Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 755: Phá cục.

- Lão Ngô, chuyện này không thể nói đùa được, chuyện này là thật sao?
Nét mặt Tưởng Kim Quý nghiêm túc hỏi lại.
Nếu phần lớn đất đai của huyện Kim Giang bị người ta nhận thầu trước rồi thì một khi dự án lưu chuyển đất đai thực thi sẽ không có đất nữa. Cục diện sẽ rối loạn, nghiêm trọng hơn là sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả việc làm thí điểm lưu chuyển đất đai, đến lúc đó ở trong tỉnh tất nhiên sẽ có một trận tranh luận kịch liệt, hậu quả này mình không thể gánh vác.
Ngô Tiêu gật đầu, rất nghiêm túc nói:
- Trương Bảo Xương của huyện Kim Giang gọi điện thoại cho tôi, một tháng gần đây ở thành phố có vài vị thường chạy xuống huyện Kim Giang, ngoài ra không ít xã, thị trấn, đều có dân bản xứ thông qua chính quyền thôn, huyện, thị trấn địa phương ký kết hợp đồng nhận thầu với một số nông hộ, từ chỗ này không khó để nhìn ra trong chuyện này công lao vận hành của mấy công tử trong thành phố là không thể bỏ qua.
Ngô Tiêu mặc dù không nói rõ nhưng cũng nói rất thẳng thắn, mấy vị công tử ở thành phố, nghĩ cũng không cần nghĩ cũng hiểu đơn giản chính là con trai của mấy người trong bộ máy.
Loại chuyện này ở địa phương không hiếm thấy, dựa vào tin tức trong nhà làm một vài tính toán trước, đi trước một bước rồi sau đó mượn cơ hội này kiếm một món.
Những người này làm việc cũng không để cho anh tìm ra được cái cớ gì, ví dụ như lần này tiến hành nhận thầu lưu chuyển đất đai đều là những người địa phương sinh sống ở Kim Giang, còn những người kia chỉ là xa xa đứng ở phía sau lưng thao túng, cho dù là muốn tìm cũng tìm không ra chuyện gì.
Nhưng loại chuyện này đối với đại cục dự án lưu chuyển đất đai mà nói cũng có ảnh hưởng rất lớn, từ phía chính phủ mà nói thì vì thế mà hiệu quả lưu chuyển đất đai bị suy giảm, từ những nhà giàu lương thực mà nói trong lúc này chẳng khác gì là tăng thêm một mức giá cả. Những nhà giàu lương thực bình quân một mẫu đất trên thực tế cũng kiếm không bao nhiêu, mặt này chủ yếu vẫn là kiếm quy mô và tiếng tăm.
Một mẫu đất ở trong tay nông dân có lẽ có thể kiếm ba, năm trăm, vào tay bọn họ có lẽ kiếm được hai, ba trăm, nhưng nông dân cảm thấy không có hiệu quả và lợi ích, bọn họ đất đai nhiều, mấy ngàn mẫu, hơn mười nghìn mẫu thì lợi nhuận sẽ lớn, đây là chỗ tốt của quy mô hóa.
Hơn nữa, quy mô càng lớn thì danh tiếng lại càng lớn, cho vay vân vân cũng lại càng dễ, càng tiện, đó là ưu đãi. Nhưng lúc này bởi vậy mà vô duyên vô cớ thêm một lần thủ tục, rơi xuống tay bọn họ lại không còn có lợi nhuận đáng nói rồi, đây chính là đả kích lớn vào tính tích cực của những người giầu lương thực.
Từ góc độ nhân dân mà nói thì bọn họ cũng chẳng quan tâm mặt này của anh, cái bọn họ coi trọng chính là cái thứ rõ ràng có thể đặt lên trên mặt bàn.
Đất đai này sau khi nhận thầu nếu chỗ bản thân mình có một bộ phận dứt bỏ không bán suất, dựa vào năng lực và thủ đoạn của những người này, có thể khẳng định đất đai này là bọn họ bày trò rồi, người không thể làm việc tay chân, ngũ cốc cũng không phân biệt được liệu có thể trồng trọt? Đó là chuyện không thể.
Cứ như thế thì đất đai tiếp tục hoang phế, rất có thể khoản tiền hứa hẹn nhận thầu cũng sẽ bị quỵt, cứ như vậy sẽ mất đi tín nhiệm, đối với việc lưu chuyển đất đai lại là một đả kích trầm trọng.
Những người này ác là ác ở chỗ này, bắt được chỗ này cho anh điều tra cũng không điều tra ra, động vào cũng không thể động, mục đích là gì, đương nhiên là muốn kiếm một món.
Im lặng một chút Tưởng Kim Quý trầm giọng nói:
- Quá kiêu ngạo, quá dung túng rồi, làm như vậy từ nay về sau chuyện gì bọn họ cũng đều phải chen một chân, về sau lại càng thêm coi trời bằng vung, trong chuyện này kiên quyết không thể dung túng.
Tưởng Kim Quý lúc này cũng hơi ngượng ngùng, lập tức cười mỉa nói:
- Lão Ngô, ngại quá, thật sự là bị lửa giận làm choáng váng đầu óc rồi.
Ngô Tiêu hồn nhiên không thèm để ý, lần này sở dĩ giúp đỡ Tưởng Kim Quý cũng là suy tính đến lợi ích của bản thân, nếu, Tưởng Kim Quý bị hạ như vậy thì đối với bản thân mình cũng không lợi. Hiện giờ mình và Tưởng Kim Quý liên kêt thì ở Thành ủy vẫn có thể nắm được quyền nói năng nhất định, nhưng thực sự đợi cho Tưởng Kim Quý bị ngã rồi thì đạo lý: Tổ lật không có trứng lành, bản thân mình vẫn hiểu được.
Im lặng một chút Ngô Tiêu cũng mở miệng nói:
- Lão Tưởng, nói thật chúng ta là đồng sự nhiều năm, lúc tôi ở huyện Kim Giang làm Bí thư huyện ủy thì tôi nhớ là lúc đó anh cũng ở huyện Nhân Chương làm Bí thư huyện ủy. Mấy năm nay giữa chúng ta tuy rằng chưa nói tới mức độ thân mật khăng khít gì nhưng tổng thể vẫn tốt. Chuyện đến thế này thì bên huyện Kim Giang anh nhất định là như nghẹn ở cổ họng đấy, tôi cảm thấy không bằng anh đổi lối suy nghĩ đi, khác chen tay vào địa phương khác, tôi vẫn nhớ là bên huyện Nhân Chương bên kia đã có một tay gieo trồng mà Sở Nông nghiệp đều khen ngợi sao?
Đây chính là cái gọi ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, người trong cuộc thường mê muội, trong vấn đề lưu chuyển đất đai thì tư tưởng của Tưởng Kim Quý cũng chai sạn quá mức rồi.
Trong tỉnh thật sự là coi thành phố Quả Nam xác định là thành phố làm thí điểm, nhưng Nhiếp Chủ tịch tỉnh cũng không nói thành phố Quả Nam ngay từ đầu nhất định phải phải sắp đặt toàn bộ thành phố.
Lúc này có Ngô Tiêu mở ra như vậy Tưởng Kim Quý giống như nhìn thấy ngọn hải đăng trên biển, nếu huyện Kim Giang không thể thực hiện được thì sang huyện Nhân Chương, địa phương khác án binh bất động. Chỉ cần qua một quý này có sẵn thu hoạch bày ra trước mặt thì đến lúc đó công tác rất dễ triển khai. Nông dân không nhất định tin tưởng lời nói chính phủ, nhưng nhất định tin tưởng sự thật bày ra trước mắt họ, mà những người đó tất nhiên sẽ thành “Ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo”.
Nghĩ vậy Tưởng Kim Quý cũng ngồi không yên, lập tức đứng lên nói:
- Lão Ngô, lần này món ân tình này của anh tôi nhớ kỹ, không sợ anh chê cười, tôi bây giờ ngồi không yên nữa, chuyện này kéo dài đã hơn hai tháng, việc này không nên chậm trễ, tôi về trước sắp xếp một chút để tránh đêm dài lắm mộng.
Một câu nói kia của Tưởng Kim Quý xem như đã đưa ra một khoản tiền vốn lớn rồi, trong thể chế cái khó nhất chính là món nợ ân tình, đừng tưởng rằng không có ai biết là có thể phủi tay, phải biết rằng trên thế giới này cho tới bây giờ không có “Tường nào gió không lọt qua” được. Nếu thật sự là không nhận nợ thì thanh danh của mình cũng xấu đi, đến lúc đó có nhìn anh rơi xuống vực sâu vạn trượng thì sợ là người khác cũng sẽ đứng xa mà nhìn.
Công tác trong thể chế có một vấn đề nhỏ, điều này không ảnh hưởng toàn cục nhưng nếu không có danh dự thì nửa bước cũng khó đi, điểm này Tưởng Kim Quý rất hiểu và cũng không dám vi phạm.
Ngô Tiêu lúc này cũng thản nhiên tiếp nhận một phần ân tình của Tưởng Kim Quý, mỉm cười nói:
- Biết là ông anh ngồi không yên rồi, tuy nhiên nếu “Ông chủ lớn” đem áp lực nặng như vậy đặt trên đầu tôi thì chắc là tôi đã gục xuống từ lâu, anh còn bận việc chỗ này để tôi trả tiền.
Đi ra khỏi quán cơm, Tưởng Kim Quý tiện tay vẫy một chiếc taxi về thẳng khu gia đình của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố, vừa vào cửa, liền cầm điện thoại lên, vừa gọi được Tưởng Kim Quý liền dặn dò:
- Ái Xuân, tôi là Tưởng Kim Quý, anh lập tức sắp xếp để sáng mai tôi đi huyện Nhân Chương thị sát công tác, ngoài ra hẹn cho tôi Khâu Vi Mao, hộ nhà giàu lương thực ở huyện Nhân Chương.
Từng là Bí thư huyện ủy huyện Nhân Chương nên Tưởng Kim Quý ở huyện Nhân Chương huyện vẫn có một đám người dưới, chỉ nói như vậy đương nhiên là không có bất kỳ vấn đề nào.
Tiếp theo Tưởng Kim Quý lại gọi một cú điện thoại cho Chánh văn phòng Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân thành phố, sau khi sắp xếp một chút hành trình thì Tưởng Kim Quý lúc này mới yên lòng.
Sáng hôm sau.
Bên huyện Nhân Chương cờ màu bay phấp phới, bộ mặt thành phố được trang trí rực rỡ hẳn lên, sau khi nhận được điện thoại của Tưởng Kim Quý.
Đêm qua, huyện Nhân Chương suốt đêm triệu tập hội nghị thường vụ, khẩn cấp sắp xếp công tác đón tiếp, các bộ phận bảo vệ môi trường, công an, vệ sinh vân vân ra quân suốt đêm, các đơn vị toàn huyện toàn bộ làm việc suốt đêm tiến hành tổng vệ sinh đối với toàn bộ khu thị trấn huyện Nhân Chương.
Các góc chết bảo vệ môi trường trong thành thị của huyện đều được dọn sạch không còn, một số lưu manh có tiếng trong thành thị huyện cũng đều nhận được điện thoại của đồn công an khu trực thuộc, ngày mai lãnh đạo cấp trên thị sát, trong mấy ngày này đều phải phải bình tĩnh, tử tế một chút.
Sauk hi Tưởng Kim Quý bắt tay từng thành viên trong bộ máy huyện Nhân Chương, tiếp theo trong phòng họp Huyện ủy huyện Nhân Chương nghe huyện báo cáo công tác, Tưởng Kim Quý trực tiếp tiếp đãi Khâu Vi Mao “Đại vương” lương thực ngay tại văn phòng Bí thư huyện ủy Bành Ái Xuân ở huyện Nhân Chương
Khâu Vi Mao khoảng chừng hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao chỉ khoảng một mét sáu, làn da rất thô ráp, màu ngăm đen, chỉ nhìn bề ngoài thì thấy hoàn toàn là một hình ảnh lão nông nông thôn điển hình, nhưng chẳng ai ngờ nổi vị này lại là một Đại vương lương thực nổi tiếng ở thành phố Quả Nam, thậm chí là cả tỉnh Ba Thục.
Khâu Vi Mao tuy rằng thoạt nhìn rất giản dị nhưng những chức vụ trên người cũng không ít, chỉ đơn giản là đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh thôi cũng không phải là người nào cũng có thể bắt nạt.
Ở trước mặt Khâu Vi Mao Tưởng Kim Quý cũng không thể hiện dáng vẻ Chủ tịch thành phố của mình, rất hòa nhã nói:
- Khâu sư phụ, thật là có lỗi, tôi vốn phải tự mình đi thăm hỏi ông.
Khâu Vi Mao người này từ trong xương cốt đã có một loại bướng bỉnh nông dân, nếu sĩ diện ở trước mặt ông ta thì thật sự ông ta chưa chắc đã để trong mắt, nhưng Tưởng Kim Quý nói như vậy cũng giữ sĩ diện cho Khâu Vi Mao rồi.
Khâu Vi Mao cũng mỉm cười nói:
- Chủ tịch Tưởng khách sáo rồi, không biết lần này Chủ tịch thành phố Tưởng về đây là vì chuyện gì?
Đây chính là tính cách ngay thẳng của Khâu Vi Mao, lúc này không thể nghi ngờ gì nữa nếu trước mặt người này quanh co lòng vòng kiểu trong thể chế thì hoàn toàn vô ích, Tưởng Kim Quý cũng hiểu rõ điểm này, lập tức nói:
- Khâu sư phụ, nói thế này đi, lần này đến huyện Nhân Chương là tôi đặc biệt vì ông mà tới.
- Vì tôi? Chủ tịch thành phố Tưởng, ông là vì chuyện lưu chuyển đất đai chứ, chuyện này tôi nghe nói rồi, cũng còn cẩn thận xem rồi, nói thật phương án này của Nhiếp Chủ tịch tỉnh tôi tán thành nhưng tôi cũng không dám làm.
Khâu Vi Mao nói thẳng.
Dừng một chút, nhìn vẻ mặt không hiểu của Tưởng Kim Quý, Khâu Vi Mao lại tiếp tục nói:
- Nếu muốn để cho tôi đi đầu chỉ là mấy trăm mẫu, hơn một ngàn mẫu cũng nhất định không có tác dụng nhiều, hơn mười nghìn mẫu mà nói tôi chắc chắn phải cam kết nhân sự, phải mua thêm thiết bị máy móc. Ngoài ra việc tiêu thụ sản lượng lương thực cũng là một vấn đề lớn, mấy thứ linh tinh lang tang cộng lại ít nhất phải đầu tư bốn triệu trở lên, đầu tư vào, năm nay nhận thầu sang năm không nhận được thầu thì tôi sẽ thua lỗ lớn, Chủ tịch thành phố Tưởng, tôi muốn một xác nhận của nhà nước là ít nhất phải cam đoan cho tôi kỳ hạn nhận thầu là mười năm, có cái này thì tôi làm luôn.
Câu này vừa ra khỏi miệng, cũng là làm khó Tưởng Kim Quý rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận