Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 622: Lập án điều tra

Tính toán của Kiều Dịch Nhân, Nhiếp Chấn Bang cũng không phải không rõ ràng, Bí thư Tỉnh ủy không muốn đếm xỉa đến. Như vậy cũng tốt hơn những gì mà Tổng bí thư Thẩm đã nói với hắn. Hiện nay, biết được cán bộ của mình rồi, đều là một thái độ, trốn chạy chính mình, ai gặp mình thì đều thấy xui xẻo.
Kiều Dịch Nhân cũng sợ chạm phải cán bộ cấp trên. Trong con mắt của cán bộ cả nước, nếu để lại một ấn tượng xấu, thì con đường làm quan của Kiều Dịch Nhân xem như cũng xong rồi.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang không hề quan tâm. Việc nên làm hay là nhất định phải làm, nếu đơn thuần là vì tiền đồ, thì sẽ bỏ qua nguyên tắc, gây ảnh hưởng đến luật pháp và kỷ luật Đảng cũng không quan tâm. Thì đó không phải là Nhiếp Chấn Bang rồi. Hơn nữa, hoàn cảnh thân phận của Nhiếp Chấn Bang đều được bố trí sẵn, cũng không sợ Kiều Dịch Nhân
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang lại tự đưa ra ý kiến trực tiếp của cá nhân mình, đồng thời cũng đem những điều tra xác thực của mình đem đến trước mặt của Kiều Dịch Nhân, đúng là cũng có chút ý bày tỏ thái độ bức bối bối khó chịu với Kiều Dịch Nhân.
Nhìn qua tài liệu, lông mày Kiều Dịch Nhân cũng nhíu lại.
Công ty bất động sản Phục Hưng của thành phố Vọng Hải, phê duyệt 100ha đất, công ty Phi Thiên, lại tiếp nhận tất cả các công trình thiết kế phòng ốc ở Kiến An.
Xây dựng cải tạo đường giao thông chính ở Vọng Hải, năm đó, vì dấu mốc này, cả thành phố Vọng Hải trở nên huyên náo vô cùng, cuối cùng, Nhị Kiến ở Vọng Hải trúng thầu. Sau cùng, toàn bộ nền đường và công trình xanh của tuyến đường chính đều giao cho công ty Phi Thiên.
Từ từ, những chứng cứ như vậy, theo tài liệu điều tra còn có năm sáu cái, về cơ bản, tất cả các trường hợp này đều có một đặc điểm chung. Những xí nghiệp này, những phê duyệt của công ty hoặc đạt được các dự án, đều có quan hệ rất lớn với ban ngành phân công và quản lý của Hồ Gia Vượng.. Mà những công ty đạt được những hạng mục này hoặc có lợi, nhất định sẽ có chuyên môn liên quan với công Phi Thiên.
Tuy nói là không có chứng cứ trực tiếp cho thấy Hồ Gia Vượng có hành vi vi phạm kỷ luật, nhưng cũng không phải là theo trình tự tư pháp, mà là tiến hành điều tra bên trong nội bộ Đảng, những chứng cứ này đã đủ rồi.
Công ty Phi Thiên, một là không có tư chất thiết kế những công trình như này, hai là không có một chủ thể kinh doanh rõ ràng nào. Công ty chỉ là có một tài liệu đăng ký thương mại, thậm chí, số hiệu chứng nhận của cơ cấu tổ chức cũng là hai năm sau khi công ty thành lập mới được bổ sung. Công ty như vậy. Tất cả các công trình và công trường lớn nhỏ lại xuất hiện ở thành phố Vọng Hải, điều này sẽ là dư vị khiến bản thân phải nhớ mãi.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang bên cạnh, Kiều Dịch Nhân cũng trầm tư suy nghĩ, từ thái độ của Nhiếp Chấn Bang có thể thấy, kết quả đã rất rõ ràng, Nhiếp Chấn Bang bày trận địa mã ăn pháo để tóm gọn Nhiếp Chấn Bang.
Bây giờ theo những tài liệu này có thể thấy, để bắt Hồ Gia Vượng không khó. Quốc gia với công tác chủ yếu, ngoài xây dựng nền kinh tế, thì chống tham nhũng cũng là một yếu tố rất quan trọng.
Chỉ cần những chứng cứ này, Hồ Gia Vượng đã có thể bị tiến hành lập án để điều tra theo tiêu chuẩn. Việc này, động đến cả Ủy ban thường trực Tỉnh ủy, cũng không có bất kỳ sự trì hoãn nào.
Nghĩ đến đây, Kiều Dịch Nhân cầm điện thoại lên, bấm một số, lập tức lên tiếng:
- Đồng chí Gia Thụ phải không? Tôi là Kiều Dịch Nhân đây, bây giờ không biết anh có bận gì không? Ừm, anh qua nhà tôi một lát đi.
Nghe thấy những lời này, Nhiếp Chấn Bang cũng cảm thấy yên lòng. Đồng chí Gia Thụ, có phải là Đinh Gia Thụ - Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy. Nếu Bí thư Kiều cũng bắt Đinh Gia Thụ phải ra mặt rồi, thái độ này tự nhiên đã làm cho mọi việc trở nên rõ ràng.
Nhận được điện thoại của Kiều Dịch Nhân, Đinh Gia Thụ cũng không dám chậm trễ. Ngày thường, để thông báo cho mình, Kiều Dịch Nhân đều thông qua thư ký, hoặc là qua Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Vương Á Quang. Hôm nay lại đích thân làm, có phải là cố ý lên mặt với mình, mục đích chính hay là gợi ý cho mình một cách để làm hòa.
Thông thường mà nói, lãnh đạo triệu kiến, thư ký hoặc trưởng thư, thì ít nhiều từ miệng bọn họ cũng sẽ để lộ ra một chút gì đó. Hoặc là, nói cho mình biết có công tác nào đó cần phải báo cáo.
Lúc này, Kiều Dịch Nhân lại tự mình gọi điện, điều này cho thấy sự việc rất là cấp bách. Ông ta liền nghĩ đến công việc phân công và quản lý của mình. Sắc mặt Đinh Gia Thụ có chút gì đó không được tự nhiên. Mặc dù làm ở Ủy ban Kỷ luật đấy. Sự tình như nào đến mình còn không biết, để Bí thư phải thông báo ngược cho mình, như vậy không phải là mất mặt sao?
Không dám chậm trễ, Đinh Gia Thụ liền nhanh chóng chạy đến. Chắc không đến 10 phút, ngoài cửa phòng, có tiếng nói chuyện của Đinh Gia Thụ và vợ của Bí thư Kiều – chị Trương. Một lúc sau, Đinh Gia Thụ liền mở cửa đi vào.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, tuy nói về cấp bậc trên dưới, mình và Đinh Gia Thụ là cùng cấp, nhưng cấp bậc về Đảng bộ, thì Đinh Gia Thụ lại cao hơn một chút. Dù sao, cũng được gắn cái danh Ủy viên Trung ương. Lại là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy. Về tình về lý, cũng phải có sự tôn trọng nhất định.
Thấy Nhiếp Chấn Bang cũng ở đây, Đinh Gia Thụ có chút ngạc nhiên, liền gật đầu, cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp cũng ở đây à.
Thấy Nhiếp Chấn Bang, về cơ bản thì Đinh Gia Thụ có chút không an tâm, chỉ ngồi một nửa. Việc này, tóm lại là không thoát khỏi mối liên quan đến thành phố Vọng Hải.
Bên cạnh, Kiều Dịch Nhân cũng mỉm cười nói:
- Đồng chí Gia Thụ, ngời xuống trước đi, đứng thế khó nói chuyện. Đồng chí xem qua tập tài liệu này trước đi, đây là những tài liệu hôm nay đồng chí Chấn Bang mang qua đấy.
Đinh Gia Thụ mỉm cười nhận tập tài liệu trên bàn uống nước. Cẩn thận xem qua một lượt, một lát sau, sắc mặt Đinh Gia Thụ cũng trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Bí thư Kiều, tôi đề nghị, lập tức phải thi hành các biện pháp, trước tiên là tiến hành bắt giữ rồi chính thức lập phương án điều tra đối với đồng chí Hồ Gia Vượng - Phó chủ tịch thành phố Vọng Hải.
Là Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy, thái độ của Đinh Gia Thụ nhất định phải bày tỏ rõ ràng. Hiện giờ, thái độ của Kiều Dịch Nhân và Nhiếp Chấn Bang rốt cuộc là như thế nào? Điều này Đinh Gia Thụ không cần biết, cũng không muốn đi sâu vào tìm hiểu. Chỉ cần bản thân làm việc một cách cẩn thận là được rồi.
Huống hồ, bản thân mình lại vô cùng dị ứng đối với những chuyện như này. Cho nên, Đinh Gia Thụ khi vừa nhìn thấy tài liệu liền có những lời nói trung thực bày tỏ thái độ kiên định của bản thân.
Lúc này Kiều Dịch Nhân có sự đồng cảm sâu sắc, hơi mở miệng rồi gật đầu nói:
- Tôi cũng đồng ý với ý kiến của đồng chí Gia Thụ. Tuy nhiên, chuyện này dù sao cũng có ảnh hưởng đến thành phố Vọng Hải, ý của tôi là, điều tra, nhất định phải điều tra, đây là vấn đề nguyên tắc. Ngoài ra, vụ án này, tôi thấy chỉ có thể lấy án đặc biệt để luận tội. Thời điểm tổ công tác của Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy đi làm việc, cần có sự kiểm soát, không được làm liên lụy đến những ban ngành khác.
Những lời nói này, là thể hiện quan điểm Kiều Dịch Nhân đối với phương thức xử lý vụ án này. Trên thực tế, từ một ý tứ nào đó, Kiều Dịch Nhân cũng đang suy xét Nhiếp Chấn Bang. Từ sau khi nhậm chức thành phố Vọng Hải, Nhiếp Chấn Bang đã lôi ra ngoài ánh sáng vụ án Á Hải. Bây giờ, Vọng Hải lại xảy ra vấn đề. Sự việc nếu có động tĩnh quá lớn. Đối với Nhiếp Chấn Bang cũng có ảnh hưởng rất lớn.
Nếu vụ án này lấy danh nghĩa của tỉnh Phúc Kiến để xử lý, hơn nữa quyền khống chế nằm trong tay của Tỉnh ủy, ảnh hưởng sẽ nhỏ đi rất nhiều. Những người còn lại cũng sẽ không tập trung vào Nhiếp Chấn Bang nữa.
Đinh Gia thụ hơi trầm ngâm, lập tức gật đầu và nói tiếp:
- Vâng, tôi nhất định sẽ xử lý vụ việc theo tinh thần chỉ đạo của Bí thư Kiều.
Kiều Dịch Nhân cũng gật đầu nói:
- Đồng chí Gia Thụ, khách khí quá rồi. Năng lực của đồng chí, ai cũng rõ cả. Đối với đồng chí, tôi thấy rất yên tâm. Tôi thấy, việc này trước khi lập tổ chuyên án, còn phải thông báo một tiếng cho Ủy ban thường trực Tỉnh ủy. Ngoài ra, cũng phải làm việc qua với Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải, đồng chí Điền Húc Giang đấy.
Lúc Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy gọi điện đến văn phòng Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải Điền Húc Giang, Điền Húc Giang đang nghe báo cáo công tác của Cục trưởng cục Giáo dục thành phố.
Thấy điện thoại từ bên Tỉnh ủy, Điền Húc Giang không dám chậm trễ, ra hiệu cho Cục trưởng cục Giáo dục chờ một chút, gật đầu nói:
- Cục trưởng Tạ, tôi thấy hôm nay đến đây thôi. Lần sau, có thời gian, tôi sẽ đến tận nơi nghiên cứu. Công tác giáo dục có mối liên hệ mật thiết với cái gốc của quốc gia. Kế hoạch trăm năm, phải lấy giáo dục làm gốc. Bất kỳ lúc nào, bất kỳ quốc gia nào, đều phải coi trọng giáo dục.
Đợi cho Cục trưởng Tạ ra ngoài, Điền Húc Giang lập tức cầm điện thoại lên trả lời, cười nói vui vẻ:
- Ông em Á Quang, cơn gió nào mang Trưởng ban thư ký đến đây thế này.
Điền Húc Giang cũng là một thành viện của Ủy ban thường vụ Tỉnh ủy, thậm chí, theo thứ tự ở Ủy ban thường vụ Tỉnh ủy còn cao hơn cả Trưởng ban thư ký Vương Á Quang. Nói đến đây, tự nhiên không có gì ràng buộc một cán bộ cấp sở bình thường nữa.
Lúc này Vương Á Quang cũng cười nói:
- Bí thư Điền, cũng không có việc gì to tát, điện thoại cho đồng chí là để thông báo cho đồng chí về cuộc họp khẩn cấp lần 1 của Ủy ban thường vụ Tỉnh ủy vào sáng ngày mai.
Cuộc họp thường niên khẩn cấp?
Nghe đến câu này, Điền Húc Giang trở nên nghiêm túc. Trong khoảng thời gian này, chuyện không hay giữ thành phố Vọng Hải và thành phố Chương Đông. Điền Húc Giang cũng có nghe thấy. Mã Quốc Huy của thành phố Chương Đông đúng là kẻ vô lại, đến Điền Húc Giang cũng khó chịu, vừa chiếm lợi vừa chiếm được đỉnh đầu. Trong lòng mà nói, lần này Nhiếp Chấn Bang làm rất tốt.
Chẳng lẽ nói, cuộc họp khẩn cấp Ủy ban thường vụ Tỉnh ủy lần này là vì việc này? Đang suy nghĩ, Điền Húc Giang cũng cười lớn nói:
- Trưởng ban thư ký, cuộc họp lần này, có chút gì đó rất lạ, không biết anh có tin tức gì không?
Lúc này Vương Á Quang cũng cười nói:
- Bí thư Điền, cũng không có chuyện gì lớn đâu. Lần này là để thảo luận về vài việc của thành phố Vọng Hải thôi.
Vừa đặt điện thoại xuống, điện thoại di động của Điền Húc Giang cũng vang lên, điện thoại của Lương Viễn, điều này làm cho Điền Húc Giang bực bội, vừa nghe điện thoại xong, điện thoại vừa nhấc, giọng của Lương Viễn cất lên:
- Bí thư Điền phải không? Tôi là Lương Viễn thư ký của Bí thư Kiều, Bí thư Kiều muốn tôi báo với đồng chí, tối nay, mời Bí thư Điền qua đây một chuyến, Bí thư Kiều có chuyện muốn bàn với đồng chí.
Hai cuộc điện thoại liên tiếp khiến Điền Húc Giang có cảm giác kỳ lạ. Kết hợp với lời vừa rồi của Vương Á Quang, chỉ sợ mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy. Nghĩ đến đây, Điền Húc Giang cũng cười nói:
- Người anh em, không biết Bí thư Kiều tìm tôi có việc gì?
Thư ký là người thân tín bên lãnh đạo, thông thường, từ thư ký sẽ nghe ngóng được một ít tin tức. Đối với Điền Húc Giang mà nói, làm những việc này, nhất định là quá quen thuộc rồi.
Nhưng, khiến Điền Húc Giang không ngờ tới là Lương Viễn lúc này lại cười lớn nói:
- Bí thư Điền, tâm tình của lãnh đạo làm sao tôi biết được. Bí thư Kiều không nói thì tôi cũng chịu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận