Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 896: Kiểm điểm sâu sắc

Bất cứ chuyện gì đều cần phải có một mức độ, đạo lý này Nhiếp Chấn Bang vẫn hiểu, lúc trước bản thân mình lập nhiều quy định, vượt qua số tiền ba triệu nhất định phải do chính mình tự tay phê chỉ thị mới có thể lấy tiền từ tài khoản tập đoàn, điểm này Nhiếp Chấn Bang tin rằng Tổng thanh tra tài vụ tập đoàn Hàn Thanh Đào tuyệt đối chấp hành.
Hàn Thanh Đào không phải người nhà máy số Ba Tám, ở tập đoàn Hoa Hạ không có căn cơ chút nào, hơn nữa là một tài vụ lão luyện, Hàn Thanh Đào rất hiểu bản thân là nhân viên tài vụ, là thần tài tập đoàn, nên làm như thế nào, nên đi theo ai. Nếu Hàn Thanh Đào bằng mặt không bằng lòng thì tin rằng Nhiếp Chấn Bang có thủ đoạn và phương pháp để Hàn Thanh Đào rời khỏi cương vị này.
Cho nên, đối với Hàn Thanh Đào thì Nhiếp Chấn Bang rất tin tưởng, một khi đã như vậy thì việc này rõ ràng là tiền để Trương Thắng Sơn xây dựng cải tạo tường rào nhất định là luân phiên rút ra, ba triệu đầu để tiến hành khởi công, sau đó giữa chừng lấy ba triệu, thậm chí cuối cùng lại lấy ba triệu, đây là quy trình phù hợp nhất.
Cứ như vậy, dựa vào điểm này muốn bắt chẹt Trương Thắng Sơn, bắt ông ta cút đi thì rõ ràng không có khả năng, bây giờ coi như là đã hạ thấp mặt mũi của Trương Thắng Sơn, dưới sự khuyên bảo của Đinh Vi Quang Nhiếp Chấn Bang cũng dựa theo câu nói này đi xuống.
Nhưng ở mặt ngoài, Nhiếp Chấn Bang vẫn là nét mặt âm trầm, trầm giọng nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, vấn đề của anh rất nghiêm trọng, sai lầm của anh rất lớn, tôi hy vọng anh có thể bình tĩnh hiểu rõ ràng, loại người quan niệm và tác phong vô tổ chức, vô kỷ luật như anh không thể chấp nhận được.
Trở lại phòng họp tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng tập đoàn, Nhiếp Chấn Bang ngay lập tức triệu tập họp uỷ viên Đảng uỷ tập đoàn, toàn bộ tập đoàn Hoa Hạ ngoại trừ ba vị phó tổng giám đốc ra còn có bộ phận tài vụ, bộ phận hành chính, bộ phận nghiên cứu khoa học cùng với ban Hậu cần, mấy người phụ trách đơn vị đều xếp vào thành viên Đảng uỷ tập đoàn.
Ở đây đương nhiên còn bao gồm đám người Lý Dũng, Mã Như Hải, chẳng qua, bọn họ trên cơ bản đều ở bên Bắc Kinh nên cũng không đến.
Trong phòng họp, nhân viên kỹ thuật công ty đã làm xong việc thử điều chỉnh thiết bị, ở bên cạnh có một màn hình, đây là chuẩn bị riêng cho việc mở hội nghị điện thoại truyền hình của tập đoàn.
Vì hoàn cảnh tập đoàn Hoa Hạ nên không nhất định tất cả thành viên Đảng uỷ tập đoàn đều ở cùng một chỗ, như vậy hội nghị internet video, hoặc là hội nghị điện thoại truyền hình liền trở thành phương tiện phần cứng nhất định phải trang bị.
Trên màn hình, xuất hiện hình cái đầu của Lý Dũng cùng và Mã Như Hải, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới gật đầu, ho nhẹ một tiếng, nói:
- Được rồi, bây giờ, thành viên đều đủ, cho dù là đang ngồi ở đây hay là đồng chí Lý Dũng và đồng chí Mã Như Hải ở Bắc Kinh đều tham gia hội nghị, tôi nghĩ tuy rằng chúng ta không ở một chỗ, nhưng đây cũng là lần đầu tiên từ khi thành lập tập đoàn tới nay, hội nghị toàn thể Đảng uỷ lần thứ nhất rồi.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Các đồng chí, tập đoàn Hoa Hạ thành lập là có chứa ý thức trách nhiệm và sứ mệnh trọng đại, đây là tổ chức nhìn xa trông rộng, đây là một loại tín nhiệm và ủng hộ đối với chúng ta. Hiện tại, tập đoàn sắp triển khai công tác xây dựng toàn diện, tôi hy vọng các đồng chí ở đây có thể chân thành đoàn kết, một lòng vì tập thể, làm tốt công tác của mình, vì tập đoàn, vì đất nước mà cống hiến bản thân.
Lúc nói những lời nói, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang có vẻ vô cùng bình thản, có vẻ không hề bận tâm, nhưng Trương Thắng Sơn bên cạnh lại là có chút như ngồi trên đống lửa, đống than, rõ ràng những lời rào đón này là Nhiếp Chấn Bang đều đang chĩa về ông ta.
Quả nhiên lúc này lời nói Nhiếp Chấn Bang xoay chuyển, nghiêm túc nói:
- Tiếp theo việc tôi muốn nói rất nghiêm trọng, việc này tính chất rất nguy hiểm, là làm cái trò gì đây.
Đúng lúc đó, Trương Thắng Sơn giơ tay nói:
- Chủ tịch Nhiếp, tôi có mấy câu muốn nói một chút.
Trương Thắng Sơn tuy rằng tự cao tự đại, chẳng sợ hãi gì Nhiếp Chấn Bang, nhưng có những thứ nên chú ý thì vẫn chú ý. Ở trong hệ thống đảng chính có một lệ thường như vậy, thân là nhân vật số một Đảng uỷ, thành viên bộ máy thì nhất định phải phải giữ gìn uy tín của nhân vật số một Đảng uỷ.
Cũng giống vậy, ở trong doanh nghiệp tuy rằng không chú ý như vậy, nhưng có gì đó vẫn phải tuần hoàn, đây là một loại tuần hoàn cấp bậc trên chức vụ. Làm cấp trên dĩ nhiên cần phải có phong thái cấp trên, nếu thật là đều không coi ai ra gì thì như vậy là anh đang chống đối cấp trên ở đây, đồng thời cũng có khả năng ở thời điểm kế tiếp sẽ rơi vào cảnh hạ cấp chống đối, điều này tuyệt đối không cho phép.
Nhiếp Chấn Bang tuy rằng nhìn thấy Trương Thắng Sơn giơ tay nhưng cũng không để ý, tiếp tục nói:
- Các đồng chí, việc tôi muốn nói lần này là chuyện tập đoàn xây dựng cải tạo tường rào, trong lúc tôi cùng với vài vị đồng chí đi tới thủ đô họp thì đồng chí Trương Thắng Sơn tự tiện làm chủ, trong khi không thông qua bộ máy tổ Đảng của tập đoàn nghiên cứu mà dùng số tiền chín triệu để xây dựng cải tạo tường rào. Chuyện này thật không tốt, tính chất rất xấu, nhất là loại hành vi này. Chúng ta là một tập thể, là một đơn vị, việc lớn như vậy nói làm liền làm, các lãnh đạo khác một chút không biết, đây là muốn làm gì? Còn có tính kỷ luật tổ chức hay không. Tôi đề nghị Đảng uỷ tập đoàn đề xuất nghiêm túc phê bình đối với đồng chí Trương Thắng Sơn và hủy bỏ hạn ngạch phê duyệt ba triệu của đồng chí Trương Thắng Sơn xuống là một trăm ngàn đồng, cũng lệnh cưỡng chế đồng chí Trương Thắng Sơn phải làm ra văn bản kiểm điểm khắc sâu, thông báo trong tập đoàn để xem biểu hiện về sau.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, tất cả mọi người có chút giật mình, chiêu thức này của Chủ tịch Nhiếp quá độc ác, người này thật sự là hoặc là không hành động, nếu đã hành động thì trực tiếp ra đòn sát thủ.
Thật sự là như vậy thì Trương Thắng Sơn mất hết mặt mũi, từ nay về sau Trương Thắng Sơn làm sao ngẩng đầu trong tập đoàn.
Trương Thắng Sơn giờ phút này nét mặt xanh mét, ánh mắt nhìn chăm chú vào Nhiếp Chấn Bang, lúc này Trương Thắng Sơn thực sự lĩnh hội được sự tàn nhẫn của Nhiếp Chấn Bang, ông chủ trẻ tuổi này không phải là người dễ đối phó như trong tưởng tượng của mình.
Hiện tại việc Trương Thắng Sơn phải làm chính là phải giảm nhẹ một chút sự xử phạt của mình, thật sự làm như vậy thì những ngày bản mình ở trong tập đoàn sẽ không dễ chịu lắm, thanh danh xấu đi, từ nay về sau còn triển khai công việc thế nào.
- Chủ tịch Nhiếp, tôi muốn nói vài lời.
Trương Thắng Sơn kiên trì mở miệng nói.
Liếc mắt nhìn Trương Thắng Sơn một cái, Nhiếp Chấn Bang cũng lạnh nhạt nói:
- Phó tổng Trương nếu muốn tự biện bạch một chút vậy thì mời nói đi.
Trương Thắng Sơn sửa sang lại ý nghĩ một chút rồi nói:
- Đầu tiên, tôi nhận phê bình của tổ chức, trong chuyện lần này tôi phạm vào sai lầm chủ nghĩa chủ quan trong lúc nóng vội. Sau khi giải phóng mặt bằng xong, tôi thấy không ít hộ giải phóng mặt bằng tự do ra vào khu xưởng, xung quanh đều tự tiện phá dỡ nhà ở khiến cho những nhà dân trong khu xưởng không thừa một mảnh ngói, tôi có chút nóng lòng. Lúc ấy Chủ tịch Nhiếp cùng với mấy người lãnh đạo chủ chốt đã đi Bắc Kinh họp, dưới tình thế cấp bách nên tôi một mình đưa ra quyết định, đây là sai, không tôn trọng tổ chức đầy đủ, không tôn trọng Chủ tịch Nhiếp, tôi xin nhận bất kỳ hình phạt nào của tổ chức đối với tôi. Tôi nói xong rồi.
Trương Thắng Sơn giỏi tính toán, lấy lui làm tiến, lời lẽ không đề cập tới việc gì khác mà chỉ nói quanh mấy vấn đề Nhiếp Chấn Bang vạch ra, mới mở miệng đã hạ thấp thái độ, đặt mình vào địa vị yếu thế, ngay sau đó lại là một phen thành khẩn nhận sai, nhận sự phê bình và giáo dục của tổ chức. Nhưng trong mặt này thành ý cũng thiếu, giữa những hàng chữ, Trương Thắng Sơn cũng giải vây cho chính mình.
Trong lời nói này Trương Thắng Sơn đem mình đắp nặn đã trở thành một người chí công vô tư, một lòng vì nước, sau khi nhìn thấy tài sản tập đoàn bị tổn thất thì trong lòng nóng như lửa đốt nên làm ra quyết định này. Ý tứ trong lời nói, cũng là chỉ thẳng vào Nhiếp Chấn Bang, mặc dù không có nói rõ nhưng ý tứ cũng biểu đạt ra nghe ngược lại lại thấy Nhiếp Chấn Bang càng giống một người xấu.
Đinh Vi Quang cũng nhíu mày lại, tính cách Đinh Vi Quang là vẫn luôn làm điều tốt giúp mọi người, nhưng giờ phút này Trương Thắng Sơn có loại thái độ này cũng khiến Đinh Vi Quang tức giận.
Lập tức, Đinh Vi Quang cũng giơ tay nói:
- Chủ tịch Nhiếp, tôi cũng nói vài lời.
Nhiếp Chấn Bang lúc này mỉm cười, cũng không để bụng lời của Trương Thắng Sơn, loại kỹ xảo này đối với bản thân mình mà nói thì căn bản cũng không có ý nghĩa bao nhiêu, lúc này Nhiếp Chấn Bang ngược lại là quan tâm xem Đinh Vi Quang chuẩn bị nói cái gì, lập tức gật đầu nói:
- Phó tổng giám đốc Đinh, mời nói.
Đinh Vi Quang gật đầu với Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Đối với chuyện lần này, cá nhân tôi cho rằng đồng chí Trương Thắng Sơn, vẫn là suy nghĩ thiếu sót, là phạm sai lầm lầm, tôi đồng ý với cách nhìn của Chủ tịch Nhiếp, đối với đồng chí Trương Thắng Sơn nhất định phải nghiêm túc phê bình và làm ra văn bản kiểm điểm nghiêm túc.
Đinh Vi Quang ở thời khắc quan trọng nhất rốt cục cũng làm ra việc mấu chốt nhất, Nhiếp Chấn Bang rất là vui, nếu lúc này Đinh Vi Quang còn là thái độ một người hiền lành thì như vậy Đinh Vi Quang tất nhiên sẽ bị mình bên cạnh hóa. Xử sự làm người, chức vụ làm việc muốn chu đáo là không có khả năng, làm lãnh đạo nhất định phải chịu trách nhiệm, có nguyên tắc, không thể là người hiền lành không có khái niệm thực sự, như thế là không được. Nếu Đinh Vi Quang còn là một tâm tính thật thà thì việc này chỉ có thể nói rõ Đinh Vi Quang không có tư cách trở thành đối tượng bồi dưỡng.
Tiếp theo phó tổng giám đốc Lý cũng mở miệng nói:
- Tôi đồng ý ý kiến Chủ tịch Nhiếp.
Lúc này, phó tổng giám đốc Lý rõ ràng là “Ném đá xuống giếng” rồi, đại cục đã định, giờ phút này ai cũng biết phải làm như thế nào. Trong thể chế, việc “Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi” thì ít người, nhưng chuyện “Tường đổ mọi người đẩy thêm” thì rất nhiều, huống chi Trương Thắng Sơn ở trong bộ phận tập đoàn thực sự không được người chào đón.
Ngay sau đó, Hàn Thanh Đào, Lý Dũng, Mã Như Hải đều tỏ thái độ ủng hộ, lúc này về cơ bản thì đại cục đã định, Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, mỉm cười nói:
- Coi như là đã tạo thành ý kiến thống nhất, tôi thấy không cần phải biểu quyết nữa, việc này quyết định như vậy đi. Đồng chí Trương Thắng Sơn, mấy ngày nay anh phải nghiêm khắc xem lại thái độ của mình, phải làm ra một văn bản kiểm điểm thành khẩn, sâu sắc, tôi chờ tin tức của anh.
Lúc này, nét mặt Trương Thắng Sơn có chút khó coi, nhưng tình thế mạnh hơn người, lần thăm dò này vốn do chính ông ta nghĩ ra, thăm dò cuối cùng lại dò ra kết quả, nhưng điều khiến Trương Thắng Sơn không ngờ chính là lại ra một kết quả như vậy. Chẳng những không có được bao nhiêu ưu đãi mà ngược lại lại đem mình dọn đi luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận