Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 740: Quyền tài chính.

Nghe những lời của Long Canh Hoa, Chấn Bang không nói câu nào, Long Canh Hoa nói cũng đúng, quyền lực tài chính với nhân vật số một của chính quyền mà nói là cực kỳ quan trọng
Nếu là thành viên của đảng ủy, quyền lực tài chính nằm trong tay hay không, ý nghĩa vốn không lớn bởi vì thân làm bí thư đảng ủy, thân làm trưởng ban của một ban, là người có một phiếu quyền phủ quyết, có thể có đủ thủ đoạn giữ cân bằng, thêm một chút quyền tài chính, thiếu một chút quyền tài chính đều không ảnh hưởng toàn cục
Nhưng nhân vật số một của Nhà nước lại không giống như vậy, thân làm nhân vật số một của chính phủ, công tác phân công quản lý chủ yếu là làm việc, kiến thiết kinh tế một khu vực, xã hội phát triển, xí nghiệp phát triển, bao gồm sự phát triển của những khu vực trực thuộc, quy hoạch giao thông v.v.. tất cả đều là kế hoạch thực hiện và kế hoạch chế định của chính phủ, những thứ này đều phải cần đến tiền cả.
Nếu quyền tài chính không có, thì giống như việc cổ của mình bị gông xiềng, thử nghĩ một chút, nếu mình thực hiện một kế hoạch phát triển kinh tế nhưng tài chính không được ủng hộ, trong trường hợp như vậy sẽ khó chịu đến cỡ nào.
Cứ như vậy, vô hình chungung, chính mình lại thấp hơn trưởng ban một cái đầu, sẽ tổn thất càng nhiều quyền tự chủ, điểm này Chấn Bang không muốn thấy. Với Chấn Bang mà nói, trong quá trình phát triển, hắn không hi vọng nhìn thấy bất kỳ người nào can dự hoặc khoa chân múa tay.
Nhưng Long Canh Hoa bức thiết như vậy, lại khiến Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư, Long Canh Hoa mang đến cho Nhiếp Chấn Bang cảm giác giống như là nếu Hoàng đế không nhanh thì sẽ bị thái giám cướp ngôi.
Xúi giục bản thân mình cùng Tăng Thái Bình đi tranh giành lấy quyền tài chính, điều này đối với Long Canh Hoa có lợi ích vô cùng lớn, một mặt là phá vỡ cục diện đang yên bình của bản thân mình và Tăng Thái Bình. Có thể tưởng tưởng, sự việc của thành phố Dương Đức, Tăng Thái Bình về sau đạt được lợi ích nhất định, nhưng cũng mất đi một chút ít sĩ diện, ngoài miệng không nói nhưng trong lòng nhất định có chút oán giận.
Nếu tranh giành quyền tài chính, mâu thuẫn của hai người nhất định sẽ bị khuấy động, hậu quả này Chấn Bang không muốn thấy, dù sao quan hệ với trưởng ban không được thân mật cho lắm, với bản thân mà nói, cũng có ảnh hưởng bất lợi, khó tránh khỏi điều tiếng không tôn trọng lãnh đạo, không đoàn kết các đồng chí trong bộ máy.
Ngược lại với Long Canh Hoa mà nói, nếu mình cãi nhau với Tăng Thái Bình, thì Long Canh Hoa được lợi nhiều nhất, lúc đó Long Canh Hoa tiến có thể công, lui có thể thủ, có thể đầu cơ kiếm lợi.
Nghĩ tới đây, Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Long, anh nghe từ đâu tin tức này, xem ra tin tức của Bí thư Long thật là linh thông đấy
Dừng một lát, Chấn Bang không đợi Long Canh Hoa mở miệng, tiếp tục nói:
- Tôi thấy sự việc này rất tốt, suy xét của bí thư Tăng, khẳng định là suy xét từ toàn cục của toàn tỉnh, tôi cũng nghe nói đồng chí Phạm Hữu Tài xuất thân từ ngành tài chính và kế toán, lại đảm nhiệm chức Giám đốc Sở Dân chính, bây giờ đảm nhiệm chức Giám đốc Sở Tài chính chỉ có thể coi là điều chuyển ngang, tôi cảm thấy rất hợp tình hợp lý
Thái độ của Chấn Bang rất điềm tĩnh, nói mà giống như là chưa nói. Sắc mặt của Long Canh Hoa có chút bối rối, Nhiếp Chấn Bang cũng không đơn giản giống như trong tưởng tượng.
Trên thực tế Long Canh Hoa vẫn xem thường Nhiếp Chấn Bang, luôn cảm thấy một cán bộ tuổi chưa tới bốn mươi, chủ yếu vẫn là sự thúc đẩy của gia thế, nhưng hiện giờ sau khi thực sự tiếp xúc với Nhiếp Chấn Bang, Long Canh Hoa cảm thấy mình đã sai, sai một cách thái quá. Con người Nhiếp Chấn Bang một chủ tịch tỉnh mới ba mươi sáu tuổi, điều này không phải là ngẫu nhiên.
Lập tức cười rồi nói:
- Đó cũng là lý lịch của đồng chí Phan Hữu Tài, vấn đề đảm nhiệm chức giám đốc sở tài chính hay không đảm nhiệm, kỳ thực tôi chỉ quan tâm một chút thôi, không có ý gì khác, Chủ tịch Chấn Bang chớ để trong lòng.
Chấn Bang cũng cười nói:
- Bí thư Long lo lắng quá, có chút giao lưu ngầm thôi, có một số thảo luận và cách nhìn cũng rất bình thường. Bí thư Long, tôi thấy thời gian không còn sớm nữa, Hay là chúng ta về thôi?
Nói tới đây, kỳ thực hai người đều rõ không còn gì để nói nữa rồi. Bên cạnh, Long Canh Hoa cũng đứng dậy, cười ha hả rồi nói:
- Cũng tốt, lần sau có cơ hội chúng ta lại cùng ngồi với nhau, chủ tịch Chấn Bang, tôi tiễn anh.
Làm phu nhân của cán bộ lãnh đạo, việc nắm bắt thời gian đều vô cùng tốt, mặc dù là đi ra ngoài nhưng cũng không đến một nơi xa quá.
Kỳ thực trong lòng mọi người đều hiểu.
Nói là ra ngoài để xem phong cảnh gì đó, đều là mượn cớ, mục đích chủ yếu để cho nhân vật chính một không gian nói chuyện riêng tư mà thôi.
Ở đây, Chấn Bang và Long Canh Hoa vừa bước ra đến cửa, đã có Lương Thúy Nga và Dương An Na đứng đón ở đó rồi.
Lương Thúy Nga cười nói:
- Vừa rồi cùng đi dạo với em gái An Na nên quên mất thời gian, Chủ tịch Nhiếp, tôi và An Na đã hẹn rồi, lần sau cùng dạo phố, chủ tịch Nhiếp chắc sẽ không ngăn cấm chứ?
Đây chính là cái lợi khi đi lại theo đường phu nhân, thậm chí hai bên đàm phán không ra làm sao, ít ra bề ngoài, loại quan hệ này vẫn hết sức hòa hợp.
Chấn Bang cũng cười nói:
- Chị Lương nói gì vậy, thời gian An Na được điều đến tỉnh Ba Thục không dài, chúng tôi ở tỉnh Ba Thục lại không có bạn, người thân mấy. Chị dẫn An Na dạo phố, đây là chuyện cầu cũng không được đâu.
Vừa dứt lời, ở bên cạnh Long Canh Hoa cũng cười nói:
- Bà xã, đây là chuyện tốt, em An Na tuổi còn trẻ, bà có thể cùng với em An Na học hỏi lẫn nhau rồi.
Cơ hội làm dịu đi mối quan hệ của đôi bên, Long Canh Hoa đương nhiên sẽ không bỏ qu. Thân làm chủ nhà, Long Canh Hoa sẽ khiêm nhường một phen, để Nhiếp Chấn Bang đi ở phía trước. Vừa bước ra khỏi cửa lớn, ở bên này Tiểu Vũ đã lái xe dừng lại ở cửa, sau khi nói lời từ biệt với Long Canh Hoa, Chấn Bang và An Na lên xe rời đi
Xe vừa rời khỏi Ngư Trang, Dương An Na cười nói:
- Ông xã, lần này Long Canh Hoa sợ là có mục đích gì vậy
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang bộ dạng ngạc nhiên, An Na cười nói:
- Chị Lương và em mặc dù làm cùng một phòng, nhưng em đi làm cũng được gần một tháng rồi, thời gian chị Lương đến đơn vị, có thể đếm trên đầu ngón tay, em và chị ấy cũng chưa nói được chuyện gì, lần này đột nhiên nhiệt tình đến tìm em như vậy, không có chuyện mới lạ, không phải có câu tục ngữ sao, vô sự mà ân cần, không gian xảo tức là đạo chích.
Thấy bộ dạng An Na như vậy, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, vợ chồng Long Canh Hoa mà biết được An Na đánh giá như vậy chỉ e là sẽ cười ngất thôi.
Lập tức Chấn Bang cũng cười nói:
- Bà xã à, nói như vậy là không đúng rồi, lần này Long Canh Hoa hảo tâm thật sự, ở phía Sở Tài chính, Tăng Thái Bình muốn nhúng tay vào, ông ta đang muốn nhắc nhở anh.
Nghe những lời của Nhiếp Chấn Bang, An Na rất bất mãn liếc Nhiếp Chấn Bang một cái, cô gái năm đó hiện giờ cũng là một người phụ nữ ba mươi ba tuổi rồi.
Hôm nay An Na mặc trang phục công sở màu trắng, phần trên là phong cách kiểu tây, phần dưới là dạng váy ngắn, áo ngực bằng lụa, lộ ra trước ngực một khoảng trắng, vòng chân trâu trắng nõn, lại càng làm cho An Na thêm quyến rũ.
Vòng eo mềm mại, hơi lắc nhẹ, dường như cảm nhận được ánh mắt khác thường của Chấn Bang, An Na khẽ gắt nhẹ:
- Nhìn gì vậy? Anh Chấn Bang, Tiểu Vũ ở phía trước.
Anh Chấn Bang, điều này khiến Chấn Bang nhớ lại cô bé năm đó ở cạnh mình, vẻ mặt cố chấp mà kiên định, văng vẳng câu nói:
- Anh Chấn Bang, là của em
Chấn Bang tự nhiên cầm tay An Na thấp giọng nói:
- An Na
Không đợi Chấn Bang nói ra, An Na lập tức chuyển sang chủ đề khác nói:
- Ông xã à, ý của anh là, hôm nay Long Canh Hoa mời cơm, chủ yếu là muốn xúi giục anh và Tăng Thái Bình tranh quyền lực tài chính, hắn đây muốn ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi à. Ông xã, anh sẽ không đi hứa chuyện đó chứ?
Nhìn An Na gương mặt căng thẳng, lo lắng, Chấn Bang trong lòng thấy ấm áp, cảm động mỉm cười nói:
- Bà xã à, em đã nói rồi, đây là chuyện ngao cò tranh nhau, em nghĩ anh sẽ đi hứa chuyện này sao?
Nói tới đây Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- An Na, em yên tâm, vì em vì các con, bất luận làm gì anh đều chú ý.
Tiểu Vũ rất biết điều khiển xe, từ đường vành đai ba bên này lái đến khu người nhà của Tỉnh ủy và Uy ban nhân dân tỉnh, vẻn vẹn không đến hai mươi phút, nhanh hơn so với trước mười phút.
Buổi tối nay đương nhiên lại là một buổi tối nóng hừng hực.
Buổi sáng hôm sau, nhìn thấy bộ dạng của An Na, cả người phát ra hơi thở như đang ngái ngủ, nhìn kiểu quyến rũ phong tình đó, Chấn Bang lại thấy nóng hết cả người.
Một tay không chịu được mà đưa tay lên bầu ngực đẫy đà, giống như ngọc không có vết nứt, nhẹ nhàng liếm láp, lại là tiếng rên rỉ. Trong lúc mơ mơ màng màng, An Na mở to đôi mắt, lúc này đôi mắt có cảm giác rất quyến rũ, nỉ non nói:
- Ông xã à, anh lại thế rồi.
Sau một hồi vận động, An Na càng có vẻ kiều diễm động lòng người, sau khi hai người ăn một bữa sáng ấm áp ngọt ngào, ngoài cửa, xe đã dừng ở đó, Lý Cư Bằng mở cửa xe rồi bước ra.
Việc bố trí nhà cửa của Phương Viên rất tận tâm, Tiểu Vũ và Lý Cư Bằng mặc dù là ở một mình, nhưng lại được sắp xếp ở một nhà có ba phòng, nhà đối nhà, phòng sát phòng, có vẻ hết sức thuận tiện
Bước vào trụ sở làm việc của Tỉnh ủy và Uy ban nhân dân tỉnh, không ít nhân viên, không ít cán bộ trung cấp, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đều chủ động dừng lại, cười và chào hỏi Chủ tịch.
Đối với Nhiếp Chấn Bang, mọi người không dám xem thường, với thanh kiếm sắc nhọn lần này ở thành phố Dương Đức khiến cán bộ của toàn tỉnh đều run như cầy sấy. Trước mắt là một chủ tịch trẻ tuổi có hòa khí, nhưng khi mà trở nên giận dữ, người bình thường khó mà có thể chịu đựng nổi.
Vừa bước vào văn phòng, Nhiếp Chấn Bang nói với Lý Cư Bằng ở phía sau:
- Cư Bằng, việc sắp xếp lịch trình của buổi sáng nay có những gì?
Lý Cư Bằng nghe thấy những lời này của Nhiếp Chấn Bang, vốn dĩ không cần mở sổ để xem, liền nói luôn:
- Sáng nay chỉ có một chuyện, tham dự lễ khởi công công trình nhà máy Di Sơn của xưởng Thiên Phủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận