Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 687: Tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ.

Cùng với mình thảo luận về điều chỉnh nhân sự? Những lời này của Phạm Thường Thắng khiến Nhiếp Chấn Bang càng ngày càng không thể đoán ra, Phạm Thường Thắng này hôm nay bị làm sao? Biểu đạt ý tứ hòa thuận ư? Trước đó có một chút, nhưng như vậy là đủ rồi, lại còn phải cùng ảnh thảo luận điều chỉnh kết cấu nhân sự.
Nên biết rằng, có thể khiến cho Bí thư Thành ủy tự mình suy tính tới việc điều chỉnh nhân sự, ít nhất cũng phải là cấp cục. Thậm chí, ngay là việc điều chỉnh Phó giám đốc sở, Bí thư cũng có thể nói trước Tỉnh ủy.
Sau một hồi trầm mặc, Nhiếp Chấn Bang nhìn Phạm Thường Thắng nói:
- Bí thư Thường Thắng, hiện giờ không tốt sao. Việc điều chỉnh nhân sự dù sao cũng là chuyện của thành phố Lương Khê, tôi hiện giờ không có chức vụ gì ở Lương Khê cả, làm như vậy liệu có vài người nghi ngờ tôi đang vượt quyền không?
Nhiếp Chấn Bang cố ý nói vậy, mục đích nhằm thử Phạm Thường Thắng. Hiện giờ Nhiếp Chấn Bang đã không còn là Nhiếp Chấn Bang của ngày xưa nữa rồi, chuyện trong quan trường nhìn thì đơn giản nhưng khắp nơi đều có mối nguy, từng bước là cạm bẫy. Vừa rồi Phạm Thường Thắng nói chuyện đã đầu tư nhiều, điều này không thể hiện rằng hiện giờ có thể tín nhiệm Phạm Thường Thắng. Tín nhiệm là yếu tố được tạo lập dựa trên cơ sở thành khẩn và thẳng thắn, nhưng Phạm Thường Thắng làm như vậy, Nhiếp Chấn Bang thật sự không nghĩ ra là lý do gì, đây chính là điểm đáng nghi.
Phạm Thường Thắng vừa nghe lời Nhiếp Chấn Bang nói, dĩ nhiên hiểu được Nhiếp Chấn Bang đang lo lắng điều gì. Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Truyền ra ngoài rằng Nhiếp Chấn Bang nhúng tay vào nhân sự ở địa phương, sẽ khiến cho cả nước chấn động. Người không biết nhất định sẽ cho rằng Nhiếp Chấn Bang vượt quyền, bá đạo.
Lập tức, Phạm Thường Thắng cũng cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, ngài lo lắng gì chứ. Kỳ thật cũng không tính là thảo luận gì cả, chỉ coi như là sự giao lưu giữa hai người bạn. Đối với cán bộ thành phố Lương Khê, chủ nhiệm Nhiếp cũng tương đối quen thuộc. Tôi muốn nghe ý kiến của cậu để giúp tôi tham khảo một chút. Còn quyền quyết định chính vẫn năm trong tay Thành ủy thành phố Lương Khê chúng tôi chứ.
Nói như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, gật đầu nói:
- Nếu đã như vậy, tôi sẽ tham mưu một chút giúp Bí thư Thường Thắng.
Phạm Thường Thắng gật gật đầu, lập tức nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, nghĩ đến tình huống trước mắt. Ngoài ra, đồng chí Trần Nhạc sắp được điều tới tỉnh Dự Châu. Ý của tôi là, suy nghĩ để Phó cục trưởng cục Công an, đồng chí Hà Khánh Quân tiếp nhận chưc vụ Cục trưởng cục Công an thành phố. Mặt khác, đồng chí Dịch Quân, tôi cảm thấy có thể tiếp nhận chức vụ Trưởng ban Thư ký Thành ủy.
Ngoài ra, còn có điều chính nhân sự đám người Đàm Miểu Trăn, Cập Hùng Vĩ. Những người này đều không ngoại lệ, đều là những cán bộ thuộc Nhiếp hệ. Có thể nói, lần này, Phạm Thường Thắng điều chỉnh nhân sự đều đang tạo một lợi thế lớn cho Nhiếp hệ. Nói là thảo luận, trên thực thế chính là muốn nói cho Nhiếp Chấn Bang, những người này của cậu tôi đều cho họ thăng quan cả rồi.
Nhìn ánh mắt của Phạm Thường Thắng, Nhiếp Chấn Bang cũng trầm tư một hồi, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói:
- Bí thư Thường Thắng, chúng ta cũng là người quen cũ. Ngài hãy nói qua xem, rốt cuộc ngài có ý gì. Giữa chúng ta còn cần phải vòng vo như vậy sao? Ngài làm như vậy, đến lúc đó chỉ e muốn thừa nhận cũng có áp lực không nhỏ đâu.
Những câu này khiến Phạm Thường Thắng cười khổ một chút, ý tứ của Nhiếp Chấn Bang ông ta hiểu rất rõ. Bản thân ông ta làm vậy nhất định sẽ khiến Thẩm Ngôn Thạc nổi giận lôi đình. Nhưng trong tình hình hiện nay, Phạm Thường Thắng ngược lại lại không thấy sợ gì hết.
Dừng một chút, ngữ khí của Phạm Thường Thắng cũng trở nên bình tĩnh hơn, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp. Chuyện tới nước này,
- Tôi cũng không vòng vo thêm nữa. Kỳ thật tôi làm như vậy, chủ yếu là muốn Chủ nhiệm Nhiếp giúp tôi chăm sóc Phạm Lỗi một chút
Nghe được lời của Phạm Thường Thắng, cả người Nhiếp Chấn Bang đều kinh hãi. Nhìn ánh mắt của Phạm Thường Thắng, có chút hơi khó tin, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, Phạm Thường Thắng làm như vậy cũng là có lý do.
Không đợi Nhiếp Chấn Bang lên tiếng, Phạm Thường Thắng liền cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp. Nói câu này không sợ anh chê cười. Hiện giờ, tiền đồ của bản thân tôi đã không còn thấy triển vọng gì nữa. Đứa con trai Phạm Lỗi này là nơi tôi hy vọng. Chủ nhiệm Nhiếp, anh là người có lý tưởng cao rộng, có khát vọng chính trị, Phạm Lỗi đi theo anh, tôi rất yên tâm.
Tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ thật là đáng thương. Nghe lời của Phạm Thường Thắng, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng thở dài một tiếng. Ở TQ, bất kể là người dân thường hay thương nhân, phú hào, quan lớn, quan to cũng vậy. Thái độ với con cái, đều luôn hy vọng con cái mình có thể sống tốt hơn mình. Đây là tình yêu thương của cha mẹ.
Sau khi cảm thán, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng rơi vào trầm tư. Con của Phạm Thường Thắng tên là Phạm Lỗi. Bản thân anh năm đó, khi nhậm chức ở thành phố Lương Khê cũng chưa từng nghe qua. Nhưng nghe nói lúc ấy Phạm Lỗi công tác tại một khu phố văn phòng quản lý tại thành phố Lương Khê.
Nhìn từ điểm này, Phạm Thường Thắng đối với việc giáo dục con cái rất cũng rất thành công. Từ xưa, nhà quyền quý nhiều cậu ấm cô chiêu. Trong các gia đình quyền thế tại thủ đô, anh cũng từng thấy số lượng cậu ấm cô chiêu cũng không ít. Phạm Thường Thắng tuy rằng không tính là gia đình quyền thế gì, những dù sao cũng là một Bí thư Thành ủy có thực quyền tại thành phố cấp địa phương. Nếu thật sự Phạm Lỗi này là một cậu ấm cô chiêu, ngược lại cũng không phải không thể làm ra chuyện gì đó. Nhưng Phạm Lỗi khiêm tốn đến mức ngay cả bản thân anh cũng không có ấn tượng gì, nói vậy hẳn không phải là một người xấu gì.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu nhìn Phạm Thường Thắng, nói:
- Bí thư Thường Thắng, nói thật tôi hiện giờ không thể đáp ứng được yêu cầu này của anh.
Vừa nói xong câu này, mặt Phạm Thường Thắng cũng biến sắc. Ông ta đã đưa ra nhiều lợi ích và điều kiện như vậy, mạo hiểm bị Thẩm Ngôn Thạc và lão Lý gia lập tức đẩy xuống. Lại không thể đổi lấy sự tán thành của Nhiếp Chấn Bang hay sao?
Lúc nghĩ đến đây, sắc mặt của Phạm Thường Thắng cũng trở nên khó coi.
Đối với sự thay đổi sắc mặt của Phạm Thường Thắng, Nhiếp Chấn Bang cũng đã nhìn thấy. Mỉm cười nói:
- Bí thư Thường Thắng, bình tĩnh một chút, đừng vội. Ý của tôi, cũng không phải là không thể đáp ứng giúp anh chiếu cố Phạm Lỗi. Chỉ có điều, tính cách của Nhiếp Chấn Bang tôi, tin rằng anh cũng biết ít nhiều. Nói vậy, giờ anh để Phạm Lỗi qua đây, nếu Phạm Lỗi có thể đạt được sự tán thưởng của tôi, thì dù Bí thư Thường Thắng không đưa ra điều kiện này, tôi cũng sẽ đáp ứng thỉnh cầu này của anh. Từ nay về sau, Phạm Lỗi coi như là một thành viên của Nhiếp hệ. Nếu Phạm Lỗi không thể đạt được yêu cầu của tôi, việc tôi có thể làm chỉ có thể là tìm cho Phạm Lỗi một vị thế phú quý. Tuy nhiên, Phạm Lỗi phải bỏ đi chức vụ hiện giờ, anh thấy sao?
Lời của Nhiếp Chấn Bang rất chân thành, điều này cũng khiến cho Phạm Thường Thắng rời vào trầm tư. Trong lời của Nhiếp Chấn Bang còn có một tầng ý tứ khác, Phạm Thường Thắng hiểu rất rõ. Nếu bản thân Phạm Lỗi, các phương diện về năng lực và tính cách đều rất xuất sắc, hoặc là nói có tư cách phát triển trong thể chế chính trị, như vậy thì Nhiếp Chấn Bang sẽ tiếp nhận con ông ta vô điều kiện. Nếu Phạm Lỗi là một người không thể đõe nỏi Lưu A Đẩu, thì dù có chiếu cố thì trong thể chế chính trị cũng không thể tiến xa được, như vậy thì còn không bằng làm một phú hào.
Sau một hồi ngắn trầm mặc, Phạm Thường Thắng cũng hiểu được Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn có thành ý. Lập tức gật đầu nói:
- Được, tôi đây sẽ để cho Phạm Lỗi qua đây.
Ngay trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Phạm Thường Thắng trực tiếp gọi điện thoại cho Phạm Lỗi. Chờ không đến 20 phút, Phạm Lỗi đã được Lý Cư Bằng dẫn vào phòng khách.
Đây cũng là lần đầu tiên Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy con của Phạm Thường Thắng tên Phạm Lỗi. Khoảng chừng 30 tuổi, dáng người Phạm Lỗi không cao lớn lắm, không khác Phạm Thường Thắng là mấy, hình thức cũng có tới 5,6 phần giống với Phạm Thường Thắng.
Thoạt nhìn, Phạm Lỗi có dáng vẻ hết sức điềm đạm, trưởng thành, cách ăn mặc cũng rất chín chắn, trong những thần thái, cử chỉ cũng không có cao ngạo và ngông cuồng của mấy loại cậu ấm cô chiêu kia.
Ấn tượng đầu tiên của Nhiếp Chấn Bang đối với Phạm Lỗi cũng không tệ, cảm giác tổng thể cũng rất tốt. Điều này chứng tỏ, Phạm Lỗi cũng không hề dựa vào bối cảnh và thân phận của gia đình mình.
- Tiểu Lỗi, giới thiệu với con một chút, vị này chính là Chủ nhiệm Nhiếp, con phải gọi là chú Nhiếp.
Sau khi Phạm Lỗi đi vào, Phạm Thường Thắng đứng lên giới thiệu với Phạm Lỗi.
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang khoát tay nói:
- Bí thư Thường Thắng, tôi cũng không nhiều hơn Phạm Lỗi mấy tuổi. Chúng ta vẫn nên gọi tên nhau thì hơn.
Tiếp đó, Nhiếp Chấn Bang lại trò chuyện với Phạm Lỗi một hồi, sau đó gật đầu nói:
- Tiểu Lỗi, tôi thật sự cảm thấy, cậu hiện giờ ở khu Lương Khê đảm nhiệm Phó chủ tịch quận công nghiệp thật sự là nhân tài không được trọng dụng rồi. Tôi thấy, lần này lớp huấn luyện cán bộ thanh niên trường Đảng mùa xuân tuyển chọn rồi. Tôi thấy cậu có thể đi học tập một chút.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Phạm Thường Thắng đứng bên cạnh nói:
- Bí thư Thường Thắng, chuyện này tôi cũng muốn nói ông vài câu. Đề cử người hiền không tránh người thân, đồng chí Phạm Lỗi về bằng cấp hay năng lực đều rất tốt. Ông lại áp chế như vậy, đây không phải là điều mà một Bí thư Thành ủy nên làm đâu. Nếu không để tôi đưa đồng chí Phạm Lỗi tới Bành Thành đi, cũng đỡ phải khiến Bí thư Thường Thắng cảm thấy khó xử.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, trên mặt Phạm Thường Thắng cũng nở ra nụ cười. Chuyện đã đến bước này, cũng không cần phải nói rõ ra, Phạm Lỗi đã giành được sự tán thưởng của Nhiếp Chấn Bang. Đối với Phạm Thường Thắng mà nói thì như vậy là đủ rồi. Lập tức gật đầu nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp phê bình rất đúng. Tôi cũng hơi e dè chuyện này. Cha là Bí thư Thành ủy, nếu để con đảm nhiệm chức vị lãnh đạo cấp dưới, khó tránh khỏi mọi người lại lên án. Có thể điều nhiệm tới Bành Thành thì không còn gì tốt hơn nữa.
Bành Thành trong khoảng thời gian này, quan trường biến động. Có thể đoán được Phạm Lỗi sau khi được điều nhiệm tới Bành Thành đồng thời có được sự giúp đỡ của Bí thư Thành ủy Chu Thái An, ngoài ra còn có vài người quen của ông ta, Nhiếp Chấn Bang làm vậy là chuẩn bị thăng cấp cho Phạm Lỗi rồi.
Phạm Lỗi sau khi rời khỏi, bên Phạm Thường Thắng cũng đứng lên, nhưng so với lúc sáng, trên mặt Phạm Thường Thắng còn mang theo nụ cười, cả người đều có vẻ thoải mái hơn rất nhiều.
Nhiếp Chấn Bang đích thân tiễn Phạm Thường Thắng tới tận cổng, mỉm cười nói:
- Bí thư Thường Thắng, thành phố Lương Khê bên này tôi muốn kính nhờ anh rồi. Ngoài ra, mấy ngày này phòng Tam công đến thành phố Lương Khê kiểm tra công tác, cũng muốn anh là thổ địa nơi này phối hợp và giúp đỡ.
Trong quan trường, không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn. Năm đó, hai người tranh đấu túi bụi, giờ phút này lại trở thành bạn thân. Phạm Thường Thắng trong lòng thoải mái, cũng cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, cậu yên tâm. Những thứ khác không nói, phòng Tam công tiến hành kiểm tra tình hình chấp hành điều lệ Tam công của thành phố Lương Khê, tôi có thể tram phần tram cam đoan. Vậy tôi xin đợi Trưởng phòng Hoàng của tổ kiểm tra tới kiểm tra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận