Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1034: Hướng phát triển khoa học

Hồng Giang tháng tám, đây cũng coi là một trong giai đoạn nóng bức nhất của tỉnh Hồng Giang, nhưng trong khí trời nóng nhẹ thì trong tỉnh Hồng Giang cũng là một tình hình bốc lửa.
Lúc thời điểm tháng năm, trong hội chợ du lịch thì tỉnh Hồng Giang là ngôi sao tỏa sáng, điều này đại biểu cho bộ máy Tỉnh ủy mới của tỉnh Hồng Giang sau khi lên đài chính thức đưa ra một sự phát triển lớn cho Hồng Giang, đầu tư hơn bảy mươi tỷ làm cho người ta cảm thấy một loại cảm giác phấn chấn.
Những đầu tư đó sau khi ký kết vào tháng năm đều lục tục vào vị trí, lúc này ở các thành phố trực thuộc của tỉnh Hồng Giang thì phần lớn đầu tư đều bắt đầu tiến hành, cũng làm cho Hồng Giang hoàn toàn trở thành một công trường lớn. Ba con đường cao tốc lần lượt khởi công, thể hiện thực lực hùng hậu của tập đoàn Lý thị, cũng thể hiện thành ý đầu tư của tập đoàn Lý thị. Tiếp theo, không ít khu thăm quan du lịch khởi công xây dựng, cũng biểu thị quyết tâm phát triển mạnh du lịch trong tỉnh Hồng Giang.
Còn hiện tại, loại sôi động này là trong tháng tám có được thăng hoa lớn nhất, tập đoàn Âu Khắc tỉnh Kim Mai đầu tư một khoản kinh phí lớn, kế hoạch đầu tư hơn một trăm năm mươi tỷ, giống như là một miếng bánh ngọt thật lớn, không có lúc nào là không hấp dẫn ánh mắt của dân chúng tỉnh Hồng Giang.
Tất cả dân chúng đánh giá đối với Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh đều là giơ ngón tay cái lên, đầu tư ồ ạt, ý nghĩa càng nhiều hơn nữa là cơ hội làm việc, ý nghĩa kinh tế sinh động, từ nay về sau, không cần tha hương ra ngoài làm công, ngay tại cửa nhà cũng kiếm tiền tài như vậy, đây là ước mơ tha thiết của từng dân chúng.
Bên nhà khách Tỉnh ủy, trên đường xuất hiện thêm không ít cảnh sát nhân dân, ở những ngả đường xung quanh nhà khách Tỉnh ủy có thể thấy được xe cảnh sát đứng trực xung quanh, ngoài cổng lại đặc biệt quan trọng.
Vào hôm nay phòng tiệc nhà khách Tỉnh ủy mời dự họp tiệc rượu chiêu đãi long trọng, nghênh đón đoàn người Chủ tịch Hội đồng quản trị Hồng Diệu Tổ tập đoàn Âu Khắc đến. Không ít cán bộ lãnh đạo thành phố trực thuộc bên trong tỉnh cũng đều chạy đến nơi này, trong lòng ai cũng đều có tính toán riêng của bản thân, khoản đầu tư lớn như vậy chắc chắn sẽ không chỉ là một địa phương, nói cách khác trong phạm vi toàn tỉnh thì cơ hội của mọi người đều là bằng nhau, lợi ích cùng dính.
Giống với lúc trước, đầu tư hơn bảy mươi tỷ của hội chợ du lịch thì chiếm phần nhiều là thành phố Ôn Xuân và thành phố Viên Châu.
Xe của Nhiếp Chấn Bang vào lúc đúng bảy giờ tối tới đây, nhìn trong bãi đỗ xe đậu đầy các xe có giấy phép các nơi trong tỉnh Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng, nói với Hứa Hồng Chuyên bên cạnh:
- Trưởng ban thư ký, xem ra vẫn là ứng với câu tục ngữ: “Có tiền có thể sai quỷ khiến ma”.
Hứa Hồng Chuyên đương nhiên là hiểu được ý tứ trong lời nói Nhiếp Chấn Bang, một miếng bánh ngọt lớn như vậy để ở chỗ này giống như là một miếng ngon mới mẻ, nên các lãnh đạo các thành phố trực thuộc phía dưới trong tỉnh đỏ mắt cũng là rất bình thường.
Cười nói:
- Bí thư, nói trắng ra vẫn là tư lợi quấy phá, tất cả mọi người đều nhìn chiến tích.
Xe ngừng ở cổng chính nhà khách Tỉnh ủy, nhận được tin tức Phương Viễn Sơn, Hạ Ngọc Sanh cùng với Tần Quảng Hán đều ra đón, ở bên cạnh của Phương Viễn Sơn còn có một người thân hình cao lớn mập mạp.
Vừa xuống xe, Phương Viễn Sơn liền chạy ra đón chào, trên mặt mang theo nụ cười bình tĩnh thong dong, mơ hồ có một chút đắc ý:
- Bí thư Nhiếp đại giá đến đây, Viễn Sơn thật vinh hạnh.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng, Phương Viễn Sơn người này sau khi nhậm chức thì các mặt đều biểu hiện có chút không tầm thường, nhưng lúc này lại có vẻ tháy độ tiểu nhân đắc chí như vậy thì ngược lại làm cho Nhiếp Chấn Bang thấy coi thường vài phần.
Mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Phương nói như vậy là không ổn, chuyện lớn như vậy thì tôi đương nhiên là muốn tới tận nơi chúc mừng đấy, Chủ tịch tỉnh Phương vừa nhậm chức lại có được thành tích lớn như thế, thật đáng mừng.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng thản nhiên liếc mắt nhìn Hạ Ngọc Sanh một cái, cười nói:
- Anh xem, một khoản kinh phí hơn một trăm năm mươi tỷ, hiện giờ ngay cả Phó chủ tịch tỉnh Hạ cũng không bình tĩnh chút nào.
Những lời này khiến sắc mặt Hạ Ngọc Sanh có vẻ có chút xấu hổ, Hạ Ngọc Sanh cũng biết là lời nói của Nhiếp Chấn Bang có hàm ý khác, trong ý tứ ẩn chứa một chút bất mãn đối với ông ta.
Hạ Ngọc Sanh giờ phút này cũng chỉ có thể cười khổ, Cá và tay Gấu không thể kiêm được, ở trong thể chế mà muốn “Chân đạp hai thuyền” thì đó là cực kỳ nguy hiểm, cũng là chuyện không thể nào. Bây giờ Hạ Ngọc Sanh chính là đang tiến hành đánh cuộc, đánh cuộc Phương Viễn Sơn có thể chống lại thậm chí là chiếm cứ ưu thế hơn so với Nhiếp Chấn Bang, như vậy ông ta có thể dựa vào lực lượng mới xuất hiện để giành được được một đường sống cho chính mình.
Không để ý đến vẻ mặt xấu hổ của Hạ Ngọc Sanh, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn người trung niên to béo bên cạnh Phương Viễn Sơn, cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Phương, ông đây trông không quen mặt, tôi đoán đây là Hồng Diệu Tổ Chủ tịch Hội đồng quản trị Hồng đúng không?
Hồng Diệu Tổ lúc này có vẻ hết sức kiêu ngạo, hơi há miệng, vươn tay nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi là Hồng Diệu Tổ tập đoàn Âu Khắc, về sau, kính xin Bí thư Nhiếp chiếu cố nhiều hơn.
Nhiếp Chấn Bang khẽ mỉm cười, xua tay nói:
- Chủ tịch Hồng khách khí, ông là ông chủ lớn đầu tư một trăm năm mươi tỷ, cảm ơn còn không kịp, nói như vậy là khiêm tốn rồi.
Một kiểu hàn huyên nhìn như là đúng quy đúng củ, nhưng không khí lạ thường bên trong cũng hết sức sáng tỏ, dừng một chút Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Thời gian cũng tương đối rồi, tôi thấy chúng ta đi phòng tiệc trước đi.
Tiệc rượu Phương Viễn Sơn chiêu đãi được sắp xếp ở phòng tiệc khách quý lớn của tầng hai nhà khách Tỉnh ủy, đây là phòng tiệc có thể chứa hơn ngàn người, giờ phút này được trang trí đổi mới hoàn toàn. Là bên chủ sự, Phương Viễn Sơn đi lên bục sân khấu ở giữa nói vào microphone:
- Thưa quí ông quí bà, các vị lãnh đạo, các vị khách quý, hôm nay, chúng ta tập trung dưới một mái nhà, ở trong này long trọng hoan nghênh đoàn của Chủ tịch Hội đồng quản trị, Hồng Diệu Tổ tập đoàn Âu Khắc tỉnh Kim Mai. Đầu tiên, tôi đại diện Ủy ban nhân dân tỉnh, nhiệt liệt hoan nghênh ông Hồng đến Hồng Giang đầu tư dựng nghiệp. Làm công ty khai thác mỏ nổi tiếng trong nước, lúc này đây tôi tin tưởng có tập đoàn Âu Khắc gia nhập liên minh, tỉnh Hồng Giang tài nguyên khoáng sản phong phú, nhất định có thể có được sự khai thác, phát triển và sử dụng ở mức độ lớn nhất.
Phương Viễn Sơn vẻ mặt phấn chấn, nói chậm rãi, tất cả đều vây quanh sự khai thác, phát triển tài nguyên khoáng sản Hồng Giang. Những lời này cũng khiến chân mày Nhiếp Chấn Bang cau lại, loại chuyện này là thường thấy nhất, tuy nhiên trong nước hiện nay đi đúng là loại hình thức này, lấy việc hy sinh môi trường, lấy cách khai thác tài nguyên làm cái giá, vì thế đổi lấy ích lợi kinh tế ngắn hạn.
Khi tài nguyên không còn, lúc lại quay đầu lại nhìn thì phong cảnh non sông sớm đã không còn, vỡ nát từ lâu, môi trường bị phá hỏng, tài nguyên bị tiêu hao, để lại cho đời sau chỉ là những con số trên giấy và cùng đợi để khôi phục môi trường, đối với loại chuyện này Nhiếp Chấn Bang cực kỳ chán ghét.
Theo việc tổ chức tiệc tự chọn, bên này không ít lãnh đạo thành phố trực thuộc trong tỉnh cũng đều tiến tới bên cạnh Hồng Diệu Tổ, thậm chí có lãnh đạo thành phố trực thuộc đều lấy ra sách hạng mục đầu tư đã chuẩn bị sẵn, đương nhiên những người này đều hy vọng Chủ tịch Hồng có thể xem một chút, nếu là có thể khiến Chủ tịch Hồng đầu tư, đây sẽ là một sự xúc tiến và kéo tăng GDP của địa phương lớn như thế nào.
Nhiếp Chấn Bang lúc này ngồi ở góc đại sảnh, cũng không tham dự vào đó, dường như không hợp với hoàn cảnh nơi này.
Bên cạnh, Hứa Hồng Chuyên và Bí thư Thành ủy Trương Chí Cường của thành phố Viên Châu, Bí thư Thành ủy Lý Hữu Toàn của thành phố Ôn Xuân đều cùng đi đến.
Ra hiệu ba người ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Chí Cường và đồng chí Hữu Toàn sao không đi lên tiếp cận với cảnh náo nhiệt một chút?
Lời của Nhiếp Chấn Bang có chứa ý thử, hiện giờ sách lược của Phương Viễn Sơn thật ra rất đơn giản, đầu tư một trăm năm mươi tỷ cho dù là kế hoạch phát triển thế nào thì tóm lại mục đích của Phương Viễn Sơn chính là lấy loại lợi ích này để bắt giữ đem các thành phố trực thuộc, thậm chí đem một bộ phận lãnh đạo Tỉnh ủy lên chiến xa của ông ta, lúc này nếu Nhiếp Chấn Bang phản đối thì sẽ trở thành đối địch với đại đa số cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh.
Cho nên, Nhiếp Chấn Bang căn bản là không hành động, rõ ràng tương kế tựu kế, đào cát ở biển, tỉnh Hồng Giang này tất nhiên vẫn có một số người biết chuyện, tất nhiên còn sẽ có một số người có thể lĩnh hội ý nghĩ phát triểnvà ý đồ của mình.
Rõ ràng là Trương Chí Cường và Lý Hữu Toàn thuộc loại nhóm người này, nét mặt Hứa Hồng Chuyên tươi cười nhưng trong lòng thì rối rắm, đối với hai người này thì đây tuyệt đối là cơ hội, một cơ hội thực sự đạt được sự tán thành của Bí thư Nhiếp.
Trương Chí Cường mỉm cười nói:
- Bí thư, anh là cười tôi rồi, tình huống của thành phố Viên Châu lại khác, tài nguyên cũng không phong phú, phát triển khai thác mỏ tôi cảm thấy không thể thực hiện được, hơn nữa cũng không phù hợp hướng phát triển khoa học.
Lý Hữu Toàn lúc này cũng cười nói:
- Bí thư, tình hình thực tế của thành phố Ôn Xuân thì anh biết rõ, thành phố Ôn Xuân cũng xác định lấy du lịch và suối nước nóng làm ý nghĩ phát triển trọng tâm, ngành khai thác khoáng sản là hành vi phát triển ngắn hạn ngắn hạn, tài nguyên khai thác tóm lại là có hạn, cái náo nhiệt này chúng tôi sẽ không tham gia.
Lời nói hai người khiến Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười:
- Suy nghĩ đồng chí Chí Cường và đồng chí Hữu Toàn vẫn là rất rõ ràng đấy, lĩnh hội đối với phát triển khoa học xem ra cũng rất sâu sắc.
Đứng lên nói với Hứa Hồng Chuyên bên cạnh:
- Trưởng ban thư ký, tôi thấy bên này cũng không có chuyện gì rồi, cùng đi đi?
Những lời này không riêng gì nói với Hứa Hồng Chuyên, ngay trước mặt Trương Chí Cường và Lý Hữu Toàn nói ra thì cũng có một loại ý tứ tán thành với hai người.
Điều này làm cho hai người đều có vẻ hết sức kích động, tiệc rượu lần này có thể có được sự tán thành của Bí thư Nhiếp, đây là thu hoạch lớn nhất.
Nhiếp Chấn Bang vội vàng đến, rồi lại là vội vàng đi, toàn bộ tiệc rượu nhưng Bí thư Nhiếp không phát biểu cái nhìn gì, loại chuyện này đương nhiên là truyền khắp tỉnh Hồng Giang rất nhanh.
Trong thời gian mấy ngày kế tiếp, Phương Viễn Sơn bên này cũng hết sức lên giọng, đích thân cùng đi Hồng Diệu Tổ khảo sát các thành phố trực thuộc trong tỉnh Hồng Giang, khảo sát thực địa vài công ty khai thác mỏ kim loại màu Hồng Giang, sau một tuần Phương Viễn Sơn và Hồng Diệu Tổ ở Hồng Giang đi một vòng rồi lúc này mới trở lại thành phố Hồng Thành.
Ngày hôm sau trở lại thành phố Hồng Thành, sáng sớm Nhiếp Chấn Bang bên này mới vừa đi làm thì Hồng Phong theo đi vào trong văn phòng, nhận lấy cặp công văn trong tay Nhiếp Chấn Bang, sau khi bưng chén trà lên mời Nhiếp Chấn Bang, Hồng Phong lúc này mới nói:
- Bí thư, vừa rồi, bên Chủ tịch tỉnh Phương gọi điện thoại tới, nói là chuyện có liên quan tới tập đoàn Âu Khắc, cần báo cáo với anh một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận