cảm thấy có chút đau đầu, ngẫm lại thấy vấn đề thật khó, nếu dễ lôi kéo như vậy thì hai người này cũng đã liên hệ với Hoắc Tư Viễn hoặc là Tào Định Khôn rồi.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chú Tào, con cái của hai người Lưu Tam Hải Chu Lợi Quân đang làm gì? Ngoài ra hai người này có sở thích gì không?
Nhiếp Chấn Bang hỏi như vậy không phải không có lý do, chuyện này trên thực tế là nhận sự gợi ý từ chuyện của Phạm Thường Thắng.
Phạm Thường Thắng vì tiền đồ tương lai của con trai mà liên hợp cùng mình, về mặt này không hẳn là không đúng. Mặt khác nếu muốn lôi kéo một người, đơn giản chỉ là bốn mặt: Công, Danh, Lợi, Lộc, đương nhiên có đôi khi xuống tay từ chỗ sở thích cũng là một điểm tốt.
Lời của Nhiếp Chấn Bang làm vẻ mặt Tào Định Khôn chấn động, thái độ làm việc cụ thể này của Nhiếp Chấn Bang làm Tào Định Khôn tràn đầy tin tưởng, tin rằng cho dù thành công hay không về sau bản thân mình cũng có lợi không ít.
Nghĩ vậy Tào Định Khôn trầm tư một lúc rồi nói:
- Chỗ Lưu Tam Hải thật ra không nghe nói cái gì? Anh ta chỉ có một đứa con gái nghe nói bây giờ đang du học ở Mỹ, học quản lý tài chính kinh tế. Về phần sở thích, tôi thực sự không nói được, trước khi thực thi điều lệ Tam công người này không chiếm bất cứ gì của nhà nước, đi làm cũng đi xe đạp, về thì ru rú trong nhà, người nhà cũng đều rất khiêm tốn, không có nghe nói có sở thích gì đặc biệt.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng cười khổ, thật đúng là một khúc xương khó gặm, không phải là là tảng đá mới đúng.
- Còn Chu Lợi Quân thì có một trai một gái, con gái là lớn, nghe nói làm việc ở Thượng Hải, con trai tên là Chu Chính Khang ở tỉnh Hắc Thủy nghe nói là mở một công ty gì đó, chuyên môn phụ trách cung ứng một số thiết bị về mảng chính trị pháp luật. Tuy nhiên, theo được biết việc này đều là theo trình tự bình thường, Chu Lợi Quân cũng chưa hề nhắc nhở đến.
Nghe vậy hai mắt Nhiếp Chấn Bang sáng lên, có lẽ Chu Chính Khan này chính là chỗ đột phá. Về phần nhắc đến thì tới tầng lớp như Chu Lợi Quân căn bản là không cần nhắc, người phía dưới muốn nịnh bợ có rất nhiều. Hơn nữa, loại chuyện này ở địa phương thấy không ít, cũng không phải chuyện phạm pháp loạn kỷ cương gì, đều là quan hệ kinh doanh bình thường, nhà nước cũng không có thể nói cái gì.
Về phần đi tỉnh Hắc Thủy có lẽ là một cách tránh né, chế độ cán bộ trong Đảng và con cái nghiêm cấm tại khu vực nhậm chức kinh doanh.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang đứng lên nói:
- Chú Tào, phiền chú giúp cháu hẹn Chu Lợi Quân một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận