Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 617: Anh em tụ họp.

Để bản thân làm việc cho thành thục và chu toàn một chút. Đây là đang nhắc nhở bản thân Nhiếp Chấn Bang làm việc vẫn chưa đủ thành thục, suy xét vấn đề cũng quá mức lý tưởng hóa.
Tỉ mỉ nghĩ lại, bản thân quả thật có vấn đề như vậy. Cho tới nay, bất kể là ông cụ nhà mình cũng được, Dương lão gia cũng được, thậm chí là Đổng lão gia hay Nam lão cũng được. Những tiền bối thế hệ trước ít nhiều mỗi lần đều từng nhắc nhở mình. Chính trị là một nghệ thuật cân bằng.
Nhưng mỗi lần, bản thân anh làm mọi chuyện đều quá mạnh mẽ, cứng rắn. Bắt đầu từ chuyện của Chu Thần, cán bộ ngã xuống dưới tay anh không dưới mười người, từ cán bộ cấp Cục đến cấp Tỉnh bộ, từ cán bộ bình thường cho đến con cháu quý tộc. Thành tích này đối với cán bộ công tác của Ủy ban Kỷ luật mà nói là rất bình thường, nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói có vẻ hăng hái quá hóa dở rồi.
Nghĩ thông suốt được điểm mấu chốt này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng rịn ra cả thân mồ hôi lạnh. Khó trách hiện giờ bản thân anh lại có cảm giác bước đi có chút nguy nan. Hóa ra là chuyện về phương diện này.
Suy nghĩ một chút, mấy năm nay những người cùng vào bộ máy cán bộ với mình, một đám rồi lại một đám ngã xuống. Cứ như vậy, trong suy nghĩ của cán bộ trong nước nhất định sẽ nghĩ Nhiếp Chấn Bang này là một nhân vật nguy hiểm. Bình thường sẽ chọn cách tôn trọng nhưng giữ khoảng cách, oán hận, nhất định trong lòng sẽ âm thầm cản trở.
Cứ như vậy, Nhiếp Chấn Bang trong bộ máy cán bộ liền mất đi thứ căn bản, cũng giống như một lục bình không chứa nước. Hiện giờ sở dĩ còn có thể ngồi ở vị tró này, đây là do ba vị lãnh đạo lớn trước sau còn giữ gìn cho anh, là do năm đó anh lập nhiều công trạng còn có thể bảo về được bản thân. Một khi những điều đó trở thành dĩ vãng, đến lúc đó có thể tưởng tượng ra kết cục.
Nghĩ dến đó, Nhiếp Chấn Bang ngược lại thành ý thật lòng, gật đầu nói:
- Thủ trưởng, ngài phê bình rất đúng. Trong rất nhiều chuyện tôi còn không đủ thành thục, không đủ điềm đạm, ổn trọng, bản thân còn phải tăng cường học tập.
Thẩm Tu Siêu giờ phút này gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Đối với Nhiếp Chấn Bang, Thẩm Tu Siêu cơ bản vẫn rất hài lòng, là cán bộ trẻ tuổi, tính tình có chút bốc đồng cũng là điều rất bình thường. Nhưng cũng không thể quá mức, cứng quá dễ gãy, đây là đạo lý mãi mãi không thay đổi.
Có đảm đương, có kiên trì nhưng những thứ đó không thể trở thành lý do. Nhìn chung Nhiếp Chấn Bang từ khi bước chân vào chính trị, mỗi khi làm việc đều muốn nổi bật. Nhìn có chút hoang đường, ý nghĩ có chút kỳ lạ, nhưng sự thật chứng minh sự lựa chọn của Nhiếp Chấn Bang là chính xác.
Nhưng duy nhất trong chính trị, năng lực của Nhiếp Chấn Bang lại có vẻ rất non nớt. Chính trị không phải thế nào cũng là người chết ta sống, nếu nói như vậy tổng thể quốc gia cũng không thể phát triển được, sớm trở nên mục nát rồi. Thủ đô này, những gia tộc chính trị này nhà ai mà không có vài chuyện, nếu thật cứ so đo chỉ e đều phải biến mất hoàn toàn mới được.
Nhưng có thể như vậy sao? Đương nhiên là không thể. Trong chính trị, sự hợp tác lẫn nhau là chủ yếu nhất, cơ bản nhất.
Hợp tác, phát triển mới là căn bản. Về phương diện phát triển, Nhiếp Chấn Bang làm rất khá, nhưng về phương diện hợp tác thì sao? Có vẻ còn hơi non nớt.
Đương nhiên, ở tuổi đời của Nhiếp Chấn Bang so với Nhiếp lão gia bước đi vẫn còn khá sớm, rất nhiều thứ không thể đều chỉ dạy hết cho Nhiếp Chấn Bang. Mà thân phận và địa vị của Nhiếp gia, khiến cho Nhiếp Chấn Bang có chút ngạo nghễ, có chút kiêu ngạo, ngông cuồng cũng là điều bình thường. Nhìn người cũng phải nhìn toàn diện, đây cũng là nguyên nhân Tổng Bí thư Thẩm cố ý nhắc nhở Nhiếp Chấn Bang.
Mà hiện nay, thái độ này của Nhiếp Chấn Bang khiến Tổng Bí thư Thẩm rất vừa lòng. Lập tức gật đầu nói:
- Chấn Bang này, thận trọng lời nói, bước đi, làm việc phải suy nghĩ kỹ, khiêm tốn làm người, năng nổ làm việc. Những lời này không phải chỉ là lời nói mà thôi, về phương diện này, cậu nên học tập đồng chí Dịch Nhân nhiều hơn.
Dừng một chút, Thẩm Tu Siêu lại nói tiếp:
- Mùa xuân sang năm, trường Đảng Trung ương Tỉnh bộ mở lớp tu nghiệp cho cán bộ, tôi thấy cậu có thể tham gia học tập. Nghe nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều, nói ít, làm ít, cậu xem những đồng chí khác làm thế nào, tự kiểm điểm bản thân cho tốt.
Từ phòng làm việc của Thẩm Tu Siêu đi ra, nhìn thấy một bức tường đỏ ở đó, Nhiếp Chấn Bang hít một hơi thật sâu. Màn nói chuyện cừa rồi, Nhiếp Chấn Bang lúc này nghĩ lại còn thấy hơi sợ, sợ đến rịn ra cả người toàn mồ hôi. Nếu không phải thủ trưởng nhắc nhở, bản thân anh chỉ sợ cuối cùng không biết sẽ chết như thế nào.
Giờ phút này nhớ lại, thủ đoạn của Lý gia và Trần gia quả nhiên không tầm thường. Lúc trước Điền Húc Giang được điều tới thành phố Vọng Hải, Nhiếp Chấn Bang có chút buồn bực, Điền Húc Giang không thuộc hệ của Lý Trần Nhị. Về năng lực bản thân cũng có thể nói là miễn cưỡng không có trở ngại gì, đương nhiên về thủ đoạn chính trị, nhất định mạnh hơn anh rất nhiều, nhưng những thứ đó không đủ để đẩy anh vào thế bị động.
Nếu, thêm vào liên quan về bối cảnh, bản thân anh có thể hoàn toàn đánh bại Điền Húc Giang. Hiện giờ xem ra về vấn đề của Điền Húc Giang, Lý gia và Trần gia đã bày ra một cái bẫy thật lớn chờ anh. Chỉ cần động vào Điền Húc Giang thì chính anh, cho dù là khiến mọi người tức giận, bất kể chuyện gì không thể xảy ra lại lần nữa, mà tiếp tục tái diễn như vậy. Đặc biệt là tới lớp cán bộ cấp Tỉnh bộ, chỉnh vài cán bộ cấp cao, kết quả sau cùng khẳng định là mọi người đều thấy bất an, liên hiệp lại chèn ép anh.
Quả là gừng càng già càng cay. Nhìn từ điểm này, cục diện mà Lý gia tạo thật sự vô cùng cay độc. Nếu không phải nhờ Tổng Bí thư Thẩm nhắc nhở, bản thân anh chắc cũng đã lãng phí cả một đời cố gắng rồi.
Giờ phút này, nghiêm túc suy nghĩ này, đích thật là như vậy. Năm đó cục diện của Nhiếp gia cũng như thế này, cũng không bị tiêu diệt triệt để. Chu Thần của Chu gia dù có kiêu ngạo nhưng cũng chỉ làm nhục anh mà thôi. Đây cũng là một lợi cân bằng, nếu Chu gia thôn tính Nhiếp gia thì khiến nhiều người tức giận, hậu quả như vậy không ai dám gánh vác.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo reo vang, vừa lấy điện thoại ra nhìn, là điện thoại của Lưu Côn. Giờ phút này khỏi phải nghĩ, nhất định đám người đó đang tụ tập cùng nhau.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang nhấn nút trả lời, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Lưu Côn:
- Anh Ba, tụ tập chút đi, thế nào? Ngay ở bên Vương Triều đó.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không từ chối. Tình nghĩa anh em có được từ thời mười mấy tuổi đến giờ, không nói củng cố thế nào, ít nhất nếu so với mối quan hệ trong thể chế khẳng định bền chắc hơn. Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang sau khi đã trải qua lời nhắc nhở của thủ trưởng, lại càng muốn làm sâu thêm mối quan hệ này, lập tức cũng thuận thời thế, gật đầu nói:
- Tin của cậu nhanh thật, đã biết tôi quay lại thủ đô rồi. Vậy đi, gọi cả bọn Tinh Long, Lý Hoa cùng đến, tôi chủ trì, mời mọi người yến tiệc tại Vương Triều.

Câu lạc bộ Vương Triều, mặc dù là Lý Lệ Tuyết đã rời khỏi nhưng đây vẫn là câu lạc bộ đứng đầu kinh thành, điểm này cũng đã được định vị từ khi khai trương câu lạc bộ này. Vương triều, tiếp đón chủ yếu là những người trong thể chế chính trị, hoặc là người có quan hệ với chính phủ.
Con người đều có tư duy theo quán tính. Ở trong đây, trong mối quan hệ của vòng tròn này, đổi chỗ ngồi. Thiếu đi tầng quan hệ này sẽ cảm giác được thiếu đi cái gì. Đương nhiên không người nào đồng ý rời chỗ rồi.
Trang trí của Vương Triều lại một lần nữa được thay đổi, lúc này đây là phong cách hoàn toàn khác biệt, dựa theo cách trang trí cổ điển của TQ. Trong đại sảnh vàng rực rỡ, màu sắc sáng ngời tươi đẹp, phần lớn chọn vật liệu gỗ để trang trí, về tính riêng tư cũng càng tốt hơn so với trước đây.
Câu lạc bộ Vương Triều, người phụ trách hiện giờ là con cháu quý tộc thủ đô. Họ Lưu, tên Lưu Úy. Năm đó, ông cụ trong nhà cũng được coi như khai quốc công thần, chẳng qua do ông cụ mất sớm. Vào thời kỳ kiến quốc sau đó không lâu, tinh thần dân sa sút bị xem như kẻ nổi danh nhàn rỗi ở thủ đô.
Giờ phút này, Lưu Úy đang đứng ở cổng, xe của Nhiếp Chấn Bang dừng lại, Lưu Úy liền chạy ra đón chào, khuôn mặt tươi cười nói:
- Tam thiếu gia, mời vào trong. Mấy người Côn thiếu đang chờ anh đấy.
Trong rạp tầng 7 của Vương Triều, vừa vào cửa, đám người Lưu Côn, Lý Hoa, Triệu Tinh Long, Lý Bân
Tiếp đón qua loa, cả đoàn người cùng ngồi xuống, nhân viên phục vụ đi từ bên ngoài vào rót cho mỗi người một ly Đại Hồng Bào cực phẩm. Đây cũng là điểm đặc sắc của Vương Triều, muốn được hưởng ở mức độ đó, căn bản là không thể.
Bên cạnh, Lý Hoa cũng chậm rãi nói:
- Anh Ba, lúc này em sợ là anh gặp chút phiền phức rồi.
Câu này khiến cho không khí trong rạp có phần trầm lặng. Chuyện trong thủ đô, trên cơ bản mọi người đều hiểu rõ, hành động này của Lý gia đương nhiên cũng nhìn ra được.
Bên cạnh, tiểu tử Lưu Côn cũng chừng mắt liếc Lý Hoa một cái, nói:
- Hoa Tử, tiểu tử cậu mau đi uống thuốc đi.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, ý tứ của Lưu Côn Nhiếp Chấn Bang đương nhiên hiểu được. Lập tức cũng cười nói:
- Được rồi, Côn Tử, lời của Hoa Tử tôi đương nhiên hiểu mà. Đây cũng không phải là chuyện gì không thể nói. Nói rõ ra là được rồi, Lý Quốc Hoa bị tôi chỉnh thảm cả cha con hai đời họ rồi. Không đấu với tôi, thi bọn họ cũng chẳng phải người của Lý gia.
Lý Bân lúc này cũng gật đầu nói:
- Đúng vậy, binh đến tướng chặn. Tôi lại cảm thấy cái này cũng không có gì to tát cho lắm. Tuy nhiên Tam thiếu cậu về sau, tuyệt đối đừng bị người khác đặt bẫy là được rồi.
Mọi người trao đổi lẫn nhau về hướng đi của các con cháu quý tộc. Ví như lê Văn? Tiểu tử bị khai trừ kia hiện giờ đang nhậm chức ở đâu, và những chuyện sau đó.
Đột nhiên, Lưu Úy đi từ bên ngoài vào, thần sắc có chút thâm trầm và nghiêm túc, nhìn mọi người thấp giọng nói:
- Tam thiếu, vừa rồi tin tức đài truyền hình quốc gia vừa đưa tin. Dương lão gia đi rồi.
Những lời này khiến mọi người có mặt tại đây đều giật mình. Lưu Côn lại trực tiếp bật ti vi lên. Lúc này trên màn hình đang phát cảnh tượng tại nhà tang lễ Bảo Sơn.
Lời thuyết minh bên trong đã giải thích:
- Đồng chí Dương Tông Bảo, đã phát bệnh trong lúc nằm viện. Đảng và lãnh đạo nhà nước Thẩm Tu Siêu, Lưu Chinh Vũ, Lãnh Vân Phi và các đồng chí đều đến bệnh viện thăm hỏi trước khi tiễn biệt….
Nhìn đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng bật dậy, xem ra ông cụ đã ra đi rất nhanh, ra đi hết sức đường đột. Nếu không Dương An Bang không thể không gọi điện cho anh.
Đang trong lúc suy tư, di động liền vang lên, là điện thoại của Dương An Bang. Điện thoại vừa kết nối, Nhiếp Chấn Bang liền thấp giọng nói:
- Anh hai, chuyện của ông em đã biết rồi. Em đang trên đường trở về.
Bạn cần đăng nhập để bình luận