Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1177: Tình hình mới của sự kiện quỳ chặn xe

Người đầu tiên giơ tay là Trần Triết Văn, điều này rất bình thường, dù sao Trần Hiên Nhiên là người Trần Triết Văn ra mặt ủng hộ. Lúc này giơ tay biểu quyết, nếu ngay cả Trần Triết Văn cũng không ủng hộ, vậy thắng còn có gì đáng nói.
Sau Trần Triết Văn còn có Trương Phóng Văn, Trần Hiên Nhiên và bạn bè cùng trường có quan hệ với anh ta cũng không thể không ủng hộ. Người trong nước luôn chú ý một loại quan hệ. Ở thời cổ đại, trong xã hội phong kiến, quan hệ cùng xã, quan hệ bạn bè, đồng môn, đồng niên, những quan hệ này đều khá là bền chặt. Tới bây giờ, mặc dù không còn bền chặt như vậy nữa. Nhưng một số mạng lưới quan hệ vẫn còn tồn tại.
Sau đó, La Thu Lương cũng giơ tay ủng hộ. Tiếp đó Lưu Hiểu Mẫn và Lý Hồng Anh cũng giơ tay. Vậy đến bây giờ là năm phiếu rồi.
Bộ máy Ủy viên thường vụ tỉnh Lũng Tây, tổng cộng 13 phiếu, dĩ nhiên có 5 phiếu cũng đã coi như một sự thành công.
Thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng. Cách nghĩ của Quan Kiến Quốc và Lưu Dược Quang, ít nhiều vẫn có thể hiểu được. Vị trí của hai người này, xét ra mà nói khá đặc thù. Hai người hiển nhiên là không muốn tham gia vào vụ này. Ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang liền hiểu ý gật gật đầu.
Thấy vậy, Lưu Chấn Đào cũng giơ tay lên. Lúc trước, trong khi biểu quyết, Trần Triết Văn cho Cao Kiến Quốc một phiếu. Đây là một sự trao đổi. Mặc dù không bàn trước, nhưng trong thể chế, đây là một sự âm thầm thỏa hiệp.
6 phiếu. Từ kết quả hiện tại cho thấy đã đạt tới một nửa rồi, lúc này Vương Bản Xương cũng đã tuyệt vọng. Trong Hội nghị thường vụ, tuy nói là 13 người, nhưng lá phiếu của Diệp Định Bang cũng không đáng kể. Bình thường người này cũng sẽ không bỏ phiếu.
Ngay lúc đó, Ngụy Hạo Dương liền giơ tay lên, cùng là con cháu đại viện, Ngụy Hạo Dương vẫn có thể nhìn ra được điều gì đó, lý do Lưu Chấn Đào giơ tay cũng không phải chỉ đơn giản như vậy, rất có thể, Bí thư Nhiếp cũng có suy tính như vậy.
7 phiếu. Lúc này đại cục đã định rồi, không còn gì để nói nữa, Vương Bản Xương ồm ồm nói:
- Tôi giữ nguyên ý kiến.
Mặt khác, Quan Kiến Quốc, Lưu Dược Quang cùgn với Ủy viên thường vụ, Phó chủ tịch tỉnh Trương Dũng Quân đều từ bỏ quyền bỏ phiếu. Thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười. Cục diện nội bộ bộ máy Tỉnh ủy tỉnh Lũng Tây lúc này là tốt nhất. Nội bộ bộ máy có chút cạnh tranh nhưng cũng không đạt tới mức anh sống tôi chết mà mình cũng đã cảm thấy hài lòng với việc nắm trong tay phần nào Hội nghị thường vụ.
Cuối cùng, không cần tự mình đi dọn đám rơm rạ cuối cùng kia, đây là ưu thế lớn nhất. Cứ như vậy, uy tín của mình có thể duy trì ở một trình độ khá cao.
Đợi tất cả mọi người thả tay xuống, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tốt, 8 phiếu tán thành. Điều đó chứng minh đồng chí Trần Hiên Nhiên vẫn được đa số ủng hộ.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Trương Phóng Văn nói:
- Trưởng ban Phóng Văn, sau đây, những đồng chí này giao cho anh. Mau chóng triển khai tổ chức đàm thoại, tranh thủ trong thời gian nhanh nhất đưa những đồng chí này đến cương vị mới.
Hội nghị thường ủy tan họp, Nhiếp Chấn Bang bưng chén trà, đi ra khỏi cửa phòng hội nghị, sắc mặt Hạ Cương có chút nghiêm túc, đợi ở bên cạnh.
- Tiểu Hạ, có chuyện gì sao?
Tính cách của Hạ Cương, Nhiếp Chấn Bang hiện giờ đã hiểu hơn phần nào. Vừa nhìn thấy bộ dạng này của Hạ Cương, Nhiếp Chấn Bang biết hẳn là có chuyện gì xảy ra. Bằng không, Hạ Cương sẽ không căng thẳng như vậy.
Đi tới bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, Hạ Cương thấp giọng nói:
- Bí thư, có chút việc. Lần trước, chuyện quỳ chặn xe ở huyện Thủy Sơn, Bí thư còn có ấn tượng gì không?
Huyện Thủy Sơn, quỳ chặn xe?
Dĩ nhiên là Nhiếp Chấn Bang có ấn tượng sâu sắc, trên đường Kiều tổng đi thị sát đã xảy ra chuyện này. Sau khi chuyện này xảy ra, đã sớm lan truyền ra cả nước, hiện giờ internet phát triển mạnh, chuyện vừa mới xảy ra, không đầy năm phút đồng hồ đã lan tràn trên mạng xã hội.
Gật gật đầu nhìn Hạ Cương nói:
- Bên huyện Thủy Sơn xảy ra vấn đề gì sao?
Hạ Cương theo sát bước chân của Nhiếp Chấn Bang hồi đáp:
- Có vài nông dân bên huyện Thủy Sơn đến đây, đang bị cảnh sát vũ trang chặn lại trước cửa trụ sở Tỉnh ủy. Điện thoại thông qua văn phòng chuyển đến chỗ tôi. Tôi tự ý cho phép những nông dân này vào trong.
Khi họp, bất kỳ lãnh đạo nào cũng không được mang theo di động vào, đều giao cho thư ký giữ, có chuyện gì đều do thư ký tạm thời quản lý, gặp phải chuyện đặc biệt khẩn cấp hoặc là thủ trưởng cấp Trung ương có tình huống khẩn cấp cũng có thể bắt máy, nhưng căn bản, tình huống này rất ít khi xảy ra.
- Vào rồi sao?
Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, hỏi lại một câu.
Lúc này, sắc mặt Hạ Cương có chút thay đổi, gật đầu nói:
- Vâng, suy xét đến ảnh hưởng to lớn của chuyện này, tôi liền….
Không đợi Hạ Cương nói hết câu, Nhiếp Chấn Bang liền hiểu ý Hạ Cương muốn nói, loại chuyện này, tự ý làm chủ, chắc chắn là có chút kiêng kị.
Nhưng, đây chỉ là đối với lãnh đạo khác, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, hắn rất hài lòng với quyết định này của Hạ Cương.
Trong từ điển của Nhiếp Chấn Bang, cho tới giờ vẫn luôn đặt nhân dân ở vị trí đầu não, nhìn Hạ Cương, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tiểu Hạ, tốt lắm, làm tốt lắm.
Khi đi vào văn phòng, ở gian ngoài, trên ghế salon giữa văn phòng, có hai người trung niên một nam một nữ ngồi đó, ăn mặc hết sức giản dị, vẻ mặt bất an.
Loại cảm giác này thật bình thường. Gian ngoài văn phòng, tuy rằng rất bình thường, nhưng nơi này là nơi nào, đây là văn phòng Bí thư Tỉnh ủy của tòa nhà Tỉnh ủy. Bọn họ có thể không biết gian ngoài văn phòng này là gì. Tóm lại, trong mắt hai người này, đây là chỗ làm việc của Bí thư Tỉnh ủy.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang tiến vào, hai người hết sức kích động, ngay sau đó liền quỳ trên mặt đất, người phụ nữ trung niên nói:
- Bí thư Nhiếp, ngài phải làm chủ cho chúng tôi.
Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, đối với hành động hơi chút là quỳ xuống này, kỳ thật trong lòng Nhiếp Chấn Bang khá là phản cảm. Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu được. Đối với nông dân huyện Thủy Sơn mà nói, có lẽ cả đời thành phố mà họ thấy chính là thành phố lớn nhất. Khi đối mặt với Chính phủ, với quyền thế, chân tay luống cuống, đây là cách biểu cảm chân thực nhất của bọn họ.
Tiến lại đỡ người kia dậy, quay đầu lại nói với Hạ Cương:
- Tiểu Hạ, pha trà đi.
Nói xong, Nhiếp Chân Bang hết sức hiền hòa, vẻ mặt ôn hòa nói:
- Anh, chị à, đừng nóng vội, đến đây rồi cứ xem như nhà mình, có chuyện gì, có oan ức gì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp anh chị. Chúng ta vào trong nói chuyện đi.
Hai người vào văn phòng, tất nhiên bị khí thế của văn phòng làm cho kinh sợ, sau khi ngồi xuống sopha tiếp khách, Hạ Cương cũng liền bưng lên hai chén trà.
- Tiểu Hạ, kể từ giờ, bất kể là ai tôi cũng không gặp.
Dặn dò Hạ Cương xong, Nhiếp Chấn Bang liền cầm gói thuốc lá Trung Hoa trên bàn trà, rút ra một điếu đưa cho người đàn ông trung niên:
- Anh à, hút điếu thuốc, chúng ta từ từ nói chuyện. Lần này hai người đặc biệt lên tỉnh tới gặp tôi là có chuyện gì xảy ra ở huyện Thủy Sơn rồi sao?
Nói đến đây, người đàn ông trung niên liền gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, anh phải làm chủ cho chúng tôi. Từ lần trước sau khi chúng tôi phản ánh tình hình thu hồi ruộng đất với Tổng bí thư, với ngài xong. Mấy ngày nay, ở huyện cũng cắt cử một số cán bộ xuống điều tra và thăm hỏi một số người. Nhưng sau đó. Nhân lúc trời tối, trong huyện đột nhiên xuất hiện hơn 10 chiếc xe cảnh sát, không ít người dân kêu oan đều bị bắt đi tạm giam, không ít người bị cảnh cáo nói không được kiện cáo nữa, bằng không sẽ bắt tất cả lại.
Nói xong, người phụ nữ bên cạnh cũng liền nói:
- Bí thư Nhiếp, ngài là quan lớn. Bọn họ đều nghe lời ngài. Ngài mau ký giấy thả người đi. Chúng tôi không kiện cáo nữa, cứ theo yêu cầu của bọn họ, chúng tôi đồng ý bỏ đất.
Lời này lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang có chút chua xót. Chuyện như vậy, ở trong nước không hiếm. Tầng lớp bần nông vĩnh viễn là đáng thương nhất. Đám lão gia quan chức cao cao tại thượng này há miệng thì có thể khiến cho những người này sống không bằng chết. Đây là lỗ hổng của pháp chế, cũng là bi ai của sự không có văn hóa. Đồng thời cũng thể hiện sự sơ hở của việc giám sát hành chính.
Là ai cho bọn chúng lá gan lớn như vậy. Giam. Đe dọa.cái đó khác gì xã hội đen chứ?
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh chị đừng vội, có chuyện gì chúng ta nhất định cũng có thể giải quyết thỏa đáng. Hơn nữa, giá cả thu hồi đất nhất định cũng sẽ dựa theo quy định quốc gia mà chấp hành. Tuyệt đối không để mọi người tổn thất gì cả, điểm này tôi có thể lấy nhân cách để bảo đảm.
Nhiếp Chấn Bang trấn an, cuối cùng cũng đã khiến hai người bình tĩnh hơn. Lúc này Nhiếp Chấn Bang mới nói tiếp:
- Anh à, tôi muốn hỏi một chút, lần này các anh có bao nhiêu người bị bắt đi?
- Tổ của chúng tôi có chín người bị bắt đi. Cả thôn chúng tôi, nghe nói có ba mươi mấy người bị bắt đi. Phía trên điều tra rất rõ ràng. Cơ bản, bắt tất cả những người đứng đầu lần này. Tôi vì có một số việc phải lên huyện cho nên không bị bọn họ gặp. Nhận được tin tức, tôi cũng không dám về nhà, liền trực tiếp đến tỉnh. Bí thư Nhiếp, xin ngài làm chủ cho chúng tôi.
Người đàn ông trung niên lại thỉnh cầu.
Thậm chí, cũng không thể dùng hai chữ “thỉnh cầu” mà phải dùng hai chữ “cầu xin” để hình dung.
Không ngờ sau khi Ủy ban Kỷ luật tỉnh thành lập tổ điều tra, huyện Thủy Sơn còn dám làm càn như vậy, rốt cuộc là ai cho bọn chúng cái gan ấy. Nhiếp Chấn Bang bỗng trầm tư im lặng.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang liền đứng lên, nói với hai người:
- Anh, chị, tạm thời thế này, hai ngày nay, anh chị cứ an tâm ở lại đây, cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ cho hai người một câu trả lời.
Sau khi dặn dò Hạ Cương dẫn theo hai người đi dàn xếp chỗ nghỉ tạm, Nhiếp Chấn Bang đi tới trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của Bí thư thành ủy thành phố Nghi Châu, Chu Triều Quốc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận