Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 866: Thể hiện thực lực

Theo lời Nhiếp Chấn Bang hạ lệnh, Vũ Lập gật đầu nói qua bộ đàm:
- Bộ phận lữ hành, các đơn vị chú ý, các đơn vị chú ý. Tôi là “Động Yêu”.
- Số 2 nghe rõ!
- Đã nhận!
- Số 3 nghe rõ, số năm nghe rõ.
Tiếng Vũ Lập vừa truyền xuống, bộ đàm lập tức vang lên tiếng trả lời của mười thành viên bộ phận lữ hành.
Vũ Lập không dông dài, nói thẳng:
- Mục tiêu ở mô đất bên trái, ước lượng năm mươi người trở lên, không rõ thực lực. Giờ tôi ra lệnh. Mọi người tự do tác chiến, chú ý bảo vệ mình. Giải quyết hết nhóm người này.
Nói xong, Vũ Lập cũng mở cửa xe phía bên phải ra, tung người làm động tác nhảy lăn đất, nháy mắt đã chuồn ra khỏi xe, đồng thời đóng cửa xe lại.
Can dự vào cuộc tranh đấu giữa tộc Osman và Koger, điểm này đã được Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ cặn kẽ đấy. Một mặt thì cũng không thể nào làm dịu đi mối quan hệ với tộc Koger được.
Đem ra so sánh thì lôi kéo gia tộc Osman, chắc chắn là lựa chọn sáng suốt nhất, mà hiện tại, gia tộc Osman bị giỡn mặt đúng là thời cơ tốt để thể hiện thực lực của bản thân, về phần gia tộc Osman có bất mãn cho là mình qua mặt họ mà hành động hay không thì Nhiếp Chấn Bang cũng không để tâm lắm. Rõ ràng gia tộc Osman đã không bảo vệ nổi, tình hình như vậy thì dù họ có bất mãn cũng chỉ có thể bấm bụng nuốt trôi.
Tình hình bên ngoài đang rất gay cấn kịch liệt, sau khi nhận được mệnh lệnh từ Vũ Lập thì đám người bên bộ phận lữ hành đã bắt đầu chuyển động, trên người mỗi thành viên đều không có vũ khí hạng nặng nào, chỉ có một khẩu súng lục nhỏ, so với súng hạng nặng của đám người phía mô đất kia thì hoàn toàn chênh lệch.
Tuy nhiên vẫn có thể ứng biến tại trận, vũ khí trên xe jeep có thể tận dụng được. Dưới sự chỉ huy của Vũ Lập, người của bộ phận lữ hành phối hợp chia việc rất hoàn hảo. Có hai người nhanh chóng chiếm lấy một chiếc jeep, tiếng súng máy 12.7 millimet trên xe vang lên với hỏa lực hùng mạnh, lập tức kiểm soát được đối phương. Cùng lúc đó, Vũ Lập cùng một số người cũng bắt đầu xông lên, phía gia tộc Osman cũng nhanh chóng từ trong trang viên điều ra mấy xe thiết giáp bánh lốp. Trận chiến bắt đầu nhanh mà kết thúc cũng nhanh.
Đoàn xe lại tiếp tục tiến lên. Tại cổng trang viên, gia chủ gia tộc Osman, Tư lệnh quân khu phương bắc, tướng quân Osman đã chạy ra đón chào, mỉm cười nói:
- Hoan nghênh các vị khách quý từ phương xa. Tôi thật xin lỗi, trên địa bàn của tôi mà lại gặp chuyện như vậy. Nhưng tôi cũng rất hứng thú khi thấy được thân thủ cao siêu của các vị. Điều này cũng giúp tôi thấy được thành ý của các vị. Mời vào trong.
Nhiếp Chấn Bang lúc này có vẻ hết sức thong dong, thi thể bốn phía sau trận chiến kịch liệt cũng không khiến Nhiếp Chấn Bang có bất kỳ sự sợ hãi nào, hắn đáp lời:
- Tướng quân, ngài khách khí rồi. Xin mời ngài đi trước.
Đoàn người ngồi trên xe điện tiến vào trang viên Osman, toàn bộ trang viên giống như là tiên cảnh chốn nhân gian, trung tâm trang viên là một tòa lâu đài cổ vững chãi, bốn phía là mặt cỏ bằng phẳng.
Sau khi vào đến bên trong lâu đài, ngồi xuống một gian phòng khách rồi, tướng quân Osman có vẻ hết sức thoải mái ngồi lên một chiếc sofa mà vểnh chân bắt chéo, trong tay cầm điếu xì gà tinh xảo được cắt rất khác biệt, ông tỉa lại rồi dùng bật lửa chuyên dùng hút xì gà sấy qua... Rất hiển nhiên, tướng quân Osman là người biết hưởng thụ cuộc sống.
Nhiếp Chấn Bang khá thư thả, đã đến đây rồi có vội cũng bằng không, mục đích lần này của Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là mua bán cho nên dù có không giao dịch thành công thì hắn cũng chẳng coi trọng, quan trọng là... làm sao để có được ủng hộ của Osman, cho người mình có cơ hội tiếp xúc với tàu bảo vệ đạn đạo.
Osman lúc này cũng đang quan sát Nhiếp Chấn Bang, vừa rồi đám thủ hạ của Nhiếp Chấn Bang thể hiện thực lực mạnh mẽ khiến Osman hơi giật mình. Mà hiện tại, khí độ trầm ổn của Nhiếp Chấn Bang lại càng làm cho Osman có chút khâm phục.
Hít một hơi khói, Osman tựa vào ghế sa lon, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Nhiếp tiên sinh, thật vinh hạnh được quen biết ngài. Tôi nghĩ, chúng ta có thể bàn chuyện được rồi.
Nhiếp Chấn Bang hiểu ý gật gật đầu, phất tay với đám người ở sau, rất nhanh chóng, Mã Như Hải dẫn theo hai chuyên viên tiến lên, Mã Như Hải đem một phần tư liệu đưa cho nhân viên tùy tùng của Osman, sau khi Osman mở văn kiện ra xem thì chuyên viên bên cạnh cũng bắt đầu giới thiệu.
Văn kiện đều được phiên dịch thành tiếng Thổ, ngoài ra những gì chuyên viên giải thích cũng được phiên dịch thuật lại một lần nữa. Ước chừng sau nửa giờ, Osman có vẻ rất hài lòng gập văn kiện lại.
Trầm mặc giây lát, Osman mỉm cười nói:
- Nhiếp tiên sinh, tôi rất hài lòng với phần giới thiệu của các vị, việc chuẩn bị rất đầy đủ đã chứng tỏ thành ý của các vị. Về phần số liệu của mẫu tank chủ chiến kiểu 93, chúng tôi cũng đã có thông tin cụ thể. Cá nhân tôi rất hài lòng với vụ giao dịch này. Nhưng...
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang rốt cuộc cũng hiểu được dù là trong nước hay nước ngoài, phàm là chính khách nói chuyện, một khi nói đến chữ “nhưng” này thì cũng có nghĩa là thời điểm không thoải mái nhất đã tới rồi.
Osman mặc dù là người Thổ thì cũng chẳng khác gì, lúc này trên mặt ông ta lộ vẻ khá tiếc nuối, sau đó nói tiếp:
- Nhưng, Nhiếp tiên sinh chắc cũng biết, mối quan hệ giữa tôi và lão già tộc Koger không tốt đẹp gì. Vụ giao dịch này, trước đây khi chúng tôi đàm phán với công ty vũ khí của quý quốc, ông ta vẫn luôn gây khó dễ, giờ tuy rằng báo giá và các số liệu của tập đoàn Hoa Hạ các vị đưa ra khiến tôi rất hài lòng, nhưng muốn được thông qua thì vẫn cần thời gian nhất định.
Đối với lời của Osman, Nhiếp Chấn Bang chỉ thầm cười khẩy, lão già này sắc diện phù hợp, thần thái phong phú, ăn nói đâu vào đấy, nghe thì có vẻ điều là thật. Nhưng mục đích thực sự e rằng vẫn là muốn kiếm chút ưu thế về mặt giá cả.
Là một trong tam đại gia tộc của Thổ Nhĩ Kỳ, lại nắm thực quyền trong tay, Isranbul lại nằm trong phạm vi phòng thủ của quân khu phương bắc, Nhiếp Chấn Bang tuyệt không tin rằng gia tộc Osman thật sự ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng phải được tộc Koger đồng ý, nếu thật như vậy thì từ lâu đã chẳng còn gia tộc Osman.
Rất hiển nhiên, mục đích của lão già này chẳng qua là muốn Nhiếp Chấn Bang nóng lòng thúc đẩy vụ giao dịch này mà thôi. Đáng tiếc là Osman lần này rõ ràng đã phỏng đoán sai.
Nếu là lúc trước, xét trên phương diện mua bán vũ khí hoặc giả là mở thị trường Thổ Nhĩ Kỳ sẽ có ích cho Trung Quốc trong việc thâm nhập thị trường vũ khí Châu Âu. Nhưng sau khi tập đoàn Hoa Hạ thành lập thì hình thế đã hoàn toàn thay đổi.
Cười nhạt một tiếng, Nhiếp Chấn Bang khoan thai ngồi xuống, nhìn Osman nói:
- Tướng quân, tôi rất hiểu sự khó xử của ngài, cũng như chuyện vừa xảy ra vậy. Tuy nhiên, tôi thật không ngờ gia tộc Osman lại gây thất vọng đến mức này. Ồ, rất xin lỗi, thứ cho tôi nói thẳng. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ xem xét kỹ đề nghị của ngài, thời gian không thành vấn đề. Điều chúng tôi lo lắng là dù có kéo dài thêm thời gian thì liệu tướng quân các hạ có thể thuyết phục được Nguyên soái Koger và Tổng Thống Gul hay không?
Lời của Nhiếp Chấn Bang rất thẳng thắn, cơ bản không giữ lại chút thể diện nào cho Osman cả, Nhiếp Chấn Bang nói vậy cũng không phải không có mục đích, vừa rồi thực lực nhân mã của mình bày ra đã đủ để kinh sợ Osman, trong tình hình này, Osman sẽ không dám làm càn. Hơn nữa ngay trong nhà mình thì Osman cũng sẽ không dám làm gì Nhiếp Chấn Bang cả.
Lời nói này lập tức khiến sắc mặt của Osman chìm xuống, lời vừa rồi của Nhiếp Chấn Bang tương đương với nhục mạ ông ta. Nhưng dù gì cũng là ông ta lỡ lời trước, đám tập kích vừa nãy của tộc Koger lại càng làm cho ông ta mất mặt hơn, bây giờ tộc Osman sẽ tính cả món nợ này với tộc Koger.
Ông ta đang chuẩn bị mở miệng thì Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục:
- Tướng quân, tôi nghĩ nếu tiện thì chúng tôi có thể giúp ngài xúc tiến vụ này, cũng như việc tướng quân sẽ giúp chúng tôi hẹn ngày gặp Tổng Thống Gul...
Đây cũng là một mắt xích quan trọng của Nhiếp Chấn Bang, nếu muốn tới gần khu trục hạm đạo đạn do Mỹ sản xuất một cách thuận lợi, chỉ dựa vào Osman là không được, tuy cả ba khu trục hạm đạn đạo của Thổ Nhĩ Kỳ đều neo ở Biển Đen nhưng cũng không thuộc quân khu phương bắc Osman quản hạt, nếu có thể tiếp cận từ phía Gul thì nhiệm vụ này sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Nhưng lúc này trong lòng Osman đang vô cùng căm tức, chắc chắn lời nói của Nhiếp Chấn Bang đã coi rẻ toàn bộ gia tộc Osman một cách trắng trợn, đây là điều Osman không thể chấp nhận, lập tức, Osman đã đứng lên, thần thái lạnh lùng nói:
- Nhiếp tiên sinh, những chuyện này cũng không nhọc lòng ông hao tâm tốn sức nữa. Ông cứ kiên nhẫn chờ đợi tin vui là được.
Nói xong, Osman quay sang bảo tùy tùng bên cạnh:
- Sooke, đi xếp chỗ nghỉ ngơi cho các vị khách quý từ xa đến đây.
Đợi cho Osman ra khỏi cửa phòng khách, bên cạnh, Mã Như Hải liền đi tới bên cạnh Nhiếp Chấn Bang thắc mắc:
- Sếp, vừa nãy sao lại chọc giận Osman. Việc này e là sẽ ảnh hưởng đến việc giao dịch của chúng ta.
Nhìn bóng Osman rời đi, Nhiếp Chấn Bang không để tâm là bao, chuyện này nếu quả thật cứ theo quy củ lối mòn trước đây mà đi thì đừng nói là tiếp cận mục tiêu mà chỉ cần đề xuất thôi cũng đã làm cho đối phương hoài nghi. Nhiếp Chấn Bang đã chắc mẩm gia tộc Osman không thể đơn độc hoàn thành nhiệm vụ này rồi, gia tộc Osman nếu thật là hoàn toàn tự tin thì sẽ không tìm đến phía Trung Quốc và tộc Koger cũng không dám kiêu ngạo làm càn như vậy.
Cho nên, Nhiếp Chấn Bang bấy giờ mới khẽ chọc giận ông ta, đợi đến lúc Osman cảm thấy khó giải quyết thì tự nhiên sẽ tìm đến hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận